Chương 82
Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa

Chương 82: Em có phải là đàn ông không?

Một chiếc bánh kem, một phần thạch băng và một bình lớn nước mơ ướp lạnh.
 
Dung Yên khẽ cười, dịu dàng nói:
 
“Bà nội, những món này đều ít đường, bà có thể yên tâm ăn ạ.”
 
Lão phu nhân nhìn chiếc bánh, ánh mắt sáng ngời:
 
“Bánh kem do Tiểu Yên nhà ta làm đẹp quá! Còn có thạch băng và nước mơ ướp lạnh nữa, mấy thứ này bà thèm lâu lắm rồi.”
 
Giang Ngự Nhiên tiến đến bên cạnh Giang Ngự Hàn, khẽ “chậc” một tiếng, lắc đầu đầy vẻ khinh thường:
 
“A Hàn, anh hai không muốn nói em nhưng thật sự là quà của hai người quá mức đơn sơ.”
 
“Cũng đúng thôi, em nằm liệt giường bốn năm, vừa tỉnh lại còn chưa đi nổi, nói gì đến chuyện kiếm tiền.”
 
“Em dâu cũng thật vất vả, đến cả tiền mua quà cũng không có, chỉ đành tự tay làm.”
 
Giang Ngự Hàn không tức giận, anh chỉ bình tĩnh nhìn Dung Yên, giọng nói trầm ổn:
 
“Ừm, vất vả cho em ấy rồi.”
 
Ngay lập tức, Giang Ngự Nhiên suýt nghẹn một hơi.
 
Cảnh tượng này hoàn toàn không giống những gì anh ta tưởng tượng. Ban đầu, anh ta cho rằng Giang Ngự Hàn sẽ xấu hổ, tức giận, rồi trực tiếp bỏ đi.
 
Nào ngờ, Giang Ngự Hàn lại thản nhiên như vậy.
 
Khóe môi Giang Ngự Nhiên nhếch lên, cười lạnh:
 
“Em ba này, em thực sự đã chấp nhận mình là một phế vật, phải để vợ nuôi rồi sao?”
 
Giang Ngự Hàn khẽ nhún vai, giọng điệu vẫn bình thản:
 
“Dù sao em ấy cũng đã nuôi tôi suốt bốn năm, hay là anh đang ghen tị vì em ấy không rời bỏ tôi?”
 
Giang Ngự Nhiên: “…”
 
Đúng là gia môn bất hạnh!
 
Thằng em trai này của anh ta ăn bám mà vẫn hùng hồn đến thế.
 
Lão phu nhân rất nể mặt Dung Yên, bà nếm thử từng món một rồi không ngớt lời khen ngợi.
 
Dung Yên liếc mắt qua, trông thấy Giang Ngự Nhiên đang nói gì đó với Giang Ngự Hàn.
 
Chẳng cần suy nghĩ cũng biết, người này chẳng bao giờ nói được câu nào tử tế.
 
Đôi mắt cô thoáng trở nên sắc bén.
 
Cô bước nhanh đến phía sau xe lăn của Giang Ngự Hàn, còn cố tình trừng mắt nhìn Giang Ngự Nhiên một cái.
 
Mọi người đã lục tục đi vào phòng ăn, nhưng Dung Yên vẫn chưa vội đẩy xe lăn đi.
 
Nơi này là nhà họ Dung, cô không thể để Giang Ngự Hàn bị Giang Ngự Nhiên ức h**p mà không làm gì cả.
 
Giang Ngự Nhiên quay sang bảo Dung Nhung vào trước, anh ta còn có chuyện muốn nói với Giang Ngự Hàn.
 
Dung Nhung do dự một lúc, cuối cùng vẫn quyết định rời đi. Cô ta sợ nếu ở lại sẽ lỡ lời mà gây rắc rối.
 
Chưa đợi Dung Yên lên tiếng, Giang Ngự Nhiên đã chỉ tay vào Giang Ngự Hàn đang ngồi trên xe lăn, lạnh giọng chế giễu:
 
“Một kẻ phế vật ngay cả đi cũng không nổi, tôi muốn xem em dâu có thể nuôi cậu được bao lâu.”
 
Dung Yên đặt tay lên vai Giang Ngự Hàn, khẽ cúi người xuống, ánh mắt cong cong đầy ý cười:
 
“Thật xin lỗi, tôi không biết hôm nay lại có một con chó dại chạy vào nhà. Thật sự hy vọng sở thú nào đó có thể thu nhận nó, đừng để nó chạy lung tung rồi sủa bậy.”
 
Giang Ngự Nhiên giận tím mặt.
 
Anh ta hiện tại là tổng giám đốc của tập đoàn Giang Thị, ai nấy đều tranh nhau nịnh bợ, ai cũng muốn giẫm lên Giang Ngự Hàn để lấy lòng anh ta.
 
Thế mà người phụ nữ này, hết lần này đến lần khác gọi anh ta là chó điên?!
 
Tốt lắm, cô ta đã thành công thu hút sự chú ý của anh ta rồi!
 
Nhìn chằm chằm Dung Yên, Giang Ngự Nhiên nghiến răng nghiến lợi:
 
“Cứ chờ đi, rất nhanh thôi, cô sẽ phải trả giá vì sự vô lễ của mình.”
 
Dung Yên vẫn bình thản đáp lại:
 
“Tôi đâu có nói con chó điên kia là anh, là chính anh tự nhận vào thôi. Sao lại trách tôi được?”
 
Giang Ngự Hàn nhẹ nhàng nắm lấy tay Dung Yên, giọng điệu thản nhiên:
 
“Tôi đói rồi.”
 
Không chỉ Dung Yên ngẩn ra, mà cả Tần Thời Việt - người vẫn luôn quan sát bọn họ từ xa cũng kinh ngạc.
 
Từ khi nào Giang Ngự Hàn lại có thể dễ dàng nhượng bộ như vậy?
 
Trước đây, anh ta là kiểu người thù dai, một khi bị xúc phạm thì sẽ trả thù gấp bội.
 
Bây giờ lại nhẫn nhịn đến mức này?
 
Có khi nào sau khi mất trí nhớ, con người cũng thay đổi luôn không?
 
Nhưng thay đổi thế này cũng quá mức rồi…
 
Từ một kẻ hẹp hòi, biến thành người dễ dãi sao?
 
Thậm chí, ngay cả Dung Yên - một cô gái vốn yếu đuối cũng muốn đấu với Giang Ngự Nhiên đến cùng.
 
Thế mà Giang Ngự Hàn không những không phối hợp, mà còn trực tiếp kéo cô rời đi.
 
Giang Ngự Nhiên cười nhạt, giọng điệu tràn đầy châm chọc:
 
“Một kẻ phế vật chỉ biết ăn uống, thật uổng công tôi còn đặc biệt hủy bỏ bữa tiệc tối quan trọng, đến đây chúc mừng sinh nhật một bà già xa lạ. Thật nhàm chán mà, Giang Ngự Hàn, em nhu nhược đến mức này, anh đây còn phải nghi ngờ em có phải là đàn ông không đấy."
 
Nói xong, Giang Ngự Nhiên còn cố ý liếc nhìn Dung Yên một cái đầy ẩn ý.
 
Ngay cả một người hiền lành, không có chí tiến thủ như Dung Yên cũng không thể nhịn được nữa!
 
Cô lập tức tháo giày cao gót, thẳng tay ném về phía Giang Ngự Nhiên.
 
Bây giờ Giang Ngự Hàn có thể chọn nhẫn nhịn, nhưng cô thì không!
 
Đáng tiếc, dù đã nhắm rất chuẩn nhưng Giang Ngự Nhiên vẫn nhanh nhẹn né được.
 
Giang Ngự Hàn đẩy xe lăn đến chỗ chiếc giày rơi xuống.
 
Anh chậm rãi cúi người, khó nhọc vươn tay nhặt lên.
 
Nhìn anh chỉ làm một việc nhỏ như vậy mà mồ hôi đã túa ra đầy trán, Giang Ngự Nhiên cười ngạo nghễ:
 
“Giang Ngự Hàn, gọi em là phế vật đã đánh giá cao em rồi.”
 
Dung Yên đã bước đến trước mặt Giang Ngự Hàn lấy lại chiếc giày trong tay anh và đi vào, không ném về phía Giang Ngự Nhiên nữa.
 
Bởi vì cô biết mình không thể ném trúng.
 
Thực ra, cô rất muốn nhặt con dao gọt hoa quả trên bàn, trực tiếp cắt đứt lưỡi của Giang Ngự Nhiên.
 
Người gì mà ăn nói khó nghe như vậy, chi bằng mãi mãi câm lặng luôn đi!
 
Nghĩ đến đây, chính cô cũng bị suy nghĩ đáng sợ của mình làm hoảng sợ.
 
Có phải vì Giang Ngự Hàn quá hiền lành nên cô mới trở nên bạo lực như thế này không?
 
Nhìn gương mặt Giang Ngự Hàn, cô không thấy chút tức giận nào cả.
 
“Vợ ơi, anh thực sự đói rồi.”
 
Giọng nói trầm thấp, mang theo từ tính mê hoặc của người đàn ông vang lên.
 
Tim cô bỗng chốc lỡ một nhịp.
 
Dung Yên cảm thấy mình không bình thường.
 
Bởi vì lúc này đây, cô lại có cảm giác như Giang Ngự Hàn đang nhìn cô bằng ánh mắt đáng thương!
 
Cô lắc đầu mấy cái để lấy lại tinh thần, rồi nói:
 
“Được, chúng ta đi ăn.”
 
Giang Ngự Nhiên cảm thấy cực kỳ khó chịu.
 
Anh ta đến đây là để dẫm nát Giang Ngự Hàn dưới chân mình nhưng Giang Ngự Hàn chẳng những không phản kháng, mà còn cam chịu đến mức này.
 
Thật quá mất hứng!
 
“Ngự Nhiên, mẹ em đích thân xuống bếp, làm rất nhiều món anh thích ăn.”
 
Từ cửa phòng ăn, Dung Nhung nở nụ cười đoan trang, dịu dàng nói với Giang Ngự Nhiên.
 
Giang Ngự Nhiên hờ hững gật đầu, sau đó lại nhìn Giang Ngự Hàn bằng ánh mắt cao cao tại thượng:
 
“Em ba, ra ngoài đừng có bộ dạng như một kẻ chết đói, làm mất mặt nhà họ Giang.”
 
Nói xong, anh ta sải bước tiến vào phòng ăn.
 
Dung Yên biết, Giang Ngự Hàn không thực sự đói, anh chỉ không muốn dây dưa với Giang Ngự Nhiên nữa.
 
Cô chuẩn bị đẩy xe lăn đưa anh vào phòng ăn. Nhưng đúng lúc này, Tần Thời Việt bước đến, chặn đường bọn họ.
 
Anh khoanh tay trước ngực, cúi đầu nhìn Giang Ngự Hàn một lúc lâu, rồi chậm rãi cất giọng:
 
“Hàn Thiếu, trước đây anh đâu phải như thế này. Dù ở công ty hay trong gia tộc, anh đều đè ép Giang Ngự Nhiên đến mức không dám thở mạnh.”
 
Giang Ngự Hàn không đáp, chỉ khẽ nhếch môi cười nhạt.
 
Tần Thời Việt bỗng có cảm giác như nhìn thấy quỷ.
 
Cái nụ cười kia, sao lại khiến anh ta thấy còn đáng sợ hơn cả khi Giang Ngự Hàn nổi giận?
 
“Nếu anh nói một câu muốn đoạt lại Giang Thị, tôi chắc chắn sẽ giúp anh.”
 
Vừa nói, Tần Thời Việt vừa nhướng mày nhìn anh.
 
Ngay cả Dung Yên, người đứng ngoài xem kịch hay cũng cảm thấy nhiệt huyết sôi trào.
 
Trước khi gặp tai nạn, Giang Ngự Hàn là thiên chi kiêu tử, còn Giang Ngự Nhiên chỉ là kẻ thua cuộc dưới tay anh.
 
Dung Yên không có nhiều tiền, cũng chẳng hiểu biết gì về kinh doanh nhưng cô cũng giống Tần Thời Việt, rất muốn giúp Giang Ngự Hàn giành lại mọi thứ thuộc về anh.
 
Cô đứng thẳng lưng, ánh mắt kiên định:
 
“Anh Giang này, em thấy cả tài năng lẫn bản lĩnh, anh đều hơn hẳn Giang Ngự Nhiên.”
 
Gương mặt cô hơi ửng đỏ nhưng giọng điệu vẫn chắc chắn:
 
“Nếu có việc gì em có thể giúp, anh cứ nói thẳng với em.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (127)
Chương 1: Chương 1: Li hôn đi, em không muốn làm thế thân nữa Chương 2: Chương 2: Anh điên rồi Chương 3: Chương 3: Tối nay anh muốn thế nào cũng được Chương 4: Chương 4: Cô mang thai rồi Chương 5: Chương 5: Muốn? Chương 6: Chương 6: Anh nhất định làm em hài lòng Chương 7: Chương 7: Giang Thiếu rất tức giận Chương 8: Chương 8: Giang phu nhân đang xót anh sao? Chương 9: Chương 9: Giang Ngự Hàn hơn anh cả trăm lần Chương 10: Chương 10: Tại sao phải giấu anh Chương 11: Chương 11: Có làm em đau không? Chương 12: Chương 12: Kỷ niệm một năm ngày cưới Chương 13: Chương 13: Vạn vạn sủng ái Chương 14: Chương 14: Bé con đừng sợ Chương 15: Chương 15: Anh giúp em gội đầu được không Chương 16: Chương 16: Mẹ ơi, mau trở về Chương 17: Chương 17: Em là vợ anh sao? Chương 18: Chương 18: Rất đau Chương 19: Chương 19: Xấu hổ Chương 20: Chương 20: Mất trí nhớ Chương 21: Chương 21: Ngoại tình Chương 22: Chương 22: Vợ ơi, muốn ngắm em Chương 23: Chương 23: Bá khí bảo vệ chồng Chương 24: Chương 24: Vợ không hôn anh, anh không ngủ được Chương 25: Chương 25: Bảo bối Chương 26: Chương 26: Anh sẽ từ từ dạy em Chương 27: Chương 27: Mang thai đứa thứ hai Chương 28: Chương 28: Anh hợp tác một chút được không Chương 29: Chương 29: Thật là quá đáng Chương 30: Chương 30: Em không được phép giở trò lưu manh Chương 31: Chương 31: Vợ à, em thật dịu dàng Chương 32: Chương 32: Kiểm hàng Chương 33: Chương 33: Ngoại tình Chương 34: Chương 34: Thật thô lỗ Chương 35: Chương 35: Màu hồng Chương 36: Chương 36: Đã tìm được rồi Chương 37: Chương 37: Tôi không thể kiểm soát chính mình Chương 38: Chương 38: Tắm chung Chương 39: Chương 39: Dỗ dành Chương 40: Chương 40: Bất ngờ Chương 41: Chương 41: Lấy thân báo đáp Chương 42: Chương 42: Sao tư tưởng của em lại không trong sáng như vậy Chương 43: Chương 43: Anh không cử động được, em giúp anh tắm đi Chương 44: Chương 44: Em chậm thôi Chương 45: Chương 45: Yêu cầu của anh quá đáng lắm Chương 46: Chương 46: Vợ ơi, em phải chịu trách nhiệm Chương 47: Chương 47: Có phải anh làm em đau không Chương 48: Chương 48: Vợ à, anh khó chịu Chương 49: Chương 49: Giúp anh Chương 50: Chương 50: Ba sắp bị thịt rồi Chương 51: Chương 51: Khẩu vị quá nặng Chương 52: Chương 52: Con đã nhìn thấy gì Chương 53: Chương 53: Vợ anh là nhất Chương 54: Chương 54: Em chê anh rồi, cảm thấy anh không sạch sẽ Chương 55: Chương 55: Anh muốn ôm em ngủ Chương 56: Chương 56: Bàn tay anh đặt trên eo thon của cô, khẽ động Chương 57: Chương 57: Đã cởi ra rồi Chương 58: Chương 58: Đến lượt em chủ động rồi Chương 59: Chương 59: Đàn ông đều suy nghĩ bằng nửa thân dưới Chương 60: Chương 60: Thật sự khiến người ta quá xấu hổ Chương 61: Chương 61: Ngày càng dịu dàng Chương 62: Chương 62: Thật non nớt Chương 63: Chương 63: Máu tươi đỏ thẫm Chương 64: Chương 64: Bê bối Chương 65: Chương 65: Ông ta đã chạm vào em ở đâu Chương 66: Chương 66: Giữa ban ngày, chú ý một chút Chương 67: Chương 67: Chủ động hôn anh Chương 68: Chương 68: Vì Ngưỡng Mộ Anh Chương 69: Chương 69: Đàn ông không hư, phụ nữ không yêu Chương 70: Chương 70: Mặc cho chồng cậu xem Chương 71: Chương 71: Giang Thiếu có chướng ngại tâm lý Chương 72: Chương 72: Khoa nam Chương 73: Chương 73: Đừng ngại Chương 74: Chương 74: Không cần em lo Chương 75: Chương 75: Vừa nhìn, vừa sỉ nhục tôi Chương 76: Chương 76: Quy tắc ngầm Chương 77: Chương 77: Nửa đêm làm chuyện xấu Chương 78: Chương 78: Gối lên đùi anh, gọi một tiếng “anh ơi” Chương 79: Chương 79: Dính bẩn rồi Chương 80: Chương 80: Ngủ ở đây Chương 81: Chương 81: Cú xoa đầu đầy cưng chiều Chương 82: Chương 82: Em có phải là đàn ông không? Chương 83: Chương 83: Tối nay chín giờ, đến phòng tôi Chương 84: Chương 84: Tối nay, chín giờ Chương 85: Chương 85: Như thế này, tôi đã mãn nguyện rồi Chương 86: Chương 86: Ôm ôm nhấc cao cao Chương 87: Chương 87: Đau cả miệng Chương 88: Chương 88: Quá đỗi kinh ngạc Chương 89: Chương 89: Đừng mơ quyến rũ tổng tài của chúng tôi Chương 90: Chương 90: Chụp lén Chương 91: Chương 91: Bí ẩn Chương 92: Chương 92: Không ngủ được thì làm chuyện khác Chương 93: Chương 93: Em đang hỏi chân nào? Chương 94: Chương 94: Mềm không được thì dùng cứng Chương 95: Chương 95: Dụ dỗ anh Chương 96: Chương 96: Ôm lấy vòng eo mảnh mai của em, không để em rời đi Chương 97: Chương 97: Cuộc sống vợ chồng Chương 98: Chương 98: Chị dâu, chuyện này gấp gáp lắm sao? Chương 99: Chương 99: Dấu hôn trên cổ Chương 100: Chương 100: Muốn giữ lại đến đêm tân hôn Chương 101: Chương 101: Cuộc vui cuối cùng Chương 102: Chương 102: Không, tớ không đợi! Chương 103: Chương 103: Trong thang máy, anh đừng như vậy Chương 104: Chương 104: Không nói gì thì anh sẽ hôn em Chương 105: Chương 105: Sao lại mềm mại đến thế? Chương 106: Chương 106: Vợ ơi, để anh chạm vào được không? Chương 107: Chương 107: Bán thân Chương 108: Chương 108: Trái tim như tan chảy Chương 109: Chương 109: Không cần, sẽ đau đấy Chương 110: Chương 110: Nụ hôn sâu trong xe Chương 111: Chương 111: Ngứa quá Chương 112: Chương 112: Cầu xin anh, giúp tôi Chương 113: Chương 113: Ở bên tôi một đêm Chương 114: Chương 114: Người chồng chu đáo Chương 115: Chương 115: Thú vui nhỏ giữa vợ chồng Chương 116: Chương 116: Nóng quá, nóng quá Chương 117: Chương 117: Em đang quyến rũ anh sao? Chương 118: Chương 118: Anh được hay không? Chương 119: Chương 119: Năm hộp dùng rất lâu đấy Chương 120: Chương 120: Em đeo vào giúp anh Chương 121: Chương 121: Tiểu biệt thắng tân hôn Chương 122: Chương 122: Vợ ơi, đừng lớn tiếng như vậy mà Chương 123: Chương 123: Ngủ chung Chương 124: Chương 124: Chống lưng của cô ấy là tôi Chương 125: Chương 125: Cuối cùng cũng biết được tên của cô ấy Chương 126: Chương 126: Làm điều mình muốn Chương 127: Chương 127: Đại kết cục