Chương 82
Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều

Chương 82: Cắn Rách Khóe Môi

 Lần này ra ngoài, ban đầu Thẩm Đường cứ nghĩ hai phu thê sẽ như mọi năm, ghé Việt gia ở kinh thành để ở lại một thời gian.Nhưng Kỳ Hoài Cảnh lại nói, lần này hắn lên kinh chỉ là để lo việc cửa hàng, tiện thể đưa nàng đi chơi, không định ghé qua Việt gia.Thẩm Đường không hiểu, liền dựa vào cửa sổ xe hỏi: “Hoài Cảnh, sao chúng ta lại không đến Việt gia? Ngoại tổ phụ là ruột thịt của chàng, chúng ta là bậc con cháu, đã đến tận kinh thành rồi cũng nên đến thăm lão nhân gia một chút chứ.” Kỳ Hoài Cảnh không trả lời.Thẩm Đường lại hơi hạ thấp giọng, trong mắt mang ý trêu ghẹo, vừa cười vừa nói: “Sao vậy, sợ ta gặp vị biểu muội mà chàng từng đính hôn sao?”Lời còn chưa dứt, người đang cưỡi ngựa bên ngoài đột nhiên nhảy xuống, vén rèm xe lên sải bước tiến vào trong xe.Thẩm Đường vội vàng lùi lại, nhưng vẫn chậm một bước.“A, có chuyện gì từ từ nói, chàng không được— Ưm…”Cho đến khi suýt bị hắn cắn rách cả khóe môi, Thẩm Đường mới tội nghiệp mà vội vã sửa lời: “Ta nói sai rồi, biểu ca cả đời này chỉ từng đính hôn với một mình ta thôi!”Kỳ Hoài Cảnh cuối cùng cũng buông tay, nhẹ nhàng xoa xoa chiếc cằm vừa bị bóp đỏ của nàng nói: “Thế mới ngoan.”Dù vừa rồi thất thế nhưngThẩm Đường vẫn không bỏ cuộc, cố hỏi cho bằng được vì sao không thể đến Việt gia.Kỳ Hoài Cảnh mỗi lần đều lảng sang chuyện khác, không chịu trả lời trực tiếp.Theo lý mà nói, hắn lớn lên bên cạnh ngoại tổ phụ từ nhỏ, ngay cả tên cũng do ông đặt. Dù có từng bất hòa, giờ chuyện hôn nhân đã định cũng nên hòa giải lại quan hệ ông cháu mới phải. Trên đường đi, Thẩm Đường hỏi bóng gió không biết bao nhiêu lần, cuối cùng Kỳ Hoài Cảnh cũng chịu nói thật, vì không chịu nổi bị “truy hỏi” mãi: “Chúng ta không phải là không đến, chỉ là lần này chưa đến.”“Chờ thêm một chút… đợi đến khi chúng ta có con rồi hãy đến.”“Nhưng mà, dù giờ chúng ta chưa có con ngoại tổ phụ chả lẽ lại đuổi chàng ra ngoài sao?”“Ngoại tổ phụ… rất thích trẻ con. Sau này, nếu chúng ta ôm theo con đến, chẳng phải càng có thể cho ông ấy một bất ngờ sao, đúng không?”Thẩm Đường cười gật đầu, nhưng trong lòng không mấy tin tưởng.Nhìn dáng vẻ dè dặt của hắn, tám phần là Việt lão thái gia là người cực kỳ khó tính.Kỳ Hoài Cảnh là đứa cháu do chính ông nuôi lớn, dù có mâu thuẫn gì thì cũng là người nhà, chắc chẳng đến mức không chấp nhận.Còn mình… e rằng sẽ không được yêu quý cho lắm.Thẩm Đường âm thầm nghĩ, chắc hắn sợ ngoại tổ phụ không chịu thừa nhận người tôn tức nhi chưa từng gặp mặt này.Cũng được thôi, thế gian rộng lớn như vậy nàng cũng đâu thể mong ai cũng yêu quý mình ngay từ đầu được.Đầu xuân, trời lại đổ một trận mưa lạnh.Đúng là thời khắc “cỏ non trông gần thì xanh, lại xa thì mờ mịt”.Càng đi về phía Bắc, dân cư càng đông đúc, hàng quán chợ búa dọc đường cũng dần nhộn nhịp trở lại.Kỳ Hoài Cảnh vốn quanh năm đi lại giữa hai nơi, nên con đường quan đạo này hắn đã quen thuộc từ lâu.Còn Thẩm Đường thì đây là lần đầu tiên ra khỏi nhà đi xa như vậy, dọc đường vừa đi vừa ngắm cảnh, trong lòng không khỏi cảm thán, quả thật thiên hạ rộng lớn, phong cảnh hai bên đường, mỗi nơi đều mang vẻ đẹp riêng.Sau nhiều ngày lên đường, đoàn xe ngựa cuối cùng cũng đến vùng ngoại ô kinh thành chỉ cần đi thêm ba mươi dặm nữa là đến cổng thành.Quan đạo ở ngoại ô kinh thành rất rộng, đúng vào dịp đầu xuân trên đường có không ít người đi du xuân.Lại có các tiểu thương gánh hàng rong, bán trái cây, hạt dẻ nướng, kẹo mạch nha, diều giấy cùng đủ loại hàng hóa bày bán dọc đường, vừa rao vừa bán, nhộn nhịp vô cùng. Kỳ Hoài Cảnh cưỡi ngựa đi chậm bên cạnh xe, đang kể cho Thẩm Đường nghe chuyện thú vị mình từng trải qua khi đi lại giữa hai nơi những năm trước.Bất chợt ngẩng đầu, ánh mắt hắn chợt khựng lại, im bặt giữa chừng rồi đứng yên nhìn chằm chằm về phía xa.Thẩm Đường cũng đưa mắt nhìn theo, thấy bên vệ đường phía trước có một cây liễu rủ to lớn.Dưới gốc cây là một quán trà đơn sơ lợp mái cỏ, bên cành liễu treo một chiếc biển nhỏ, trên đó là chữ “Trà” to tướng.Kỳ Hoài Cảnh nhìn chăm chú vài giây, rồi đột nhiên mở miệng: “Dừng xe!”Hắn xuống ngựa, gõ nhẹ vào thành xe: “Đi nào, Đường Nhi, chúng ta đi uống chén trà.”Thẩm Đường ngạc nhiên: “Chàng xưa nay vốn chẳng bao giờ ăn uống ngoài hàng quán ven đường, sao hôm nay lại đổi ý vậy?”Kỳ Hoài Cảnh không đáp, chỉ đợi nàng đội xong mũ che mặt rồi cùng nhau bước tới quán trà.Quán trà không lớn, chỉ mấy cột gỗ chống mái tranh, bên dưới là bốn năm chiếc bàn cũ và hơn chục chiếc ghế dài, có ba bốn vị khách đang ngồi uống trà.Một vị tiểu nhị lanh lợi đang bưng trà rót nước cho khách, đi qua đi lại rất mau lẹ và lễ phép.Dưới tấm biển có chữ “trà”, một ông lão mặc áo vải xám đang nằm dài trên ghế gỗ hong nắng, lấy chiếc nón rách che mặt để tránh ánh nắng buổi trưa.Kỳ Hoài Cảnh dắt Thẩm Đường đi thẳng vào, chọn ngay chiếc bàn gần biển hiệu nhất mà ngồi xuống, rồi gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn: “Lão gia, có khách tới rồi.” Ông lão chỉ hơi nhấc đầu, cũng không tháo nón ra giọng khàn khàn cất lên: “Cẩu Nhi, mang trà tới.”“Vâng, tới ngay!”Tiểu nhị lập tức chạy đến, nhanh tay rót hai chén trà nóng.Kỳ Hoài Cảnh nâng chén lên, thổi nhẹ làn khói bốc lên, từ tốn nhấp một ngụm: “Trà ngon đấy!”Miệng hắn vốn rất kén chọn, hiếm khi khen trà hay cơm ngon.Thẩm Đường cũng nhấp một ngụm, gật đầu đồng tình, quả nhiên là trà ngon.Nàng ngắm chiếc chén thô kệch trong tay, thầm nghĩ: ‘Chẳng lẽ kinh thành thật sự phồn hoa đến thế này sao?’Ngay cả một quán trà nhỏ, chẳng mấy ai để ý ngoài cổng thành, cũng có thể pha được chén trà khiến người ta lưu luyến mãi nơi đầu lưỡi?Kỳ Hoài Cảnh khen trà xong thì nhấc chân gác lên băng ghế dài, tay đặt trên đầu gối, bắt chuyện với ông lão đang nằm trên ghế dựa.“Lão gia, trà nhà ông pha ngon thật đấy. Quán trà này mở từ bao giờ vậy?”Ông lão lim dim mắt, trông có vẻ chẳng muốn nói chuyện, mãi một lúc sau mới uể oải đáp: “Năm ngoái.”“Năm ngoái à? Nhưng ta nhớ đầu xuân năm ngoái mới đi qua con đường này, sao chẳng thấy có quán nào ở đây?”“Thì tại mắt ngươi kém đấy thôi.”Kỳ Hoài Cảnh bật cười khẽ, hỏi tiếp: “Thế việc buôn bán ở quán có khá không?”“Tàm tạm, đủ sống.”Kỳ Hoài Cảnh ngước mắt nhìn xa, lúc này đầu xuân vừa chớm, cỏ ngoài ngoại ô xanh nhè nhẹ, liễu bắt đầu trổ lá vàng, gió xuân phả vào mặt không còn lạnh, ánh nắng lại đặc biệt ấm áp.“Thiên hạ nhộn nhịp, tất vì mưu sinh. Người người bôn ba, cũng vì mưu cầu lợi lộc. Còn ông, chỉ cần hóng gió, uống trà mà vẫn làm ăn được, vừa có tiền vừa có nhàn rỗi, quả là có phúc.”Ông lão hừ mũi một tiếng qua mũi, giọng khàn đục: “Phúc phận gì chứ? Con cháu trong nhà, đứa nào cũng bất hiếu hơn đứa kia, chẳng hưởng được gì chỉ sinh ra tức giận.” Kỳ Hoài Cảnh nghe thế chỉ cười nhẹ, không nói gì, tiếp tục cúi đầu nhấp trà.Thẩm Đường nhìn ông lão lắm điều qua chiếc mũ che mặt, rồi lại liếc sang Kỳ Hoài Cảnh.Ông lão lại cằn nhằn: “Lão già xui xẻo như ta làm sao so được với chàng trẻ như ngươi. Nhìn xem, cưỡi ngựa cao, xe ngựa sang trọng…”Ông ta nghiêng đầu, liếc qua kẽ nón rách nhìn về phía Thẩm Đường: “Ồ chà, còn đang tân hôn cơ à! Chúc mừng, chúc mừng! Đấy mới là có phúc. Đâu như lão già này…”Kỳ Hoài Cảnh vẫn giữ nụ cười trên mặt: “Lão gia, nói chuyện nãy giờ chắc cũng khát rồi, để ta chia ông chút trà uống nhé. Đổi lại ông bớt cho ta hai đồng trà phí, thế có được không?”Ông lão chẳng buồn đáp, xem như ngầm đồng ý.Kỳ Hoài Cảnh liền đứng dậy, định thật sự đưa phần trà trong chén mình mời ông lão.Thẩm Đường còn nhanh hơn, đứng dậy trước cả hắn, ấn vai hắn ngồi xuống rồi đưa tay gỡ mũ che mặt, lấy một cái chén mới trên bàn tự tay rót một chén trà nóng hổi, hương thơm lan tỏa.Nàng hai tay nâng chén, bước chân nhẹ nhàng, từ tốn bước tới trước mặt ông lão, rồi khẽ khom người thi lễ: “Tôn nhi tức họ Thẩm, kính chào ngoại tổ phụ.” 

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (117)
Chương 1: Chương 1: Gả Cho Biểu Ca Chương 2: Chương 2: Xoa Eo Giúp Ta Với Chương 3: Chương 3: Bộ Y Phục Này...Cứ Như Là Không Mặc Gì Vậy! Chương 4: Chương 4: Thành Phu Thê Chương 5: Chương 5: Đêm Động Phòng, Nến Đỏ Đêm Qua Đã Tắt Chương 6: Chương 6: Việt Phu Nhân Ngang Ngược Chương 7: Chương 7: Ra Oai Khi Dâng Trà Chương 8: Chương 8: Vậy Thì Mẫu Thân Ăn Đi, Đừng Khách Sáo Chương 9: Chương 9: Hắn Thực Sự Đói Rồi Chương 10: Chương 10: Vị Phu Quân Khó Tìm Nhất Thế Gian Chương 11: Chương 11: Tần Khương Vân Chương 12: Chương 12: Trên Đời Này, Phần Lớn Nam Nhân Đều Bạc Bẽo Chương 13: Chương 13: Chổ Nào Mà Chưa Từng Thấy Qua! Chương 14: Chương 14: Chuyện Này…Thật Khó Mà Nghiêm Túc Cho Được Chương 15: Chương 15: Đầu Thai Cũng Là Một Bản Lĩnh Lớn Chương 16: Chương 16: Việc Mạo Phạm Nhất Trên Đời Này Chương 17: Chương 17: Vì Để Yêu Ta Chương 18: Chương 18: Ta Để Ý Nàng…Đã Rất Lâu Rồi Chương 19: Chương 19: Ai Cũng Thích Được Gả Cho Biểu Ca Chương 20: Chương 20: Đường Đường Chính Chính Rút Kiếm Chương 21: Chương 21: Ma Vương Gây Rối Chương 22: Chương 22: Tam Gia Kiêu Ngạo Chương 23: Chương 23: Bánh Ngọt Quế Hoa Hạt Dẻ Chương 24: Chương 24: Nàng Là Người Của Ta Chương 25: Chương 25: Quạ Chê Lợn Rừng Đen Chương 26: Chương 26: Bàn Bạc Chuyện Trung Thu Chương 27: Chương 27: Đời Người Chớ Nên Mang Thân Nữ Nhân Chương 28: Chương 28: Thịt Nai Nướng Chương 29: Chương 29: Ánh Trăng Của Thời Niên Thiếu Chương 30: Chương 30: Kẻ Vô Liêm Sỉ Chương 31: Chương 31: Thuốc A-n Tha-i Chương 32: Chương 32: Nuông Chiều Người Trong Lòng Mình Yêu Thương Nhất Chương 33: Chương 33: Đẹp Mắt Mà Vô Dụng Chương 34: Chương 34: Dạ Yến Trung Thu Chương 35: Chương 35: Xách Đao Xông Lên Xé Người Chương 36: Chương 36: Rơi Xuống Nước Cứu Người Chương 37: Chương 37: Nàng Đúng Là Oan Nghiệt Kiếp Trước Của Ta Mà Chương 38: Chương 38: Đi Một Nước Cờ Hiểm Chương 39: Chương 39: Tây Viện Chẳng Có Kẻ Nào Tử Tế Chương 40: Chương 40: Đợi Kiếp Sau Ta Đền Làm Hiền Tế Nhà Nàng Chương 41: Chương 41: Thẩm Vấn Kẻ Phản Bội Trong Đêm Chương 42: Chương 42: Khiêng Người Ra Ngoài Chương 43: Chương 43: Tây Viện Có Tin Vui Chương 44: Chương 44: Từ Đâu Lại Lồi Ra Tên Vô Lại Này Vậy?! Chương 45: Chương 45: Phùng Khê Chương 46: Chương 46: Thoải Mái Buông Thả Một Chút Chương 47: Chương 47: Không Phụ Sứ Mệnh Chương 48: Chương 48: Trang Viên Của Kỳ Gia Chương 49: Chương 49: Sao Lại Tiếc Chứ?! Chương 50: Chương 50: Nàng Là Biểu Đệ Của Ta Chương 51: Chương 51: Tặng Sách Chương 52: Chương 52: Giấu Diếm Tài Sản Riêng Chương 53: Chương 53: Đ-ánh Cờ Trên Xe Ngựa Chương 54: Chương 54: Vị Hiền Tế Ở Rể Phủ Phùng Gia Chương 55: Chương 55: Một Ao Nước Đục Chương 56: Chương 56: Xót Xa Cho Phu Quân Mình Chương 57: Chương 57: Món Quà Tuyệt Vời Của Phùng Khê Chương 58: Chương 58: Thưởng Cho Ngươi Bữa Tối Chương 59: Chương 59: Trong Phòng Có Ma Chương 60: Chương 60: Chúng Ta Nhỏ Tiếng Thôi Nhé! Chương 61: Chương 61: Tuyết Đầu Mùa, Tỉa Cành Mai Chương 62: Chương 62: Che Chở Người Mình Thương Chương 63: Chương 63: Lạnh Lùng Xem Kịch Chương 64: Chương 64: Tác Phong Của Việt Phu Nhân Chương 65: Chương 65: Vì Sao Đặt Tên Này? Chương 66: Chương 66: Tuyệt Kỹ Của Thẩm Đường Chương 67: Chương 67: Ba Tầng Rưỡi Tháp Phù Đồ Chương 68: Chương 68: Tỳ Vị Bất Hòa Chương 69: Chương 69: Tính Nết Nhu Nhược Chẳng Ra Gì Chương 70: Chương 70: Hai Người Mai Về Nghỉ Sớm Đi Chương 71: Chương 71: Hai Người Mai Về Nghỉ Sớm Đi Chương 72: Chương 72: Tự Sinh Một Đứa Đi Chương 73: Chương 73: Người Đệ Đệ Vô Dụng Chương 74: Chương 74: E Là Khó Có Con Chương 75: Chương 75: Ai Mà Có Phúc Phận Tốt Đến Vậy Chương 76: Chương 76: Ta Đã Là Tiểu Tức Phụ Rồi Chương 77: Chương 77: Nhất Định Phải Cùng Chàng Ngủ Một Đêm Chương 78: Chương 78: Ngẩng Đầu Ba Thước Có Thần Minh Chương 79: Chương 79: Hai Người Họ…Đang Ngủ Cùng Nhau Sao? Chương 80: Chương 80: Khi Nào Thì Lên Kinh Thành? Chương 81: Chương 81: Danh Tiếng Của Kỳ Nhị gia Chương 82: Chương 82: Cắn Rách Khóe Môi Chương 83: Chương 83: Tôn Nhi Tức, Mau Đứng Lên Chương 84: Chương 84: Biểu Thiếu Gia Đã Trở Về Chương 85: Chương 85: A Ly Có Ở Nhà Không? Chương 86: Chương 86: Gã Này Có Nhiều Biểu Muội Thật Ghê Ấy Chương 87: Chương 87: Không Phải Oan Gia Thì Không Chạm Mặt Chương 88: Chương 88: …Muốn Không? Chương 89: Chương 89: Khóc To Lên Một Chút Chương 90: Chương 90: Tiểu Biểu Muội Việt Gia Chương 91: Chương 91: Ta Thấy Ngươi Buồn Cười Nhất Chương 92: Chương 92: Vẫn Là Tôn Nữ Tế Việt Gia Chương 93: Chương 93: Có Hơi Quá Đê Tiện Rồi Chương 94: Chương 94: Ngươi Đang Giở Trò Gian Lận Chương 95: Chương 95: Giấc Mộng Vương Vấn Dư Hương Chương 96: Chương 96: Về Quê Mổ Heo Chương 97: Chương 97: Kế Phá Cục Chương 98: Chương 98: Tiểu Tử Này Là Gian Thương Chương 99: Chương 99: Ngầm Hãm Hại Chủ Tử? Chương 100: Chương 100: Thu[ố]c Này Của Ngươi Có Hiệu Quả Không? Chương 101: Chương 101: Là Nàng Ta Quyến Rũ Ta Trước Chương 102: Chương 102: Quả Thực Là Chấn Động Kinh Người Chương 103: Chương 103: Không Phải Sinh Ra Đã Phú Quý Chương 104: Chương 104: Tạ Đại Nhân Ở Quảng Lăng Thành Chương 105: Chương 105: Cô Nương Chèo Thuyền Nhỏ Chương 106: Chương 106: Chỉ Nguyện Lòng Chàng Như Lòng Ta Chương 107: Chương 107: Nhị Lang, Dậy Uống Thu[ố]c Nào Chương 108: Chương 108: Lựu Đỏ Tháng Năm Chương 109: Chương 109: Thì Ra Là Đứa Nhỏ Chương 110: Chương 110: Mặc Nàng Muốn Làm Gì Thì Làm Chương 111: Chương 111: Trên Đời Này, Không Ai Yêu Nàng Hơn Ta Chương 112: Chương 112: Đứa Trẻ Ấm Áp Như Hơi Thở Chương 113: Chương 113: Giống Hệt Như Chàng Chương 114: Chương 114: Cũng Đến Lượt Ta Tận Hưởng Một Chút Rồi Chương 115: Chương 115: Mọi Chuyện Trôi Theo Dòng Nước Chương 116: Chương 116: Còn Hơn Cả Gió Xuân Chương 117: Chương 117: Nhân Gian Như Ý [Hoàn]