Chương 84
Nô Lệ Bóng Tối - Q4: Kẻ Phá Xích

Chương 84: Phải trở thành một con rồng

Kai rót thêm trà vào ly, rồi cầm nó bằng cả hai tay và nhìn đi. Hắn im lặng một chút, rồi tiếp tục câu chuyện bất tường:

"Sau nhiều tuần chiến đấu và đổ máu, đám Hiếu Chiến bị đẩy lùi, và bách đoàn của mình được gọi trở lại Thành Phố Ngà, để nghỉ ngơi và dưỡng sức từ sự khổ cực của chiến tranh. Bọn mình được chào đón bởi một đám đông vui vẻ mà đã tung cánh hoa và hát lên những tên của bọn mình...tên của mình cũng có, lớn tiếng hơn những cái khác. A, đó đúng là một cảnh tượng xinh đẹp! Thắng lợi, trở về nhà, và mọi thứ đều tốt. Trong một lúc, bọn mình tận hưởng vẻ đẹp của thành phố và sự ấm áp của những đồng bào."

Hắn uống một ngụm, rồi khẽ lắc đầu.

"Càng khám phá Thành Phố Ngà xinh đẹp, mình càng vui sướng bởi sự sung túc và cuộc sống hài hòa của nó. Có vẻ như người ta đều vui vẻ và thỏa mãn, đối xử những người khác với sự tử tế chân thành, yêu thương, và tôn trọng. Như thể họ không có gì phải lo lắng trên đời này...và có lý do cho việc đó. Nhưng người ở Thành Phố Ngà đã có thể sống theo cách này, là vì họ được bảo vệ bởi con rồng hùng mạnh, Sevirax, truyền nhân thực thụ của Thần Mặt Trời. Lãnh chúa và người bảo vệ của họ."

Chàng trai rùng mình, rồi nói thêm với giọng khàn khàn:

"Con rồng bảo vệ họ, cung cấp cho họ, và dẫn dắt họ với sự thông thái. Nhờ có ông ta mà Thành Phố Ngà an toàn, yên ổn, thịnh vượng và chào đón. Đó là tại sao những cư dân của nó lại vui vẻ và tử tế. Đó...là thiên đàng do ông ta tạo ra."

Kai uống một ngụm trà và mỉm cười buồn bã.

"...Nghe quá tốt để có thể là sự thật, phải không? A, nhưng là thật. Mình chỉ là quá chậm để nhìn thấy nó."

Hắn yên lặng một chút, rồi thở dài.

"Ban đầu, mình chỉ cảm giác được nó. Một sự...sai lệch mơ hồ. Như thể có gì đó không đúng với những người tử tế, vui vẻ, xinh đẹp kia. Như thể có gì đó ẩn giấu đằng sau những nụ cười chân thành của họ. Mình đã bỏ qua nó, cho rằng đó chỉ là do những định kiến của bản thân. Một tâm lý mà mình đã mang đến từ thế giới thức tỉnh. Nhưng càng ở lâu với họ...mình bắt đầu để ý thấy nhiều chi tiết kì lạ hơn. Và nhanh chóng, một sự nghi ngờ đáng sợ nắm giữ trái tim mình."

Kai nhìn họ, gương mặt hắn tối lại.

"...Một sự nghi ngờ rằng có một sự điên rồ ẩn giấu sâu trong ánh mắt sáng sủa đó. Giống sự điên rồ mà đám Hiếu Chiến bị nhiễm phải, mặc dù có sắc thái khác nhau. Mình chưa từng...chưa từng cảm thấy bất an và sợ hãi đến vậy, khi mà ý nghĩ đó vừa tiến vào tâm trí bản thân. Mình đã quá sợ hãi, đến mức trong vài ngày, mình đã nhắm mắt với sự thật đó và giả vờ không có gì sai cả. Nhưng mà sự nghi ngờ đó cứ tiếp tục gặm lấy trái tim mình, và vậy nên, mình quyết định điều tra. Không khó để xác nhận nó."

Một sự chua chát khiến gương mặt xấu xí hắn vặn vẹo.

"Mọi người thấy đó, hóa ra là, Thành Phố Ngà đúng là thịnh vượng, an toàn và xinh đẹp nhờ con rồng. Những cư dân của nó đúng là được bảo vệ và cung cấp bởi con rồng. Để đáp lại, con rồng chỉ yêu cầu một thứ..."

Chàng trai nắm chặt ly trà, suýt khiến nó vỡ nát.

"...Cho ông ta ăn."

Hắn nghiến răng trong một lúc, rồi khẽ nói:

"Ăn thịt người. Bảy sự hiến tế phải được làm ra mỗi tháng, từ những cư dân. Và những người tử tế, ấm áp của Thành Phố Ngà...hơn cả vui vẻ để làm vậy. Thậm chí là sung sướng. Bị ăn bởi rồng được xem là vinh dự thiêng liêng, và có người thân được chọn làm hiến tế là nguyên nhân để ăn mừng."

Chàng trai trở nên im lặng, rồi nói khàn khàn:

"...Rồng chưa bao giờ chỉ định ai là người phải được đưa ra. Nhưng mà người ở Thành Phố Ngà không muốn gì hơn làm rồng hài lòng, vậy nên, họ luôn lựa chọn người tài giỏi và tươi sáng nhất. Những người xinh đẹp nhất, tài năng nhất, vô tội nhất, đáng giá nhất. Và bọn mình ở đó, những vị anh hùng trẻ tuổi mà vừa trở về từ một cuộc chiến tranh vẻ vang. Tháng đó kết thúc, và rồi, họ chọn mình và sáu người binh lính can đảm và trung thành nhất của mình."

Kai mỉm cười cay đắng.

"Quả là một phần thưởng! Cảnh tượng đó...là thứ kinh tởm nhất mình từng thấy. Bố mẹ buông con cái đến cái chết với nụ cười sùng kính, chồng đưa vợ vào miệng rồng với sự vui vẻ hoang dại, bạn bè và láng giềng ca hát và cười đùa trong lúc dẫn đồng loại của mình đến cho con thú đói bụng ăn thịt. Chỉ có những đứa trẻ nhỏ là không có cùng sự vui sướng của họ...chúng khóc lên khi mà mẹ, bố, anh, chị bị cướp mất khỏi chúng, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nhưng mà những đứa trẻ khóc thì bị trừng phạt và dạy một bài học cay nghiệt về hành vi đó của chúng là kinh tởm đến mấy."

Hắn nhăn nhó, rồi đặt ly trà xuống và nhìn đi.

"Cả thành phố đã phát điên. Có lẽ...có lẽ người ta có thể tranh cãi rằng vài chục linh hồn mỗi năm là cái giá nhỏ cho một thiên đường. Nhưng mà một thiên đường xây dựng trên máu thì đáng gì?...Chả đáng gì cả. Nó chả đáng gì cả. Và ngay cả nếu không phải, thì ít nhất đám khốn kiếp đó có thể làm ra hiến tế mà không có sự vui sướng kinh tởm đó. Không ca hát, không mừng rỡ, và không có những nụ cười tử tế, ấm áp, chân thành trên những gương mặt xinh đẹp của họ."

Kai hít một hơi sâu, yên lặng một lúc, rồi nhún vai bỏ qua.

"...Dù sao thì, bọn mình bị mang đến hòn đảo ở gần bản thân Tháp Ngà, và bị xích vào một vách đá trắng. Đám đông vui vẻ biến mất, và không lâu sau đó, bọn mình nghe thấy âm thanh của một cặp cánh hùng mạnh. Rồng đáp xuống ngay trước vách đá, tráng lệ và đáng sợ như trong truyền thuyết. Một quái thú vĩ đại với những vảy ngà xinh đẹp, và ánh mắt hoàng kim rực rỡ đầy sự thông thái, cao quý, và trí tuệ phi nhân loại."

Effie lắng nghe với mắt mở to, cắn ngón tay mình. Cuối cùng, cô không nhịn được nữa mà hỏi bằng giọng mềm mại, non nớt:

"Làm thế quái nào mà cậu sống được?! Tại sao ngọn lửa của con rồng không giết cậu?"

Một nụ cười buồn bã xuất hiện trên gương mặt biến dạng của Kai.

"Làm sao mình sống sót? Ồ...thật sự thì đơn giản. Khi Sevirax xuất hiện, mình phá khỏi xiềng xích và che chắn những đồng đội, chuẩn bị bảo vệ họ đến hơi thở cuối cùng. Thấy vậy, rồng...lên tiếng nói chuyện."

Nụ cười của hắn dần biến mất, bị thay thế bởi biểu hiện giận dữ, xấu hổ, và tiếc nuối.

"Mọi người chắc là đã đoán được Rồng Ngà Sevirax cũng là Sevras, Lãnh Chúa Ngà. Một trong những xiềng xích trường tồn của Hope, Người Siêu Việt có Khả Năng Biến Hình cho phép ông ta biến thành một con rồng. Ông ta là con người...hay ít nhất từng là con người, từ rất lâu trước kia. Vậy nên, ông ta nói chuyện với mình."

Chàng trai thở dài.

"Ông ta cảm thấy hứng thú với phản ứng của mình. Bọn mình nói chuyện và thứ ông ta nói...nó chắc là đã khiến mình hơi vỡ nát. Mọi người thấy đó, mình đã sai ngay từ đầu. Con rồng...ông ta chưa bao giờ đòi hỏi những người ở Thành Phố Ngà phải hiến tế ai, hay thứ gì, cho ông ta cả. Họ đã tự sáng chế ra câu chuyện đó, và tự mình chọn con số nạn nhân, và tự bắt đầu mang đến hiến tế cho ông ta. Vì làm vậy khiến họ cảm thấy bản thân đang trói mình vào con rồng...rằng họ đang trở thành một phần của rồng, và vì vậy, là thuộc về con rồng, và an toàn khỏi ông ấy."

Kai lắc đầu.

"Sevirax...Sevras...ông ta đã đánh mất bản thân từ rất lâu rồi, mình nghĩ vậy. Ông ta nói với mình rằng, vào ban đầu, ông ta muốn làm một vị lãnh chúa tốt cho người dân, một người mà họ có thể nhìn thấy, và một người mà họ có thể phấn đấu trở thành. Và vậy nên, ông ta hiếm khi xuất hiện ở dạng Siêu Việt trước mặt họ. Nhưng mà nhiều thế kỷ trôi qua, ông ta phát hiện người ta bị bất an bởi gương mặt nhân loại của ông, và chỉ thấy yên bình khi ông trở thành một con rồng. Như thể họ cần ông ta là một thứ gì khác...một thứ vĩ đại hơn họ. Và vậy nên, sau một thời gian, ông ta từ bỏ dạng nhân loại hoàn toàn. Và không lâu sau đó, những sự hiến tế đã bắt đầu."

Chàng trai ngưng vài giây, rồi tiếp tục:

"Mình xin ông ta tha cho bọn mình, nhưng ông ta từ chối. Ông ta nói rằng ông ta chưa từng chấp nhận vật hiến tế mà không bằng lòng, và tôi tự do rời khỏi. Nhưng sáu người còn lại...như thể họ đã bị thôi miên, hoặc là đã phát rồ. Họ thậm chí còn không cố tự cứu lấy bản thân. Cho dù tôi có nài nỉ ông ta tha họ đến bao nhiêu, thì ông ta vẫn không chịu. Đây là thứ mà cư dân của ông ta khao khát, thứ họ cần. Họ có lẽ không bị trói buộc vào ông...nhưng ông bị trói buộc vào họ. Bị đè nặng bởi họ. Và vậy nên, khi không gì khác hiệu quả... mình ngu ngốc cố ngăn cản ông ta."

Hắn mỉm cười chua chát.

"Nhưng làm sao mình có thể đánh bại một con rồng? Bản thân mình đâu phải là rồng. Ông ta dùng đuôi quật mình vào mặt đất, phá vỡ xương sườn và suýt khiến mình mất mạng. Nhưng mình không chết...thay vì vậy, bị tê liệt, mình nhìn theo ông ta quay đầu, mở miệng, và biến những binh lính của mình thành tro tàn với một hơi thở thiêu đốt."

Kai im lặng, gương mặt không nhúc nhích. Sau một lúc, hắn lại lên tiếng:

"...Bị choáng ngợp bởi sự giận dữ, đau đớn, và tuyệt vọng, mình hét lên về phía ông ta, chửi mắng, thề thốt sẽ nói mọi người biết sự thật, rằng mình sẽ khiến họ nhận ra...sẽ khiến họ thay đổi. Nhưng ông ta chỉ mệt mỏi nhìn mình và nói...rằng mình sẽ thấy. Và rồi, Rồng Ngà biến mất, để lại mình đơn độc trên hòn đảo trống rỗng."

Hắn cúi xuống.

"Mình bị thương quá nặng để có thể di chuyển, và cả đêm đó ở trong đau đớn. Vào buổi sáng, những cư dân của Thành Phố Ngà đến. Khi họ thấy mình vẫn còn sống..."

Một nụ cười tái nhợt hiện lên gương mặt xấu xí.

"...họ choáng váng, sợ hãi, và giận dữ. Vậy nên, họ xây một giàn thiêu, cột mình vào đó...và đốt mình. Cho dù mình cố nói gì, cố khiến họ hiểu đến mấy, thì họ vẫn không nghe. Họ chỉ càng trở nên sợ hãi và căm ghét. Rồng...ông ta nói đúng. Ông ta đã nói với mình sự thật. Mình đã thấy."

Kai nhặt lên ly trà, uống một ngụm, và nhìn đi.

"Trói buộc của mình vỡ đi trước khi mình chết, nên, bị đốt nghiêm trọng, mình bắn vào bầu trời như một tia lửa. Bay khỏi thành phố, và bằng cách nào đó vẫn còn sống. Bị tàn tật và đau lòng, mình chậm rãi đi về phía đông, cuối cùng đến được Đảo Tay Sắt, và rồi Thánh Địa, nơi mà sau đó Sunny tìm thấy mình. Lãnh Chúa Noctis thay thế làn da bị đốt và cơ bắp bị tổn thương với gỗ và vỏ cây ma thuật, và mình giờ ở đây. Tốt như mới."

Hắn thở dài, nhìn họ, và mỉm cười:

"May mắn là, mình có bạn bè giúp nhặt mình lên. Mọi người. Mình sẽ làm bất cứ gì mọi người quyết định.... nhưng nếu có một thứ mình muốn nói, là như này. Nếu Noctis muốn giết Lãnh Chúa Sevirax và chấm dứt thống trị của con rồng, mình sẽ vui vẻ giúp một tay."

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (150)
Chương 1: Chương 1: Vương quốc Hi Vọng Chương 2: Chương 2: Bầy bóng tối Chương 3: Chương 3: Đấu trường quái vật Chương 4: Chương 4: Đấu sĩ bóng tối Chương 5: Chương 5: Ác ma gớm ghiếc Chương 6: Chương 6: Định mệnh của một nô lệ Chương 7: Chương 7: Cát chảy Chương 8: Chương 8: Trọng sinh thành một ác ma ở thế giới ma thuật Chương 9: Chương 9: Huy hoàng Chương 10: Chương 10: Tâm trí của một quái thú Chương 11: Chương 11: Lãnh Chúa Bất Tử Chương 12: Chương 12: Đấu trường đỏ Chương 13: Chương 13: Trường phái ma thuật Chương 14: Chương 14: Vải vẽ của Hope Chương 15: Chương 15: Cổ tự Chương 16: Chương 16: Sợi chỉ đen Chương 17: Chương 17: Phép dệt đơn giản nhất Chương 18: Chương 18: Kế hoạch trốn thoát Chương 19: Chương 19: Bảy giây Chương 20: Chương 20: Tử vong Chương 21: Chương 21: Đường đến tự do Chương 22: Chương 22: Kiếm gỗ Chương 23: Chương 23: Khát vọng rực cháy Chương 24: Chương 24: Một ngày mới Chương 25: Chương 25: Tê dại dễ chịu Chương 26: Chương 26: Giấu trong bóng Chương 27: Chương 27: Việc kim chỉ Chương 28: Chương 28: Từ bên tối Chương 29: Chương 29: Đuổi theo Chương 30: Chương 30: Phù Thủy độc ác của phương Đông Chương 31: Chương 31: Chuyện buồn cười nhất trên đời Chương 32: Chương 32: Trái tim tan vỡ Chương 33: Chương 33: Pháo đài chết Chương 34: Chương 34: Trụ lửa Chương 35: Chương 35: Ý chí của thần Chương 36: Chương 36: Xúc phạm Chương 37: Chương 37: Lồng sắt Chương 38: Chương 38: Hết giấc mơ này đến giấc mơ khác Chương 39: Chương 39: Ác mộng không hồi kết Chương 40: Chương 40: Thế giới mà đã phát điên Chương 41: Chương 41: Trận chiến ảo Chương 42: Chương 42: Thô lỗ đánh thức Chương 43: Chương 43: Bóng tối chiến đấu Chương 44: Chương 44: Kẻ địch Chương 45: Chương 45: Đối mặt ngày mới Chương 46: Chương 46: Cảnh tượng quen thuộc Chương 47: Chương 47: Hai câu trả lời Chương 48: Chương 48: Với ý định tốt Chương 49: Chương 49: Vương quốc điên rồ Chương 50: Chương 50: Biện pháp quyết liệt Chương 51: Chương 51: Dây buộc vô hình Chương 52: Chương 52: Bội thu Chương 53: Chương 53: Rắn nhỏ dễ thương Chương 54: Chương 54: Lồng Đèn Bóng Tối Chương 55: Chương 55: Ác Mộng Chương 56: Chương 56: Khu Vườn Mặt Trăng Chương 57: Chương 57: Cơ hội chiến thắng Chương 58: Chương 58: Bảy con dao Chương 59: Chương 59: Nghỉ ngơi trước chiến tranh Chương 60: Chương 60: Mũi tên bóng tối Chương 61: Chương 61: Ràng buộc quý giá Chương 62: Chương 62: Ác ma mặc cả Chương 63: Chương 63: Sứ giả chiến tranh Chương 64: Chương 64: Logic căn bản Chương 65: Chương 65: Chuẩn bị Chương 66: Chương 66: Kị sĩ hắc ám Chương 67: Chương 67: Đền Thờ Chén Thánh Chương 68: Chương 68: Người mang chiến tranh Chương 69: Chương 69: Đứa trẻ hoang dã Chương 70: Chương 70: Dùng găng con nít Chương 71: Chương 71: Sấm sét Chương 72: Chương 72: Tổ đội bóng tối Chương 73: Chương 73: Các bậc thầy chiến tranh Chương 74: Chương 74: Từ bi của bóng tối Chương 75: Chương 75: Phá hoại Chương 76: Chương 76: Dao Thuỷ Tinh Chương 77: Chương 77: Dòng chảy định mệnh Chương 78: Chương 78: Ngọn gió thay đổi Chương 79: Chương 79: Kẻ đưa tin từ phía Bắc Chương 80: Chương 80: Thất lạc và tìm thấy Chương 81: Chương 81: CPLPTVNKCKNCAHKMSTVĐAMCĐ, BTT Chương 82: Chương 82: Hồng Giáo Chương 83: Chương 83: Để giết một con rồng Chương 84: Chương 84: Phải trở thành một con rồng Chương 85: Chương 85: Đền Thờ Đêm Chương 86: Chương 86: Sinh vật sương mù Chương 87: Chương 87: Nhà Tiên Tri Của Đêm Chương 88: Chương 88: Quyết định trọng đại Chương 89: Chương 89: Tin tưởng Chương 90: Chương 90: Một câu hỏi Chương 91: Chương 91: Tà đạo Chương 92: Chương 92: Thời gian rảnh rỗi Chương 93: Chương 93: - Kiến thức về mọi thứ  Chương 94: Chương 94: Mảnh ghép mấu chốt Chương 95: Chương 95: Chuông Bạc kêu vang Chương 96: Chương 96: Đá Siêu Thường Chương 97: Chương 97: Chuyến thăm thân thiện Chương 98: Chương 98: Sinh vật trong hồ Chương 99: Chương 99: Vảy ngược Chương 100: Chương 100: Máu của Mặt Trăng Chương 101: Chương 101: Bốn thợ săn Chương 102: Chương 102: Ác Quỷ quen Chương 103: Chương 103: Đường trở lại  Chương 104: Chương 104: Một tách trà  Chương 105: Chương 105: Sứ giả của Mặt Trời Chương 106: Chương 106: Tối hậu thư Chương 107: Chương 107: Bội bạc Chương 108: Chương 108: Quái Thú Đỏ Sẫm của Chạng Vạng Chương 109: Chương 109: Bản chất dã thú Chương 110: Chương 110: Rời khỏi Chương 111: Chương 111: Việc đơn giản Chương 112: Chương 112: Rời khỏi Thánh Địa Chương 113: Chương 113: Trống trận Chương 114: Chương 114: Chiến hạm - Đừng sợ hãi Chương 115: Chương 115: Tổ đội lên tàu Chương 116: Chương 116: Đầu rắn Chương 117: Chương 117: Trơn vì máu Chương 118: Chương 118: Tổn thất nặng nề Chương 119: Chương 119: Mặt tối của Mặt Trăng Chương 120: Chương 120: Bầu trời đỏ sẫm Chương 121: Chương 121: Đe dọa đáng sợ Chương 122: Chương 122: Đoạt hồn Chương 123: Chương 123: Ngôi sao rơi Chương 124: Chương 124: Gánh nặng của hối hận Chương 125: Chương 125: Đảo Thuyền Đắm Chương 126: Chương 126: Giải thoát ngọt ngào Chương 127: Chương 127: Không tha thứ Chương 128: Chương 128: ái bóng thù hằn Chương 129: Chương 129: Xiềng xích tan vỡ Chương 130: Chương 130: Nguyện vọng cuối đời Chương 131: Chương 131: Con Mặt Trời, Con Mặt Trăng Chương 132: Chương 132: Sevras Chương 133: Chương 133: Địa ngục Chương 134: Chương 134: Chướng ngại cuối cùng Chương 135: Chương 135: Giải quyết nợ nần Chương 136: Chương 136: Bao vây Chương 137: Chương 137: Tự phản chiếu Chương 138: Chương 138: Hủy diệt linh hồn Chương 139: Chương 139: Bầu trời trống rỗng Chương 140: Chương 140: Giấc mộng đang sụp đổ Chương 141: Chương 141: Kẻ Phá Xích Chương 142: Chương 142: Hope Chương 143: Chương 143: Đánh giá Chương 144: Chương 144: Thăng Hoa Chương 145: Chương 145: Tự do lựa chọn Chương 146: Chương 146: Những bước đi đầu tiên Chương 147: Chương 147: Những vết sẹo vô hình Chương 148: Chương 148: Những Bậc Thầy trẻ Chương 149: Chương 149: Hiện Thân Bóng Tối Chương 150: Chương 150: Nhà