Chương 88
Thám Hoa - Khương Đường

Chương 88: Để cho hắn chết đi

Đôi mắt hẹp dài của Tiêu Thái tử hơi nheo lại, hắn nhìn Quân Kỳ Ngọc tay phải cầm đao, đứng vững như thái sơn.

“Làm thế nào mà…..tên tiểu quỷ này có thể?”

Tiêu Thái tử cắn chặt răng, tử sĩ hắn huấn luyện đều là những cao thủ hàng đầu mang tuyệt kỹ, Quân Kỳ Ngọc rõ ràng đã mù, làm sao hắn có thể phân biệt chính xác phương hướng đánh lén? Hơn nữa còn giết người chỉ bằng một đao.

Nhưng Tiêu Thái tử nắm chắc phần thắng, hôm nay hắn đã chuẩn bị toàn lực, Quân Kỳ Ngọc dù sao cũng khó chống đỡ, chỉ là xem hắn có thể trụ được bao lâu.

“Tiếp tục lên!” Tiêu Thái Tử hạ lệnh một tiếng, ánh mắt càng thêm hung ác, “Quân Kỳ Ngọc, tên loạn thần tặc tử nhà ngươi tốt nhất mau khoanh tay chịu trói, bổn Thái Tử còn có thể giữ lại mạng chó cho ngươi, bằng không vạn tiễn xuyên tâm chính là kết cục của ngươi!”

Quân Kỳ Ngọc không có tâm trạng để ý hắn, bởi vì bốn phương tám hướng đều là kẻ địch, hắn không rảnh ứng phó, mặc dù nhất thời hắn có thể chiếm thế thượng phong, nhưng những tử sĩ này đều là sát thủ trong trăm chọn một, đánh lén không thành, bọn họ sẽ không l* m*ng xông lên nữa mà xếp thành trận hình, tiến khả dĩ công, thoái khả dĩ thủ (tiến có thể đánh, lui có thể giữ), nếu tấn công thất bại bọn họ sẽ lập tức lùi về sau, cho dù Quân Kỳ Ngọc có dốc toàn lực, trong thời gian ngắn cũng không thể công phá được.

“Ha ha ha!”

Tiêu Thái tử nhận ra sự quẫn bách của hắn.

“Quân Kỳ Ngọc, nghe nói trên chiến trường Tây Vực ngươi có uy danh hung hãn như hổ? Nhưng bổn Thái tử không tin, là người thì cũng có lúc sức cùng lực kiệt, ngươi đừng có giãy dụa vô ích nữa.”

“Ồn ào.”

Quân Kỳ Ngọc dùng mũi đao hất chuôi đao trên mặt đất, phi đao bay về phía Tiêu Thái tử, hắn ta kinh hoảng một chút, nghiêng mình tránh thoát, phi đao trực tiếp đâm thẳng vào một cây hồ dương.

“Hử?”

Quân Kỳ Ngọc nghiêng đầu, rõ ràng là hắn đã phi trượt.

Tiêu Thái tử chưa hết sợ, quát: “Ngươi tưởng chút trò vặt vãnh này là có thể đả thương ta sao? Bổn Thái tử là anh tài ngút trời, dốc lòng tập võ hai mươi năm, đã dám quang minh chính đại đứng trước mặt ngươi, thì không sợ ngươi chút nào!”

Vừa dứt lời, chỉ thấy trong bóng tối, ánh kiếm của Quân Kỳ Ngọc lóe lên, vũ thành đao hoa, khí thế hung hãn, từng tên tử sĩ vây quanh hắn máu tươi bắn tung tóe, nhưng lối đánh dựa vào sức mạnh này cũng khiến hắn bị thụ thương.

“Không thể bị bọn chúng rút cạn kiệt sức lực….”

Quân Kỳ Ngọc bình tĩnh lại, đối phương người đông thế mạnh, dù thị vệ Cảnh Quốc đều là tinh binh cũng vô dụng, theo từng tiếng chém giết, thị vệ càng ngày càng ít, càng kéo dài mình càng bất lợi.

Nhưng mới vừa phá tan trận này, một nhóm người khác lại vây lên, Quân Kỳ Ngọc bị vây khốn ở bên trong, nửa bước khó di chuyển.

“Quân Kỳ Ngọc, giờ ngươi đã là cá trong chậu, hôm nay bổn Thái tử phải dùng máu con phản tặc, an ủi linh hồn phụ hoàng trên thiên đường!”

Giọng nói của Tiêu Thái tử xuyên thấu bầu trời đêm.

……

Trong vương cung Lâu Lan, một thủ vệ cưỡi ngựa chạy như bay đến trước mặt Bùi Tinh Húc.

“Vương, Thái tử Cảnh Quốc bị gặp tập kích ở ngoại thành, nguy ở một sớm một chiều.”

Bùi Tinh Húc liếc nhìn Tống Lễ Khanh bên cạnh, Tống Lễ Khanh không hiểu ngôn ngữ Lâu Lan bọn họ, dường như không phản ứng gì.

Bùi Tinh Húc hỏi: “Ồ? Là người nào, dám chặn giết Thái tử Cảnh Quốc?”

Thủ vệ đáp: “Đối phương nhiều người, không rõ danh tính…… Nhưng hình như là người Trung Nguyên.”

Bùi Tinh Húc phất tay.

“Đi thăm dò tiếp…… Khụ khụ……”

Bùi Tinh Húc lại ho khan, giờ hắn đã thản nhiên lau vết máu mình ho ra, không chút để ý đến.

“Lễ Khanh.” Bùi Tinh Húc xoa nhẹ lên má Tống Lễ Khanh, nhỏ giọng hỏi, “Có thích khách chặn giết Quân Kỳ Ngọc, ngươi nói chúng ta có nên cứu hắn không?”

“Giết hắn?”

Tống Lễ Khanh khẽ hé môi hồng, nhỏ giọng ngập ngừng.

Đôi mắt của Tống Lễ Khanh vẫn chưa lành hẳn, dùng một mảnh vải che, cho nên Bùi Tinh Húc không biết được biểu cảm của y.

“Hắn……” Tống Lễ Khanh chỉ cúi thấp đầu nói, “Hắn dữ như vậy, sẽ không bị giết.”

Đại ma đầu hung ác kia, chỉ có hắn giết người khác, cần gì đến y phải lo lắng chứ?

Tống Lễ Khanh nghĩ như vậy, nhưng ngón tay vẫn vô thức đan vào nhau.

Động tác nhỏ của y bị Bùi Tinh Húc bắt được.

“Nhưng đối phương đông người, mãnh hổ nan địch quần hổ, hắn…… Chắp cánh khó thoát.”

Quả nhiên ngón tay Tống Lễ Khanh thoáng khựng lại, sau đó y cúi đầu.

“Ngươi lo lắng cho hắn? Đúng không?” Bùi Tinh Húc ôn nhu hỏi.

“Không phải!” Tống Lễ Khanh vội vàng phủ nhận, “Ta ghét hắn nhất, lo lắng cho hắn làm gì chứ?”

“Vậy được.” Bùi Tinh Húc lạnh lùng nói, “Để cho hắn chết đi.”

Cả người Tống Lễ Khanh cứng đờ, lòng khó hiểu thít chặt.

Không phải khó hiểu……Nó đến từ bản năng.

Hiện tại Tống Lễ Khanh không muốn nghĩ quá nhiều, y chỉ hành động theo bản năng của mình, Quân Kỳ Ngọc rất đáng ghét cũng rất đáng sợ, chết vạn lần cũng không đủ, nhưng…..dường như mình cũng không muốn hắn chết nhiều như vậy.

Tống Lễ Khanh không hiểu.

“Hắn đáng chết, để hắn chết cũng tốt….Nhưng ta nợ ân tình của hắn…..Ta…..Ta…..Ta cũng không biết…..Ta thực sự không biết nữa!”

Tống Lễ Khanh càng nói càng gấp, giọng giống như đang khóc.

Đầu y đau như sắp nứt, càng cố nghĩ lại càng đau, Tống Lễ Khanh ra sức nện trán, nhưng không có tác dụng gì.

Thấy y đau đớn khó tự kiềm chế như vậy, Bùi Tinh Húc ôm chặt lấy y.

“Được rồi, Lễ Khanh, không nghĩ ra thì đừng nghĩ nữa.”

Bùi Tinh Húc đau lòng, tim hắn giống như máu càng ngày càng loãng, càng ngày càng lạnh.

Quân Kỳ Ngọc là ánh mặt trời đầu tiên của Tống Lễ Khanh, bất kể mặt trời này có mang đến ánh sáng ấm áp, hay là cái nóng như thiêu đốt, đều khiến Tống Lễ Khanh khắc cốt ghi tâm.

Mà mình chỉ là ngôi sao đến muộn, dù có cố gắng thế nào, có mặt trời ở phía trước, hắn cũng vĩnh viễn sống ở trong bóng tối.

Tất cả đều là do tên chết tiệt Quân Kỳ Ngọc……

Nếu không có hắn thì mọi chuyện đã khác.

“Ngươi muốn hắn sống, ta sẽ phái người đi cứu hắn, được không?”

Tống Lễ Khanh nắm chặt tay Bùi Tinh Húc, đấu tranh một lúc, cuối cùng gật đầu.

Cũng kéo cọng rơm cuối cùng của Bùi Tinh Húc đi.

“Nào, ngươi chờ ở chỗ này, ta đi truyền thân vệ.”

Giọng nói của Bùi Tinh Húc cực kỳ dịu dàng, hơn nữa còn vỗ vỗ lưng Tống Lễ Khanh, chỉ là khi hắn để Tống Lễ Khanh dựa vào vai mình, trong mắt hắn tràn ngập bi thương và chết lặng.

Trên sa mạc xơ xác tiêu điều, hàng trăm thi thể nằm xuống, tử sĩ của Tiêu Thái tử chiếm hơn phân nửa, mà thị vệ Cảnh Quốc không người nào còn sống, bọn họ cố gắng đến hơi thở cuối cùng cũng chỉ bảo vệ được cha con Tề Mạc, các sứ thần khác của Cảnh Quốc đều chết ở dưới kiếm.

Tiêu Thái tử ánh mắt nghiêm nghị, trố mắt nhìn máu nhuộm đỏ cát vàng trước mặt, trong gió cũng mang theo mùi tanh.

Hơn phân nửa tử sĩ, đều chết ở trong tay Quân Kỳ Ngọc!

Lúc này trong đám xác chết chỉ còn lại Quân Kỳ Ngọc đứng đó, người đầy vết thương, quần áo rách rưới, búi tóc đã rối tung từ lâu, máu dính nhớp nháp, không rõ là của mình hay là của kẻ địch.

Kiếm hắn đầy những vết sứt mẻ, cắm ở trên mặt cát, chống đỡ thân thể tàn tạ.

Cả người hắn tản ra sát ý, lạnh hơn cả hàn băng dưới địa ngục, hung tàn hơn cả ác quỷ.

“Tiếp tục lên đi.”

Quân Kỳ Ngọc khàn khàn từ yết hầu phun ra bốn chữ.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (117)
Chương 1: Chương 1: Hôn ước Chương 2: Chương 2: Tứ hôn Chương 3: Chương 3: Đêm tân hôn Chương 4: Chương 4: Ngài yêu điện hạ nhiều lắm sao? Chương 5: Chương 5: Tự mình tới bù vào Chương 6: Chương 6: Cộng phó Vu Sơn Chương 7: Chương 7: Tại sao điện hạ lại đánh người? Chương 8: Chương 8: Có thấy bẩn không? Chương 9: Chương 9: Bám rồng dựa phượng, thân phận liền tôn quý sao? Chương 10: Chương 10: Nhận một cái tát này cũng không oan cho y! Chương 11: Chương 11: Có thể chống nổi nửa năm, coi như y xương cứng. Chương 12: Chương 12: Ta mãi mãi sẽ không chủ động rời khỏi ngươi. Chương 13: Chương 13: Lâu Lan vương tử Chương 14: Chương 14: Bệnh nan y Chương 15: Chương 15: Bùi Tinh Húc Chương 16: Chương 16: Nôn ra máu. Chương 17: Chương 17: Ngươi phải nhớ ta. Chương 18: Chương 18: Khó coi chết đi được. Chương 19: Chương 19: Thương tiếc Chương 20: Chương 20: Sau này ngươi theo ta đi Chương 21: Chương 21: Thỉnh cầu một người Chương 22: Chương 22: Cha nào con đấy Chương 23: Chương 23: Chỉ thuộc về một mình ta. Chương 24: Chương 24: Để ta đi, cầu xin ngươi. Chương 25: Chương 25: Lúc này giả bộ thâm tình cho ai xem? Chương 26: Chương 26: Không còn thuốc nữa Chương 27: Chương 27: Mạng của ngươi bây giờ cũng có phần của ta. Chương 28: Chương 28: Ta càng ghét người khác thờ ơ với ta hơn! Chương 29: Chương 29: Vậy giờ ngươi thề đi. Chương 30: Chương 30: Tiếp tục làm thái tử phi của ta. Chương 31: Chương 31: Không phải là ta yêu ngươi. Chương 32: Chương 32: Ta cũng không nhất định không phải là ngươi thì không được. Chương 33: Chương 33: Quỳ bóc Chương 34: Chương 34: Là lạnh nhạt Chương 35: Chương 35: Giả bộ vui vẻ Chương 36: Chương 36: Trả y lại cho ta Chương 37: Chương 37: Đem Tống Lễ Khanh áp giải vào thiên lao Chương 38: Chương 38: Ta không cần nữa! Chương 39: Chương 39: Ta không yêu ngươi nữa! Chương 40: Chương 40: Ta lạnh quá! Chương 41: Chương 41: Vãn hồi kiểu gì? Chương 42: Chương 42: Tại sao ngươi không thể tha thứ cho ta? Chương 43: Chương 43: Thân thế Chương 44: Chương 44: Hóa thành tro tàn Chương 45: Chương 45: Là ta bỏ ngươi! Chương 46: Chương 46: Là con hiểu lầm y ư? Chương 47: Chương 47: Lá thư Chương 48: Chương 48: Đời này kiếp sau không gặp lại là có ý gì? Chương 49: Chương 49: Làm thế nào mới có thể tha thứ cho ta? Chương 50: Chương 50: Ta không có cách nào yêu ngươi giống như yêu Quân Kỳ Ngọc Chương 51: Chương 51: Hôn mê Chương 52: Chương 52: Nghĩa trang Chương 53: Chương 53: Đã có một chút tư cách để yêu ngươi Chương 54: Chương 54: Tạm biệt, Quân Kỳ Ngọc Chương 55: Chương 55: Ta là người của Thái tử Cảnh Quốc Chương 56: Chương 56: Nó là con hoang của Thái tử Cảnh Quốc Chương 57: Chương 57: Sau này ta nhất định sẽ yêu thương ngươi Chương 58: Chương 58: Ngươi giấu y ở đâu? Chương 59: Chương 59: Lễ Khanh, là ta… Chương 60: Chương 60: Ta không thua Chương 61: Chương 61: Ta rất nhớ ngươi Chương 62: Chương 62: Vội vã muốn chứng minh, ngươi còn yêu ta Chương 63: Chương 63: Chúng ta chọn ngày nào để tổ chức lễ thành hôn? Chương 64: Chương 64: Ngươi thật sự cho rằng ta không hận ngươi sao? Chương 65: Chương 65: Hắn rốt cuộc là loại người như thế nào? Chương 66: Chương 66: Quỳ xuống Chương 67: Chương 67: Hồ Tư Ly Mục Chương 68: Chương 68: Hồi quang phản chiếu Chương 69: Chương 69: Ngươi đừng không để ý đến ta, được không? Chương 70: Chương 70: Núi Thần Chương 71: Chương 71: Ngài ấy chưa từng nói một câu không tốt về điện hạ Chương 72: Chương 72: Thế thân của Hồ Nô Nhi? Chương 73: Chương 73: Ta sống vạn năm không rõ đêm dài Chương 74: Chương 74: Ngươi xứng sao? Chương 75: Chương 75: Ngươi vẫn muốn đợi mãi như vậy sao? Chương 76: Chương 76: Tâm trí bị tổn thương Chương 77: Chương 77: Hóa ra khi yêu một người, trước tiên sẽ thấp kém như một nhúm cát bụi Chương 78: Chương 78: Say rượu, hôn môi Chương 79: Chương 79: Xin lỗi Chương 80: Chương 80: Lễ thành hôn Chương 81: Chương 81: Khiến y yêu ngươi Chương 82: Chương 82: Không cam lòng Chương 83: Chương 83: Đừng đến quấy rầy vương hậu của ta nữa! Chương 84: Chương 84: Cút đi! Chương 85: Chương 85: Ta đổi mắt cho ngươi Chương 86: Chương 86: Tiêu Thái tử Chương 87: Chương 87: Mai phục Chương 88: Chương 88: Để cho hắn chết đi Chương 89: Chương 89: Trên đời không chỉ có mỗi Quân Kỳ Ngọc hắn Chương 90: Chương 90: Gặp lại Chương 91: Chương 91: Giết hắn Chương 92: Chương 92: Ta chỉ thua ở trong tay ngươi Chương 93: Chương 93: Là ta không thể rời khỏi ngươi Chương 94: Chương 94: Ngươi chính là may mắn của ta Chương 95: Chương 95: Nương tựa lẫn nhau Chương 96: Chương 96: Duy chỉ thiếu ngươi Chương 97: Chương 97: Cửu tử nhất sinh cũng đáng Chương 98: Chương 98: Khó mà tự kiềm chế Chương 99: Chương 99: Ngươi đúng là tâm địa Bồ Tát Chương 100: Chương 100: Ta là Thái tử phi Chương 101: Chương 101: Ngươi là……? Chương 102: Chương 102: Tắm sắc Chương 103: Chương 103: Vậy ngươi ôm ta một cái đi Chương 104: Chương 104: Mùi hương không đúng Chương 105: Chương 105: Đào góc tường Chương 106: Chương 106: Ngươi đây là đang nhiễu loạn lòng quân Chương 107: Chương 107: Ta muốn làm hoàng đế Chương 108: Chương 108: Dục Đế Chương 109: Chương 109: Trẫm là hoàng đế Chương 110: Chương 110: Ngươi cho rằng ngươi thắng sao? Chương 111: Chương 111: Tên vô danh Chương 112: Chương 112: Ta là…Quái vật Chương 113: Chương 113: Sao ta có thể nỡ? Chương 114: Chương 114: Tinh trong tinh tú, Húc trong nhật húc Chương 115: Chương 115: Quân lão ma Chương 116: Chương 116: Ăn hiếp cha ta Chương 117: Chương 117: Kết thúc: Hoàng thượng tiếp tục cố gắng