Chương 84
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 84

Chương 84

Rốt cuộc Lộ Chi Dao đang làm gì vậy?

Lý Nhược Thủy ôm gối ngồi trên giường, tò mò nhìn bóng lưng của Lộ Chi Dao.

Chiều nay sau khi cô và An Dương công chúa vội vã về nhà thì rất lâu sau Lộ Chi Dao mới đẩy cửa bước vào. Y còn ôm một tấm gỗ trong tay, chẳng biết là để làm gì.

Lý Nhược Thủy vốn tưởng tối nay y sẽ quấn lấy cô đòi hôn hít âu yếm giống mấy lần trước, nào ngờ lần này sau khi đòi cô rót cho một chén trà, thì y lại ngồi luôn xuống bên bàn.

Lộ Chi Dao chỉ mặc một lớp áo lót mỏng, mái tóc đen buông xõa sau lưng. Y cúi đầu làm việc, nom bóng lưng dịu dàng đến lạ.

Ánh trăng trong vắt từ ngoài cửa sổ chiếu thẳng vào phòng, những hạt bụi nhỏ lơ lửng xoay tròn trong ánh sáng rồi nhẹ nhàng rơi quanh y, như phủ lên người y một tầng sáng mỏng.

Lý Nhược Thủy đặt gối xuống rồi đứng dậy trên giường, cố rướn người nhìn xuống xem Lộ Chi Dao đang làm gì với tấm gỗ kia, nhưng cô lại quên mất mình vẫn đeo chuông trên chân.

Tiếng leng keng lanh lảnh đột ngột vang lên trong phòng. Thật ra không lớn lắm, nhưng cũng đủ để khiến Lộ Chi Dao chú ý.

“Không ngủ được à?”

Lộ Chi Dao khẽ cười, quay đầu nhìn cô. Ánh trăng chia cắt khuôn mặt vốn dịu dàng ấy thành hai nửa sáng tối rõ rệt. Và trên nửa dưới lộ ngoài sáng trăng đó, đôi môi y phản chiếu tầng sáng mỏng, nốt ruồi đen trên xương quai xanh cũng ngập trong thứ ánh sáng nọ.

Rõ ràng là ánh trăng thanh khiết, lẽ ra mọi thứ phải thuần khiết sáng rõ. Ấy thế mà dáng vẻ của y lúc này lại mang theo chút gợi cảm khó hiểu.

“… Không phải.” Lý Nhược Thủy rời mắt, dứt khoát bước xuống giường.

“Tôi có thể xem anh đang làm gì không? Tôi không có ý gì khác đâu, chỉ là hơi tò mò thôi. Nếu anh không muốn thì…”

“Được chứ.” Lộ Chi Dao khẽ mỉm cười đưa tay về phía cô.

Trong mắt y chỉ là một khoảng mờ ảo vô định, bàn tay đưa lên chỉ cảm nhận được làn gió khẽ lướt qua. Nếu không có âm thanh, y vốn chẳng thể chạm tới cô.

Nhưng y biết, tay mình sẽ không chạm vào khoảng không.

Tiếng chuông mỗi lúc một gần, một bàn tay ấm áp nắm lấy tay y. Hương hoa dành dành nhè nhẹ lan quanh song chẳng cơn gió nào có thể cuốn đi, vạt váy lụa khẽ chạm vào bàn chân trần y, hơi lành lạnh.

Lý Nhược Thủy cúi xuống nhìn tấm gỗ, rồi đưa tay lướt nhẹ trên bề mặt.

Bề mặt nhẵn bóng, dài rộng chừng một thước, trên đó khắc khá nhiều chữ khải. Nhưng dường như các chữ chẳng liên quan gì đến nhau.

 “Duyên, tử, tế, nhữ, …”

Cô lần lượt đọc từng chữ, tuy nhiên vẫn chẳng thể ghép được chúng thành một câu hoàn chỉnh. Song đến khi nhìn thấy chữ ở giữa.

Cầu hôn.

Cầu hôn trong thư cầu hôn.

Y thật sự nghiêm túc.

Lý Nhược Thủy lập tức rụt tay lại như phải bỏng. Chiếc chuông bạc ngân vang, cô lùi về sau nửa bước.

Cô nhìn lên gương mặt Lộ Chi Dao, y đang nhắm mắt nở nụ cười dịu dàng, hàng mi dài mềm in bóng mờ nhạt xuống dưới mắt.

“Anh làm gì thế?”

Lý Nhược Thủy nghe thấy giọng mình khàn khàn, khô nghẹn. Dù trong lòng đã mơ hồ đoán được, song cô vẫn không kìm được mà hỏi ra.

“Ta đang viết thư cầu hôn cho em.”

Tâm tư cuộn trào, cô không sao diễn tả nổi cảm xúc của mình lúc này.

Lộ Chi Dao bẩm sinh đã mù, Bạch Khinh Khinh lại là người chỉ biết nghĩ cho bản thân và Sở Tuyên. Y bị đuổi khỏi Bạch phủ khi mới sáu tuổi, sau đó gặp được sư phụ, nhưng đến năm mười hai tuổi thì sư phụ lại chết thảm ngay trước mắt. Rồi y độc lai độc vãng cho đến nay, hiện đã hai mươi tuổi.

Lộ Chi Dao không nhìn thấy nên việc giao tiếp với người khác chỉ có thể dựa vào lời nói và thính giác, chứ chưa từng dùng bút mực. Nói cách khác, Lộ Chi Dao vốn không biết chữ.

Nếu muốn học nhận mặt chữ thì y chỉ có thể dùng tay để cảm nhận. Cũng bởi vậy mà cô mới hiểu ra tại sao y lại đến tiệm khắc chữ.

Chỉ ở nơi đó mới có thể mua được những tấm gỗ có chữ khắc nổi như thế này.

“… Sao anh không nhờ người khác viết giúp? Hoặc để tôi viết cũng được mà.”

Cô ngồi xuống bên cạnh Lộ Chi Dao, ánh mắt dừng lại trên tấm gỗ thật lâu chẳng rời đi được. Lộ Chi Dao mỉm cười quay người lại, đầu ngón tay lần theo những nét khắc trên gỗ, tiếp tục cảm nhận đường nét của từng con chữ.

“Ta không muốn để người khác xen vào. Hơn nữa…” Y dừng tay, bắt đầu lần mò tìm chén trà trên bàn.

“Thư cầu hôn là của ta, dĩ nhiên phải do ta viết.”

Y cầm lấy chén trà, ngón tay chấm chút nước trà trong veo rồi bắt đầu vẽ lên mặt bàn.

“Ta đã nhớ hình dạng chữ rồi, chỉ là vẫn chưa thể ngắt nét thôi.”

Ánh trăng mờ ảo rọi xuống mặt bàn gỗ đỏ, chiếu lên ngón tay trắng như ngọc của y, khiến những vệt nước trên bàn càng rõ nét. Lộ Chi Dao viết không nhanh, nhưng như lời y nói: Không thể ngắt bút, phải viết liền một nét cho ra chữ ấy.

Vừa dứt một nét dọc, y liền theo đó kéo ngược lại, giữa chừng rẽ sang trái hất ra một nét phẩy.

Cứ thế lặp đi lặp lại nhiều lần, những vệt nước dần kết lại thành một chữ “Lý”.

Bên ngoài có một con thiêu thân tìm ánh sáng bay qua cửa sổ, nó ở đó đập cánh hồi lâu rồi cũng rời đi. Trong phòng, ngoài tiếng nước nhỏ tí tách thì chẳng còn âm thanh nào khác. Dường như tĩnh lặng, nhưng lại được tiếng nước tí tách cùng gió đêm dịu dàng hóa giải.

Lộ Chi Dao kiên nhẫn viết tiếp hai chữ sau, khóe môi vẫn cong lên nở nụ cười như là đang tận hưởng khoảnh khắc ấy.

Hai chữ “Nhược Thủy” dần hiện lên dưới đầu ngón tay y, nhưng vì chỉ là dấu nước nên chẳng bao lâu liền tan biến vào không khí.

“Từ trước tới nay ta luôn nghĩ rằng cái tên chỉ là một ký hiệu mà thôi. Ta tên A Sở hay Lộ Chi Dao thì cũng chẳng có gì khác nhau, có gọi ta là súc sinh thì ta cũng không bận tâm. Nhưng khi bắt đầu tập viết tên em, ta lại bỗng có xíu nhận thức khác biệt. Như thể khi viết ra ba chữ ấy, ta thật sự nhìn thấy em.”

Y đưa tay vuốt nhẹ chuỗi hạt bằng bạch ngọc trên cổ tay cô, đầu ngón tay chẳng chịu nghe lời mà luồn xuống dưới lớp hạt, muốn gần gũi với cô thêm nữa.

“Ta viết có đẹp không?”

Lý Nhược Thủy nhìn xuống mặt bàn chỉ còn lại dấu nước loang lổ rồi khẽ đáp.

“Đẹp hơn tôi viết nhiều lắm. Chữ tôi viết bằng bút lông trông như gà bới ấy.”

Lộ Chi Dao đưa tay sờ mặt bàn, hàng mày giãn ra. Dường như y hơi bất lực, song đáy mắt vẫn thấp thoáng ý cười.

“Khô rồi à. Đợi đến khi có thể viết được bằng bút thì ta sẽ viết lại cho em xem. Mực khô rồi vẫn còn vết.”

Ba chữ y viết trên mặt bàn vừa rồi ngoài việc nét hơi đậm thì kích thước gần như đồng đều, ngay hàng thẳng lối, không khác gì chữ người bình thường viết. Ngay cả những chỗ ngắt bút, thế bút, chuyển nét đều mô phỏng được hoàn hảo, hoàn toàn không giống nét chữ của người mới học viết.

Lý Nhược Thủy không biết y đã phải tốn bao nhiêu công sức mới có thể đạt được đến mức này chỉ trong hai ngày ngắn ngủi. Dẫu y có thông minh đến đâu thì để có thể viết ra được những chữ tượng hình ấy, hẳn đã phải luyện đi luyện lại không biết bao nhiêu lần.

Đây là tấm chân tình của y. Còn cô, dường như chẳng làm được gì cả.

Lý Nhược Thủy cúi đầu rồi bất giác siết chặt lấy vạt áo y, tim đập loạn như sấm.

Cô đang làm điều xấu.

Cô đang lừa dối. Đọc Full Tại Truyenfull.vision

Từ đầu đến cuối, việc chinh phục này vốn dĩ đã mang ý đồ không thuần khiết, là quá trình hoàn thành nhiệm vụ qua bao lần thăm dò và toan tính.

Dù bây giờ cô đã thật lòng thích y, nhưng liệu cô có thể mãi mãi ở bên y được không?

“Sao thế?”

Lộ Chi Dao khẽ ép ngón tay lên cổ tay cô, cảm nhận được nhịp tim bất ổn của cô lúc này. Y cúi đầu xuống, mái tóc đen dài trượt xuống tựa dòng nước, mang theo ánh trăng lành lạnh rải trên ngực cô.

Thời gian trôi qua rất lâu, Lộ Chi Dao lại nghiêng đầu áp nhẹ lên bên cổ cô. Mạch máu ở đó đang đập nhịp nhàng, mang theo sức sống dạt dào, mãnh liệt.

Y dần vùi sống mũi thẳng tắp vào, động tác ôn hòa nhưng lại mang theo chút lực. Dường như y hơi mê luyến cảm giác ấy, mãi cho đến khi Lý Nhược Thủy hơi đau phải động đậy thì y mới dừng lại.

“… Có chuyện gì muốn nói với ta không?”

Lộ Chi Dao khẽ thở dài tựa như thoả mãn. Y đưa bàn tay còn lại lên kéo cô lại gần, rồi đặt tay cô lên phần lưng dưới của mình. Dẫu đã kề sát đến vậy song vẫn chẳng đủ với y, khát vọng trong y quá nhiều, nhưng đáng tiếc lúc này y chỉ có thể dừng lại ở đây.

“Có.”

Giọng nói của cô chẳng còn trong trẻo như mọi khi, như thể bị phủ lên một lớp sa mỏng. Trái tim y khẽ run, bàn tay đang luồn dưới chuỗi hạt càng siết chặt cô hơn nữa.

Lý Nhược Thủy đã quen với kiểu tiếp xúc này của Lộ Chi Dao, nhưng lúc này trong lòng cô rối loạn, thậm chí thoáng có ý định muốn nói hết tất cả.

[Cảnh báo: Ý nghĩ này không phải do hệ thống khởi phát. Xin ký chủ không được tiết lộ sự tồn tại của hệ thống, nếu không sẽ bị xóa bỏ ngay lập tức.]

[Ký chủ đừng lo nghĩ nhiều, hãy chuyên tâm hoàn thành nhiệm vụ. Chỉ số thiện cảm của nhân vật rất cao, tiến độ tốt, sắp có thể trở về rồi.]

Hệ thống HE hệt ông sếp vô lương tâm chỉ biết thao túng tâm lý, sau mấy tiếng “tít tít” thì lại im bặt.

Lý Nhược Thủy im lặng rất lâu. Lộ Chi Dao cũng không giục, chỉ ôm lấy cô như thường, chờ cô nói tiếp.

Y cảm nhận được sự giằng xé trong lòng cô, ví dụ như cách cô vô thức nắm chặt lấy vạt áo bên hông y, hay như hơi thở chẳng sao bình ổn nổi.

Cô đang băn khoăn vì điều gì?

Dù câu tiếp theo cô nói là muốn giết y, thì y cũng sẽ chẳng hề phản kháng.

“Nếu em nói, ngay từ đầu em tiếp cận chàng là có mục đích, là đang lừa chàng, thì chàng…”

“Thì ra em bận tâm vì chuyện đó. Ta biết em có mục đích từ đầu rồi mà, chẳng sao cả.”

Lộ Chi Dao khẽ cười, hơi thở phả lên bên cổ cô, đôi môi mỏng lúc nói chuyện thỉnh thoảng khẽ lướt qua da cô, dịu dàng mà mềm mại.

“Em có nghe đến nhân quả chưa? Em kiếp này lừa ta, vậy kiếp sau phải đến tìm ta để trả. Nếu đời sau còn gặp lại, thế ta chỉ thấy vui thôi.”

Lối suy nghĩ của y mãi vẫn lạ lùng như vậy, câu trả lời này lại một lần nữa vượt ngoài dự đoán của Lý Nhược Thủy.

Cô ngồi thẳng dậy, đẩy Lộ Chi Dao ngồi ngay ngắn rồi nhìn kỹ vào gương mặt y. Y thật sự chẳng hề có xíu giận dữ hay trách móc nào, đôi mắt y cong cong, dường như chẳng bận tâm gì đến chuyện cô lừa dối.

Lý Nhược Thủy khẽ thở dài: “Em đã lợi dụng chàng. Là em sai. Chàng như vậy, ngược lại sẽ khiến em thấy áy náy đấy.”

Lộ Chi Dao cũng ngồi thẳng dậy, mấy sợi tóc đen bị gió đêm khẽ hất tung. Y quay lưng về phía ánh trăng rồi chậm rãi mở mắt ra, một tia sáng mờ nhạt thoáng lóe trong đáy mắt.

“Ta đã nói rồi, em có thể lợi dụng ta bất cứ lúc nào, chỉ cần em ở bên ta là được.”

Lộ Chi Dao khẽ chạm bàn tay lên má cô. Ánh nhìn của y dịu dàng như muốn an ủi, nhưng ẩn sâu trong đó lại thấp thoáng cơn điên cuồng khó gọi thành lời.

“Lý Nhược Thủy sẽ không bao giờ sai. Những kẻ khiến em không vui, hay cản trở chúng ta, ta sẽ loại bỏ hết.” Chỉ một câu nói thôi mà đã đủ để xé rách lớp vỏ dịu dàng trên gương mặt y, phơi bày linh hồn không bị bất kỳ quy tắc nào ràng buộc bên trong.

Y chưa bao giờ là người tốt, việc hiện giờ y có vẻ “bình thường”, chẳng qua chỉ vì Lý Nhược Thủy cần như vậy.

Cô cần, thì y sẽ trở thành dáng vẻ đó. Cô không cần nữa, thì y lại trở về là “con chó điên”, “súc sinh” chẳng hiểu tình người trong miệng người khác.

Lý Nhược Thủy cúi đầu nở nụ cười đầy bất lực. Mái tóc dài của cô buông xuống, trông cô yên tĩnh hơn thường ngày, bớt đi vài phần linh động.

“May mà em không phải người có dã tâm, nếu không thì ta thảm rồi đấy.”

Lộ Chi Dao chẳng hiểu gì về tình ái, lại mạnh mẽ đến mức này. Nếu gặp phải kẻ có mưu đồ, e rằng sẽ bị lợi dụng triệt để.

“Đêm nay không ngủ được, em luyện chữ cùng chàng nhé.”

Lộ Chi Dao nở nụ cười rạng rỡ, xoay người tiếp tục khắc chữ trên tấm gỗ.

“Ông chủ nói thư cầu hôn quan trọng không nằm ở hình thức mà ở tấm lòng, nên ta viết theo ý mình.”

Lý Nhược Thủy ghé sát lại xem thật lâu, nhưng chữ khắc trên tấm ván quá rời rạc, thật khó để ghép thành một câu hoàn chỉnh.

“Chàng cừ thế? Vậy chàng nói cho em nghe nội dung được không?”

“Không được.”

Lời từ chối dứt khoát, chẳng hề chiều theo ý cô như mọi khi.

Một con côn trùng nhỏ bay từ ngoài cửa sổ vào, nó vẽ vài vòng trong không trung rồi đậu lên tấm ván.

Lý Nhược Thủy phồng má thổi nó bay đi rồi chống cằm, ánh mắt dõi theo đầu ngón tay y đang di chuyển.

Chút yên bình nhàn hạ như hiện tại thật hiếm hoi.

“Em là người Kinh Châu à? Ở Kinh Châu có một tổ chức chuyên nhận hộ tống hoặc bảo vệ, cũng là họ Lý.”

Đó là thông tin Bạch Khinh Khinh tra được, nhà ấy có một cô con gái cũng tên là Lý Nhược Thủy, mười bảy tuổi, diện mạo và tuổi tác đều trùng khớp với cô. Nhưng y không mấy tin. Thói quen ăn uống và giọng nói khi căng thẳng của cô lại rất giống người đất Thục, mà Kinh Châu không thuộc đất Thục.

“Em đúng là tên Lý Nhược Thủy, nhưng không phải cô ấy. Chàng tin không?”

Lý Nhược Thủy nằm úp trên bàn, nói ra một câu chẳng hẳn là trả lời.

“Tin.” Vấn đề này coi như bỏ qua, “Vậy em muốn định ngày thành hôn vào hôm nào?”

Lý Nhược Thủy đôi mày ánh lên vẻ hân hoan khó giấu của y: “… Ngày nào cũng được, tùy chàng.”

“Vậy thì ngày kia nhé. Những ngày qua ta đã chuẩn bị xong hết rồi.”

Lý Nhược Thủy trầm mặc một lúc rồi lại lên tiếng: “Đến khi đó có thể chỉ có hai chúng ta thôi được không?”

“Thế càng tốt.”

Y nhẹ nhàng miết những ngón tay trắng nhợt lên chữ “Thủy”, như đang mường tượng vẽ lại từng đường nét của cô. Chỉ là, ngay cả trong từng nét viết ấy cũng giấu chẳng nổi niềm vui đang dâng lên.

Lý Nhược Thủy nhìn bàn tay y, nhưng trong đầu lại hiện lên phần thưởng của lần đánh giá trước từ hệ thống.

Ngoài mảnh ký ức và số bạc, còn có một hộp quà bí mật.

Có lẽ đó chính là một cơ hội xoay chuyển.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (118)
Chương 1: Chương 1: Giai Nhân Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15: Gả Thay Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25: Anh Đào Thắm, Vải Ngát Hương Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35: Bọ Ngựa Rình Ve Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45: Hương Thầm Gợn Sóng Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52: Sẻ Vàng Phục Sau Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60: Đào Hoa Nguyên Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69: Cầu Mà Chẳng Được Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80: Lương Duyên Tấn Tần Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88: Bụi Trần Mộng Cũ Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99: Ba Ngày Mộng Sáng Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110: Hồi Kết Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112: Hoàn chính văn Chương 113: Chương 113: Ngoại truyện Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118: Hết ngoại truyện Tấn Giang