Chương 84
Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 84: Quà tặng

“Lục Uyển Uyển!”

Tiếng gầm giận dữ vang lên xé toạc màn đêm tĩnh lặng của khu gia binh.

Lục Lẫm tay run run nắm chặt vạt áo, đứng sừng sững ở cửa phòng phía tây, trừng mắt nhìn cô em gái đang ôm gối mon men sang phòng Cố Minh Nguyệt.

Lục Uyển Uyển giật bắn mình nhưng vẫn ôm chặt cái gối, bướng bỉnh cãi lại: “Anh hét cái gì mà hét, em ngủ với chị dâu thì làm sao?”

“Em lớn tướng rồi mà cứ bám riết lấy chị dâu thế hả!” Giọng Lục Lẫm vẫn còn hậm hực: “Tự về phòng mình ngủ đi.”

Lục Uyển Uyển bĩu môi, nấp sau lưng Cố Minh Nguyệt thì thầm to nhỏ: “Chị dâu xem anh ấy kìa, lớn đầu rồi mà tính khí như trẻ con, em ngủ với chị mà anh ấy cũng ghen, chưa thấy ông anh nào như thế này cả.”

Câu nói này lọt ngay vào tai Lục Lẫm, mặt anh đỏ bừng, lửa giận bốc lên ngùn ngụt.

Ghen tuông cái nỗi gì, anh chỉ là nghĩ cô bé vừa trải qua một chặng đường kinh hoàng, sợ đêm ngủ gặp ác mộng, muốn để cô bé ngủ riêng cho yên tĩnh, thế mà con bé này không hiểu lại còn chọc ngoáy anh hẹp hòi.

“Anh với chị dâu em là vợ chồng, em cứ chen vào giữa là thế nào hả?”

Lục Lẫm bước lên một bước định giật lấy cái gối: “Về phòng ngay còn lằng nhằng anh gọi điện mách mẹ đấy!”

Lục Uyển Uyển sợ quá rúc vào lòng Cố Minh Nguyệt nhưng miệng vẫn cứng: “Anh chỉ được cái hẹp hòi! Hồi xưa em ngủ với mẹ anh có cáu thế đâu, giờ có vợ rồi là hắt hủi em gái ngay!”

Cố Minh Nguyệt vội vàng kéo tay Lục Lẫm lại, vỗ về lưng Uyển Uyển giảng hòa.

“Thôi được rồi, đừng cãi nhau nữa. Uyển Uyển mới đến, chắc đêm còn sợ lạ nhà, tối nay để chị ngủ với em ấy, mai quen rồi thì em ấy tự ngủ, được không?”

Lục Lẫm lườm em gái một cái, thấy con bé đang lè lưỡi làm mặt quỷ trêu ngươi, hừ một tiếng bực bội nhưng cũng buông tay ra.

“Chỉ một lần này thôi đấy! Từ mai cấm tiệt, phải về phòng tây ngủ!”

Nói xong, anh quay người đùng đùng bỏ về phòng, đóng cửa cái “rầm”.

Lục Uyển Uyển ghé tai Cố Minh Nguyệt cười khúc khích: “Chị dâu thấy chưa, anh ấy bị em nói trúng tim đen nên thẹn quá hóa giận đấy.”

Cố Minh Nguyệt lắc đầu bất lực, kéo cô bé vào phòng: “Em đấy, đừng có chọc tức anh em nữa, anh ấy cũng chỉ lo cho em thôi.”

Đèn trong phòng tỏa ánh sáng vàng ấm áp, Uyển Uyển ôm gối leo lên giường, trong lòng thầm cười trộm.

Thực ra cô bé cũng chẳng định ngủ với chị dâu thật đâu, chỉ muốn trêu anh trai tí thôi, nhìn bộ dạng cuống quýt của anh ấy trông sinh động hơn hồi ở nhà nhiều.

Vừa đóng cửa lại, Uyển Uyển đã háo hức kéo cái bọc vải xanh lại gần giường, mở từng lớp ra như dâng bảo vật.

“Chị dâu nhìn này, trong này toàn đồ tốt em mang cho anh chị đấy!”

Đầu tiên cô bé lôi ra mấy gói điểm tâm bọc giấy dầu cẩn thận, mắt sáng long lanh: “Đây là lót giày bà Ngô làm đấy ạ.”

Rồi lại lôi ra hai chiếc áo vải gấp gọn gàng: “Cái này là Diệu Du tự tay may, bảo là ở đảo gió to, may cho chị cái dày dặn chút còn cái mỏng này là của anh trai.”

Cố Minh Nguyệt sờ những đường kim mũi chỉ tỉ mỉ trên áo, trong lòng ấm áp.

Lục Uyển Uyển lại lục lọi tiếp, lôi ra mấy súc vải hoa văn sặc sỡ, sờ vào thấy mềm mại dày dặn.

“Cái chính là đây này! Toàn là vải mới của xưởng may đấy, chủ nhiệm Tần biết em sắp ra đảo nên để dành từ sớm, dặn em nhất định phải mang cho chị.”

Cô bé ghé sát Cố Minh Nguyệt cười tinh quái: “Em đã bảo sao dạo trước cô ấy cứ hỏi em bao giờ đi, hóa ra là có âm mưu từ trước, muốn nhờ em chuyển vải cho chị đây mà!”

Cố Minh Nguyệt cầm súc vải in hoa cúc nhỏ ướm lên người, ánh mắt tràn đầy vui sướng: “Cô ấy lúc nào cũng chu đáo thế đấy.”

Lục Uyển Uyển gật đầu lại mò mẫm dưới đáy bọc lấy ra một cái hộp nhỏ: “Trong này còn có vừng đen bà Ngô trồng, hạt nào hạt nấy to tròn để anh chị pha nước uống.”

Trên giường chẳng mấy chốc đã bày la liệt đồ đạc, mùi vải mới quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí gia đình ấm cúng.

Cố Minh Nguyệt nhìn những món đồ chan chứa tình cảm này sau đó lại nhìn Uyển Uyển đang cười tít mắt.

Bỗng nhiên cô cảm thấy hòn đảo xa xôi ngàn dặm này, nhờ những sự quan tâm ấy mà đã thực sự trở thành ngôi nhà thứ hai của mình.

Hai người thu dọn đồ đạc gọn gàng, quần áo gấp bỏ vào tủ ngăn nắp.

Cố Minh Nguyệt nhìn đồng hồ treo tường, vỗ vai Uyển Uyển: “Muộn rồi, ngủ đi em, đi đường xa chắc mệt lắm rồi.”

Lục Uyển Uyển dụi mắt, đúng là buồn ngủ rũ rượi, vừa đặt lưng xuống nệm êm ái là ngáp ngắn ngáp dài.

Cố Minh Nguyệt dém chăn cho cô bé, chợt nhớ ra điều gì đó bèn dặn dò: “À đúng rồi, sáng mai doanh trại thổi kèn báo thức đấy, to lắm, em chuẩn bị tâm lý trước kẻo giật mình.”

“Vâng ạ chị dâu.” Lục Uyển Uyển lầm bầm đáp, đầu ngả xuống gối là mắt nhắm nghiền.

Hành trình từ Bắc Kinh đến đây, ghế cứng tàu hỏa ê ẩm cả người, sóng biển dập dềnh say sóng muốn chết, có được giấc ngủ ngon nào đâu.

Giờ nằm trên giường ấm nệm êm, ngửi mùi bồ kết thoang thoảng, bên cạnh có chị dâu, sự căng thẳng trong lòng cuối cùng cũng được thả lỏng.

Cố Minh Nguyệt thấy cô bé nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, khóe miệng vẫn còn vương nét cười.

Cô nhẹ nhàng tắt đèn, nghe tiếng thở đều đều của Uyển Uyển cũng từ từ nhắm mắt lại.

Con bé này cuối cùng cũng bình an đến nơi, trong cái sân nhỏ này, hy vọng nó sẽ có những ngày tháng nghỉ ngơi thoải mái.

Tiếng kèn báo thức của doanh trại vang lên đúng giờ, xé tan sự tĩnh lặng của buổi sớm mai, chói tai và vang dội.

Lục Uyển Uyển lơ mơ mở mắt, đầu óc vẫn còn quay cuồng, định trở mình ngủ tiếp nhưng tiếng kèn cứ ong ong bên tai khiến cô bé không thể nào ngủ lại được.

Cô bé dụi đầu vào chiếc gối ấm áp, ý thức dần trở lại nhưng mí mắt nặng trĩu như đeo chì.

Nghe tiếng kèn xa dần, cô bé cuộn mình trong chăn, lát sau lại chìm vào giấc ngủ.

Giấc ngủ này thật sâu, đến tiếng gà gáy trong sân cũng không nghe thấy.

Khi tỉnh dậy lần nữa, mặt trời đã lên cao, chiếu qua khung cửa sổ rọi vào mép giường.

Lục Uyển Uyển vươn vai, quờ tay sang bên cạnh nhưng không thấy ai.

Trên giường chỉ còn mình cô bé, Cố Minh Nguyệt đâu rồi?

Cô bé vội ngồi dậy, dụi mắt gọi với ra ngoài: “Chị dâu ơi? Chị dâu đâu rồi?”

Gọi hai tiếng không thấy ai trả lời, Lục Uyển Uyển khoác áo xuống giường, vừa ra đến cửa đã ngửi thấy mùi thơm ngọt quen thuộc.

Lần theo mùi thơm xuống bếp từ xa đã thấy Cố Minh Nguyệt đang đứng bên bếp lò, tạp dề dính chút bột mì, tay cầm cái muôi to khuấy khuấy nồi gì đó.

“Chị dâu! Sao chị không gọi em dậy?”

Lục Uyển Uyển chạy lại, ghé đầu nhìn vào nồi, chè vừng đen đang sôi lục bục, bốc hơi nghi ngút.

Cố Minh Nguyệt quay lại cười: “Thấy em ngủ ngon quá chị không nỡ gọi. Mau rửa mặt đi, chè vừng đen bà Ngô gửi đấy, ăn cho nóng.”

“Dạ~”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (154)
Chương 1: Chương 1: Xuyên thành đại tiểu thư Thượng Hải Chương 2: Chương 2: Dọn sạch gia sản Chương 3: Chương 3: Tìm đến nơi có hôn ước Chương 4: Chương 4: Chỉ muốn gả cho anh Chương 5: Chương 5: Than phiền về anh cả Chương 6: Chương 6: Thay đổi bản thân Chương 7: Chương 7: Cải tạo Lục Uyển Uyển Chương 8: Chương 8: Giá treo quần áo di động Chương 9: Chương 9: Khá biết dọa người Chương 10: Chương 10: Đối đầu với chị em họ Chu Chương 11: Chương 11: Cơ hội cứu vãn Chương 12: Chương 12: Có chút không tin Chương 13: Chương 13: Yểu điệu thục nữ Chương 14: Chương 14: Chưa có chuyện gì xảy ra Chương 15: Chương 15: Tình hình chuyển biến tốt Chương 16: Chương 16: Mắng thẳng mặt Chương 17: Chương 17: Dự cảm chẳng lành Chương 18: Chương 18: Cơ hội khác Chương 19: Chương 19: Giải cứu thành công Chương 20: Chương 20: Điều trị Chương 21: Chương 21: Ca phẫu thuật kết thúc Chương 22: Chương 22: Nghe lén Chương 23: Chương 23: Kẻ đầu sỏ gây chuyện Chương 24: Chương 24: Cẩm nang học tập Chương 25: Chương 25: Cảm giác nguy cơ Chương 26: Chương 26: Trí tưởng tượng phong phú Chương 27: Chương 27: Bày tỏ tấm lòng Chương 28: Chương 28: Hữu duyên vô phận Chương 29: Chương 29: Đánh người Chương 30: Chương 30: Chơi không đẹp Chương 31: Chương 31: Xát muối vào tim Chương 32: Chương 32: Người có cá tính Chương 33: Chương 33: Lấy lùi làm tiến Chương 34: Chương 34: Quỳ bàn giặt Chương 35: Chương 35: Gả cho anh không thiệt Chương 36: Chương 36: Tặng quà Chương 37: Chương 37: Bước vào cửa đều là khách Chương 38: Chương 38: Sát thủ nhà bếp Chương 39: Chương 39: Tìm kiếm sự hợp tác Chương 40: Chương 40: Hiệu quả kém Chương 41: Chương 41: Ký hợp đồng Chương 42: Chương 42: Gặp cướp Chương 43: Chương 43: Tình cờ gặp gỡ ở bệnh viện Chương 44: Chương 44: Tuyên bố chủ quyền Chương 45: Chương 45: Yên tâm dưỡng thương Chương 46: Chương 46: Tại sao lại hỏi thế? Chương 47: Chương 47: Thư nặc danh Chương 48: Chương 48: Kết hôn Chương 49: Chương 49: Tổ chức hôn lễ Chương 50: Chương 50: Bảo vật gia truyền Chương 51: Chương 51: Mong đợi đã lâu Chương 52: Chương 52: Một lòng son sắt Chương 53: Chương 53: Chuẩn bị lên đường Chương 54: Chương 54: Giải cứu trên tàu hỏa Chương 55: Chương 55: Đến hải đảo Chương 56: Chương 56: Nhà mới Chương 57: Chương 57: Hàng xóm đến chơi Chương 58: Chương 58: Gọi điện về bắc kinh Chương 59: Chương 59: Nơi nào có cô ấy, nơi đó là nhà Chương 60: Chương 60: Hạnh phúc giản đơn Chương 61: Chương 61: Mua sắm ở huyện Chương 62: Chương 62: Cuộc sống điền viên Chương 63: Chương 63: Dọn dẹp sân nhỏ Chương 64: Chương 64: Sắm sửa bàn học Chương 65: Chương 65: Dọn dẹp thư phòng Chương 66: Chương 66: Thành viên mới Chương 67: Chương 67: Nhiệm vụ khẩn cấp Chương 68: Chương 68: Cứu sống cây lan Chương 69: Chương 69: Bão đổ bộ Chương 70: Chương 70: Mưa qua trời tạnh Chương 71: Chương 71: Chỉnh trang vườn hoa Chương 72: Chương 72: Mua quạt điện Chương 73: Chương 73: Ăn vạ Chương 74: Chương 74: Đến hội phụ nữ tìm việc Chương 75: Chương 75: Tặng quà Chương 76: Chương 76: Địch ý Chương 77: Chương 77: May đồ bơi Chương 78: Chương 78: Xin kinh nghiệm Chương 79: Chương 79: Tham gia tiệc liên hoan Chương 80: Chương 80: Giúp đỡ lo liệu Chương 81: Chương 81: Chiếu bóng Chương 82: Chương 82: Đến nơi Chương 83: Chương 83: An ủi Chương 84: Chương 84: Quà tặng Chương 85: Chương 85: Gọi điện thoại Chương 86: Chương 86: Đi biển bắt hải sản Chương 87: Chương 87: Lên núi Chương 88: Chương 88: Hốt hoảng Chương 89: Chương 89: Tiếp xúc Chương 90: Chương 90: Cùng nhau ăn cơm Chương 91: Chương 91: Đại hội Chương 92: Chương 92: May quần áo Chương 93: Chương 93: Rời đi Chương 94: Chương 94: Hàng xóm Chương 95: Chương 95: Cùng nhau vui đùa Chương 96: Chương 96: Cứu người Chương 97: Chương 97: Có thai Chương 98: Chương 98: Chờ đợi Chương 99: Chương 99: Trở về Chương 100: Chương 100: Đi dạo thong thả Chương 101: Chương 101: Đến nhà cảm ơn Chương 102: Chương 102: Mời cơm khách Chương 103: Chương 103: Đưa cơm Chương 104: Chương 104: Làm bánh trung thu Chương 105: Chương 105: Đi khám lại Chương 106: Chương 106: Cãi vã Chương 107: Chương 107: Tiễn khách Chương 108: Chương 108: Yên tĩnh hơn hẳn Chương 109: Chương 109: Tham gia cuộc thi Chương 110: Chương 110: Thất vọng Chương 111: Chương 111: Thi lại Chương 112: Chương 112: Bỏ phiếu Chương 113: Chương 113: Tố cáo Chương 114: Chương 114: Chia hoa hồng Chương 115: Chương 115: Chia hoa hồng -2 Chương 116: Chương 116: Đến nơi Chương 117: Chương 117: Nấu cơm Chương 118: Chương 118: Nhà mới Chương 119: Chương 119: Dọn dẹp xong xuôi Chương 120: Chương 120: Xin lỗi Chương 121: Chương 121: Cắt giấy dán cửa sổ Chương 122: Chương 122: Tráng bánh chiên rán (bánh tráng) Chương 123: Chương 123: Bất ngờ Chương 124: Chương 124: Đến nơi Chương 125: Chương 125: Nỗi nhớ Chương 126: Chương 126: Làm khách Chương 127: Chương 127: Ăn tết Chương 128: Chương 128: Biểu diễn văn nghệ Chương 129: Chương 129: Bơi mùa đông Chương 130: Chương 130: Hương vị mùa xuân Chương 131: Chương 131: Trách nhiệm Chương 132: Chương 132: Sinh nở Chương 133: Chương 133: Em bé Chương 134: Chương 134: Ấm áp Chương 135: Chương 135: Niềm vui Chương 136: Chương 136: Về nhà Chương 137: Chương 137: Kẹo hỷ Chương 138: Chương 138: Làm bố Chương 139: Chương 139: Gội đầu Chương 140: Chương 140: Đầy tháng Chương 141: Chương 141: Đi dạo Chương 142: Chương 142: Giúp chụp ảnh Chương 143: Chương 143: Hợp tác Chương 144: Chương 144: Tình cờ gặp gỡ Chương 145: Chương 145: Hôn sự Chương 146: Chương 146: Mẹ Chương 147: Chương 147: Học tập Chương 148: Chương 148: Kỳ thi Chương 149: Chương 149: Kết thúc Chương 150: Chương 150: Về đến nhà Chương 151: Chương 151: Giấy báo nhập học Chương 152: Chương 152: Khai giảng Chương 153: Chương 153: Mua nhà Chương 154: Chương 154: Đại kết cục