Chương 82
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi

Chương 82: Ngà say (1)

Khi Tề Anh trở về Phong Hà Uyển, vẫn chưa qua ngày mồng bảy.

Núi Thanh Tế vẫn y hệt ba năm trước, bậc đá lên núi vẫn là một trăm lẻ tám bậc, trước cổng Phong Hà Uyển mái ngói xanh tường trắng vẫn treo đôi lồng đèn như cũ, mọi thứ đều chẳng có gì thay đổi.

Từ trong vườn rẽ vào tiền sảnh, từ xa đã thấy trong đường sảnh đèn đuốc sáng choang, ánh sáng ấm áp vui vẻ. Trước sân, Tuyết Đoàn đang dùng đôi chân nhỏ nghịch một quả tú cầu thêu, mấy nha hoàn thấy nó ngốc nghếch đáng yêu, bèn vây quanh đùa giỡn trêu chọc, tiếng cười ríu rít rộn ràng.

Ba năm trôi qua, Tuyết Đoàn cũng đã lớn. Hình dáng nay đã lớn hơn lúc nhỏ không ít. Có lẽ nhờ chủ nhân chăm sóc cẩn thận, nó được nuôi dưỡng vô cùng tốt, béo tròn một cục, lông trắng phau xù lên như bông. Nhìn nó chạy quanh đuổi theo quả cầu trên đất, thoáng chốc còn khó mà phân biệt được đâu là mèo, đâu là cầu.

Đám nha hoàn chơi đùa vui vẻ, tạm thời không chú ý đến việc nhị công tử đã trở về. Thanh Trúc theo sau Tề Anh, thấy mấy người bọn họ như vậy có phần lơ là, liền khẽ hắng giọng một tiếng để nhắc nhở.

Ba nha hoàn ấy cũng không phải ai xa lạ, chính là Thủy Bội, Phong Thường và Tử Quân.

Nghe tiếng hắng giọng, ba người quay đầu lại nhìn, thấy công tử đang đứng ở cổng sân thì đều giật mình, vội vàng thu lại tiếng cười, đồng loạt cúi người hành lễ với Tề Anh. Mà tiếng hắng giọng ấy cũng đánh động đến Bạch Tùng đang ôm kiếm đứng ở một góc khuất, hắn lặng lẽ bước ra từ trong bóng tối, cũng hành lễ với Tề Anh.

Tề Anh liếc nhìn Bạch Tùng, khẽ gật đầu, rồi tiện tay phẩy nhẹ ý bảo mấy nha hoàn miễn lễ. Sau đó chàng sải bước vào tiền sảnh, nhưng không thấy người cần tìm đâu, đợi đi vòng qua bình phong rồi ngồi xuống mới nhàn nhạt hỏi một câu: “Tiểu thư các ngươi đâu?”

Ba năm trôi qua, đám nha hoàn kia cũng chẳng thay đổi gì nhiều, người chủ sự vẫn là Thủy Bội. Nghe công tử hỏi, nàng vội vàng cung kính đáp: “Thưa công tử, tiểu thư vừa về đã chạy ngay vào bếp, đang tự tay làm bánh canh cho ngài. Tính theo giờ thì chắc là cũng…”

Còn chưa dứt lời, mọi người đã nghe thấy bên ngoài sân có tiếng bước chân vọng tới. Ba nha hoàn đưa mắt nhìn nhau, biết ngay là tiểu thư tới rồi. Thủy Bội dứt khoát ngậm miệng, cùng Phong Thường và Tử Quân lặng lẽ lui sang một bên.

Tề Anh cũng nghe thấy động tĩnh, liền ngẩng mắt nhìn về phía cửa hoa sảnh. Ngay sau đó, thấy Thẩm Tây Linh ôm một khay đồ ăn bước ra từ sau bình phong, trong thoáng chốc khiến cả sảnh đường như sáng bừng lên.

Ba năm trôi qua, tiểu cô nương mảnh mai yếu ớt năm xưa giờ đã trở thành thiếu nữ xinh đẹp rạng ngời.

Thực ra, dung mạo nàng cũng chẳng thay đổi mấy, vẫn là gương mặt ấy, không khác hồi nhỏ là bao. Đôi mắt kia vẫn lấp lánh như nước, nốt ruồi son giữa chân mày vẫn linh động như xưa. Chỉ là thần thái đã khác hẳn, ngày trước vì cảnh ngộ nên thường rụt rè, tránh né, nay lại trở nên ôn nhu đoan trang hơn, còn thêm vào nét e lệ riêng của thiếu nữ mới lớn. Đôi mắt ấy như thể đã học được cách nói chuyện, chỉ cần nhẹ nhàng nhìn ai một cái là lập tức khiến lòng người mềm nhũn.

Nàng cũng cao hơn, dáng người mảnh mai thanh tú. Hôm nay mặc bộ y phục trắng viền gấm thêu ngọc trai, kiểu dáng ôm eo càng làm tôn lên đường nét mềm mại, eo thon không đầy một vòng tay, mà nơi nên đầy đặn thì vẫn đầy đặn, tỏa ra vẻ đẹp quyến rũ kín đáo.

Nàng có một gương mặt thanh khiết như tiên nữ bay lượn trong tranh phật, nhưng vóc dáng lại mang vẻ mềm mại yêu kiều như hồ ly trong truyện hát rong, khiến ai nhìn thấy cũng chỉ biết cảm thán tay nghề của Nữ Oa nương nương thật quá đỗi tinh xảo, ngay cả người đẹp thế này cũng nặn ra được.

Bức bình phong phía sau nàng vẽ hoa nở rực rỡ, nàng đứng đó, chẳng khác nào bước ra từ một bức tranh sống động, càng làm toát lên nét đẹp kiều diễm. Chính vào lúc ấy, ánh mắt nàng giao nhau với ánh mắt của Tề Anh, đôi mắt long lanh tức thì sáng lên, ánh cười rạng rỡ lan ra nơi đáy mắt làm cả gian sảnh như sáng rực theo nụ cười ấy.

Thủy Bội đứng bên cạnh nhìn thấy rõ ràng, ngay giây phút tiểu thư bước ra từ sau bình phong, thần sắc của công tử cũng lập tức dịu xuống. Hai người chỉ liếc nhau thoáng qua, rõ ràng nhẹ nhàng như nước, nhưng nàng lại cảm thấy tim như bị xao động, như bị gió xuân thổi nhẹ… thậm chí, mơ hồ còn mang chút dư vị tình sâu ý nặng.

Nàng giật mình trong lòng, rồi thấy tiểu thư bước tới gần công tử, nhẹ nhàng đặt khay đồ ăn lên bàn, khẽ khom người hành lễ, giọng nói dịu dàng vang lên: “Công tử đã về.”

Giọng nàng nhẹ như suối chảy, nghe êm ái lòng người.

Nàng còn chưa kịp cúi người thật sự, Tề Anh đã đưa tay nhẹ đỡ, môi mỉm cười, khẽ lắc đầu, rồi chỉ vào ghế bên cạnh ý bảo nàng ngồi.

Thẩm Tây Linh nhìn chàng một cái, mặt hơi ửng hồng, thuận theo ý ngồi xuống bên cạnh. Lại nghe chàng hỏi:

“Về lúc nào vậy?”

“Đã hơn một canh giờ rồi ạ!” Nàng đáp. “Lẽ ra phải về sớm hơn, nhưng dọc đường gặp mưa nên mới chậm trễ.”

Nàng dừng lại, rồi bắt đầu nhỏ giọng kể lể chuyện dọc đường, nào là xe sa vào bùn mấy lần, cực nhọc thế nào, không giấu gì chàng cả.

Tề Anh lặng lẽ lắng nghe, đợi nàng nói xong mới khẽ gật đầu, đưa mắt nhìn nàng từ trên xuống dưới một lượt, sau đó thu lại ánh mắt, nói nhẹ: “Bình an trở về là tốt rồi.”

Lời lẽ nhẹ nhàng, nhưng người trong sảnh ai nấy đều nghe ra một tầng ấm áp khác thường.

Chuyện này chẳng phải lạ lẫm gì. Thanh Trúc và Bạch Tùng theo hầu bên cạnh Tề Anh nhiều năm, đều rõ ràng. Ba năm nay công tử thăng quan tiến chức, tính tình cũng trở nên nghiêm nghị lạnh lùng hơn. Nhưng chỉ cần là nói chuyện với Thẩm Tây Linh thì giọng điệu luôn dịu dàng hơn vài phần, mà hôm nay lại còn đặc biệt dịu dàng.

Mọi người đều lặng im, cúi đầu làm thinh. Chỉ mơ hồ nghe thấy tiểu thư nhẹ giọng “vâng” một tiếng, sau đó lại nghe công tử nói: “Đi đường vất vả rồi, trở về nghỉ ngơi là được, cần gì tự mình xuống bếp?”

Lúc ấy hình như tiểu thư mới chợt nhớ đến món ăn trước mặt. Cả sảnh nghe thấy tiếng bát đĩa va vào nhau, hẳn là nàng lấy bát trong khay ra, rồi đẩy đến trước mặt công tử.

Nàng nói: “Món này là nhất định phải làm… Công tử nếm thử xem, tuy hôm nay về gấp, nhưng canh này đã ninh hơn một canh giờ, chắc cũng vừa miệng.”

Thực ra chẳng cần nàng nói, mọi người cũng biết hương vị món canh ấy nhất định là tuyệt hảo. Ngay khi nàng vừa bước vào hoa sảnh, hương thơm đã lan tỏa khắp nơi, giống hệt như bao lần sinh thần những năm trước, nàng đều tự tay nấu canh bánh mang tới cho công tử.

Dường như giữa hai người có một ước hẹn không thành lời. Sinh thần chàng, nàng nhất định phải nấu bánh canh, mà Tề Anh ba năm qua cũng chỉ ăn bánh canh nàng làm.

Lúc này Tề Anh nhìn bát canh trước mặt, nước canh trắng ngần, là từ măng non ninh thành, không chỉ có màu đẹp mà mùi hương cũng ngào ngạt. Hành lá thái mảnh, điểm chút tinh tế, dầu mè đun nhỏ lửa cho dậy mùi, sợi mì mềm mảnh như tơ, rõ ràng nàng rất dụng tâm.

Mùi thơm dìu dịu ấy khiến mệt mỏi suốt đêm yến tiệc dường như cũng tan đi, cơn đau âm ỉ nơi bụng cũng như được xoa dịu. Vẻ mặt Tề Anh càng thêm dịu dàng, gắp một miếng măng đưa vào miệng, hương vị chậm rãi lan ra, vẫn là hương vị ba năm nay, ngọt ngào mà thanh nhã. Tay nghề của nàng, luôn khiến chàng hài lòng.

Chàng ngẩng lên nhìn nàng, thấy nàng cũng đang nhìn chàng bằng đôi mắt biết nói ấy vừa mong chờ lại vừa có chút lo lắng, còn nhỏ giọng hỏi: “… Ngon không ạ?”

Làm chàng bỗng thấy mềm lòng.

Tề Anh khẽ gật đầu, mắt vẫn nhìn nàng, đáp: “Ừ. Ngon.”

Món nàng làm, chàng lúc nào cũng thấy ngon.

Lời vừa dứt, Thủy Bội không kìm được lén ngước mắt nhìn hai người một cái, thấy giữa làn hơi nước bốc lên từ bát canh, họ lại nhìn nhau. Chỉ là một cái liếc mắt thoáng qua, nhưng tiểu thư đã mặt ửng hồng, vội cụp mắt xuống, còn công tử thì vẫn nhìn nàng thêm một lát nữa rồi mới thu lại ánh mắt, tiếp tục ăn.

Thủy Bội nhìn thấy cảnh ấy mà chẳng hiểu sao lại cũng đỏ mặt… như thể mình vừa chứng kiến điều gì không tiện nói ra. Nàng vội vã cúi đầu, không dám nhìn tiếp.

Bánh canh dùng xong, đã là quá nửa đêm.

Tề Anh rời khỏi hoa sảnh, Thanh Trúc theo hầu về Hoài Cẩm viện, giúp công tử thay y phục nghỉ ngơi. Vừa ra đến cổng viện, đã thấy Thủy Bội đi tới.

Thanh Trúc bước lên hỏi: “Ngươi tới làm gì vậy? Tiểu thư lại có chuyện gì à?”

Nói cho đúng thì, trong ba năm qua người không đổi thay mấy chính là Thanh Trúc.

Ba năm trước hắn chỉ là một thiếu niên mới lớn, đứng cạnh Thủy Bội còn cao bằng nhau. Giờ ba năm trôi qua, ngay cả Thẩm Tây Linh  cũng đã cao vút lên, vậy mà hắn chẳng cao thêm chút nào, vẫn chỉ cao ngang Thủy Bội, thậm chí hình như còn thấp hơn tiểu thư một tẹo.

Thần sắc của hắn vẫn không đổi, vẫn nghiêm túc, đứng đắn như hồi nhỏ. Dù nhỏ tuổi hơn Thủy Bội, nhưng luôn mang dáng vẻ trưởng thành sớm, rất biết cách làm chủ tình hình.

Thủy Bội nghiêng người chào Thanh Trúc rồi nói: “Tiểu thư muốn mời công tử qua nói vài lời, không biết công tử có rảnh không?”

Vừa dứt lời, nàng quay sang thì thấy đèn Hoài Cẩn viện đã tắt, đoán chắc công tử đã nghỉ ngơi. Quả nhiên, Thanh Trúc nói tiếp: “Hôm nay đã muộn, công tử đã đi nghỉ rồi. Ngươi về nói với tiểu thư rằng…”

Thủy Bội đang tiếc thay cho tiểu thư thì chưa nghe xong câu nói của Thanh Trúc, cửa chính của Hoài Cẩn viện mở ra, công tử đã khoác áo đứng ngay cửa hỏi: “Tiểu thư các ngươi nói hẹn ở đâu?”

Giọng chàng không to cũng không nhỏ, thần sắc cũng bình thản, nhưng Thủy Bội cảm giác tâm trạng công tử rất tốt. Nàng liền khẽ quay lại, lễ phép cúi chào rồi cố kìm nén nụ cười, cung kính đáp: “Bẩm công tử, tiểu thư ở Vọng Viên.”

Khi Tề Anh đến điểm hẹn, Thẩm Tây Linh đang ngồi bệt ở cái đình nhỏ bên hồ Vọng Viên. Dưới đất đặt một cái bếp nhỏ bằng đất nung, trên bếp có một cái xửng hấp, không biết nàng đang hấp gì.

Nghe tiếng động, nàng quay đầu nhìn về cổng đá Vọng Viên, thấy Tề Anh khoác áo đi vào.

Đôi mắt phượng của chàng như được tôi luyện, bước đi giữa bóng trúc mờ dưới ánh trăng tạo nên khung cảnh thần tiên tuyệt đẹp.

Vừa vào đình, Tề Anh liền cau mày mắng nàng: “Sao lại ngồi bệt xuống đất, đứng dậy ngay.”

Chữ ‘lại’ này có chút ý tứ đặc biệt.

Ba năm qua, Vọng Viên vẫn cấm người ngoài vào, nhưng Thẩm Tây Linh đã thành khách quen, thường ngồi nghỉ ở cái đình nhỏ.

Khi Tề Anh còn ở Phong Hà Uyển, họ thường cùng nhau trò chuyện trong vườn. Khi chàng không có mặt, nàng cũng thi thoảng một mình đến đây ngồi. Ngồi một mình thì không sao, nhưng khi nói chuyện với nhau, nàng cảm thấy không thể thiếu chuyện ăn uống nên dần dần hình thành thói quen nấu nướng ngay tại Vọng Viên, làm cho không gian vốn yên tĩnh của vườn có thêm chút hơi ấm của cuộc sống.

Thật ra Tề Anh không phản đối nàng như vậy. Vì tay nghề nàng hợp khẩu vị chàng, mà nàng nấu ăn cũng không làm ồn ào. Ngược lại, có một cảm giác bình yên lạ thường, chàng cũng không nói gì. Chỉ là nàng hay ngồi bệt xuống đất khi nấu, mà nền đất thì lạnh, thân thể nàng lại người yếu nên nguyệt sự tới hàng tháng là đau bụng không chịu nổi.

Chàng sớm đã dặn nàng không được ngồi dưới đất nữa, nàng lúc nào cũng giả vờ ngoan ngoãn trước mặt chàng nhưng quay đi lại đâu vào đó.

Thẩm Tây Linh nhìn chàng cau mày, mím môi, không có ý định đứng dậy, nói: “Công tử không phải bảo người đốt địa long ở đây rồi sao? Rất ấm, không lạnh đâu.”

Thực ra đúng là vậy. Vì nàng hay bướng bỉnh, chàng cũng không còn cách nào, đành sai người đặt địa long dưới cái đình, trừ mùa hè nóng, còn lại ba mùa đều phải nhóm lửa để nàng tiện đến ngồi.

Ở ngoài trời mà đặt địa long dưới đình, mỗi năm phải đốt liền ba mùa, chuyện như vậy ở đâu cũng hiếm thấy, nhưng vì thương nàng, chàng chiều theo.

Khi nói câu đó, ánh mắt nàng có chút nũng nịu, mềm mại và dịu dàng, làm cho người ta không nỡ quở mắng nữa. Tề Anh cũng hơi bó tay, thở dài, cúi người chạm vào mặt đất, cảm nhận hơi ấm từ dưới lên, quả thật ấm hơn chỗ ngồi bình thường, mới thôi không bắt nàng đứng dậy nữa.

Tác giả:

Tề Anh: Ta đi ngủ đây.

Thanh Trúc: Ừ, ngài ấy đi ngủ rồi.

Thủy Bội: Á à…

Thanh Trúc: Đừng nhìn nữa, thật sự ngủ rồi, đi thôi đi thôi.

Thủy Bội: Tiếc quá! Tiểu thư định hẹn hò mà, giờ phải dời rồi…

Tề Anh: Khoan đã — ta tỉnh rồi.

Thanh Trúc: ? Ta thấp nên bị ngươi ta “chơi” hả?

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (225)
Chương 1: Chương 1: Quyển 1: Đốt trầm hương Chương 1: Kích cúc* (1) Chương 2: Chương 2: Kích cúc (2) Chương 3: Chương 3: Phía sau bức bình phong Chương 4: Chương 4: Vọng Viên Chương 5: Chương 5: Gặp giữa đường (2) Chương 6: Chương 6: Gặp giữa đường (3) Chương 7: Chương 7: Trà hội (1) Chương 8: Chương 8: Trà hội (2) Chương 9: Chương 9: Trà hội (3) Chương 10: Chương 10: Trà hội (4) Chương 11: Chương 11: Bị bệnh Chương 12: Chương 12: Quyển 2: Lời thì thầm dưới mái hiên Chương 12: Duyên khởi (1) Chương 13: Chương 13: Duyên khởi (2) Chương 14: Chương 14: Lang Gia Chương 15: Chương 15: Trở về Chương 16: Chương 16: Quỳ gối Chương 17: Chương 17: Triệu Dao (1) Chương 18: Chương 18: Triệu Dao (2) Chương 19: Chương 19: Giao phó Chương 20: Chương 20: Lễ Trừ Tịch (1) Chương 21: Chương 21: Lễ Trừ Tịch (2) Chương 22: Chương 22: Lễ Trừ Tịch (3) Chương 23: Chương 23: Thu nhận (1) Chương 24: Chương 24: Thu nhận (2) Chương 25: Chương 25: Thu nhận (3) Chương 26: Chương 26: Đổi tên (1) Chương 27: Chương 27: Đổi tên (2) Chương 28: Chương 28: Đổi tên (3) Chương 29: Chương 29: Tết Nguyên Tiêu (1) Chương 30: Chương 30: Tết Nguyên Tiêu (2) Chương 31: Chương 31: Tết Nguyên Tiêu (3) Chương 32: Chương 32: Tết Nguyên Tiêu (4) Chương 33: Chương 33: Tết Nguyên Tiêu (5) Chương 34: Chương 34: Tết Nguyên Tiêu (6) Chương 35: Chương 35: Nhập phủ (1) Chương 36: Chương 36: Nhập phủ (2) Chương 37: Chương 37: Nhập phủ (3) Chương 38: Chương 38: Bái hội (1) Chương 39: Chương 39: Bái hội (2) Chương 40: Chương 40: Bái hội (3) Chương 41: Chương 41: Khảo thí (1) Chương 42: Chương 42: Khảo thí (2) Chương 43: Chương 43: Khảo thí (3) Chương 44: Chương 44: Tháng hai (1) Chương 45: Chương 45: Tháng hai (2) Chương 46: Chương 46: Nam Lăng (1) Chương 47: Chương 47: Nam Lăng (2) Chương 48: Chương 48: Giao tranh (1) Chương 49: Chương 49: Giao tranh (2) Chương 50: Chương 50: Sinh thần (1) Chương 51: Chương 51: Sinh thần (2) Chương 52: Chương 52: Trôi dạt (1) Chương 53: Chương 53: Trôi dạt (2) Chương 54: Chương 54: Trôi dạt (3) Chương 55: Chương 55: Trở về (1) Chương 56: Chương 56: Trở về (2) Chương 57: Chương 57: Xoay sở (1) Chương 58: Chương 58: Xoay sở (2) Chương 59: Chương 59: Xoay sở (3) Chương 60: Chương 60: Xoay sở (4) Chương 61: Chương 61: Xoay sở (5) Chương 62: Chương 62: An bài (1) Chương 63: Chương 63: An bài (2) Chương 64: Chương 64: An bài (3) Chương 65: Chương 65: Hội hoa (1) Chương 66: Chương 66: Hội hoa (2) Chương 67: Chương 67: Hội hoa (3) Chương 68: Chương 68: Hội hoa (4) Chương 69: Chương 69: Hội hoa (5) Chương 70: Chương 70: Hội hoa (6) Chương 71: Chương 71: Khởi đầu (1) Chương 72: Chương 72: Khởi đầu (2) Chương 73: Chương 73: Khởi đầu (3) Chương 74: Chương 74: Mèo con (1) Chương 75: Chương 75: Mèo con (2) Chương 76: Chương 76: Mèo con (3) Chương 77: Chương 77: Mèo con (4) Chương 78: Chương 78: Mèo con (5) Chương 79: Chương 79: Quyển 3: Mưa đêm đã tạnh Chương 79: Năm tháng (1) Chương 80: Chương 80: Năm tháng (2) Chương 81: Chương 81: Năm tháng (3) Chương 82: Chương 82: Ngà say (1) Chương 83: Chương 83: Ngà say (2) Chương 84: Chương 84: Ngà say (3) Chương 85: Chương 85: Ngà say (4) Chương 86: Chương 86: Manh mối (1) Chương 87: Chương 87: Manh mối (2) Chương 88: Chương 88: Manh mối (3) Chương 89: Chương 89: Chùa phật (1) Chương 90: Chương 90: Chùa phật (2) Chương 91: Chương 91: Chùa phật (3) Chương 92: Chương 92: Chùa phật (4) Chương 93: Chương 93: Mỗi người (1) Chương 94: Chương 94: Mỗi người (2) Chương 95: Chương 95: Mỗi người (3) Chương 96: Chương 96: Vào đông (1) Chương 97: Chương 97: Vào đông (2) Chương 98: Chương 98: Vào đông (3) Chương 99: Chương 99: Năm mới (1) Chương 100: Chương 100: Năm mới (2) Chương 101: Chương 101: Năm mới (3) Chương 102: Chương 102: Năm mới (4) Chương 103: Chương 103: Muốn dừng lại (1) Chương 104: Chương 104: Muốn dừng lại (2) Chương 105: Chương 105: Muốn dừng lại (3) Chương 106: Chương 106: Lễ cập kê (1) Chương 107: Chương 107: Lễ cập kê (2) Chương 108: Chương 108: Lễ cập kê (3) Chương 109: Chương 109: Mưa giông (1) Chương 110: Chương 110: Mưa giông (2) Chương 111: Chương 111: Mưa giông (3) Chương 112: Chương 112: Mưa giông (4) Chương 113: Chương 113: Định tình (1) Chương 114: Chương 114: Định tình (2) Chương 115: Chương 115: Định tình (3) Chương 116: Chương 116: Định tình (4) Chương 117: Chương 117: Định tình (5) Chương 118: Chương 118: Tình đậm (1) Chương 119: Chương 119: Tình đậm (2) Chương 120: Chương 120: Tình đậm (3) Chương 121: Chương 121: Kỳ thi xuân (1) Chương 122: Chương 122: Kỳ thi xuân (2) Chương 123: Chương 123: Kỳ thi xuân (3) Chương 124: Chương 124: Nương tựa (1) Chương 125: Chương 125: Nương tựa (2) Chương 126: Chương 126: Nương tựa (3) Chương 127: Chương 127: Nương tựa (4) Chương 128: Chương 128: Triều dâng (1) Chương 129: Chương 129: Triều dâng (2) Chương 130: Chương 130: Tĩnh động (1) Chương 131: Chương 131: Tĩnh động (2) Chương 132: Chương 132: Tâm tình nhỏ nhặt (1) Chương 133: Chương 133: Tâm tình nhỏ nhặt (2) Chương 134: Chương 134: Tâm tình nhỏ nhặt (3) Chương 135: Chương 135: Phong vân (1) Chương 136: Chương 136: Phong vân (2) Chương 137: Chương 137: Phong Vân (3) Chương 138: Chương 138: Gặp lại nhau (1) Chương 139: Chương 139: Gặp lại nhau (2) Chương 140: Chương 140: Gặp lại nhau (3) Chương 141: Chương 141: Trước lúc lên đường (1) Chương 142: Chương 142: Trước lúc lên đường (2) Chương 143: Chương 143: Trước lúc lên đường (3) Chương 144: Chương 144: Bắc hành (1) Chương 145: Chương 145: Bắc hành (2) Chương 146: Chương 146: Bắc hành (3) Chương 147: Chương 147: Rối ren (1) Chương 148: Chương 148: Rối ren (2) Chương 149: Chương 149: Rối ren (3) Chương 150: Chương 150: Gió đầy (1) Chương 151: Chương 151: Gió đầy (2) Chương 152: Chương 152: Gió đầy (3) Chương 153: Chương 153: Gió đầy (4) Chương 154: Chương 154: Sơn vũ (1) Chương 155: Chương 155: Sơn vũ (2) Chương 156: Chương 156: Sơn vũ (3) Chương 157: Chương 157: Sơn vũ (4) Chương 158: Chương 158: Đối chất (1) Chương 159: Chương 159: Đối chất (2) Chương 160: Chương 160: Đối chất (3) Chương 161: Chương 161: Vô y (1) Chương 162: Chương 162: Vô y (2) Chương 163: Chương 163: Vô y (3) Chương 164: Chương 164: Gương vỡ (1) Chương 165: Chương 165: Gương vỡ (2) Chương 166: Chương 166: Gương vỡ (3) Chương 167: Chương 167: Gương vỡ (4) Chương 168: Chương 168: Quyển 4: Cố hương xa xôi Chương 168: Tỉnh mộng (1) Chương 169: Chương 169: Tỉnh mộng (2) Chương 170: Chương 170: Tỉnh mộng (3) Chương 171: Chương 171: Lễ Dục Phật (1) Chương 172: Chương 172: Lễ Dục Phật (2) Chương 173: Chương 173: Lễ Dục Phật (3) Chương 174: Chương 174: Xuân sơn (1) Chương 175: Chương 175: Xuân sơn (2) Chương 176: Chương 176: Kiên quyết (1) Chương 177: Chương 177: Kiên quyết (2) Chương 178: Chương 178: Kiên quyết (3) Chương 179: Chương 179: Gặp được chàng (1) Chương 180: Chương 180: Gặp được chàng (2) Chương 181: Chương 181: Thắp nến (1) Chương 182: Chương 182: Thắp nến (2) Chương 183: Chương 183: Thắp nến (3) Chương 184: Chương 184: Thay đổi (1) Chương 185: Chương 185: Thay đổi (2) Chương 186: Chương 186: Thay đổi (3) Chương 187: Chương 187: Tái hợp (1) Chương 188: Chương 188: Tái hợp (2) Chương 189: Chương 189: Tái hợp (3) Chương 190: Chương 190: Như xưa (1) Chương 191: Chương 191: Như xưa (2) Chương 192: Chương 192: Như xưa (3) Chương 193: Chương 193: Mây mù (1) Chương 194: Chương 194: Mây mù (2) Chương 195: Chương 195: Mây mù (3) Chương 196: Chương 196: Mây mù (4) Chương 197: Chương 197: Về phương nam (1) Chương 198: Chương 198: Về phương nam (2) Chương 199: Chương 199: Về phương nam (3) Chương 200: Chương 200: Chưa dứt (1) Chương 201: Chương 201: Chưa dứt (2) Chương 202: Chương 202: Núi Hào Sơn (1) Chương 203: Chương 203: Núi Hào Sơn (2) Chương 204: Chương 204: Núi Hào Sơn (3) Chương 205: Chương 205: Ấn định (1) Chương 206: Chương 206: Ấn định (2) Chương 207: Chương 207: Ấn định (3) Chương 208: Chương 208: Ấn định (4) Chương 209: Chương 209: Ấn định (5) Chương 210: Chương 210: Quyển 5: Liệu có nhớ về nhau? Chương 210: Về nhà (1) Chương 211: Chương 211: Về nhà (2) Chương 212: Chương 212: Về nhà (3) Chương 213: Chương 213: Về nhà (4) Chương 214: Chương 214: Hỷ nộ (1) Chương 215: Chương 215: Hỷ nộ (2) Chương 216: Chương 216: Hỷ nộ (3) Chương 217: Chương 217: Phong Hà Chương 218: Chương 218: Quyển 6: Phù dung phổ NT1: Quá khứ Chương 219: Chương 219: NT2: Mừng thọ (1) Chương 220: Chương 220: NT3: Mừng thọ (2) Chương 221: Chương 221: NT4: Mừng thọ (3) Chương 222: Chương 222: NT5: Cẩm tú Chương 223: Chương 223: NT6: Ngày u ám (1) Chương 224: Chương 224: NT7: Ngày u ám (2) Chương 225: Chương 225: NT8: Hành lộ