Chương 87
Mất Kiểm Soát - Dã Lê

Chương 87: Đau lắm à?

 
Thiên Đại Lan bắt đầu thấy sợ Diệp Tẩy Nghiễn.
Trước đây, Diệp Hi Kinh từng nói qua về sự kính sợ dành cho người anh này, lúc ấy Thiên Đại Lan chỉ thấy khó hiểu.
Cô vốn không có anh trai, bố lại là người rụt rè ít nói, từ nhỏ đến lớn chưa từng phải chịu bất kỳ áp lực nào từ ai.
Năm nay coi như đã nếm trải, chính là bị Diệp Tẩy Nghiễn “đè” cho một lần.
Rõ ràng chỉ là một màn hiểu lầm, thế mà giờ lại biến thành giống như vụ lén lút ngoại tình.
Tất cả đều là lỗi của Diệp Tẩy Nghiễn.
Chuyện này, Thiên Đại Lan cảm thấy chẳng cần phải tự kiểm điểm gì hết.
Thế nhưng, Diệp Hi Kinh lại hoàn toàn không hay biết. Thời gian anh ta sắp phải rời đi càng lúc càng gần, tâm trạng anh ta cũng trở nên nóng nảy hơn bao giờ hết.
Đặc biệt là sau khi biết căn hộ của cô do An Thận Ngôn giúp thuê.
“Chúng ta đổi chỗ khác đi. Nơi em đang ở không an toàn, lại ẩm thấp bừa bộn” Diệp Hi Kinh kiên nhẫn khuyên nhủ:
“Anh trai anh có căn hộ trống, vị trí đẹp, thoáng đãng, lại gần chỗ em làm, đi bộ mười phút là đến”
Thiên Đại Lan lập tức từ chối.
Bây giờ, chỉ cần nghe đến cái tên Diệp Tẩy Nghiễn là sống lưng cô liền toát mồ hôi lạnh, huống chi còn phải dọn đến sống trong nhà anh? Chưa cần nói đâu xa, cô vừa dọn vào hôm nay, e rằng ngày kia Diệp Hi Kinh đã phải gọi cô một tiếng chị dâu rồi.
“Tại sao vậy?” Diệp Hi Kinh vẫn gặng hỏi:
“Em đối với An Thận Ngôn lại chẳng hề có chút cảnh giác nào sao?”
Thiên Đại Lan cắn răng đáp:
“Còn anh, chẳng lẽ không thể có chút cảnh giác nào với chính anh trai mình sao?”
Lời này cô không dám nói thẳng hơn, bởi cô không tin rằng tình yêu Hi Kinh dành cho cô có thể thắng nổi tình thân ruột thịt.
Cứ thế, tâm trạng buồn bực đè nặng, cô lại cùng anh ta cãi nhau thêm dăm ba lần nhỏ nhặt.
Không biết vì sao, dạo này Diệp Hi Kinh lại cứ chấp nhất chuyện căn hộ An Thận Ngôn thuê cho cô, nhất quyết bắt cô phải chuyển đi. Thậm chí còn nói ra yêu cầu hoang đường đến mức muốn An Thận Ngôn đổi cả tên lẫn họ.
Những trận cãi vặt ấy, đối với tình yêu đôi lứa thì chẳng có gì lạ. Nhưng điều thực sự khiến Thiên Đại Lan thấy khó chịu, lại là lần đến thăm của mẹ Diệp Hi Kinh.
Bà dẫn theo Ngũ Kha và Hi Kinh, quấy rầy Thiên Đại Lan suốt hai, ba tiếng đồng hồ. Không chỉ khiến cô chẳng thể đi làm, mà còn liên tục sai bảo cô hết lấy quần áo đến thử giày dép, làm đi làm lại nhiều lần.
Đầu gối của Thiên Đại Lan hết lần này đến lần khác quỳ xuống sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo. Lạnh đến mức về sau, cô chẳng còn cảm giác được đau hay buốt nữa.
Nhưng tất cả những điều ấy, vẫn chưa tính là ủy khuất thực sự.
Những nỗi nhục nhã, khó xử mà cô từng phải chịu đựng còn nhiều hơn thế gấp bội. So ra, chuyện bây giờ chẳng đáng là gì.
Chỉ là, tim cô thực sự rất khó chịu.
Khó chịu vì cách làm của Diệp Hi Kinh, và cả buổi tiệc mừng thi đậu mà anh ta giấu giếm, chẳng hề thông báo cho cô.
Tại sao lại như vậy chứ?
Thiên Đại Lan ngước nhìn Diệp Hi Kinh. Trong mắt anh ta là ánh nhìn phức tạp, mấy lần muốn nói lại thôi, cuối cùng chẳng thốt ra lời nào.
Anh ta đang cầu xin cô thấu hiểu.
Thiên Đại Lan không nói gì, chỉ giữ nụ cười trên môi, cho đến khi Diệp Hi Kinh và mẹ anh ta xảy ra tranh cãi. Cuối cùng, anh ta không nhịn nổi nữa, cũng chẳng chịu nổi cảnh tượng trước mắt, đành quẹt thẻ thanh toán.
Thế nhưng, số tiền đó chẳng hề mang đến cho Thiên Đại Lan chút niềm vui nào.
Trước đây, dù có tranh cãi kịch liệt đến đâu, dù mâu thuẫn thế nào, cô cũng chưa từng nghĩ sẽ chia tay Diệp Hi Kinh. Nhưng hôm nay, đột nhiên cô nhận ra Diệp Hi Kinh thực ra vẫn chưa trưởng thành.
Anh ta thẳng thắn, chân thành, rộng rãi, nhưng đồng thời, vẫn chỉ là một đứa trẻ chưa thoát khỏi cái bóng của gia đình.
Mà Thiên Đại Lan thì không thể yêu một đứa trẻ.
Cô không còn thời gian, cũng không còn tuổi xuân để ở bên một đứa trẻ, chờ anh ta lớn lên.
Cô chia một phần tiền hoa hồng cho đồng nghiệp, rồi lặng lẽ trốn vào nhà vệ sinh khóc một trận. Lau khô nước mắt xong, lớp trang điểm đã nhòe nhoẹt, nhưng cô chẳng buồn dặm lại, cũng chẳng còn tâm trạng, chỉ lảo đảo bước ra ngoài.
Đi qua cửa kính xoay, cơn gió lạnh thổi xuyên qua lớp áo, khiến cô co người lại. Đôi giày cứa rát gót chân, đau đến nhói. Chung quanh chẳng còn một bóng người, trong thành phố rộng lớn này, người bạn duy nhất là một kẻ hay mỉa mai, còn bạn trai duy nhất… lại là một đứa trẻ.
Đi được mấy bước, Thiên Đại Lan bất ngờ hụt chân, suýt ngã lăn xuống bậc thềm. Cô ngồi phịch xuống đất, vùi đầu vào gối, bật khóc nức nở.
“Đau lắm à?”
Giọng nói trầm bất ngờ vang lên khiến Thiên Đại Lan giật mình ngẩng đầu.
Trước mắt cô là Diệp Tẩy Nghiễn trong chiếc sơ mi đen. Anh quỳ một gối xuống trước mặt cô, nâng bàn chân phải của cô lên, tháo giày, chăm chú nhìn vào vết thương nơi gót chân đã bị cọ rách đến bật máu.
“Lần trước đá tôi thì còn hăng lắm” Diệp Tẩy Nghiễn hỏi:
“Sao hôm nay lại khóc thảm thế này?”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (104)
Chương 1: Chương 1: Khai Bút Chương 2: Chương 2: Không phải kiểu cười giễu cợt, mà là nụ cười khoan dung, nhẹ nhàng và tự nhiên. Chương 3: Chương 3: Bắc Kinh hoan nghênh bạn Chương 4: Chương 4: Đáng tiếc là cô… lại quá mức cẩn trọng. Chương 5: Chương 5: Cào trầy cả cổ tôi rồi, phải phạt. Chương 6: Chương 6: Aaaaaaa!!!! Chương 7: Chương 7: Bạn gái của em trai Chương 8: Chương 8: Ký ức bất chợt trào dâng như một cơn cuồng phong Chương 9: Chương 9: Ngay cả trong mơ, anh cũng sẽ mơ thấy cô, một đại mỹ nhân tầm cỡ như cô. Chương 10: Chương 10: Nhưng không phải kiểu đó, chỉ là tình bạn thôi Chương 11: Chương 11: Diệp Tẩy Nghiễn là anh trai lớn tuổi hơn chỉ là kẻ ngoài cuộc vô tình bước vào mà thôi. Chương 12: Chương 12: Chia tay cũng phải đàng hoàng và có thể diện Chương 13: Chương 13: Hiện lên thứ ánh sáng mềm mại và thuần khiết gần như thánh khiết. Chương 14: Chương 14: Em có thể suy nghĩ lại một lần nữa không? Chương 15: Chương 15: Đưa về nhà Chương 16: Chương 16: Đưa cô về phòng Chương 17: Chương 17: Nhưng tối nay anh lại rất thương cô Chương 18: Chương 18: Sao ai cũng gọi cậu ta là anh Dương vậy nhỉ? Chương 19: Chương 19: Phối hợp chuẩn xác Chương 20: Chương 20: Hơi thở dồn dập, tim đập nhanh Chương 21: Chương 21: Em thật chẳng khiêm tốn chút nào. Chương 22: Chương 22: Chỉ khi cần dùng đến, cô mới để tâm. Chương 23: Chương 23: Thấy là cô, anh không hề ngạc nhiên. Chương 24: Chương 24: Ngậm thôi, đừng nuốt Chương 25: Chương 25: Cả hơi thở cũng trở nên hỗn loạn Chương 26: Chương 26: Muối, rượu tequila Chương 27: Chương 27: Diệp Tẩy Nghiễn vẫn luôn mỉm cười bao dung nhìn cô. Chương 28: Chương 28: Có lẽ vì tôi vẫn luôn theo dõi anh. Chương 29: Chương 29: Yếu đuối, mong manh Chương 30: Chương 30: Em có muốn tiếp tục học không? Chương 31: Chương 31: Lời nói dối của cô Chương 32: Chương 32: Khách sạn trang trọng, nhà nghỉ tồi tàn Chương 33: Chương 33: Giận dữ, ghen tuông và tình yêu Chương 34: Chương 34: Lật người cưỡi lên Chương 35: Chương 35: Love is evil. Chương 36: Chương 36: Cô không muốn chìm đắm trong sự cung cấp vật chất xa hoa của anh, còn anh cũng không thể hạ mình để cảm nhận cô. Chương 37: Chương 37: Cơm chân giò đôi Chương 38: Chương 38: Bình tĩnh Chương 39: Chương 39: Anh ấy… không phải cực kỳ sạch sẽ và ghét bẩn sao? Chương 40: Chương 40: Khi cơ hội đến, cô sẽ không do dự nuốt chửng anh Chương 41: Chương 41: Kim cương trắng lấp lánh Chương 42: Chương 42: Hiện tại chính là thời kỳ “thưởng thức” tốt nhất của Diệp Tẩy Nghiễn. Chương 43: Chương 43: Anh và Đại Lan đã làm lành chưa? Chương 44: Chương 44: Đó chính là sự khác biệt lớn nhất giữa bọn họ. Chương 45: Chương 45: Tôi thích giữ lại một chút cảm giác nghi thức. Chương 46: Chương 46: Sự ướt át lại tạo nên một vẻ quyến rũ khác. Chương 47: Chương 47: Bà chủ Chương 48: Chương 48: Một người quá cao thường dễ khiến người khác cảm thấy bị áp chế Chương 49: Chương 49: Tha thứ cho một người, chính là trao cho họ con dao để họ có thể làm tổn thương em lần nữa. Chương 50: Chương 50: Tiếng sóng vang trong trẻo và kéo dài Chương 51: Chương 51: Chẳng lẽ không có việc gì thì tôi không thể mời anh đi uống một ly à? Chương 52: Chương 52: Từ bỏ Chương 53: Chương 53: Người quân tử lấy tiền phải theo đạo. Chương 54: Chương 54: Thoang thoảng hương hoa Chương 55: Chương 55: Nóng Chương 56: Chương 56: Một lời nói dối cao tay đến thế. Chương 57: Chương 57: Một cú đấm Chương 58: Chương 58: Trên gò má và cằm đều có dấu đỏ mờ ám, chỉ là vẻ mặt anh vẫn điềm tĩnh. Chương 59: Chương 59: Thẳng tay ném nó vào thùng rác. Chương 60: Chương 60: Đó là dấu vết vừa nãy, lúc anh và Đại Lan quấn quýt kịch liệt trên giường, cô để lại. Chương 61: Chương 61: Lễ độ Chương 62: Chương 62: Em coi tôi là cái gì? Chương 63: Chương 63: Hoàng hôn Chương 64: Chương 64: Đừng tránh né tôi nữa, bao lâu nay… tôi vẫn luôn nhớ em Chương 65: Chương 65: Anh chẳng lẽ đã vứt thư đi rồi sao… Chương 66: Chương 66: Tham lam Chương 67: Chương 67: Sự dư dả về tiền bạc mang lại cho cô lớp giáp vững chắc nhất. Chương 68: Chương 68: May cho Diệp Tẩy Nghiễn một chiếc sơ mi. Chương 69: Chương 69: Đồng loạt mất đi sức hấp dẫn. Chương 70: Chương 70: Từ rất rất lâu trước đây Chương 71: Chương 71: Góc nhìn của Diệp Tẩy Nghiễn (Phần 1) Chương 72: Chương 72: Góc nhìn của Diệp Tẩy Nghiễn (Phần 2) Chương 73: Chương 73: Góc nhìn của Diệp Tẩy Nghiễn (Phần 3) Chương 74: Chương 74: Góc nhìn của Diệp Tẩy Nghiễn (Phần 4) Chương 75: Chương 75: Góc nhìn của Diệp Tẩy Nghiễn (Phần 5) Chương 76: Chương 76: Góc nhìn của Diệp Tẩy Nghiễn (Phần 6) Chương 77: Chương 77: Góc nhìn của Diệp Tẩy Nghiễn (Phần 7) Chương 78: Chương 78: Góc nhìn của Diệp Tẩy Nghiễn (Phần 8) Chương 79: Chương 79: Em thích anh hôn em… Chương 80: Chương 80: Hôm nay tối tiếp tục ‘bóc lột’ anh nhé, cô chủ Thiên. Chương 81: Chương 81: Như một gốc cổ thụ vững chãi giữa khu rừng âm u. Chương 82: Chương 82: Sụp đổ Chương 83: Chương 83: Nguy hiểm Chương 84: Chương 84: Rất muốn Chương 85: Chương 85: Tôi chỉ biết, em nhất định sẽ đồng ý với đề nghị của tôi. Chương 86: Chương 86: Đáng sợ Chương 87: Chương 87: Đau lắm à? Chương 88: Chương 88: Làm vợ tôi. Chương 89: Chương 89: Nếu đổi ý, gọi cho tôi. Chương 90: Chương 90: Tiếng gọi đầy chấn động Chương 91: Chương 91: Hung hăng áp môi xuống môi cô. Chương 92: Chương 92: Quả thực tôi không thể thiếu em. Chương 93: Chương 93: Tồn tại rất nhiều vấn đề Chương 94: Chương 94: Nụ hôn khiến cô nhột nhạt Chương 95: Chương 95: Em là bạn gái tương lai của anh mà!!! Chương 96: Chương 96: Hành động táo bạo Chương 97: Chương 97: Gặp anh lúc còn trẻ Chương 98: Chương 98: Muốn uống chút rượu không? Chương 99: Chương 99: Tôi từng mơ thấy em, ít nhất cũng không chỉ một lần. Chương 100: Chương 100: Nôn nóng, tham lam và khát khao Chương 101: Chương 101: Vừa rồi mới chỉ là khởi động thôi. Chương 102: Chương 102: Em sẽ luôn luôn ở bên anh Chương 103: Chương 103: Muốn kiểm chứng thử không? Chương 104: Chương 104: Hai người là của nhau