Chương 83
Thành Phố Sương Mù - Na Thù

Chương 83: Xương giả

Sau cánh cửa là một đấu trường hình tròn trong nhà. Leon đang ngồi trên khán đài tứ giác duy nhất giữa đấu trường.

Bạch Vi theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên bức tường phía sau khán đài. Nơi đó vẫn được che phủ bởi một tấm màn khổng lồ. Cô biết, phía sau tấm màn là một bích họa — bức tranh về lần pháp thuật bùng nổ đầu tiên, trong tranh có một con phượng hoàng lửa rực rỡ như ánh mặt trời.

"Ngồi đi." Leon nói. Trên mặt ông vẫn còn vết bầm, cổ áo mở rộng để lộ mép băng trắng, thấm ra chút màu máu.

Bạch Vi khoanh chân ngồi xuống tấm thảm lông dày cộp.

Leon khoanh tay, cúi đầu nhìn cô gái với vẻ mặt nghiêm trọng, không nhịn được mà bật cười: "Muốn hỏi gì thì hỏi đi."

"Đêm xảy ra án mạng..." Bạch Vi cân nhắc từng chữ, "Ông đã đến nhà thờ Thánh Marian. Ông đến đó để làm gì?"

"Chẳng phải con đã biết rồi sao?"

Bạch Vi nhìn thẳng vào ông, không mắc bẫy.

Người đàn ông bật cười: "Sao căng thẳng thế? Ta có lừa con đâu."

Bạch Vi "ồ" một tiếng: "Thật à? Vậy để con đếm xem... ông đã lừa con bao nhiêu lần rồi."

Nói xong còn giơ ngón tay lên, định nghiêm túc tính toán.

Leon chỉ cảm thấy da đầu tê dại, mồ hôi lạnh túa ra, lập tức nói ngay: "Ta đến nhà thờ Thánh Marian là để xử lý nốt sinh mệnh đầu tiên của con. Xương Địa Tạng không thể rơi vào tay kẻ có mưu đồ."

Bạch Vi ngẩng đầu nhìn ông, vẻ mặt vẫn chưa hài lòng.

Leon chống tay, cố làm ra vẻ bình tĩnh. Đường đường là Sư tử Vàng của gánh xiếc Thung lũng Vàng, vậy mà trước mặt một con mèo nhỏ lại lép vế đến thế — thật mất mặt. Càng đáng xấu hổ hơn là... ông lại thấy như vậy cũng chẳng tệ chút nào.

Ông thở dài một hơi.

"Những năm qua, ta vẫn luôn âm thầm để ý đến tin tức của con, nhưng chưa bao giờ dám xuất hiện can thiệp vào cuộc đời con. Điều ta mong mỏi nhất là con có thể sống trọn một đời như một con người bình thường, không cần biết mình mang dòng máu gì, cũng không cần bị cuốn vào những tranh chấp rối ren. Nhưng rõ ràng, mọi chuyện đã không diễn ra như mong muốn — số mệnh của con vẫn không thoát khỏi việc bị đánh thức."

"Khi con chết đi, ta vẫn đang ở Hải Cực. Đến lúc trở về Bắc Albion mới nhận được tin dữ. Khi đó, nhà thờ Thánh Marian đã bị thiêu rụi trong biển lửa. Ta vội vã quay lại Đa Luân, lập tức đến nhà thờ ấy, nhưng không phát hiện ra bất cứ thứ gì. Ta không chắc xương Địa Tạng của con có bị người khác lấy đi hay không, nhưng những chi tiết về sau khiến ta buộc phải tin rằng... có lẽ con chưa từng để lại xương Địa Tạng."

"Bởi vì lửa niết bàn." Leon đổi sang tư thế ngồi thoải mái hơn, tiếp tục nói.

"Tàn tích của nhà thờ Thánh Marian rõ ràng là do lửa niết bàn tạo nên. Con mang huyết mạch của Dực, tự nhiên có thể sinh ra lửa niết bàn. Ta suy đoán rằng có lẽ chính ngọn lửa ấy đã giúp con tiêu hủy xương Địa Tạng. Dĩ nhiên, ta không thể chắc chắn một trăm phần trăm, bởi lửa niết bàn vốn không thể phá hủy xương Địa Tạng... nhưng lửa niết bàn của con thì chưa chắc."

Bạch Vi lặng lẽ lắng nghe. Những điều Leon nói gần như trùng khớp hoàn toàn với suy đoán của Nolan.

"Những chuyện này đương nhiên không thể nói với đám người ở sở cảnh sát." Leon bực bội nói. "Nếu để bọn họ đến nhà thờ Thánh Marian lục lọi một trận, e là thật sự chẳng còn lại gì."

Bạch Vi nghe vậy thì nhíu mày: "Vậy cũng không thể nói với con sao?"

Leon nghẹn lời, suýt nữa buột miệng "dĩ nhiên là không thể", nhưng bản năng sinh tồn khiến ông lập tức đổi giọng: "Cũng không phải là không thể... chỉ là không cần thiết."

Trên người cô có quá nhiều thứ khiến kẻ khác thèm muốn. Khi cô còn chưa tự nhận thức được điều đó, tốt nhất đừng đem những chuyện này ra dọa cô.

Huống chi cô còn nhỏ như vậy. Những kẻ già cỗi như họ vẫn còn sống sờ sờ, hà cớ gì lại để cô phải gánh vác những phiền toái ấy?

"Có điều, bây giờ nói những thứ này cũng chẳng còn nhiều ý nghĩa." Leon nhìn cô với vẻ u sầu. Con mèo nhỏ này quả thật rất thông minh, tự mình đoán ra đầu đuôi câu chuyện đến tám chín phần.

Bạch Vi vẫn giữ gương mặt nghiêm nghị: "Còn gì cần bổ sung không?"

Leon ngẩn người hồi lâu: "Còn gì nữa?"

"Hồng Phương A." Bạch Vi nhắc nhở. "Khối vuông."

Để tránh Leon còn giấu giếm, cô nói thêm: "Con biết rồi. Ông ấy là cha của con."

Biểu cảm của Leon trong khoảnh khắc trở nên ngây ra. Ông thực sự không ngờ Bạch Vi lại biết đến Hồng Phương A — một vụ án của thế kỷ trước đã sớm bị phủ bụi trong góc tối của lịch sử. Càng không ngờ cô còn biết mối quan hệ giữa Hồng Phương A và chính mình.

Ông do dự không biết có nên nói hết sự thật hay không, nhưng khi chạm phải ánh mắt đầy mong đợi của Bạch Vi, cuối cùng vẫn không nỡ che giấu thêm: "Đúng vậy. Hồng Phương... Dực chính là cha con. Nhưng ông ấy không phải là kẻ sát nhân điên cuồng tội ác tày trời. Những chuyện năm xưa... thực ra còn có ẩn tình."

"Mèo con," Leon đột nhiên hỏi, "Con đã từng nghe đến Người gác chuông chưa?"

Bạch Vi sững lại. Hồ Điệp Phu Nhân từng nhờ Jude nhắn cô phải cẩn thận với Người gác chuông, nhưng cô chưa từng biết đó rốt cuộc là gì.

Sắc mặt Leon trở nên nghiêm túc: "Đó là một tổ chức ngầm quy tụ đủ loại phù thủy đen. Cực kỳ phiền phức, như sên trần vậy — một khi đã bám vào thì không sao gỡ ra được. Con nhất định phải tránh xa bọn họ."

Bạch Vi khó hiểu: "Vậy vì sao họ lại tìm đến con?"

"Xương Địa Tạng trên người con chính là lý do." Leon nói. "Đám cặn bã ấy không biết từ đâu nghe được rằng ở phương Đông tồn tại một loại 'xương' thần kỳ, có thể g**t ch*t gần như mọi kẻ đã thức tỉnh. Những vết thương do khúc 'xương' đó gây ra không thể tự lành, ngay cả những chủng tộc cổ xưa nhất cũng không ngoại lệ. Thế là... bọn chúng bắt đầu chế tạo xương giả." Giọng Leon trầm xuống: "Ban đầu, chúng thử luyện xương Địa Tạng trên động vật, nhưng liên tục thất bại. Sau đó, chúng chuyển mục tiêu sang con người. Chúng bắt đầu dùng người sống làm thí nghiệm."

Bạch Vi giật mình, trong lòng mơ hồ hiện lên một suy đoán đáng sợ.

"Mười sáu người bị Hồng Phương A chém giết chính là vật thí nghiệm của Người gác chuông — hay nói chính xác hơn, bọn họ đã không còn có thể gọi là 'con người' nữa."

"Những kẻ săn tìm xương người ấy đã đánh mất lý trí, chỉ cần ngửi thấy hơi thở của kẻ thức tỉnh là sẽ điên cuồng giết chóc, bất kể có liên lụy đến người vô tội hay không."

Người đầu tiên phát hiện ra cốt nhân chính là Leon.

Khi ấy, ông vừa trở thành chủ nhân của gánh xiếc Thung lũng Vàng thì một cây Phật thủ trong đoàn xiếc bỗng dưng biến mất không dấu vết. Khi lần theo tung tích, Leon kinh hoàng phát hiện toàn bộ nhánh của hoa Phật thủ gần như đã bị diệt sạch. Theo lời kể của những người sống sót, ban đầu họ bị dã thú tấn công, nhưng không hiểu vì sao những vết thương do thú dữ cắn xé lại không thể khép miệng, các tộc nhân bị thương lần lượt chết đi. Sau đó không lâu, trong thôn xuất hiện một con người.

Người sống sót ấy miêu tả kẻ xâm nhập không mời mà đến kia là: một thứ vũ khí hình người đáng sợ, xương cốt của hắn chính là lưỡi dao sắc bén nhất. Không một tộc nhân nào có thể ngờ rằng, cả tộc lại gần như bị tàn sát bởi một con người trông hết sức bình thường.

"Chuyện này quá sức khó tin, vì thế ta đã tìm đến Dực." Leon cười khổ. "Chỉ với sức một mình ta thì căn bản không có cách nào giết được cốt nhân."

Những "người" đó vốn đã chết từ lâu, làm sao còn có thể chết thêm lần nữa? Chính bộ xương đó khiến chúng như chó điên, điên cuồng truy đuổi những kẻ thức tỉnh, mà trớ trêu thay, ông lại không thể phá hủy được những bộ xương quái dị ấy.

Dực cũng vô cùng chấn động trước chuyện này. Ông không tìm ra biện pháp hữu hiệu, bởi ngay cả lửa niết bàn cũng không thể hủy diệt hoàn toàn những khúc xương kia. Cuối cùng, ông đành ngưng tụ hồn lực thành dao chém xương, chấn vỡ xương cốt của những kẻ đó. Nhưng phương pháp này có độ tiêu hao cực lớn, trong khi họ lại không biết phía trước còn bao nhiêu cốt nhân đang chờ đợi.

Leon tưởng rằng sự việc sẽ tạm thời bị gác lại, không ngờ Dực lại đơn độc xông thẳng vào sào huyệt của Người gác chuông. Leon không biết sào huyệt ấy nằm ở đâu, cũng không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Ông chỉ biết, sau khi trở về, Dực đưa ra một quyết định, đó là đến phương Đông.

Suy nghĩ của Dực rất đơn giản và trực diện — đến phương Đông, đến khi tìm xương Địa Tạng thật sự, có lẽ mới có thể giải quyết tận gốc vấn đề này.

Leon không nói hai lời, lập tức cùng Dực lên đường đến quốc độ xa lạ ấy. Chính trong chuyến đi đến phương Đông đó, họ đã gặp Địa Tạng đời thứ tám — mẹ của Bạch Vi.

Kể đến đây, Leon dừng lại. Bạch Vi đang nghe say sưa, đôi mắt tròn xoe nhìn ông đầy mong đợi.

Leon uống một ngụm nước, rồi bỗng khẽ cười: "Có một câu có lẽ con không thích nghe, nhưng ta thường xuyên hối hận vì đã để Dực đến phương Đông."

Bạch Vi sững người.

"Nếu năm đó ta không để Dực giúp điều tra cốt nhân, chúng ta đã không đến phương Đông. Dực cũng sẽ không gặp mẹ con, và càng không có hàng loạt trắc trở về sau."

Trong ảo cảnh năm ấy, mặc cho ông ra sức ngăn cản, Dực vẫn chấn vỡ xương của thợ săn, tự cuốn mình vào vòng xoáy tranh đấu. Có lẽ chuyện đó đã trở thành tâm ma của ông.

Leon thở dài thật sâu, trong mắt ánh lên vẻ mệt mỏi và phong sương: "Nếu không có ngần ấy sóng gió, có lẽ Dực giờ này vẫn đang sống những ngày nhàn tản ở một góc nào đó trên lục địa này."

Bạch Vi không nhịn được nói: "Ông từng nói... ông ấy vẫn còn sống."

"Đúng vậy, ông ấy vẫn sống. Ta có thể cảm nhận được dao động năng lượng của ông ấy."

"Vậy bây giờ ông ấy đang ở đâu?"

"Ta không biết." Leon cười khổ. "Ta đã đi khắp bờ biển phía Nam, dẫm qua những ngọn đồi Trung Nguyên, thậm chí còn đến tận vùng biển cực Bắc, nhưng vẫn không tìm thấy ông ấy."

Bạch Vi khựng lại. Cô không ngờ ngay cả Leon cũng không rõ tung tích của Dực.

Giữa hai người là một khoảng lặng ngắn ngủi.

Rất lâu sau, Leon điều chỉnh lại cảm xúc: "Con hỏi xong rồi, giờ đến lượt ta hỏi."

Bạch Vi ngẩn ra: "Hỏi gì ạ?"

Leon nhìn cô với nụ cười nửa như đùa nửa như thật: "Con quen quý ngài số bốn kia thế nào? Anh ta tới từ đâu? Chuyện của con, hình như anh ta biết cũng không ít."

Chuỗi câu hỏi dồn dập khiến Bạch Vi còn chưa kịp phản ứng, Leon đã tự mình nói tiếp: "Chỉ cần nhìn là biết anh ta không hề đơn giản. Con chỉ là một con mèo nhỏ thế này, rơi vào tay anh ta, e là đến mảnh xương vụn cũng chẳng còn."

"Anh ấy không phải người như vậy..." Bạch Vi theo bản năng lên tiếng bênh vực Nolan.

Leon làm ra vẻ đau lòng: "Con nhìn xem, cái bộ dạng bảo vệ người ta kia kìa! Cẩn thận bị bán đi rồi còn giúp người ta đếm tiền đấy!"

"Nào, nói cho ta nghe cho rõ, về quý ngài số bốn của con."

*

Đến buổi chiều, cổng Torii lười nhác tắm mình trong ánh nắng. Ánh mặt trời xuyên qua tầng mây, rắc lên tòa nhà nhỏ những mảng sáng lấp lánh. Khi Bạch Vi bước vào, trong đại sảnh chỉ có người đánh xe. Anh ta cúi đầu, chăm chú tỉa tót cho những cành hoa cắm trong bình.

"Nolan đâu rồi?" Bạch Vi hỏi.

Người đánh xe không nói được, liền vừa khoa tay vừa chỉ về phía sân. Bạch Vi cảm ơn, vừa định bước ra ngoài thì bỗng bị ai đó kéo nhẹ tay áo. Cô quay đầu lại, thấy người giấy cười tủm tỉm nhìn mình, rụt rè đưa cho cô một cành hồng đã được cắt tỉa gọn gàng.

Bạch Vi cũng mỉm cười, cầm lấy cành hoa rồi đi về phía sân.

Nolan đang tựa vào cột đá dưới giàn nho, tập trung xoay khối vuông. Ngay trước đó không lâu, Sách tiên tri vốn im lìm đã có phản ứng. Mực đen thấm ra từ những trang giấy ố vàng, tụ lại thành một từ: Mê cung Nhân Sư.

Bên dưới từ ấy còn vẽ một vật nhỏ hình khối vuông — chính là khối vuông.

Mê cung Nhân Sư.

Điều này có ý nghĩa gì? Nolan không hiểu, càng không rõ nó liên quan gì đến khối vuông.

Hắn đang trầm tư thì bỗng thấy ánh sáng trước mắt tối đi. Ngẩng đầu lên, hắn trông thấy thiếu nữ váy trắng tóc đen đứng trước mặt, đôi mắt cong cong ý cười nhìn hắn.
Nolan thả lỏng nét mặt, dang rộng vòng tay.

Bạch Vi lao vào lòng hắn, như làm ảo thuật, từ phía sau lấy ra một nhành hồng: "Cho anh này."

Nolan nhận lấy hoa, bẻ gãy cuống, cài bông hồng lên bên tóc mai của cô. Bạch Vi vòng tay ôm cổ hắn, thân mật hôn nhẹ lên khóe môi: "Leon đã nói hết rồi." Nói xong, cô kể cho hắn nghe những bí mật khiến lòng cô nổi gió mấy bữa nay.

Nolan ôm cô vào lòng, lặng lẽ lắng nghe cô trút bày cảm xúc. Cuối cùng, hắn hôn lên hàng mi của cô: "Ông ấy đứng về phía em. Giờ thì em có thể yên tâm rồi, đúng không?"

Thiếu nữ trong lòng hắn cười khúc khích: "Ông ấy còn nói, em rơi vào tay anh thì e là đến xương cũng chẳng còn, bảo em đừng qua lại với anh nữa kia."

Nolan khẽ nhíu mày, trông như vừa gặp phải một bài toán nan giải đến mức trời long đất lở. Một lúc sau, hắn nghiêm túc nói: "Vế đầu câu nói của Leon... cũng không hẳn là sai."

Hắn ghé sát tai cô, thì thầm vài câu. Má cô lập tức nóng bừng, vừa định đẩy hắn ra thì đã nghe hắn nghiêm trang tiếp lời: "Quả thật là đến cả... mảnh xương vụn cũng..."

Khiến cô tức đến mức vội vàng đưa tay che miệng hắn lại.

Nolan nghiêng đầu tránh đi, thản nhiên nói: "Nhưng vế sau thì ông ấy không có quyền quyết định."

"Chúng ta sẽ không chia xa." Hắn nói, dứt khoát như nhát chém hạ xuống.

Nói xong câu ấy, Nolan lại bắt đầu lo lắng: "Hay là em còn ý nghĩ gì khác? Không được đâu. Em đã nhận thần hồn của anh rồi, không thể nuốt lời được."

Bạch Vi cười đến ngã hẳn vào lòng hắn. Cười chán chê xong, cô vươn tay lấy quyển Sách tiên tri đặt bên cạnh hắn.

"Rốt cuộc là ai có ý đồ còn chưa chắc đâu." Cô liếc hắn một cái, rồi xoẹt một tiếng lật tới trang cuối cùng.

"Người này là ai?" Trên trang sách vẽ một thiếu nữ da trắng như tuyết, mái tóc đen nhánh, dưới khóe mắt trái có một nốt ruồi son.

Cô gái trong tranh có dung mạo giống hệt Bạch Vi, nhưng chỉ liếc qua một cái, Bạch Vi đã nhận ra bức họa này có niên đại không hề ngắn. Tính theo thời gian, khi đó cô vẫn còn là tiểu thư Waldorf, làm sao có thể mang dáng vẻ như thế này?

"Có phải vì anh tình cờ thấy em sau khi tái sinh trông rất giống cô ấy nên mới bao dung em đủ điều như thế không?"

Bạch Vi nheo mắt nhìn hắn, chờ đợi câu trả lời.

Nolan há miệng, đáp "phải" thì tuyệt đối không thể; đáp "không" thì bức họa còn sờ sờ ra đó, tinh ranh như cô liếc mắt là có thể bóc trần lời nói dối của hắn. Do dự cũng không xong, chẳng khác nào tự nhận mình chột dạ.

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, hắn cảm thấy mình như rơi vào núi đao biển lửa, băng hỏa giằng xé.

"Anh..." Nolan luống cuống, buột miệng thốt ra, "Chính Sách tiên tri đã dẫn anh tìm lại được em."

Bạch Vi sững sờ: "Sách tiên tri gì cơ?"

Nolan lấy lại quyển Sách tiên tri từ tay cô, lật mở trang đầu tiên. Khi quyển sách trở về tay hắn, những vệt mực nguyên bản chậm rãi hiện ra.

Bạch Vi kinh ngạc tròn xoe mắt, để mặc Nolan lật từng trang cho cô xem. Từ câu hỏi dẫn nhập ở trang đầu, cho đến trang cuối cùng ghi chữ "Sphinx", mấy tờ giấy mỏng manh ấy lại bắc ngang hơn hàng nghìn năm tháng. Nghe Nolan kể về những trùng hợp mà cô chưa từng biết, Bạch Vi chỉ thấy khó tin đến mức không thể không thở dài trước sự kỳ diệu của số phận.

"Em biết đấy, anh luôn tìm kiếm quá khứ của mình." Nolan nói bằng giọng điệu dịu dàng. "Sách tiên tri là manh mối duy nhất, và chính nó đã đưa anh đến bên em. Sau khi tìm được em rồi, anh không còn tha thiết truy tìm đoạn quá khứ kia nữa."

Bởi vì có cô, quá khứ là gì đã không còn quan trọng.

Bạch Vi ngẩn ngơ: "Nếu như... Sách tiên tri nói sai, hoặc anh tìm nhầm người thì sao...?"

"Không thể sai." Ánh mắt của hắn thẳng thắn và kiên định. "Đúng hay sai là do anh quyết định."

Bạch Vi do dự: "Nếu như... nếu một ngày nào đó em không còn mang dáng vẻ hiện tại nữa, anh vẫn nhận ra em chứ?"

Nolan bất lực xoa nhẹ mái tóc cô: "Em nói vậy là muốn đặt anh vào tình cảnh nào đây?"

Trong mắt cô, hắn ngốc nghếch đến thế sao?

"Dù em có trở thành dáng vẻ gì, anh cũng sẽ nhận ra em ngay từ cái nhìn đầu tiên."

Giống như em vậy — dẫu anh mang ngàn vạn khuôn mặt, em vẫn có thể nhìn thấy con người chân thật nhất của anh.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (170)
Chương 1: Chương 1: Lời mở đầu - Thứ tám Chương 2: Chương 2: Tang lễ Chương 3: Chương 3: Lưu quan Chương 4: Chương 4: Xương cốt Chương 5: Chương 5: Ngàn mặt Chương 6: Chương 6: Nghi vấn Chương 7: Chương 7: Nội tặc Chương 8: Chương 8: Giao dịch Chương 9: Chương 9: Đôi mắt Chương 10: Chương 10: Ly tộc Chương 11: Chương 11: Từ biệt Chương 12: Chương 12: Về thành Chương 13: Chương 13: Torii Chương 14: Chương 14: Ác mộng Chương 15: Chương 15: Quỹ đạo Chương 16: Chương 16: Gã hề Chương 17: Chương 17: Lâu đài Chương 18: Chương 18: Nhập mộng Chương 19: Chương 19: Sơ ủng Chương 20: Chương 20: Dục niệm Chương 21: Chương 21: Hoa vàng Chương 22: Chương 22: Tiên tri Chương 23: Chương 23: Lồng chim Chương 24: Chương 24: Nhìn trộm Chương 25: Chương 25: Địa hoả Chương 26: Chương 26: Đinh xương Chương 27: Chương 27: Hồi kết Chương 28: Chương 28: Chú gà trống nhỏ và cô gà mái nhỏ Chương 29: Chương 29: Lời mở đầu - Giọng hát Chương 30: Chương 30: Đặt cược Chương 31: Chương 31: Hình mẫu Chương 32: Chương 32: Số 13 Chương 33: Chương 33: Cáo buộc Chương 34: Chương 34: Dò hỏi Chương 35: Chương 35: Váy đỏ Chương 36: Chương 36: Bươm bướm Chương 37: Chương 37: Gặp lại Chương 38: Chương 38: Bám theo Chương 39: Chương 39: Xe ngựa Chương 40: Chương 40: Bắt giữ Chương 41: Chương 41: Thăm dò Chương 42: Chương 42: Hẻm Nhện Chương 43: Chương 43: Tâm ý Chương 44: Chương 44: Truy nã Chương 45: Chương 45: Ca nữ Chương 46: Chương 46: Viếng thăm Chương 47: Chương 47: Moi tim Chương 48: Chương 48: Hẹn hò Chương 49: Chương 49: Công diễn Chương 50: Chương 50: Đèn tắt Chương 51: Chương 51: Đa nhãn Chương 52: Chương 52: Kén bướm Chương 53: Chương 53: Bỏ lại Chương 54: Chương 54: Mất mát Chương 55: Chương 55: Hồi kết Chương 56: Chương 56: Giáng Sinh Chương 57: Chương 57: Vĩ thanh Chương 58: Chương 58: Trận tuyết cuối cùng Chương 59: Chương 59: Lời mở đầu - Cà phê Chương 60: Chương 60: Leon Chương 61: Chương 61: Chuyện cũ Chương 62: Chương 62: Bắt giữ Chương 63: Chương 63: Thăm đêm Chương 64: Chương 64: Hành khách Chương 65: Chương 65: Ngọc trai Chương 66: Chương 66: Dây chuyền Chương 67: Chương 67: Nguỵ trang Chương 68: Chương 68: Vượt ngục Chương 69: Chương 69: Câu đố Chương 70: Chương 70: Thông cảm Chương 71: Chương 71: Điêu khắc Chương 72: Chương 72: Sát ý Chương 73: Chương 73: Truy xét Chương 74: Chương 74: Hoá đá Chương 75: Chương 75: Tiểu sử Chương 76: Chương 76: Người yêu Chương 77: Chương 77: Mao lương Chương 78: Chương 78: Chồng chéo Chương 79: Chương 79: Chém xương Chương 80: Chương 80: Thế tội Chương 81: Chương 81: Người giấy Chương 82: Chương 82: Gánh vác Chương 83: Chương 83: Xương giả Chương 84: Chương 84: Hồi kết Chương 85: Chương 85: Mảnh ngói trên phần mộ thiếu nữ Chương 86: Chương 86: Lời mở đầu - Hẻm nhỏ Chương 87: Chương 87: Khối vuông Chương 88: Chương 88: Lời đồn Chương 89: Chương 89: Vũ điệu Chương 90: Chương 90: Chiếc mũ Chương 91: Chương 91: Thịt người Chương 92: Chương 92: Khuê phòng Chương 93: Chương 93: Thuần thú Chương 94: Chương 94: Con ngươi Chương 95: Chương 95: Tiệc tối Chương 96: Chương 96: Sương đen Chương 97: Chương 97: Mồi nhử Chương 98: Chương 98: Bí mật Chương 99: Chương 99: Tai cụp Chương 100: Chương 100: Hình bóng Chương 101: Chương 101: Bắt cóc Chương 102: Chương 102: Rình rập Chương 103: Chương 103: Chạm trán Chương 104: Chương 104: Đồng loại Chương 105: Chương 105: Hoa hồng Chương 106: Chương 106: Chờ đợi Chương 107: Chương 107: Thời gian Chương 108: Chương 108: Lựa chọn Chương 109: Chương 109: Hồi kết Chương 110: Chương 110: Cầu vồng của thành phố mưa sương Chương 111: Chương 111: Lời mở đầu - Số nhà Chương 112: Chương 112: Giờ hạ Chương 113: Chương 113: Vật chứa Chương 114: Chương 114: Quinn Chương 115: Chương 115: Cho thuê Chương 116: Chương 116: Dấu ấn Chương 117: Chương 117: Mồi lửa Chương 118: Chương 118: Đứt đoạn Chương 119: Chương 119: Vu thuật Chương 120: Chương 120: Tách rời Chương 121: Chương 121: Hành lang Chương 122: Chương 122: Bột phấn Chương 123: Chương 123: Tiểu thuyết Chương 124: Chương 124: Nữ vu Chương 125: Chương 125: Sấm sét Chương 126: Chương 126: Dấu ấn Chương 127: Chương 127: Dịch chuyển Chương 128: Chương 128: Phản bội Chương 129: Chương 129: Bí mật Chương 130: Chương 130: Địa đạo Chương 131: Chương 131: Bùng nổ Chương 132: Chương 132: Luyện ngục Chương 133: Chương 133: Người cha Chương 134: Chương 134: Giết chủ Chương 135: Chương 135: Kết tóc Chương 136: Chương 136: Nuôi lửa Chương 137: Chương 137: Tàn dư Chương 138: Chương 138: Hồi kết Chương 139: Chương 139: Gã hề mang mặt nạ Chương 140: Chương 140: Lời mở đầu - Câu đố Chương 141: Chương 141: Mồi nhử Chương 142: Chương 142: Giải đố Chương 143: Chương 143: Cắn câu Chương 144: Chương 144: Kẻ trộm Chương 145: Chương 145: Lối vào Chương 146: Chương 146: Thiếu niên Chương 147: Chương 147: Truy bắt Chương 148: Chương 148: Hoa chim Chương 149: Chương 149: Tòa lầu Chương 150: Chương 150: Cụ thể Chương 151: Chương 151: Huyết dịch Chương 152: Chương 152: Vỡ mộng Chương 153: Chương 153: Trong tường Chương 154: Chương 154: Mưa lửa Chương 155: Chương 155: Dừng chân Chương 156: Chương 156: Nguồn cội Chương 157: Chương 157: Tập kích Chương 158: Chương 158: Thức ăn Chương 159: Chương 159: Vương hậu Chương 160: Chương 160: Thật giả Chương 161: Chương 161: Trái tim Chương 162: Chương 162: Rút lui Chương 163: Chương 163: Tạo vật Chương 164: Chương 164: Cổ tích Chương 165: Chương 165: Tái sinh Chương 166: Chương 166: Lời giải Chương 167: Chương 167: Hồi kết Chương 168: Chương 168: Ngàn người ngàn mặt Chương 169: Chương 169: Thức tỉnh Chương 170: Chương 170: Khởi hành [Hoàn toàn văn]