Chương 85
Sau Khi Bị Bắt Ở Rể Tôi Lên Như Diều Gặp Gió

Chương 85

Đối với đề nghị này của Khương Nghiêm, Úc Uyển Nhu cũng không quá bất ngờ, nhưng vẫn hiểu sai ý. Bà cười ôn hòa: "Tiểu Khương, con cũng đừng có áp lực, hôm nay cho con những thứ này, đều là ý của mẹ và ba nó. Cho dù Ninh Ninh biết, mẹ nghĩ cũng sẽ không ngăn cản."

 

Hiện tại Khương Nghiêm đã hiểu tại sao Hạ Y Ninh lại đi ngược lại mong đợi của ba mẹ nàng, có lẽ là bởi vì hai bên không cùng một tần số. Trong lòng cô không khỏi sốt ruột, nhưng chuyện của Hạ Y Ninh, cô không thể tự tiện nói ra.

 

"Mẹ, ý con là, có lẽ Y Ninh cũng không cần nhiều tài sản như vậy, mà là muốn có được một phần công nhận."

 

"Ninh Ninh từ nhỏ đã rất ưu tú, cho tới bây giờ cũng là niềm tự hào của chúng ta, con bé không thiếu sự công nhận."

 

"Gia đình công nhận cô ấy không thiếu, vậy về sự nghiệp thì sao?"

 

Úc Uyển Nhu trầm tư: "Sự nghiệp..."

 

Khương Nghiêm nhắc nhở: "Cũng giống như chị Nhan Tư, muốn độc lập hơn, muốn có sân khấu chứng minh bản thân."

 

Úc Uyển Nhu khó hiểu lắc đầu: "Ninh Ninh và Nhan Tư không giống nhau, Nhan Tư có rất nhiều thứ cần phải tự mình tranh thủ và cố gắng, mà con bé muốn phấn đấu vì những thứ này chúng ta rất hiểu. Nhưng Ninh Ninh có thể dễ dàng có được những thứ này, hà cớ gì phải vất vả như vậy chứ?"

 

Khương Nghiêm biết nhất thời khó có thể thay đổi quan niệm của người lớn, nhưng cô không thể thay thế Hạ Y Ninh đưa ra bất cứ quyết định nào, chớ nói chi là khinh suất đồng ý yêu cầu vừa rồi của mẹ Hạ.

 

Về phần hai căn biệt thự kia, cô chuẩn bị đến lúc đó sẽ trả lại cho Hạ Y Ninh, rồi bảo Hạ Y Ninh lui về. Như vậy vừa vặn có thể tạo ra một cơ hội, để cho nàng nói chuyện thẳng thắn với ba mẹ.

 

Úc Uyển Nhu thấy Khương Nghiêm khăng khăng không chịu nhận 300 triệu, cũng không tức giận. Hôm nay gọi cô ra thật ra là muốn thêm điểm sáng át chủ bài, cũng sớm để cho cô chuẩn bị tư tưởng thật tốt.

 

Về đến nhà, Khương Nghiêm thỉnh thoảng nhìn Hạ Y Ninh, làm nàng cho rằng trên mặt mình có hạt cơm.

 

"Khương Nghiêm, chiều nay em đi đâu vậy?" Hạ Y Ninh lơ đãng sờ sờ mặt, phát hiện không có gì, nhưng tầm mắt Khương Nghiêm vẫn đặt trên mặt nàng.

 

"Em đi gặp mẹ chị."

 

"Gặp mẹ tôi?" Hạ Y Ninh suy nghĩ một chút, đại khái đoán được một số nguyên nhân, "Mẹ tôi sẽ không tạo áp lực gì cho em chứ, bảo em phải đối xử với tôi thật tốt, sau này không rời bỏ tôi?"

 

Khương Nghiêm nhếch môi, nghĩ thầm Hạ Y Ninh vẫn rất hiểu Úc Uyển Nhu.

 

"Gần đây bà ấy hay lải nhải những chuyện này, trước kia thích, bây giờ càng thích."

 

"Mẹ chỉ không yên tâm về chị, hy vọng chị có thể nhận được sự chăm sóc tốt nhất."

 

Hạ Y Ninh chống cằm: "Em đứng về phía bà ấy từ bao giờ?"

 

Khương Nghiêm thẳng thắn nói: "Em chỉ cảm thấy chị nên nhanh chóng thẳng thắn nói chuyện với ba mẹ." Cô còn nói đại khái "sự bảo đảm" Úc Uyển Nhu đã chuẩn bị cho Hạ Y Ninh.

 

Vừa nhắc tới việc này, sắc mặt Hạ Y Ninh liền trở nên nghiêm trọng. Bệnh tình của Hạ Lang Ngôn đè nặng trong lòng nàng, thỉnh thoảng khiến nàng không thở nổi. Vốn là từng bước kế hoạch làm việc cũng bởi vì nàng muốn hiệu quả nhanh hơn mà tăng thêm áp lực, nhưng nàng hết lần này tới lần khác còn muốn ở trước mặt mọi người giả vờ như không có việc gì.

 

Thấy Hạ Y Ninh cúi đầu không nói, Khương Nghiêm không đành lòng, cũng không muốn làm như không thấy. Cô thử hỏi: "Chị... có phải không muốn đối mặt không?"

 

Khương Nghiêm vào nhà họ Hạ hơn nửa năm cũng đã cảm nhận được nhiều loại áp lực vô hình, cho dù là vợ chồng Hạ Lang Ngôn tương đối dễ ở chung, có đôi khi cũng cố chấp đến đáng sợ. Hạ Y Ninh và họ ở chung hai mươi mấy năm, khẳng định có cảm xúc sâu hơn, tự nhiên cũng rất chắc chắn một khi công khai nói chuyện, sẽ dẫn đến xung đột như thế nào.

 

Cô hỏi xong cũng có chút hối hận, đặc biệt là khi thấy Hạ Y Ninh im lặng rất lâu. Nhưng vợ chồng Hạ Lang Ngôn đẩy nhanh động tác trải đường lui cho con gái, mà Hạ Y Ninh lại liều mạng xông lên phía trước, căn bản là liều mạng chạy như điên về hướng ngược lại.

 

Khương Nghiêm không khoanh tay đứng nhìn, nếu cô không lên tiếng, sợ là cũng buồn rầu vì cửa ải trong lòng mình.

 

Hạ Y Ninh quả nhiên là im lặng một khoảng thời gian thật dài, chờ nàng mở miệng lần nữa, đã sớm không còn một chút thoải mái còn lại lúc trước.

 

"Tôi là lảng tránh xung đột theo bản năng, tôi biết ba mẹ rất thương tôi, rất nhiều lúc chỉ cần tôi đưa ra yêu cầu, họ đều sẽ cố thỏa mãn tôi." Nói tới đây, nàng đột nhiên dừng lại nhìn Khương Nghiêm, "Cho dù là khi tôi bỗng dưng nói muốn kết hôn với em, họ cũng chỉ hỏi đi hỏi lại có phải tôi đã suy nghĩ kỹ hay không, cũng không ép buộc tôi đổi người hoặc kiên quyết phản đối. Trong gia đình và bối cảnh, cũng không có bao nhiêu cha mẹ có thể làm được như vậy."

 

Khương Nghiêm nhớ lại ngày cưới, ánh mắt của một số khách mời và lời nói có thâm ý khác, cũng hiểu cách nói này của Hạ Y Ninh.

 

"Hiện tại sức khỏe ba như vậy, tôi lại kiên trì đối nghịch với suy nghĩ của họ, có đôi khi tôi cũng cảm thấy rất buồn."

 

Hạ Y Ninh rũ mắt, mang theo chút tự trách và bất đắc dĩ, nhưng Khương Nghiêm lại nhìn thấy sự quật cường trong lòng nàng.

 

Có đôi khi, mâu thuẫn chính là tồn tại tự nhiên như vậy. Đặc biệt là xảy ra ở giữa hai quan hệ chí thân, thì càng khó để người ta lựa chọn.

 

Khương Nghiêm không kìm lòng được đưa tay nhẹ nhàng đặt lên vai nàng: "Nếu không chủ động từ bỏ, vậy chỉ có thể thử đối mặt. Sớm cho ba mẹ biết tâm ý của chị, cho dù bây giờ họ phản đối, cũng sẽ dần dần hiểu chị."

 

Không cần ủng hộ, chỉ cần hiểu.

 

Hạ Y Ninh vẫn cúi đầu, ừ một tiếng thật khẽ.

 

Ngày đó tuy Hạ Y Ninh đồng ý sẽ nói chuyện với ba mẹ, nhưng Khương Nghiêm cũng không biết cụ thể tiến triển như thế nào. Gần đây mẹ Hạ không tìm cô nữa, Hạ Y Ninh vẫn tập trung toàn bộ tâm tư vào công việc.

 

Bản thảo mùa hai của series Công Chúa Mèo đã hoàn thành, có bên xuất bản bằng lòng đưa ra phí bản quyền gấp đôi để phát hành trước thời hạn, yêu cầu toàn bộ bản cập nhật đồng bộ trên mạng phải nhanh hơn ít nhất một tháng. Sau khi đi châu Âu về Khương Nghiêm có thêm một phần tâm tư, khứu giác kinh doanh tự nhiên càng thêm nhạy bén hơn quá khứ.

 

Lần này cô không từ chối yêu cầu của nhà xuất bản, đồng thời còn cân nhắc làm thế nào để mở rộng IP của series. Năm sau Giản Quân trở về tìm cô ăn cơm vài lần, bởi vì đã không cần gạt Hạ Y Ninh, Khương Nghiêm tự nhiên là đều nói cho nàng biết mỗi lần gặp mặt.

 

Về phần sau khi gặp mặt nói chuyện gì, Hạ Y Ninh cũng không hỏi nhiều. Ngược lại Khương Nghiêm có lúc hy vọng nàng có thể chủ động hỏi, chỉ là nghĩ đến trạng thái làm việc gần đây của nàng, cũng biết nàng không có nhiều tâm lực.

 

Lúc ở Pháp từng nói sau khi về nước sẽ nói với nhau, cũng không ai chủ động nhắc tới. Khương Nghiêm nhìn bản thảo đã vẽ xong sau khi về nước không lâu, thật ra thì không quá giống với mùa hai của Công Chúa Mèo xuất bản hiện tại.

 

Biểu cảm Công Chúa Mèo chuẩn bị đưa cho Hạ Y Ninh xem càng thêm sinh động chân thật, hơn nữa Khương Nghiêm còn mặc quần áo ở nhà cho nó. Kiểu dáng và màu sắc đều giống như bộ Hạ Y Ninh mặc nhiều nhất lúc ở nhà, bây giờ chỉ có thể nằm trong ngăn kéo.

 

Diệp Thần Thần ở Hải Thành tìm một công việc thực tập ở đoàn phim, danh chính ngôn thuận ở nhà nói là viết báo cáo thực tập. Cô nàng đã đi thăm dò hai lần tổ chương trình của Nhan Tư, kết quả bị gạt sang một bên. Nhan Tư bận rộn không ngừng, ngoại trừ lúc trang điểm mới có thể nói vài câu với cô nàng, những lúc khác đến cả chào hỏi cũng không rảnh.

 

Diệp Thần Thần đặt máy tính trên đùi, vừa viết điều tâm đắc tuần trước tiến vào đoàn, vừa kể khổ với Hạ Y Ninh rằng Nhan Tư hiện tại bận rộn đến mức nào.

 

"Chị họ, chị không biết đâu, chị Tư bây giờ thật sự coi mình là nữ siêu nhân ba đầu sáu tay rồi, lần trước lúc em đi thăm chị ấy đúng lúc đang ghi hình vận động cực hạn. Chị ấy cứ như vậy xông tới trèo lên, em thấy mà sợ muốn chết."

 

Hạ Y Ninh nhìn báo cáo trong tay, mí mắt cũng không ngẩng lên, khẽ cười nói: "Em mà cũng biết sợ à? Vậy xem ra đúng là hạng mục rất nguy hiểm."

 

"Sao chị không lo lắng cho chị Tư  chút nào vậy?" Giọng Diệp Thần Thần nghe có vẻ ấm ức.

 

"Chị ấy đang dốc toàn lực vì ước mơ và sự nghiệp của mình, hơn nữa sở dĩ đoàn phim dám để chị ấy quay, chắc chắn đã làm tốt biện pháp bảo đảm an toàn."

 

"Nhưng mà..."

 

Lúc này Hạ Y Ninh mới ngước mắt nhìn về phía Diệp Thần Thần, ánh mắt so với quá khứ càng thêm trầm ổn, còn lộ ra một phần lý giải sâu sắc.

 

Nàng có thể hiểu được lý do Nhan Tư liều mạng như vậy, nàng cũng tôn trọng sự lựa chọn của Nhan Tư.

 

"Người đến bước đường đó, đều sẽ làm giống như chị ấy."

 

Diệp Thần Thần sửng sốt một chút, cảm thấy lời này của chị họ giống như là đang nói mình. Cô nàng dời máy tính đi, cọ đến bên cạnh Hạ Y Ninh, trong lúc vô tình thoáng nhìn màn hình máy tính của nàng.

 

"Ồ, đây là album lần trước hai người đi du lịch châu Âu sao?"

 

Diệp Thần Thần nhìn thấy tên thư mục dưới đáy, bắt đầu tò mò. Lần du lịch này sau khi trở về chị họ liền vô cùng bận rộn, cũng không giống như trước kia cùng chia sẻ phong cảnh ven đường với cô nàng.

 

"Vốn định nhân lúc rảnh rỗi chỉnh sửa lại một chút, kết quả em chạy tới."

 

Diệp Thần Thần lè lưỡi, đưa tay phóng to tập thư mục. Thấy Hạ Y Ninh không phản đối, thản nhiên lướt qua xem.

 

Cô nàng nhìn trong phút chốc cuối cùng phát hiện một chi tiết, quay đầu nhìn Hạ Y Ninh, khóe miệng cười dần dần phóng đại: "Chị họ, tại sao chị phải đặt ảnh chụp chung với Khương Nghiêm riêng một thư mục vậy?"

 

Tay cầm tài liệu của Hạ Y Ninh run lên, không ngờ Diệp Thần Thần lại chú ý đến chuyện này. Nàng mím môi nhìn cô nàng, một lúc sau mới nói: "Sẵn tiện sắp xếp phân loại."

 

Ngón trỏ Diệp Thần Thần gõ cằm, biết rõ còn cố hỏi: "Có lý do đặc biệt gì mà phải phân loại ảnh riêng? Cũng chẳng phải ảnh riêng tư mà người khác không thể xem."

 

Hạ Y Ninh không nói lời nào, hiển nhiên là không có ý định đáp.

 

Nàng cũng không biết vì sao, nhưng lúc sắp xếp lại album cảm thấy những tấm ảnh này thường xuyên xuất hiện một tấm, nhìn thấy phiền.

 

Diệp Thần Thần xem xong lại đánh giá Hạ Y Ninh, cho dù chị họ không nói cô nàng cũng biết. Sau khi kết hôn tình cảm càng ngày càng tốt đương nhiên là chuyện tốt, đặc biệt là lúc trước Hạ Y Ninh khư khư cố chấp chỉ đồng ý kết hôn với Khương Nghiêm, thật ra cả nhà đều không đồng ý, nhưng lại không lay chuyển được nàng.

 

Sau khi nàng kết hôn, trái tim mọi người cũng không hoàn toàn buông xuống, đều âm thầm quan sát. Mắt thấy hai người ở chung hài hòa, Khương Nghiêm cũng đáng tin cậy hơn trước rất nhiều, lúc này mới chính thức bắt đầu chấp nhận. Chỉ là Nhan Tư năm đó cùng Hạ Thần Húc ân ái làm cho người ta ê răng, hiện trạng lại làm cho người ta thổn thức.

 

Tuy Nhan Tư chưa từng nhắc tới, nhưng Diệp Thần Thần nghe nói Hạ Thần Húc đã tìm luật sư chuẩn bị thủ tục ly hôn.

 

"Chị họ, chị và Khương Nghiêm, bây giờ ai thích ai nhiều hơn thế?"

 

"Sao đột nhiên lại hỏi vậy?"

 

"Em chỉ tò mò thôi, người ta nói hai người ở bên nhau lâu, quyền chủ động có đôi khi sẽ thay đổi."

 

Hạ Y Ninh từ trước đến nay lãnh đạm nghe nói như thế, lại chua chát mím môi. Lời nói vô ý của Diệp Thần Thần, thật sự là đâm trúng tâm sự của nàng. Từ sau khi biết được bệnh tình của Hạ Lang Ngôn, nàng đã niêm phong lại điểm rung động nảy sinh ở Pháp, không cho mình có quá nhiều thời gian suy nghĩ lung tung.

 

Có lúc nhìn Khương Nghiêm lo lắng cho mình, nàng cũng có xúc động muốn nói. Nhưng mà hiện tại nàng không có sức lực dư thừa dành tình cảm, cũng không muốn Khương Nghiêm tham dự vào tranh đấu nội bộ phức tạp của nhà họ Hạ.

 

Diệp Thần Thần thấy vẻ mặt Hạ Y Ninh trở nên trầm trọng, cho rằng nói sai cái gì: "Chị họ?"

 

"Chị đối với cô ấy quả thật có thay đổi rất lớn, cô ấy cho chị cảm giác, rất khác với trước kia. Chị không biết cụ thể nên nói như thế nào, nhưng hiện tại ở chung với cô ấy rất vui vẻ." Lời Hạ Y Ninh buồn bực ở trong lòng chưa từng nói với ai, cũng chỉ có Diệp Thần Thần chọc loạn như vậy, ngược lại chọc ra một lỗ nhỏ.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (162)
Chương 1: Chương 1: Mùa xuân của kẻ luỵ tình Chương 2: Chương 2: Ai đang qua loa Chương 3: Chương 3: Giữ kín túi tiền Chương 4: Chương 4: Níu chân đồng đội Chương 5: Chương 5: Thái độ hai nhà Chương 7: Chương 7: Mẹ Khương lo lắng Chương 8: Chương 8: Cảm thấy không giống Chương 9: Chương 9: Sưởi ấm cho người Chương 10: Chương 10: Cơ hội đầu tư Chương 11: Chương 11: Tương kế tựu kế Chương 12: Chương 12: Truyền thừa và sáng tạo Chương 13: Chương 13: Cái hộp nhỏ Chương 14: Chương 14: Máy in tiền Chương 15: Chương 15: Chấp nhận lời mời Chương 16: Chương 16: Hoà nhập hơn Chương 17: Chương 17: Hôn lễ đã đến Chương 18: Chương 18: Hôn môi trên sân khấu Chương 19: Chương 19: Được công nhận Chương 20: Chương 20: Có dụng ý xấu Chương 21: Chương 21: Chị sẽ hối hận Chương 22: Chương 22: Cửa hàng cũ tái sinh Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 158: Chương 158 Chương 161: Chương 161: Hành trình nghiền ngẫm (2) Chương 162: Chương 162: Hành trình nghiền ngẫm (3) Chương 163: Chương 163: Hành trình nghiền ngẫm (4) Chương 164: Chương 164: Hành trình nghiền ngẫm (5) Chương 165: Chương 165: Hành trình nghiền ngẫm (6) Chương 166: Chương 166: Hoàn toàn văn