Chương 82
Mất Kiểm Soát - Dã Lê

Chương 82: Sụp đổ

 
[Nhánh IF sụp đổ]
Trong căn phòng khách sáng trưng, Diệp Hi Kinh đang gửi tin nhắn cho Ngũ Kha, dặn cô ấy nếu có vấn đề gì thì nhớ gọi y tá trực, chuông gọi ở ngay bên giường.
Nhắn xong, anh ta lại thấy hối hận.
Trước kia, Diệp Tẩy Nghiễn thường gửi cho anh ta vài tin nhắn như vậy, chỉ vì Diệp Hi Kinh thiếu kiên nhẫn. Những lần ốm đau mà không thấy y tá đến kịp, anh ta hay nổi nóng, nhất là trong giai đoạn tuổi dậy thì. Còn bây giờ, Diệp Hi Kinh đã chín chắn hơn nhiều, cũng đang cố gắng bắt chước anh trai trở thành một “người đàn ông trưởng thành đáng tin cậy”.
Nhưng vừa nhắn xong câu đó theo thói quen, anh ta mới nhớ ra Ngũ Kha còn lớn tuổi hơn anh ta, nên đáng lẽ phải ở vai trò “chị gái”. Nhắn vậy… có vẻ hơi thừa.
Lẽ ra anh ta nên quan tâm đến Thiên Đại Lan.
Cô đã vượt cả nghìn dặm đường để đến đây.
Hai người cũng đã rất lâu không gặp.
Tim Diệp Hi Kinh bắt đầu run lên từng cơn. Anh ta vốn ghét môn ngữ văn, vậy mà giờ trong đầu cứ hiện ra năm chữ: “Gần nhà, tình càng e ngại”. Mặc kệ có đúng hay không, hiện giờ anh ta chỉ muốn gặp Thiên Đại Lan, nhưng lại sợ cái cảm xúc “rất muốn gặp cô” này.
Cảm xúc đó mãnh liệt đến mức như rút sạch nước trong người anh ta, khiến anh ta khô khốc như miếng tảo bẹ bị sóng đánh lên bờ.
Anh ta quyết định đi lấy cốc nước.
Diệp Tẩy Nghiễn không uống nước lạnh ở nhà, nên hệ thống thường chỉ để 30 độ. Nhưng Diệp Hi Kinh đang bức bối đến khó chịu, uống nước ấm càng khiến anh ta khó chịu hơn. Vòi nước mở rồi, anh ta lục tủ lạnh tìm đá.
Ngay lúc mở cửa tủ lạnh, một luồng khí lạnh phả thẳng lên mặt, lên người anh ta như dội vào ngọn lửa đang cháy âm ỉ.
Còn trong căn phòng đóng kín, hơi nóng cuộn trào.
Thiên Đại Lan ôm anh phía đối diện, trong bóng tối không thể thấy rõ gì, đôi mắt như mất tiêu điểm, chỉ có thể siết chặt vai anh, chất vải lanh của áo sơ mi khiến cô bực bội. Loại vải dễ nhăn, lại mềm mại một cách yếu ớt, cô bực đến nỗi chỉ muốn xé toạc nó, như thể vậy có thể xoa dịu cảm giác kinh khủng đang bị “xào nát” bên trong cô.
Còn anh thì cứ dùng mấy câu chọc ghẹo khiến cô không thể kìm nén tiếng r*n r*.
Cô nhớ rất rõ đây là nhà của Diệp Tẩy Nghiễn, anh trai của Diệp Hi Kinh.
Anh là một người đàn ông tốt, chín chắn và vô cùng điềm đạm.
Cô không muốn bị người như anh nghe thấy tiếng cô trong tình trạng thế này.
Nhưng đối phương lại không chịu cho cô cơ hội để nói gì cả. Mỗi lần cô vừa hé miệng, anh lại hôn tới, khiến những lời nói, oán trách, phản kháng đều bị nuốt ngược vào trong.
Mắt cô cũng bắt đầu nóng rực, như bước vào phòng xông hơi, tiếng động từ cơ thể cũng càng lúc càng lớn, không rõ là nước, là âm thanh, hay thứ gì khác. Anh nghe thấy, bật cười, cúi xuống bên tai cô hỏi nhỏ:
“Muốn dìm chết tôi à?”
Ở thời điểm như thế, lời này chỉ khiến Thiên Đại Lan càng thêm k*ch th*ch.
Bị hôn đến không thở nổi, nhưng lại không nỡ để anh rời khỏi, cô siết chặt anh hơn, vò nát chiếc áo sơ mi vải lanh.
Đúng là muốn chết thật rồi.
Thiên Đại Lan thầm nghĩ.
Hương gỗ mun dịu dàng và trầm ổn cứ quẩn quanh mũi cô, một hương thơm nồng đậm, quyến rũ. Anh cũng vậy, thân hình to lớn, rắn chắc. Cô phải dùng hết sức mới ôm chặt được anh. Khi anh đè xuống, cô chẳng còn thấy được trần nhà, chỉ có bàn chân vô thức giật nhẹ lên như không cam lòng.
Bị bao phủ hoàn toàn không chỉ là cơ thể.
Bị xâm chiếm hoàn toàn không chỉ là khứu giác.
Cả đầu óc cô như trở nên mơ hồ, vậy mà trái tim lại đập cùng nhịp với anh, ngày càng nhanh.
Sắp không nhịn được nữa, Thiên Đại Lan lờ mờ nghe thấy bên ngoài có tiếng động như có ai đó vấp ngã hoặc đá phải thứ gì đó, âm thanh “rầm” một tiếng rõ to khiến cô giật bắn người, đồng tử và cơ bắp toàn thân co rút lại theo phản xạ.
Cô cứ nghĩ âm thanh đó sẽ khiến anh thu lại hành động, nhưng không, anh còn hưng phấn hơn vì sự lo lắng, bất an của cô.
Cảm giác “có thể bị Diệp Tẩy Nghiễn nghe thấy” + “đây là nhà của anh trai” + sự ngượng ngùng xen lẫn chút cảm giác bị áp đảo khiến Thiên Đại Lan không còn kiểm soát được bản thân nữa. Như thể đã thấy trước được đường bay của một bông pháo hoa, cô biết mình đang chuẩn bị bắn vút lên trời, còn người kia cũng vậy, dù là sức mạnh hay tần suất đều đáng sợ.
Cô khản giọng thì thầm, ngắt quãng mà khẩn thiết:
“Hi Kinh… anh… anh trai anh hình như đang ở ngoài…”
Người kia vì câu nói đó mà cứng người lại, vội vã rút ra. Ngay sau đó, một thứ gì đó ấm nóng rơi xuống, rơi đúng lên vùng rốn mà từ bé mẹ cô đã dặn là phải luôn đắp chăn, kẻo nhiễm lạnh, nơi ấy lúc này trở thành một cái hồ nhỏ, đang hứng lấy thứ gì đó.
Cùng lúc đó, những viên đá to tròn rơi lộp bộp vào cốc nước đầy, khiến nước ấm trào cả ra tay.
Diệp Hi Kinh, người vừa đá trúng chiếc ghế, còn chưa hết đau chân thì đã bị nước “nóng” làm rát tay, anh ta nhe răng trợn mắt, chỉ cảm thấy hôm nay đúng là xui xẻo hết phần người khác.
Thôi vậy.
Anh ta đặt cốc nước xuống bàn thật mạnh, bực bội nghĩ:
“Hay là… cứ hỏi thẳng anh trai đi cho rồi.”
Còn trong phòng của Diệp Tẩy Nghiễn.
Thiên Đại Lan vẫn đang trong cơn mơ hồ, đầu óc như có một đàn ong mật nhỏ đang vo ve bay loạn, ong ong ong ong vỗ cánh loạn xạ.
“Hi Kinh…?” giọng cô vẫn khàn khàn.
“Có chuyện gì vậy?”
Trong bóng tối, người đối diện không nhúc nhích.
Dừng lại một chút, Thiên Đại Lan lại khẽ than thở:
“Đột ngột quá đi… Em còn đang ngủ mà. Sao anh vội vàng thế hả, Hi Kinh”
Cộc cộc cộc.
“Anh à?” Giọng Diệp Hi Kinh vang lên cùng với tiếng gõ cửa, cẩn trọng hỏi:
“Anh ngủ chưa?”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (104)
Chương 1: Chương 1: Khai Bút Chương 2: Chương 2: Không phải kiểu cười giễu cợt, mà là nụ cười khoan dung, nhẹ nhàng và tự nhiên. Chương 3: Chương 3: Bắc Kinh hoan nghênh bạn Chương 4: Chương 4: Đáng tiếc là cô… lại quá mức cẩn trọng. Chương 5: Chương 5: Cào trầy cả cổ tôi rồi, phải phạt. Chương 6: Chương 6: Aaaaaaa!!!! Chương 7: Chương 7: Bạn gái của em trai Chương 8: Chương 8: Ký ức bất chợt trào dâng như một cơn cuồng phong Chương 9: Chương 9: Ngay cả trong mơ, anh cũng sẽ mơ thấy cô, một đại mỹ nhân tầm cỡ như cô. Chương 10: Chương 10: Nhưng không phải kiểu đó, chỉ là tình bạn thôi Chương 11: Chương 11: Diệp Tẩy Nghiễn là anh trai lớn tuổi hơn chỉ là kẻ ngoài cuộc vô tình bước vào mà thôi. Chương 12: Chương 12: Chia tay cũng phải đàng hoàng và có thể diện Chương 13: Chương 13: Hiện lên thứ ánh sáng mềm mại và thuần khiết gần như thánh khiết. Chương 14: Chương 14: Em có thể suy nghĩ lại một lần nữa không? Chương 15: Chương 15: Đưa về nhà Chương 16: Chương 16: Đưa cô về phòng Chương 17: Chương 17: Nhưng tối nay anh lại rất thương cô Chương 18: Chương 18: Sao ai cũng gọi cậu ta là anh Dương vậy nhỉ? Chương 19: Chương 19: Phối hợp chuẩn xác Chương 20: Chương 20: Hơi thở dồn dập, tim đập nhanh Chương 21: Chương 21: Em thật chẳng khiêm tốn chút nào. Chương 22: Chương 22: Chỉ khi cần dùng đến, cô mới để tâm. Chương 23: Chương 23: Thấy là cô, anh không hề ngạc nhiên. Chương 24: Chương 24: Ngậm thôi, đừng nuốt Chương 25: Chương 25: Cả hơi thở cũng trở nên hỗn loạn Chương 26: Chương 26: Muối, rượu tequila Chương 27: Chương 27: Diệp Tẩy Nghiễn vẫn luôn mỉm cười bao dung nhìn cô. Chương 28: Chương 28: Có lẽ vì tôi vẫn luôn theo dõi anh. Chương 29: Chương 29: Yếu đuối, mong manh Chương 30: Chương 30: Em có muốn tiếp tục học không? Chương 31: Chương 31: Lời nói dối của cô Chương 32: Chương 32: Khách sạn trang trọng, nhà nghỉ tồi tàn Chương 33: Chương 33: Giận dữ, ghen tuông và tình yêu Chương 34: Chương 34: Lật người cưỡi lên Chương 35: Chương 35: Love is evil. Chương 36: Chương 36: Cô không muốn chìm đắm trong sự cung cấp vật chất xa hoa của anh, còn anh cũng không thể hạ mình để cảm nhận cô. Chương 37: Chương 37: Cơm chân giò đôi Chương 38: Chương 38: Bình tĩnh Chương 39: Chương 39: Anh ấy… không phải cực kỳ sạch sẽ và ghét bẩn sao? Chương 40: Chương 40: Khi cơ hội đến, cô sẽ không do dự nuốt chửng anh Chương 41: Chương 41: Kim cương trắng lấp lánh Chương 42: Chương 42: Hiện tại chính là thời kỳ “thưởng thức” tốt nhất của Diệp Tẩy Nghiễn. Chương 43: Chương 43: Anh và Đại Lan đã làm lành chưa? Chương 44: Chương 44: Đó chính là sự khác biệt lớn nhất giữa bọn họ. Chương 45: Chương 45: Tôi thích giữ lại một chút cảm giác nghi thức. Chương 46: Chương 46: Sự ướt át lại tạo nên một vẻ quyến rũ khác. Chương 47: Chương 47: Bà chủ Chương 48: Chương 48: Một người quá cao thường dễ khiến người khác cảm thấy bị áp chế Chương 49: Chương 49: Tha thứ cho một người, chính là trao cho họ con dao để họ có thể làm tổn thương em lần nữa. Chương 50: Chương 50: Tiếng sóng vang trong trẻo và kéo dài Chương 51: Chương 51: Chẳng lẽ không có việc gì thì tôi không thể mời anh đi uống một ly à? Chương 52: Chương 52: Từ bỏ Chương 53: Chương 53: Người quân tử lấy tiền phải theo đạo. Chương 54: Chương 54: Thoang thoảng hương hoa Chương 55: Chương 55: Nóng Chương 56: Chương 56: Một lời nói dối cao tay đến thế. Chương 57: Chương 57: Một cú đấm Chương 58: Chương 58: Trên gò má và cằm đều có dấu đỏ mờ ám, chỉ là vẻ mặt anh vẫn điềm tĩnh. Chương 59: Chương 59: Thẳng tay ném nó vào thùng rác. Chương 60: Chương 60: Đó là dấu vết vừa nãy, lúc anh và Đại Lan quấn quýt kịch liệt trên giường, cô để lại. Chương 61: Chương 61: Lễ độ Chương 62: Chương 62: Em coi tôi là cái gì? Chương 63: Chương 63: Hoàng hôn Chương 64: Chương 64: Đừng tránh né tôi nữa, bao lâu nay… tôi vẫn luôn nhớ em Chương 65: Chương 65: Anh chẳng lẽ đã vứt thư đi rồi sao… Chương 66: Chương 66: Tham lam Chương 67: Chương 67: Sự dư dả về tiền bạc mang lại cho cô lớp giáp vững chắc nhất. Chương 68: Chương 68: May cho Diệp Tẩy Nghiễn một chiếc sơ mi. Chương 69: Chương 69: Đồng loạt mất đi sức hấp dẫn. Chương 70: Chương 70: Từ rất rất lâu trước đây Chương 71: Chương 71: Góc nhìn của Diệp Tẩy Nghiễn (Phần 1) Chương 72: Chương 72: Góc nhìn của Diệp Tẩy Nghiễn (Phần 2) Chương 73: Chương 73: Góc nhìn của Diệp Tẩy Nghiễn (Phần 3) Chương 74: Chương 74: Góc nhìn của Diệp Tẩy Nghiễn (Phần 4) Chương 75: Chương 75: Góc nhìn của Diệp Tẩy Nghiễn (Phần 5) Chương 76: Chương 76: Góc nhìn của Diệp Tẩy Nghiễn (Phần 6) Chương 77: Chương 77: Góc nhìn của Diệp Tẩy Nghiễn (Phần 7) Chương 78: Chương 78: Góc nhìn của Diệp Tẩy Nghiễn (Phần 8) Chương 79: Chương 79: Em thích anh hôn em… Chương 80: Chương 80: Hôm nay tối tiếp tục ‘bóc lột’ anh nhé, cô chủ Thiên. Chương 81: Chương 81: Như một gốc cổ thụ vững chãi giữa khu rừng âm u. Chương 82: Chương 82: Sụp đổ Chương 83: Chương 83: Nguy hiểm Chương 84: Chương 84: Rất muốn Chương 85: Chương 85: Tôi chỉ biết, em nhất định sẽ đồng ý với đề nghị của tôi. Chương 86: Chương 86: Đáng sợ Chương 87: Chương 87: Đau lắm à? Chương 88: Chương 88: Làm vợ tôi. Chương 89: Chương 89: Nếu đổi ý, gọi cho tôi. Chương 90: Chương 90: Tiếng gọi đầy chấn động Chương 91: Chương 91: Hung hăng áp môi xuống môi cô. Chương 92: Chương 92: Quả thực tôi không thể thiếu em. Chương 93: Chương 93: Tồn tại rất nhiều vấn đề Chương 94: Chương 94: Nụ hôn khiến cô nhột nhạt Chương 95: Chương 95: Em là bạn gái tương lai của anh mà!!! Chương 96: Chương 96: Hành động táo bạo Chương 97: Chương 97: Gặp anh lúc còn trẻ Chương 98: Chương 98: Muốn uống chút rượu không? Chương 99: Chương 99: Tôi từng mơ thấy em, ít nhất cũng không chỉ một lần. Chương 100: Chương 100: Nôn nóng, tham lam và khát khao Chương 101: Chương 101: Vừa rồi mới chỉ là khởi động thôi. Chương 102: Chương 102: Em sẽ luôn luôn ở bên anh Chương 103: Chương 103: Muốn kiểm chứng thử không? Chương 104: Chương 104: Hai người là của nhau