Chương 83
Vai Ác Quốc Sư Xinh Đẹp Như Hoa

Chương 83: Giá trị vũ lực max

Những người khác mới chỉ nghe thấy giọng nói, còn chưa thấy được người, lập tức tò mò mà nghiêng đầu nhìn lên.

Quý Cảnh Chi buông dây cương trong tay, ban đầu bước nhanh về phía trước, sau đó lập tức chạy thẳng lên, giáp sắt trên người vang lên từng hồi chát chúa.

Khi cách mặt đất chỉ còn một bậc thang, Thẩm Chiết Chi dừng lại.

Quý Cảnh Chi cũng dừng bước, đứng cách Thẩm Chiết Chi chỉ một bước chân.

Hắn vươn tay, nhưng lại thấy trên người mình vẫn còn vết máu, ngón tay khẽ cuộn lại rồi buông xuống.

Trên người hắn bẩn, tay dính máu. Hắn biết Thẩm Chiết Chi thích sạch sẽ.

Hắn nghe thấy Thẩm Chiết Chi thở dài.

"Không phải muốn ôm một cái sao?"

Thẩm Chiết Chi nói: "Lần này tạm thời không chê ngươi dơ."

Nói rồi, eo lập tức bị siết chặt lại. Một làn mùi máu tanh xộc tới, trên người lại bị giáp sắt cứng cọ vào đau đau.

Quý Cảnh Chi ôm chặt lấy Thẩm Chiết Chi.

Hắn không dám quá mạnh tay, chỉ ôm như vậy thôi, nét mặt dần dần dịu lại, sợi dây thần kinh căng cứng trong đầu cuối cùng cũng được thả lỏng.

"Lúc này mới chịu phân biệt phải trái sao?"

Thẩm Chiết Chi cười khẽ, dùng ngón tay chạm vào phát quan trên đầu Quý Cảnh Chi, nhẹ nhàng kéo hắn tựa vào vai mình.

Quý Cảnh Chi để mặc Thẩm Chiết Chi làm gì thì làm, không chút phản kháng.

Hoặc phải nói đúng hơn, hắn căng thẳng đến mức chẳng biết nên phản ứng ra sao.

Mũi hắn đầy ắp mùi hương quen thuộc trên người Thẩm Chiết Chi – như tuyết liên trên đỉnh núi, lẫn với hương tùng mộc, nhẹ nhàng từng đợt từng đợt, dần dần ngấm vào thần kinh hắn.

Bên tai là nhịp tim đều đều, làm hắn càng cảm nhận rõ rằng Thẩm Chiết Chi vẫn còn sống, không có chuyện gì xảy ra.

Thẩm Chiết Chi cúi đầu xuống, tóc dài rũ lên vai Quý Cảnh Chi, che khuất phần lớn ánh nắng chói chang. Giọng nói dịu dàng trầm ổn, mang theo sự điềm tĩnh quen thuộc: "Mệt thì nghỉ một lát."

Lần này người Hồ trang bị đầy đủ, binh lính tinh nhuệ, khác hẳn trước kia. Lại thêm Quý Hành Trì cố tình đẩy Quý Cảnh Chi vào chỗ chết, phía trước có địch, phía sau không đường lui. Hắn có thể trấn an sĩ khí, nhưng trong lòng thì chỉ có thể tự mình gánh chịu, thật sự đã quá mệt mỏi.

Nếu có thể giúp hắn nhẹ nhõm hơn một chút, chỉ là làm dơ một bộ quần áo, cũng không sao.

Quý Cảnh Chi nhắm mắt lại.

Một lúc lâu sau, hắn vùi mặt vào hõm cổ Thẩm Chiết Chi, nghèn nghẹn khẽ gọi: "Chiết Chi."

"Ừ?"

"Không có gì... chỉ muốn gọi tên ngươi một chút."

Thời khắc yên bình của Quý Cảnh Chi luôn rất ngắn ngủi. Lần này Thẩm Chiết Chi chủ động để hắn nghỉ ngơi một lát, không đẩy ra hắn, nhưng mà đám thủ hạ mắt mù EQ âm vô cực lại không để yên.

Những người chưa từng gặp Thẩm Chiết Chi giờ đã thấy người đứng trên tường thành, nhưng vì bị kiến trúc che khuất nên chỉ thấy được phần cổ. Họ nóng lòng muốn biết Trấn Nam vương phi trông như thế nào, lại không dám hỏi trực tiếp, lập tức xúi giục người đứng đầu lên tiếng.

Người kia thật thà, lập tức nói: "Vương gia, họ nói muốn xem Vương phi."

Quý Cảnh Chi cảm nhận được cơ thể Thẩm Chiết Chi cứng đờ.

Vương phi?

Thẩm Chiết Chi chỉ trách lúc trước không bịt tai Quý Cảnh Chi lại.

Hôm trước khi lấy chỉ ấn ra, người đứng đầu đã gọi y là "Vương phi". Khi ấy y chỉ nghĩ đến chuyện nhanh chóng đến được Bắc Cương, lười sửa lại cách xưng hô, cứ vậy bỏ qua.

Suốt dọc đường bị gọi thế mãi thành quen, giờ quên mất sửa lại.

Không ngờ hôm nay bị vạch trần ngay tại đây.

Thẩm Chiết Chi giải thích: "... Họ tự gọi vậy thôi."

Thẩm đại nhân xưa nay giỏi ăn nói, giờ lại yếu ớt đến lạ.

Quý Cảnh Chi gật đầu: "Ta biết."

Giọng không còn mệt mỏi như trước, thậm chí còn mang theo ý cười nhẹ.

Thẩm Chiết Chi coi đó là tiếng cười trêu chọc.

"Đi đi."

Quý Cảnh Chi cuối cùng ôm y một cái thật chặt rồi mới buông ra, nhưng lại nắm lấy cổ tay y.

Thẩm Chiết Chi khẽ động cổ tay, định rút ra.

Vừa rồi đã ôm đủ rồi, giờ lại kéo kéo lôi lôi, cộng thêm câu "Vương phi" kia, sao nghe cũng thấy kỳ lạ.

"Chiết Chi, mắt ta hơi đau." Quý Cảnh Chi thả tay, vuốt nhẹ tay Thẩm Chiết Chi: "Chắc là bị cát bay vào, thấy tối quá."

Thẩm Chiết Chi nhịn.

Dù sao quần áo cũng dơ rồi, để hắn kéo thêm lát cũng chẳng sao.

Quý Cảnh Chi lại kéo tay y, miệng thì nói đáng thương nhưng mặt mày thì đầy vẻ vui cười.

Quý đại gia giả yếu thế, Thẩm đại nhân đành dìu hắn xuống từng bậc thang.

Sau trận chiến, bầu trời âm u nặng nề, gió rít bên tường thành, thổi tung cỏ úa vàng.

Bộ y phục trắng đơn giản mặc trên người y, trong khung cảnh tối đen lại phát sáng như ánh bạc, tựa như thần tiên giữa trần gian.

Trước giờ vốn không ai bì nổi Vương gia, giờ phút này lại lặng lẽ đứng một bên che chở, không hề thấy kỳ quặc, trái lại khiến người cảm thấy đây mới là lẽ thường.

Người như thế, đúng là nên được người nâng niu gìn giữ.

Tiếng hít hà vang lên tứ phía, trong khoảnh khắc ấy, mọi ánh mắt gần như đồng loạt đổ dồn về phía Quý Cảnh Chi.

Trấn Nam Vương gia... đúng là cưới được Vương phi thật rồi!

Mà Vương phi lại còn đẹp đến như thế này!

Đây là được trời cao ưu đãi cỡ nào chứ?

"Vương gia, Vương phi." Người dẫn đầu bước lên hành lễ theo nghi thức quân đội, sau đó báo cáo: "Đã kiểm kê xong, lực lượng phòng thủ ban đầu tử trận hơn 480 người, vẫn còn một số người mất tích chưa rõ tung tích, sau này sẽ tiếp tục ra ngoài thành tìm kiếm. Trấn Nam quân tử trận 8 người, bị thương 46 người."

Quý Cảnh Chi cúi đầu, lặng lẽ lau vết máu không biết từ lúc nào dính lên tay Thẩm Chiết Chi.

Người thống lĩnh nhìn sang Thẩm Chiết Chi, chờ chỉ thị.

Mấy ngày qua đều là nhận lệnh từ Thẩm Chiết Chi, khiến hắn ta dần hình thành thói quen phục tùng.

Thẩm Chiết Chi lười biếng phẩy tay, chỉ vào Quý Cảnh Chi: "Hắn mới là chủ của các ngươi, hỏi hắn."

Ban đầu y chỉ định dẫn Trấn Nam quân đến hỗ trợ, giờ mọi việc đã xong, gặp mặt nhau rồi thì cũng chẳng còn việc gì của hắn nữa.

Nghe câu đó, người thống lĩnh không kìm được liếc Thẩm Chiết Chi một cái rồi như nhận ra mình thất lễ, lập tức cúi đầu.

Dù lúc này Vương phi đã thu lại toàn bộ khí thế, trông nhàn nhã vô hại, có phần dễ gần, nhưng hắn ta vẫn không quên lần đầu gặp mặt người này là trong tình cảnh thế nào – trong lòng vẫn còn run sợ.

Họ chính là bị Vương phi đánh phục.

Dù khi đó Thẩm Chiết Chi cầm trong tay chỉ ấn, bọn họ vẫn không chịu nhận. Bọn họ nghĩ, một người mù sao có thể là Vương phi của Vương gia?

– Kết quả là người mù ấy khiến cả đám bọn họ phải nằm rạp xuống đất.

Tất cả đồng loạt xông lên rồi cũng đồng loạt gục ngã.

Người ấy thậm chí còn chưa rút kiếm khỏi vỏ.

Sau đó, lúc cả đoàn bị cướp giữa đường, Vương phi thấy họ phản ứng chậm chạp, bèn tự mình rút kiếm dẫn đám cướp vào rừng.

Khi quay trở lại, trên người vẫn không dính một hạt bụi, chỉ có khí tức giết chóc còn chưa tan hết khiến người khác phát run – họ đều là người từng ra trận, biết rất rõ: sát khí ấy chỉ có thể sinh ra từ máu và xác chết ngập đầu mà thôi, luyện thế nào cũng không có được.

Người thống lĩnh vào rừng để điều tra thân phận đám cướp, thứ nhìn thấy chỉ là xác chết la liệt, toàn bộ đều chết tức tưởi, tư thế thảm đến khó tin.

Nghĩ lại thì, Vương phi thấy họ phản ứng chậm cũng là chuyện dễ hiểu.

Từ lúc người đó vào rừng đến khi trở ra, còn chưa tới mười lăm phút.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (86)
Chương 1: Chương 1: Vai ác quốc sư Chương 2: Chương 2: Vai ác quốc sư đã chết Chương 3: Chương 3: Trấn Bắc tướng quân Chương 4: Chương 4: Những điều từng lãng quên Chương 5: Chương 5: Thô bạo mà ngây thơ Chương 6: Chương 6: Ôn nhu phong tình Chương 7: Chương 7: Đệ nhất mỹ nhân Chương 8: Chương 8: Áo rơi xuống Chương 9: Chương 9: Kiếm lóe sáng Chương 10: Chương 10: Lặng lẽ mà dịu dàng Chương 11: Chương 11: Phong hoa tuyệt đại Chương 12: Chương 12: Hoa lê rơi, mỹ nhân say lòng người Chương 13: Chương 13: Mỹ nhân lên đài (1) Chương 14: Chương 14: Mỹ nhân lên đài (2) Chương 15: Chương 15: Mỹ nhân lên đài (3) Chương 16: Chương 16: Tóc đen xõa vai Chương 17: Chương 17: Nếu hắn may mắn và sống lâu Chương 18: Chương 18: Mười năm đã trôi qua Chương 19: Chương 19: Thả hoa đăng Chương 20: Chương 20: Ước nguyện Chương 21: Chương 21: Đi theo ta đi Chương 22: Chương 22: Nếu có ý nghĩa Chương 23: Chương 23: Liếc mắt một cái kinh hồng Chương 24: Chương 24: Đại mỹ nhân Chương 26: Chương 26: Hỏa táng tràng đã chuẩn bị xong! Chương 27: Chương 27: Mỹ nhân liếc mắt một cái Chương 28: Chương 28: Ta đưa ngươi về nhà Chương 29: Chương 29: Hối hận Chương 30: Chương 30: Chiết Chi, đưa ta về nhà Chương 31: Chương 31: Hỏa táng tràng + rớt áo choàng!! Chương 32: Chương 32: Quốc sư hy sinh vì nước Chương 33: Chương 33: Vẽ mỹ nhân Chương 34: Chương 34: Bức hoạ mỹ nhân Chương 35: Chương 35: Hoàng đế tới Chương 36: Chương 36: Ân sư Chương 37: Chương 37: Sư phụ...người trở về rồi Chương 38: Chương 38: Không để ý Chương 39: Chương 39: Tựa như tiên giáng trần Chương 40: Chương 40: Một kiếm phá trời cao Chương 41: Chương 41: Chơi quá trớn, Vương gia đến rồi Chương 42: Chương 42: Tỉ mỉ từ cổ đến xương quai xanh Chương 43: Chương 43: Thần muốn cầu hôn quốc sư đại nhân Chương 44: Chương 44: Nhưng trẫm cũng... từng đem lòng yêu sư phụ Chương 46: Chương 46: Chẳng lẽ Thẩm Chiết Chi chính là quốc sư? Chương 47: Chương 47: Lộ diện năng lực trước mặt Vương gia, một thân áo trắng kinh hồng Chương 48: Chương 48: Ký ức trở lại Chương 49: Chương 49: Cung yến (1) Chương 50: Chương 50: Cung yến (2) Chương 51: Chương 51: Cung yến (3) Chương 52: Chương 52: Cung yến rơi áo lót (1) Chương 53: Chương 53: Cung yến rơi áo lót (2) Chương 54: Chương 54: Cung yến rơi áo lót (3) Chương 55: Chương 55: Quốc sư đại nhân, ngài còn sống Chương 56: Chương 56: Lộ thân phận Chương 57: Chương 57: Làm đế hậu của ta Chương 58: Chương 58: Tung tích của Quốc sư Chương 59: Chương 59: Chân tê Chương 60: Chương 60: Mái tóc dài xõa mềm mại Chương 61: Chương 61: Tháo cây sáo xuống Chương 62: Chương 62: Dưới trăng, mỹ nhân nằm ngủ say giữa hoa Chương 63: Chương 63: Trẫm đi đón Quốc sư đại nhân về nhà Chương 64: Chương 64: Đế vương ngạo mạn Chương 68: Chương 68: Ngươi cởi đồ hay để bọn ta làm? Chương 69: Chương 69: Y và phu nhân trông giống nhau Chương 70: Chương 70: Tìm được Quốc sư đại nhân Chương 71: Chương 71: Để ngươi cũng nếm mùi cảm giác cầu mà không được Chương 72: Chương 72: Trẫm sẽ theo mong muốn của người, làm một vị hoàng đế tốt Chương 73: Chương 73: Thẩm Tứ - Thẩm Chiết Chi Chương 74: Chương 74: Dưới gốc hoa đào, hương thơm còn vương Chương 75: Chương 75: Tiểu Tứ, về nhà đi Chương 76: Chương 76: Thân thế dần hé lộ Chương 77: Chương 77: Ép Chiết Chi vào cung Chương 78: Chương 78: Cánh môi mềm ấm Chương 79: Chương 79: Quá khứ hé lộ Chương 80: Chương 80: Bắt đầu chiến sự Chương 81: Chương 81: Quốc sư ra trận Chương 82: Chương 82: Tuyệt sắc tiên nhân Chương 83: Chương 83: Giá trị vũ lực max Chương 84: Chương 84: Y là tiểu Tứ Chương 85: Chương 85: Tiệc tối Chương 86: Chương 86: Đoạn đường cuối cùng Chương 87: Chương 87: Ta tới đón em về nhà Chương 88: Chương 88: Trở về Chương 89: Chương 89: Tu La tràng Chương 90: Chương 90: Gặp lại Chương 91: Chương 91: Đại hôn【Kết thúc】