Chương 84
Hệ Thống Làm Giàu - Cuộc Sống Ấm No Ở Nông Thôn Cổ Đại

Chương 84

Nghĩ đến đây, Mạnh Nhàn càng thêm phần khách khí, còn chủ động bắt chuyện làm thân với Lạc Vân.

“Không biết Cố nương tử muốn mua loại kiểu dáng nào? Nếu không ngại, ta có thể giới thiệu cho người vài kiểu, đều là những mẫu thịnh hành nhất hiện thời, giá cả cũng phải chăng, còn có thể ưu đãi cho người nữa.”

Người phụ nhân trước mặt, khoảng chừng tuổi ba mươi, y phục giản dị song không kém phần đoan trang. Lạc Vân luôn cảm thấy dung mạo, khí chất của nàng có chút quen thuộc, song lại không tài nào nhớ ra...

“Được, vậy thì làm phiền người rồi.”

Lạc Vân nhận ra Mạnh Nhàn có dụng ý, cũng vui vẻ thuận nước đẩy thuyền.

Mạnh Nhàn là người chưởng quản một tiệm vải lớn, Lạc Vân thừa sức đoán ra được tâm tư nàng.

Mạnh Nhàn hỏi: “Cố nương tử là người trong trấn này chăng?”

Lạc Vân gật đầu: “Phải, gia đình ta ở Cổ Thạch thôn thuộc trấn này.”

“Ta thấy Cố nương tử lạ mặt, trước đây đã từng ghé qua tiệm vải của ta chưa?”

“Trước đây ta đã từng đến mua vải một lần rồi.”

Hai người vừa trò chuyện vừa thong thả dạo từ lầu một lên lầu hai.

Dưới sự giới thiệu của Mạnh Nhàn, Lạc Vân tổng cộng mua mười hai bộ y phục may sẵn, mỗi người ba bộ, gồm hai bộ y phục mùa thu và một bộ y phục mùa đông.

Đều là vải bông, vừa ấm áp lại có giá trị dùng lâu bền.

Mạnh Nhàn tính tiền và đã giảm giá, sau khi khấu trừ còn mười lăm lượng.

Dặn dò tiểu nhị gói ghém y phục, Mạnh Nhàn nhìn Lạc Vân, trên gương mặt thoáng hiện nét do dự, rồi hỏi: “Cố nương tử, kiểu dáng y phục người đang vận, có thể bán cho tiệm vải của chúng ta không? Chỉ cần người bằng lòng, giá cả dễ dàng thương nghị.”

Theo lý mà nói, những kiểu dáng này nhìn qua bằng mắt thường cũng không quá phức tạp. Nàng ta về sau có thể sai người bắt chước, cắt may được giống đến bảy tám phần.

Chỉ là thứ nhất, tiệm vải Linh Lung của các nàng không làm cái lối chuyện ấy.

Thứ hai, hai vợ chồng trước mắt tuy nói là người nhà nông, nhưng dung mạo khí chất đều toát lên vẻ phi phàm. Vạn nhất họ lại là cao nhân ẩn thế, tự tiện lấy kiểu dáng mà đắc tội người khác ắt sẽ rước họa vào thân.

Sự tinh tế này, Mạnh Nhàn nàng ta vẫn có.

“Chỉ là mua đứt kiểu dáng đó vậy thôi sao?” Lạc Vân cười đầy tự tin: “Không giấu gì Mạnh quản sự, trong tay ta còn vô số mẫu thiết kế mới mẻ. Mạnh quản sự không muốn có một sự hợp tác quy mô hơn ư?”

Mạnh Nhàn nghe vậy, trong lòng chấn động khôn nguôi: “Là ta thất lễ rồi, Cố nương tử nếu không vội, hay là theo ta về phủ bàn chuyện cho tiện?”

Lạc Vân ngẩn người: “Phủ sao?”

Mạnh Nhàn gật đầu: “Phải, không giấu gì người, tiệm vải này là ta và muội muội chung sức dựng nên. Ngoài ở trấn, trong huyện còn có một phân đ**m. Xá muội trước đây gả đến huyện, trùng hợp hôm kia vừa đưa lân nhi về trấn thăm ngoại tổ mẫu.”

Đoàn người theo Mạnh Nhàn rời khỏi tiệm vải, Mạnh Nhàn vừa đi vừa giải thích cho Lạc Vân.

Hóa ra, tiệm vải Linh Lung này là do Mạnh Nhàn và xá muội Mạnh Khanh của nàng ta hợp tác mở.

Mạnh Khanh trước đây gả cho nhà họ Chu giàu có trong huyện, còn phu gia của Mạnh Nhàn là một thương nhân bình phàm trong trấn.

Việc mở tiệm vải là ý của muội muội Mạnh Khanh, bạc cũng do nàng ta chi phần lớn, chiếm bảy thành phần vốn của tiệm, tức là đại chủ. Còn Mạnh Nhàn thì đảm nhiệm quán xuyến việc buôn bán.

Nghe đến cuối cùng, Lạc Vân liền vỡ lẽ, muốn thương thảo đại sự làm ăn, vậy đương nhiên phải tìm đại chủ rồi.

Mạnh Nhàn dẫn đoàn người đi về phía tây thành, chẳng bao lâu, liền đến một tòa đại viện hai cổng hai sân.

Lạc Vân ngẩng đầu nhìn, trên tấm biển sơn son đỏ thẫm viết hai chữ lớn ‘Lâm phủ’.

Chắc hẳn đây là ngoại tổ gia của Mạnh Nhàn.

Người giữ cửa thấy Mạnh Nhàn, cung kính nói: “Nhị biểu tiểu thư, người đã tới, chắc hẳn là đến thăm Tam biểu tiểu thư?”

Mạnh Nhàn gật đầu: “Phải, ngươi dẫn đường cho ta.”

Do trong hậu viện toàn là phụ nhân, Mạnh Nhàn để người giữ cửa dẫn Cố Thanh Sơn và hai tiểu oa nhi đến một sương phòng khác để tiếp khách.

“Tướng công, chàng cùng các con ở đây đợi ta, ta sẽ mau trở về.”

Đại Bảo, Tiểu Bảo vẫy tay: “Cữu mẫu cứ an tâm đi, bọn con sẽ ngoan ngoãn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cố Thanh Sơn khóe môi khẽ cong: “Được, nương tử chớ bận tâm, cứ việc đi thương nghị.”

Mạnh Nhàn thấy vậy khẽ cười, dặn dò hai hạ nhân: “Các ngươi hãy tiếp đãi chu đáo, bọn họ đều là quý khách của ta, không được thất lễ.”

“Tuân lệnh.”

Nhìn lời đối đáp giữa Lạc Vân và phu quân nàng, Mạnh Nhàn thầm nghĩ, chắc hẳn nàng ở nhà mới là người chủ trì mọi sự, tư duy sáng suốt, có chủ kiến riêng.

Lần này, Mạnh Nhàn càng thêm tán thưởng Lạc Vân.

Ai dám nói nữ nhân buôn bán không bằng nam nhân? Nàng ta không tin điều mê tín này.

Bởi vậy mới cùng muội muội ruột mở tiệm vải này, hai năm nay cũng buôn bán gặt hái được thành công.

Chỉ là, nàng ta vẫn chưa cam lòng dừng lại ở đó.

Nàng ta muốn mở phân đ**m tiệm vải Linh Lung khắp các châu phủ!

Sau đó, Mạnh Nhàn dẫn Lạc Vân đến một lương đình trong hậu viện.

Lạc Vân nhìn về phía lương đình, liền trông thấy Châu phu nhân bên trong.

Nhà họ Chu hào môn vọng tộc, sinh hạ lân nhi chưa lâu...

Trước đó trong lòng Lạc Vân đã có phần lường trước.

Xá muội mà Mạnh Nhàn nhắc đến, quả đúng là Châu phu nhân từng có duyên gặp mặt một lần ở huyện.

Mạnh Khanh cẩm y phú quý, dáng người trông có vẻ đẫy đà hơn trước.

Nàng ta trong tay cầm một cái trống bỏi, bên cạnh đứng một nhũ nương, nha hoàn Hạ Hương và Đào Hồng cũng ở đó.

Mọi người đang vui vẻ trêu chọc hài nhi trong chiếc nôi nhỏ.

“Miệng nhỏ còn phì phò bong bóng, tiểu thiếu gia thật là khả ái.”

“Nó đang ê a điều gì vậy?”

Mạnh Nhàn gọi một tiếng: “Muội muội.”

Châu phu nhân ngẩng đầu nhìn lại, thấy là Mạnh Nhàn, trên mặt vui mừng, giọng nói nũng nịu: “Ta đã về được hai ngày rồi, bây giờ tỷ mới đến thăm cháu ngoại của mình, đáng bị phạt.”

Mạnh Nhàn khẽ cười: “Là lỗi của đại tỷ ta, chẳng phải tiệm xá dạo này quá đỗi bận rộn ư, ta cũng chỉ nhân lúc nhàn rỗi mới ghé qua được đây. Lần này ta đến, ngoài việc thăm muội và các cháu, còn có một chuyện về tiệm, muốn hỏi ý kiến của muội...”

“Đại tỷ cứ nói.” Châu phu nhân vừa dứt lời, ánh mắt nàng liếc nhìn người mà Mạnh Nhàn dẫn tới, nhất thời ngẩn người: “Người là, Cố nương tử?”

Gà Mái Leo Núi

Lạc Vân khẽ gật đầu: “Phải, hóa ra Châu phu nhân vẫn còn nhớ rõ ta.”

“Ta đương nhiên là nhớ rồi.” Châu phu nhân mỉm cười nói, đưa chiếc trống lắc trong tay cho nhũ mẫu, niềm nở chào hỏi: “Cố nương tử mau an tọa đi, cớ gì người lại có mặt tại đây?”

“Khanh nhi, muội và Cố nương tử quen biết nhau ư?” Lần này đến lượt Mạnh Nhàn kinh ngạc, nàng quay đầu nhìn về phía Lạc Vân.

Lạc Vân khẽ gãi đầu: “Chuyện này kể ra thì dài dòng lắm.”

“Cứ để ta kể cho.” Châu phu nhân hứng thú tiếp lời, kể lại đầu đuôi câu chuyện Hạ Hương tình cờ gặp Lạc Vân, rồi việc Lạc Vân đến tận nhà làm cho nàng một bàn toàn món đắng, cứu nàng khỏi cảnh khốn cùng, mọi chuyện được thuật lại sinh động, bay bổng.

“Cố nương tử, chúng ta quả thật có duyên phận. Muội xem, con ta bây giờ trắng trẻo mập mạp, đó cũng là nhờ một phần công lao của muội đó. Ha ha, nếu không cứ hành hạ như trước, ăn không ngon ngủ không yên, thì thằng bé này lúc chào đời ắt sẽ gầy gò như khỉ con, nào thể trắng trẻo mập mạp như bây giờ được.”

“Khụ khụ, muội xem muội đi, nào có ai nói con mình như vậy không? Đã lên chức mẫu thân rồi mà vẫn còn hấp tấp khinh suất.” Mạnh Nhàn xưa nay vẫn đau đầu vì tính cách phóng khoáng của muội muội mình, trách yêu.

“Thôi được, ta không nói nữa.” Châu phu nhân mỉm cười, bảo Hạ Hương dâng trà, rồi dặn nhũ mẫu bế hài nhi về phòng tĩnh dưỡng, lúc này mới quay sang nhìn hai người.

“Nói về chuyện chính, đại tỷ và Cố nương tử quen biết thế nào? Tỷ nói có việc muốn thương lượng với ta, chẳng lẽ có liên quan đến chuyện này?”

“Đúng vậy, đã là người quen thì mọi sự càng dễ bề thương thảo rồi. Nào, Cố nương tử mời ngồi.” Mạnh Nhàn mời Lạc Vân an tọa.

Đợi Hạ Hương dâng trà bánh xong, ba người hàn huyên đôi ba câu, Mạnh Nhàn mới đi thẳng vào vấn đề: “Khanh nhi, đã bao lâu rồi, muội có để ý xiêm y của Cố nương tử không? Chẳng phải rất độc đáo sao?”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (131)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131