Chương 84
Ánh Nhìn Định Mệnh - Trà Noãn Bất Tư

Chương 84: Ngoại Truyện – Anh tỉnh táo lắm

 
Cảm xúc u uất trong mùa Xuân là khó lòng giải tỏa nhất.

Tối đó ở công ty có tiệc rượu, Kỷ Hoài Chu mượn rượu giải sầu nên uống không ít, gần như ai mời anh cũng không từ chối.

Hứa Chức Hạ luyện múa ở chỗ cô giáo Dương xong thì về nhà chờ anh. Cô tắm rửa, sấy khô tóc và bôi sữa dưỡng thể, nằm nghiêng trên giường gỗ tử đàn nghỉ ngơi.

Cánh cửa sổ gỗ được chạm khắc hơi hé mở, gió đêm mùa Xuân thổi nhẹ vào, không lạnh cũng không nóng ru người ta vào giấc ngủ. Hứa Chức Hạ chờ một hồi cũng ngủ thiếp đi.

Không biết qua bao lâu, Hứa Chức Hạ mơ màng nghe thấy tiếng người bước vào nhà, lát sau một chiếc chăn mỏng đã nhẹ nhàng đắp lên vai cô.

Cô đang mơ màng, tưởng là mơ nên lại ngủ tiếp. Nhưng vẫn nhớ rõ là anh chưa về, dây thần kinh trong đầu cô vẫn đang căng thẳng nên không thể ngủ sâu.

Lơ mơ tỉnh dậy, bên giường đã có thêm một bóng người.

Đèn tắt, trong phòng tối lờ mờ, anh tựa vào chiếc ghế tựa bằng gỗ anh đào có bọc da, ngửa cổ ra sau tựa như đang ngủ, tư thế của anh có chút mệt mỏi uể oải.

Hứa Chức Hạ dụi mắt ngồi dậy: “Anh trai……”

Anh bất động, không đáp lại.

Hứa Chức Hạ đã tỉnh táo hơn, co bước xuống giường, vừa đến gần đã ngửi thấy mùi cồn nồng nặc trong không khí.

Cô cúi đầu xuống, hơi rượu nồng nặc xâm nhập vào hơi thở.

“Anh trai.” Hứa Chức Hạ kéo tay áo anh.

Hàng mi Kỷ Hoài Chu nặng nề động đậy, từ từ hé mở một khoảng nhỏ, mượn ánh đèn mờ nhạt mà nhìn cô bằng đôi mắt nhập nhèm.

Ánh mắt anh mê ly, tựa như một phong thư không có địa chỉ.

Hứa Chức Hạ thấy kỳ lạ: “Anh say rồi sao?”

Như thể tứ chi đã bị ngâm trong rượu nên không nhấc lên nổi, anh dùng giọng mũi mơ hồ cất lên tiếng “Ừhm” trầm thấp.

Hứa Chức Hạ hơi trợn tròn mắt, mãi đến khoảnh khắc này cô mới thật sự ngạc nhiên.

Tửu lượng của anh không phải là ngàn chén không say, nhưng sức chịu đựng thì ít ai sánh bằng, huống hồ giờ đây trong chuyện làm ăn, anh cũng không uống nhiều rượu.

Ngay cả Hứa Chức Hạ cũng là lần đầu tiên thấy anh say tới mức ý thức không còn tỉnh táo.

“Say thật rồi sao?” Cô nghi ngờ.

“Ừhm……” Giọng anh khàn khàn, không rõ là đang trả lời cô hay chỉ đơn thuần là hơi thở của anh quá nặng nề.

Hứa Chức Hạ tiến lại gần, nghiêng đầu: “Em là ai?”

Anh cụp mắt, hơi cử động đôi môi mỏng và trả lời chậm nửa nhịp: “Bảo bối……”

Anh say mèm, hơi thở nóng bỏng phả vào má cô, trước tiên trái tim Hứa Chức Hạ bị hun nóng đến hòa tan rồi rơi vào hũ mật đường.

Chàng trai trước mắt đã không còn vẻ kiêu ngạo và tự chủ thường ngày, một lọn tóc mái được vuốt ra sau rủ xuống tạo thành dấu móc đơn lười biếng trên trán anh. Dù chỉ có mỗi ánh trăng, cũng có thể thấy đôi môi anh lúc này đỏ tươi tuyệt đẹp, khuôn mặt cương nghị trong bóng tối cũng trở nên ôn hòa.

Dáng vẻ này của anh thật mới mẻ.

Ánh mắt anh lộ rõ vẻ say men, dường như mặc cho cô sắp đặt, ngoan ngoãn chết người.

Hứa Chức Hạ cong môi nở nụ cười nhẹ, không biết từ lúc nào cô đã nghĩ đến câu nói lúc ban ngày của Mạnh Hy——Người đàn ông của cậu, không chơi đùa chút thì lãng phí lắm.

Nghĩ đến đây, Hứa Chức Hạ không kìm được mà nảy sinh ý nghĩ xấu xa, cô trầm ngâm một lát rồi thử sai bảo anh: “Cởi áo sơ mi ra nhé?”

Anh chậm chạp vài giây, chắc là đã hiểu lời cô nên từ từ nhấc cánh tay đang buông thõng trên tay vịn ghế lên, chạm mấy ngón tay vào cổ áo rồi từ từ cởi từng chiếc cúc ra.

Động tác của người say rượu không linh hoạt, một lúc sau anh lại buông thõng cánh tay tựa vào tay vịn, mấy ngón tay buông lỏng, áo sơ mi rơi xuống sàn nhà.

Anh vẫn giữ nguyên tư thế ngửa cổ.

Một vầng trăng sáng treo cao ngoài cửa sổ, đúng lúc có một vệt ánh sáng dịu dàng rọi trúng anh, phủ một lớp voan mỏng trong suốt lên phần thân trên tr*n tr** của anh.

Thân hình này của anh có vai rộng eo thon, cường tráng vừa phải, dù đã thấy bao nhiêu lần vẫn khiến tim người ta đập nhanh.

Hứa Chức Hạ ho khẽ để tỉnh táo lại, không bị sắc đẹp của anh mê hoặc. Cô chạy đến bên tủ lấy chiếc dây xích đeo ngực trong hộp ra rồi quay lại đưa đến trước mặt anh.

Anh nhìn cô, đôi đồng tử tan rã, có vẻ như rất say.

Hiếm khi anh không dùng mưu kế mà chỉ biết phục tùng, hoàn toàn nghe theo sự sắp đặt của cô. Hứa Chức Hạ bạo dạn hơn, thấy anh đờ đẫn, đoán được anh cũng không biết làm nên cô trực tiếp ra tay giúp anh đeo vào.

Đầu tiên là vòng qua cổ, sau đó luồn phần dây cuối cùng ra sau eo anh.

Muốn cài khóa thì nhất định phải cúi người ôm anh, anh ngoan ngoãn ngồi yên mặc cho cô chơi đùa. Nhưng không biết từ lúc nào tay anh đã đặt l*n đ*nh đầu cô, ch*m r** v**t v*.

Ngay khoảnh khắc cô vừa cài xong định đứng dậy, lực từ bàn tay anh không biết là vô tình hay cố ý đã ấn xuống. Cứ như thế, môi Hứa Chức Hạ đã dán vào ngực anh, bất ngờ ngậm phải đỉnh nhọn đỏ tươi kia.

Hứa Chức Hạ vô thức mím chặt môi, trái lại đã khiến anh phát ra một tiếng r*n r* khàn đục vì rượu. Cô vội lùi lại, lảo đảo lùi hai bước ngã ngồi xuống mép giường.

Có tật giật mình, chạy trối chết.

Mặt Hứa Chức Hạ nóng bừng, đồng thời tự trấn an mình, anh được quyền vô liêm sỉ, cô trêu chọc lại thì có làm sao. Huống hồ anh đã say đến thế này, có gì mà phải chột dạ.

Cô hít sâu, ngước mắt nhìn sang.

Dưới ánh trăng tranh tối tranh sáng, chiếc áo xích trên ngực anh lấp lánh ánh sáng nhàn nhạt giống như một chiếc áo ngực khoét rỗng không có vải. Những sợi xích mảnh mai ôm sát đường cong lõm sâu của cơ bắp anh, phác họa hình dáng b* ng*c săn chắc. Anh th* d*c nặng nề trong trạng thái say mèm, lồng ngực vạm vỡ phập phồng lên xuống.

Một sợi xích tách ra từ xương quai xanh rõ nét của anh, chạy dọc theo đường rãnh giữa xương sườn và bốn múi cơ bụng hai bên, thẳng xuống dưới, thắt lưng vẫn thắt chặt, ôm lấy vòng eo săn chắc của anh.

Cảnh tượng quá gợi cảm.

Nhất là dưới ánh sáng mờ ảo, anh say khướt trong bóng tối, để mặc cho cô xử lý càng khiến người ta tưởng tượng bay bổng.

Vành tai Hứa Chức Hạ hơi đỏ, cô chống hai tay trên mép giường và cụp mi xuống. Cô như đứa trẻ hư, nghiện làm điều xấu, giọng điệu khẽ ra lệnh, lắp bắp: “Anh gọi em là…… bảo bối.”

Anh thẫn thờ, cất giọng chậm rãi: “Bảo bối……”

Một con sói đã được thuần hóa, ngoan ngoãn với chủ nhân vô điều kiện.

Trong mắt Hứa Chức Hạ ánh lên nụ cười, lòng cô tràn đầy cảm giác thỏa mãn vì đạt được ý muốn. Còn chưa kịp làm càn thêm nữa thì đã nghe thấy chàng trai lại cất giọng khàn khàn: “Bảo bối……”

Giọng của anh không ổn định, nghe như có một bàn tay đang v**t v* trái tim cô khiến toàn thân Hứa Chức Hạ trở nên tê dại.

“Ừhm.” Cô ậm ừ.

Anh tiếp tục lẩm bẩm: “Bảo bối……”

Hứa Chức Hạ chịu không nổi giọng điệu quyến rũ trong vô thức này của anh, nhỏ giọng bảo dừng lại: “Được rồi, em nghe rồi.”

Căn phòng yên lặng, cô đỏ mặt, tim đập thình thịch.

Chỉ hai giây sau, anh đã thoát ra tiếng thở hắt: “Vợ ơi……”

Hơi thở nhẹ nhàng, tràn đầy tình cảm.

Hứa Chức Hạ chợt rung động, ngẩng phắt mặt lên. Tâm trí của cô chao đảo dữ dội, đầu óc rối bời và nhất thời kinh ngạc: “Gì, gì cơ…… anh đừng, đừng gọi bậy.”

Khoảnh khắc cô lảng tránh ánh mắt, khóe môi Kỷ Hoài Chu thoáng nở nụ cười khó nhận ra.

Tiếng gọi dịu dàng đó của anh như rắc một nắm thuốc mê vào không khí, Hứa Chức Hạ cũng vì thế mà ngây ngất như say rượu.

Tim cô vẫn đập thình thịch, chợt nghe tiếng kim loại vang lên lách cách.

Hứa Chức Hạ quay lại, thấy anh tháo thắt lưng đứng dậy. Vóc dáng cao lớn áp xuống, không kịp phản kháng đã cúi xuống, cô bất ngờ ngã ngửa, trong lúc hoảng loạn đã nhấc chân lên, đạp đầu ngón chân vào cơ bụng anh để kháng cự.

“Anh ngồi trở lại đi.” Hứa Chức Hạ xấu hổ, nhưng mệnh lệnh đã mất hiệu lực. Anh không nghe lời, đôi môi nóng bỏng áp xuống đầu gối đang cong lên của cô, anh ôm chân cô trong lòng bàn tay và hôn lên từng chút một.

Hứa Chức Hạ cắn chặt môi dưới, ngửa cổ lên cao, cả tấm lưng cô đều khó chịu vặn vẹo trong chăn.

Kỷ Hoài Chu mang áo mưa rồi phủ lên người cô, giọng nữ quyến rũ đáng yêu của cô kéo dài không dứt trong thời gian dài. Anh lại ôm eo đỡ cô ngồi lên người mình, nắm tay cô đặt lên hai khối cơ bắp rắn chắc trên ngực anh – nơi các sợi xích vẽ nên vòng cung hoàn hảo.

Tự mình tựa lưng vào thành giường, ánh mắt mê loạn nhìn xuống chỗ g*** h*p phập phồng với cô không chớp mắt, từ đầu đến cuối không nói một lời.

Anh không dùng sức, cô dần lười biếng nên r.ên rỉ chậm rãi, lúc có lúc không, thế là anh thẳng lưng lên.

Sức lực của anh sau khi say còn hung hãn hơn bình thường, ôm chặt cô dùng hết tốc lực.

Xương cốt của Hứa Chức Hạ như bị nghiền nát thành bột, cả người mềm nhũn nằm sấp trên vai anh. Tầm nhìn qua đôi mắt mờ ảo như sương của anh vô tình liếc thấy chiếc bao thư nằm yên lặng trên tủ đầu giường trong ánh sáng mờ ảo.

Quá quen thuộc, chính là bức di thư của Kỷ Hoài Sùng.

Thấy chữ là cảm xúc dâng trào, muốn đọc lại cũng cần có dũng khí để xé toạc vết thương cũ, nên anh chưa bao giờ lấy ra xem lại.

Khoảnh khắc Hứa Chức Hạ tỉnh táo, chợt hiểu ra nguyên nhân bất thường của anh tối nay.

“Anh trai……” Hơi thở của cô đứt quãng, giọng cô run rẩy vì anh, phát ra từng chữ trong khó nhọc: “Anh nhớ anh Hoài Sùng rồi, đúng không?”

Kỷ Hoài Chu vùi mặt thật sâu vào hõm cổ cô, không nói một lời. Nhưng sức lực trở nên hung bạo hơn, hung bạo đến mức giọng cô tan vỡ thành tiếng r,ên.

Anh tìm đến môi cô, mở miệng hôn cô, giữa lúc môi lưỡi quấn quýt, anh th* d*c, giọng khàn khàn.

“Kết hôn nhé?”

Một tiếng ong ong vang lên bên tai cô, đầu óc Hứa Chức Hạ trống rỗng trong tích tắc, tim như ngừng đập. Đôi đồng tử long lanh như thiếu dưỡng khí đang kinh ngạc nhìn anh, anh luồn mấy ngón tay vào mái tóc dài của cô, lại áp môi lên hôn sâu hơn.

Còn việc anh nói thật lòng hay chỉ là lời thiếu tỉnh táo trong lúc say. Đếm đó, Hứa Chức Hạ đã không thể suy nghĩ dù chỉ một giây.

Trời hửng sáng, ánh nắng len lỏi qua ô cửa sổ, ngoài mái hiên có tiếng nước chảy và tiếng chim hót ríu rít.

Hứa Chức Hạ từ từ tỉnh giấc, muốn vươn vai kết quả là không nhúc nhích nổi, hai chân cô như bị nghiền nát. Cô hừ một tiếng bằng giọng mũi, mím đôi môi đỏ mọng lại, vùi gương mặt trái xoan vào gối đẩy vẻ tủi thân.

Chàng trai cười khẽ.

Hứa Chức Hạ chậm rãi mở mắt, trời quang mây tạnh, ánh nắng như dòng nước gợn sóng lấp lánh lan tỏa khắp mọi góc phòng.

Anh đứng bên giường, mặc áo khoác da màu đen, vừa nhìn cô vừa chậm rãi đeo đồng hồ.

Cảnh tượng đêm qua chợt hiện lên trong đầu. Cơn buồn ngủ của Hứa Chức Hạ tan biến, kéo chăn lên che đến tận mũi, hai tay cô nắm chặt mép chăn, chỉ để lộ những móng tay trong suốt.

Cô lén lút liếc anh một cái, vừa chạm mắt đã lập tức né tránh, lát sau lại liếc nhìn thêm lần nữa.

Kỷ Hoài Chu cài dây đồng hồ, rồi hỏi: “Muốn nói gì?”

Ánh mắt anh sáng rõ chẳng còn chút men say. Chỉ có giọng nói còn vương chút khàn đặc mới tìm thấy dấu vết của cơn say đêm qua. Hứa Chức Hạ ngượng nghịu một lúc mới quấn chăn ngồi dậy, hỏi ngược lại anh một cách cứng nhắc: “Anh muốn nói gì?”

“Không phải em đang nhìn chằm chằm anh sao?” Anh cong môi, cố ý liếc mắt nhìn sang áo xích đeo ngực đang nằm trên gối cô.

“——Còn muốn nhìn nữa sao?”

Hứa Chức Hạ vừa thấy chiếc áo xích đeo ngực  gò má đã nóng bừng.

Đêm qua quá điên cuồng, làn da anh ánh lên lớp mồ hôi bóng loáng, cơ bắp căng phồng xung huyết, làm cho những sợi xích thêm nổi bật. Bàn tay cô được anh dẫn dắt mà v**t v* khắp nơi theo mắc sợi xích, viên ngọc treo giữa sợi dây lắc lư dữ dội cả đêm.

“Là tự anh muốn mặc, em không muốn nhìn……” Hứa Chức Hạ lắp bắp cãi lại, không yên tâm, lại làm ra vẻ giấu đầu hở đuôi mà nhấn mạnh: “Có gì đẹp mà nhìn.”

Kỷ Hoài Chu thong thả: “Sao anh lại nhớ……”

Ánh mắt của cô bị kéo theo, nụ cười của anh càng sâu thêm với đầy ẩn ý sâu xa, rồi dừng lại không nói nữa.

Tim Hứa Chức Hạ như bị treo lơ lửng không lên cũng chẳng xuống, nóng lòng hỏi: “Anh trai, tối qua anh say lắm, bị mất trí nhớ tạm thời rồi đúng không?”

“Không say.” Anh cúi xuống nhặt mấy cái áo mưa dưới đất, tối qua quá điên cuồng nên vứt đầy đất.

Hứa Chức Hạ đảo mắt nhìn lung tung, giả vờ như không thấy.

Cô nửa tin nửa ngờ: “…… Rõ ràng anh say lắm mà.”

“Không say.” Anh kiên nhẫn lặp lại.

Hứa Chức Hạ suy nghĩ rất lâu, đợi anh vứt đồ xong quay lại phòng, mới hít một hơi thật sâu rồi hỏi anh: “Vậy anh không có lời nào muốn nói với em sao?”

Kỷ Hoài Chu đứng lại trước giường, khẽ nhướng mày: “Nói lời gì?”

“Anh nhớ kỹ lại xem……”

“Em muốn nghe gì?”

Phản ứng này đủ để Hứa Chức Hạ khẳng định rằng anh đã quên. Pháo hoa được xếp đầy đủ, châm ngòi xong, nhưng kết quả toàn bộ đều là pháo lép.

Lòng cô trống rỗng, Hứa Chức Hạ cúi đầu nắm chặt chăn, lẩm bẩm gần như không thể nghe thấy, càng lúc càng mơ hồ: “Chính miệng anh nói muốn kết hôn, còn kêu vợ ơi nữa……”

Anh cúi người ghé sát vào môi cô, dường như muốn nghe rõ: “Hửm?”

Hứa Chức Hạ nản lòng, nhưng vẫn rất có khí phách, quay mặt đi không nhìn anh: “Không có gì, anh say rồi nên nói linh tinh.”

Kỷ Hoài Chu bật ra một tiếng cười khẽ từ hơi thở: “Anh không say mà.”

Anh đã nói câu này ba lần, nhưng Hứa Chức Hạ im lặng và ủ rũ, không còn tâm trạng để tranh cãi.

“Muốn nghe gì?” Anh thong thả ngồi xuống, chống tay lên giường và nghiêng người ôm cô vào lòng: “Em nói đi, anh trai sẽ nói cho em nghe.”

Hứa Chức Hạ càng thêm ấm ức.

“Không muốn nghe gì cả……” Cô hơi trách móc, đẩy vai anh một cái không mạnh không nhẹ: “Anh đi làm đi.”

“Không có thật sao?”

“Không có.”

Say đến mức hồ đồ cũng không trách được anh. Hứa Chức Hạ không vui, nhưng chỉ muốn đơn phương giận dỗi một lát: “Anh đi đi.”

Trái lại anh tiến lại gần, hôn lên khóe môi cô. Hứa Chức Hạ trở tay không kịp, chống tay lên ngực anh và đẩy anh ra ngoài: “Anh đi làm đi…..”

Anh mặc kệ, kề sát mặt lại muốn thân mật. Cô đang khó chịu, né tránh và giằng co với anh, đuổi anh đi.

Nhưng anh không đứng dậy, chỉ cười.

Hai người quấn lấy nhau, Hứa Chức Hạ vùng vẫy trong vòng tay anh không thoát ra được, chỉ có thể đẩy anh hết lần này đến lần khác, nhưng có làm thế nào cũng đẩy không ra.

Hứa Chức Hạ nhíu mày, khóe miệng trễ xuống vì ấm ức. Đúng lúc sắp bị anh chọc giận vượt quá giới hạn thì đầu ngón tay anh đã có ánh hào quang lóe lên.

Cô còn chưa kịp nhìn rõ, đột nhiên có một sức nặng rơi xuống, đặt trên ngón tay đang chống vào ngực anh của cô.

Hứa Chức Hạ lập tức im lặng, dừng động tác lại, tim cô cũng ngừng đập, ngây người nhìn chằm chằm lên ngón tay của mình, kinh ngạc quên cả thở.

Chiếc nhẫn được tạo hình theo kiểu vương miện, viên kim cương chủ đạo là viên kim cương màu hồng quý hiếm, trong suốt và tinh khiết, không vướng chút bụi trần dưới ánh nắng, lấp lánh ánh lửa chói mắt.

Chiếc nhẫn kim cương này nằm ngay ngắn trên ngón áp út nơi bàn tay trái của cô.

“Đã nói không say thì chính là không say.”

Cô nhìn chằm chằm vào nhẫn không chớp mắt, còn Kỷ Hoài Chu nhìn cô cũng một cách không chớp mắt, hạ giọng: “Anh tỉnh táo lắm.”
 
 
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (85)
Chương 1: Chương 1: Tự mình nuôi lớn nên không hứng thú Chương 2: Chương 2: Tôi muốn theo đuổi cậu Chương 3: Chương 3: Cố ý chọc giận anh à Chương 4: Chương 4: Cố nhân không còn – Có thể theo anh về nhà không Chương 5: Chương 5: Cố nhân không còn – Đến cả trẻ con mà cũng bắt nạt sao Chương 6: Chương 6: Cố nhân không còn – Ngọt muốn chết Chương 7: Chương 7: Cố nhân không còn – Anh trai đã lừa em Chương 8: Chương 8: Cố nhân không còn – Thằng cha này đẹp trai thật đấy Chương 9: Chương 9: Cố nhân không còn – Em sẽ nghe lời Chương 10: Chương 10: Cố nhân không còn – Baby girl Chương 11: Chương 11: Hải đường vẫn như xưa – Anh sẽ làm anh trai em Chương 12: Chương 12: Hải đường vẫn như xưa – Anh cũng tự rước nhục Chương 13: Chương 13: Hải đường vẫn như xưa – Quá tuyệt vời Chương 14: Chương 14: Hải đường vẫn như xưa – Cố nhân không còn, hải đường vẫn như xưa Chương 15: Chương 15: Muốn thổ lộ tâm tư – Anh đã bị bắt Chương 16: Chương 16: Muốn thổ lộ tâm tư – Cần có cảm giác cơ bắp săn chắc nhưng thon gọn Chương 17: Chương 17: Muốn thổ lộ tâm tư – Muốn làm loạn à Chương 18: Chương 18: Muốn thổ lộ tâm tư – Chu Sở Kim, anh đếm đến hai Chương 19: Chương 19: Muốn thổ lộ tâm tư – Cô đang nghĩ linh tinh gì vậy? Chương 20: Chương 20: Muốn thổ lộ tâm tư – Tặng một người anh trai đẹp trai Chương 21: Chương 21: Muốn thổ lộ tâm tư – Tối nay đi làm cùng anh trai Chương 22: Chương 22: Độc thoại bên lan can – Rất rất thích Chương 23: Chương 23: Độc thoại bên lan can – Cảm giác đạo đức xé nát trái tim anh Chương 24: Chương 24: Độc thoại bên lan can – Vướng vào nợ tình Chương 25: Chương 25: Độc thoại bên lan can – Em làm anh bị dính bẩn rồi Chương 26: Chương 26: Độc thoại bên lan can – Chúng ta đã hứa Chương 27: Chương 27: Độc thoại bên lan can – Muốn viết tâm sự, độc thoại bên lan can Chương 28: Chương 28: Đêm vô tình – Mối quan hệ của họ có thể trong sáng đến mức nào Chương 29: Chương 29: Đêm yên bình nhưng lòng vô tình – Miễn cưỡng đến thế Chương 30: Chương 30: Đêm vô tình – Sợ cậu lén gặp bị phát hiện Chương 31: Chương 31: Đêm vô tình – Nhóc con Chương 32: Chương 32: Đêm vô tình – Kích thước chỉ vừa vặn trong lòng bàn tay Chương 33: Chương 33: Đêm vô tình – Chắc anh điên rồi Chương 34: Chương 34: Lầu Tây dưới trăng – Lẽ nào anh trai thấy xấu hổ Chương 35: Chương 35: Lầu Tây dưới trăng – Đã không thể quay đầu Chương 36: Chương 36: Lầu Tây dưới trăng – Xem tối nay ai là người đầu tiên gặp được Tiểu Kim bảo bối Chương 37: Chương 37: Lầu Tây dưới trăng – Đàn ông lớn tuổi rồi thích xét nét Chương 38: Chương 38: Lầu Tây dưới trăng – Nếu không thể kiềm chế được thì sao Chương 39: Chương 39: Lầu Tây dưới trăng – Không được phép đồng ý với cậu ta Chương 40: Chương 40: Lầu Tây dưới trăng – Đêm vô tình, lầu Tây dưới trăng Chương 41: Chương 41: Trái tim như đồng hoang – Anh là kẻ thứ ba sao Chương 42: Chương 42: Trái tim như đồng hoang – Thấy sắc nổi tà tâm, không thể kiềm chế Chương 43: Chương 43: Trái tim như đồng hoang – Thích anh nên muốn dựa vào anh Chương 44: Chương 44: Trái tim như đồng hoang – Cô em gái này đã bị nuôi hư rồi Chương 45: Chương 45: Trái tim như đồng hoang – Rơi vào hang sói Chương 46: Chương 46: Lòng như hoang dã – Theo đuổi theo kiểu mờ ám Chương 47: Chương 47: Trái tim như đồng hoang – Ngón tay anh thật linh hoạt Chương 48: Chương 48: Dốc hết tâm tư – Bị đụng đau à Chương 49: Chương 49: Dốc hết tâm tư – Anh cũng đâu chịu thiệt Chương 50: Chương 50: Dốc hết tâm tư – Cậu vì Tiểu Kim bảo bối, cậu ta vì Tiểu Điêu Thuyền Chương 51: Chương 51: Dốc hết tâm tư – Cũng đâu phải chưa từng ngủ chung Chương 52: Chương 52: Dốc hết tâm tư – Anh muốn tôi đi cướp hôn Chương 53: Chương 53: Dốc hết tâm tư – Anh trai bị trúng cổ độc rồi Chương 54: Chương 54: Dốc hết tâm tư – Không thích vận động Chương 55: Chương 55: Dốc hết tâm tư – Trái tim như đồng hoang, dốc hết tâm tư Chương 56: Chương 56: Gió Xuân báo tin hoa nở – Làm bất cứ điều gì mình muốn Chương 57: Chương 57: Gió Xuân báo tin hoa nở – Có thể ở bên anh trai chưa Chương 58: Chương 58: Gió Xuân báo tin hoa nở – Hóa ra anh trai thích kiểu này Chương 59: Chương 59: Gió Xuân báo tin hoa nở – Cho anh xem Chương 60: Chương 60: Gió Xuân báo tin hoa nở – Đãi ngộ của bạn trai Chương 61: Chương 61: Gió Xuân báo tin hoa nở – Vậy em cứ phạt anh Chương 62: Chương 62: Mưa gột sạch bụi trần mùa Xuân – Là một chàng trai xấu Chương 63: Chương 63: Mưa gột sạch bụi trần mùa Xuân – Làm sao để chăm sóc Chương 64: Chương 64: Mưa gột sạch bụi trần mùa Xuân – Đang quyến rũ anh Chương 65: Chương 65: Mưa gột sạch bụi trần mùa Xuân – Chắc chắn là có ý đồ xấu Chương 66: Chương 66: Mưa gột sạch bụi trần mùa Xuân – Em cũng mềm mại Chương 67: Chương 67: Mưa gột sạch bụi trần mùa Xuân – Cảm nhận một chút Chương 68: Chương 68: Mưa gột sạch bụi trần mùa Xuân – Gió Xuân báo tin hoa nở, mưa gột sạch bụi trần mùa Xuân Chương 69: Chương 69: Ánh sáng cuối con đường – Anh cũng hôn không ít Chương 70: Chương 70: Ánh sáng cuối con đường – Cả người anh trai đều là của em Chương 71: Chương 71: Ánh sáng cuối con đường – Anh xấu xa Chương 72: Chương 72: Ánh sáng cuối con đường – Thuê một phòng Chương 73: Chương 73: Ánh sáng cuối con đường – Hận không thể trói mình vào người em Chương 74: Chương 74: Ánh sáng cuối con đường – Chỉ muốn em tận hưởng Chương 75: Chương 75: Khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ – Họ nói là sẽ khóc Chương 76: Chương 76: Khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ – Anh trai chỉ có một Chương 77: Chương 77: Khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ – Mãi mãi ở bên nhau Chương 78: Chương 78: Khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ – Cái nào nhanh hơn Chương 79: Chương 79: Khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ – Nhìn thấy anh là em đã muốn Chương 80: Chương 80: Khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ – Đêm nay không rời xa nhau Chương 81: Chương 81: Khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ – Sớm hơn một giây cũng không được Chương 82: Chương 82: Khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ – Ánh sáng cuối con đường, khoảnh khắc thanh xuân rực rỡ Chương 83: Chương 83: Ngoại Truyện – Chăn của anh, em muốn chui vào thì chui Chương 84: Chương 84: Ngoại Truyện – Anh tỉnh táo lắm Chương 85: Chương 85: Ngoại Truyện – Không có ai xứng đôi hơn họ