Chương 82
Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi!

Chương 82

Giọng cô ấy run run: "Trước đây, khi gặp khó khăn, tôi luôn nghĩ đến việc tìm Tri Ngư giúp đỡ. Nhưng khi cô ấy gặp chuyện, tôi lại chẳng thể làm gì. Cô ấy không thể chết một cách bí ẩn như vậy được. Cô cũng là phụ nữ, chắc chắn cô cũng đã thấy những lời ác ý của mọi người trong phần bình luận. Tri Ngư không nên bị đối xử như vậy."

Khương Yếm cúi đầu nhìn xuống, trầm ngâm hỏi: "Cô gái bị hại thứ tư tên gì thế?"

Thành Nguyệt trả lời: "Mạnh Hận Thuỷ."

Khương Yếm lại hỏi: "Hai chữ cuối cùng trong tên cô gái đó có ý nghĩa gì?"

Thành Nguyệt giải thích: "Đó là một câu thơ của Lý Dục*: 'Lâm hoa tạ liễu xuân hồng, thái thông thông'... Có nghĩa là nỗi hận thù sẽ theo ta suốt cuộc đời."

*Tên của Mạnh Hận Thủy lấy trong bài Tương Kiến Hoan Kỳ 1 của Lý Dục:

Lâm hoa tạ liễu xuân hồng,

Thái thông thông.

Vô nại triêu lai hàn vũ,

Vãn lai phong.

Yên chi lệ,

Tương lưu tuý,

Kỷ thời trùng.

Tự thị nhân sinh trường hận,

Thuỷ trường đông.

Thành Nguyệt thở dài: "Nhưng tôi nghĩ cô ta đã sống một cuộc đời tự tại và không thẹn với lòng. Bây giờ, chắc hẳn cô ta đã hơn hai mươi tuổi rồi."

Khương Yếm không tìm thấy thông tin gì về cái tên đó trên mạng. Sau khi tắt điện thoại, cô nghỉ ngơi một lúc lâu, cho đến khi ánh nắng bên ngoài dịu đi, mới cùng Ngu Nhân Vãn ra ngoài.

Lúc đi ngang qua tầng ba, Khương Yếm vô tình liếc thấy bức tranh liễn treo trên bức tường trắng. 

Trước đây, khi Tôn Nữu dẫn họ lên lầu, từng gõ vào bức tường giữa hai bức tranh liễn. Lúc đó, dựa vào âm thanh, Khương Yếm đoán ra rằng bên trong là rỗng. Lần này, cô tự mình tiến đến gõ hai tiếng, âm thanh vang lên rất đục. Rõ ràng là rỗng.

Khương Yếm nhìn lên tấm áp phích với dòng chữ "Chào mừng đã đến", không nói gì, quay người đi xuống lầu. 

Ngu Nhân Vãn nhỏ giọng bên cạnh: "Bên trong rỗng đấy."

"Chị biết," Khương Yếm đáp, "Chị chỉ không hiểu ý đồ của việc treo bức tranh liễn này."

Ngu Nhân Vãn suy nghĩ một chút, khó hiểu hỏi: "Tại sao phải suy đoán ý đồ ạ?"

Khương Yếm: "Việc treo nó ở đó ắt hẳn có lý do."

"Nhưng đây đâu phải là kiểu... ừm, trò chơi kinh dị Trung Quốc đâu nhỉ?"

Ngu Nhân Vãn liếc nhanh sang Khương Yếm, rồi lại cúi đầu, giọng nhỏ dần: "Vì đây không phải trò chơi, nên không phải thiết kế nào cũng có ý nghĩa, không phải tất cả hình ảnh đều ẩn chứa thông điệp. Bức tranh liễn và câu đối này có thể chỉ do một nhà nào đó tùy tiện dán lên... phải không?"

Vừa dứt lời, Ngu Nhân Vãn vội vàng kéo vành mũ rộng xuống, như sợ bị Khương Yếm chế giễu. Em ấy cẩn thận bám vào tay vịn cầu thang đi xuống.

Ngoài tầm mắt, tiếng cười êm ái của Khương Yếm vang lên.

"Cũng có thể."

Cả hai cùng đi chợ mua thức ăn. Lúc này không phải giờ tan tầm, nên người mua rau không nhiều. Ngu Nhân Vãn có thể dễ dàng giữ khoảng cách với người lạ. Ban đầu mọi chuyện diễn ra suôn sẻ.

Tuy nhiên, cũng có lúc Ngu Nhân Vãn không thể né tránh. 

Lần đầu tiên là khi Khương Yếm đang thanh toán, một bà lão nhiệt tình chạy đến giới thiệu đối tượng cho em ấy. Ngu Nhân Vãn không kịp né, bà lão vừa chạy qua người em ấy, vừa trượt chân giẫm vào mấy con cá thối. Bà lão buồn nôn đến mức nôn khan liên tục.

Lần tiếp theo là khi một đứa trẻ thấy Ngu Nhân Vãn ăn mặc kỳ lạ, liền chạy đến vén áo choàng của em ấy. Kết quả, tay vừa chạm vào tà áo của Ngu Nhân Vãn, chiếc ô tô đồ chơi trong tay đã tuột ra và rơi vào cống nước bẩn. Đứa trẻ bỗng dưng hoảng loạn, nằm lăn ra đất khóc nức nở.

Tà áo của Ngu Nhân Vãn bị kéo lại, khiến em ấy không biết nên đi hay ở. Cuối cùng, em ấy đành cúi xuống an ủi đứa trẻ: "Đây là số mệnh."

"Nếu em không buông tay, mạng em sẽ không còn nữa đấy. Đây cũng là số mệnh."

Miệng đứa trẻ đang khóc nức nở bỗng khựng lại.

Ngu Nhân Vãn vội vàng rút tà áo ra, chạy nhanh khỏi nơi ồn ào. 

Cô từ xa đã nghe tiếng trẻ con khóc, thấy Ngu Nhân Vãn quay lại, liền thuận miệng hỏi: "Bên kia xảy ra chuyện gì vậy?"

"Chỉ là một đứa trẻ không thích nghe sự thật," Ngu Nhân Vãn vò tà áo bẩn thỉu của mình, "Nó còn làm bẩn quần áo của em nữa nè..."

Quần áo của Ngu Nhân Vãn chưa bao giờ được sạch, Khương Yếm gật đầu và không hỏi thêm.

Cô dự định hỏi thăm về Mạnh Hận Thuỷ, nhưng không biết người trong chợ có biết hay không. Cô nhìn xung quanh, định hỏi bà lão toàn thân có mùi cá thối nhưng lại luôn muốn đến gần cô.

Bà lão đang ngồi nghỉ bên vệ đường, từ xa nhìn thấy Khương Yếm, mắt bà bỗng sáng lên: "Cô gái ơi…"

Khương Yếm dừng lại cách bà lão ba mét, cố gắng giữ nét mặt để không làm tổn thương lòng tự trọng của bà.

"Chào bà, cháu muốn hỏi về một người."

Bà lão rất nhiệt tình: "Cứ hỏi đi, bà ở đây đã ba mươi năm rồi đó!"

"Cháu muốn tìm Mạnh Hận Thuỷ," Khương Yếm nhớ lời Thành Nguyệt, bèn bịa ra một câu chuyện, "Cháu từ quê lên, có người em gái ở quê nói trước đây quen Mạnh Hận Thuỷ, bảo cháu thử đến tìm cô ấy, nhờ cô ấy giúp cháu tìm việc."

Bà lão mím môi suy nghĩ: "Là cô gái nhà họ Mạnh, Mạnh Hận Thuỷ à?"

Khương Yếm không ngờ việc hỏi thăm lại dễ dàng đến vậy, liền gật đầu.

Bà lão vỗ tay: "Chà chà, chị em nhà cháu quen biết Mạnh Hận Thuỷ thì còn gì phải lo lắng nữa chứ? Chắc chắn con bé có thể giúp cháu tìm được một công việc tốt!"

Khương Yếm vui mừng hỏi: "Thật ạ?"

Bà lão gật đầu: "Đương nhiên rồi, cháu hỏi đúng người rồi đấy. Ở đây ít người biết Mạnh Hận Thuỷ lắm, con bé này trước đây rất quái gỡ, lúc nhỏ bà cũng từng gặp, con bé không thích ra ngoài, không hoạt bát như em gái nó. Tuy nhiên, mọi người đều biết bố của Mạnh Hận Thuỷ! Cục phó cục công an đấy, rất uy phong!"

Bà lão nói đến đây, lòng muốn giới thiệu đối tượng cho Khương Yếm càng trở nên cấp bách hơn. Bà đứng dậy tiến về phía Khương Yếm hai bước, nhưng lại trượt chân ngã ngồi xuống đất một lần nữa.

"..."

Khương Yếm cười gượng gạo, thấy bà lão lại muốn đứng dậy tiến đến, cô vội vàng gọi Ngu Nhân Vãn nhanh chóng rời đi.

Sau khi rời khỏi chợ, Khương Yếm vừa đi vừa suy nghĩ về những thông tin vừa thu thập được.

Thành Nguyệt sau khi tốt nghiệp đã rời khỏi thành phố Trường Hạ, vì vậy hoàn toàn không biết về thân phận và gia cảnh của Mạnh Hận Thuỷ. Những suy đoán của cô về việc Mạnh Hận Thuỷ bị giam giữ trong nhà, nạn nhân trở thành kẻ tấn công, lợi dụng sự thương cảm để lừa gạt Tô Tri Ngư đã trở nên không còn vững chắc.

Bởi vì gia cảnh của Mạnh Hận Thuỷ quá tốt.

Ngay cả khi Khương Yếm chưa từng xem qua tin tức tương tự, cô cũng biết rằng những vụ việc như vậy ít khi xảy ra với những cô gái có địa vị xã hội cao, gia cảnh tốt và có nhiều mối quan hệ.

Nhưng điều kỳ lạ cũng xuất hiện từ đây.

Nếu Mạnh Hận Thuỷ thực sự gặp rắc rối, tại sao cô ấy lại nhờ Tô Tri Ngư giúp đỡ?

Dựa theo lời kể của Thành Nguyệt, Mạnh Hận Thuỷ lúc đó chắc chắn đã gặp khó khăn, nhưng cô ấy không cầu cứu cha mình mà lại cầu cứu Tô Tri Ngư.

Điều này thật kỳ lạ.

Mạnh Hận Thuỷ là con gái của phó cục trưởng công an, hẳn là quen biết không ít cảnh sát, cô ấy có thể cầu cứu bất kỳ ai, tại sao lại cứ một mực là Tô Tri Ngư chứ?

Có chuyện gì mà phó cục trưởng công an không thể giải quyết, nhưng một gia đình của phóng viên tập sự nghèo có thể giải quyết được?

Khương Yếm trầm ngâm đi đến ngõ nhỏ ngoài chợ.

Ngoài tiếng chim hót, nơi đây rất yên tĩnh.

Cô như nhớ ra điều gì, quay đầu nhìn lại.

Nhưng không có gì cả.

Cửa hàng bán nệm hôm nay không mở.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (267)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 241: Chương 241 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253 Chương 254: Chương 254 Chương 255: Chương 255 Chương 256: Chương 256 Chương 257: Chương 257 Chương 258: Chương 258 Chương 259: Chương 259 Chương 260: Chương 260 Chương 261: Chương 261 Chương 262: Chương 262 Chương 263: Chương 263 Chương 264: Chương 264 Chương 265: Chương 265 Chương 266: Chương 266 Chương 267: Chương 267: Hoàn chính văn Chương 268: Chương 268: Ngoại truyện 1 Chương 269: Chương 269: Ngoại truyện 2