Chương 88
Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống

Chương 88: Hề Chính đáng sợ

Cậu càng nghĩ càng giận, càng nghĩ càng thấy mình thật mất mặt.

Nhưng người khiến cậu tức giận nhất vẫn là Hề Chính.

Chính hắn cố tình trêu chọc cậu.

Không những không né tránh, Hề Chính còn dám thân mật với cậu!

Giản Văn Minh lập tức đưa tay lau miệng.

Hề Chính rốt cuộc đang toan tính điều gì?

Cậu thậm chí bắt đầu hoài nghi, liệu Hề Chính có thật lòng thích cậu hay chỉ đang muốn đùa giỡn mà thôi.

Xe dừng lại trước cổng tập đoàn Đại Khê, Giản Văn Minh bước xuống, ánh mắt sắc lạnh nhìn lên tòa nhà cao tầng trước mặt.

Hề Chính đang ở trong đó.

Nhưng trên đường đến đây, cậu đã phần nào bình tĩnh lại.

Cậu vẫn chưa nghĩ xong sẽ đối mặt với Hề Chính thế nào.

"Anh có phải đã sớm biết tôi là Giản Văn Minh? Nếu vậy, tại sao còn phối hợp với tôi diễn trò?"

Vậy sau đó thì sao?

Hề Chính có thể trả lời: "Là em chọc tôi trước."

Lúc ấy, cậu biết phải phản ứng thế nào?

Giản Văn Minh đứng yên tại chỗ, liên tục suy nghĩ.

Không thể để cảm xúc lấn át lý trí, không thể manh động.

Bình thường đã không phải đối thủ của Hề Chính, huống hồ là khi mất bình tĩnh.

Mỗi lần kích động, cậu đều phạm sai lầm.

Trước đây, cậu là người chủ động, còn Hề Chính ở thế bị động. Nhưng giờ thì ngược lại.

Trước kia, cậu tưởng Hề Chính không biết, nhưng thật ra hắn đã sớm nhận ra.

Còn bây giờ, Hề Chính nghĩ cậu không hay biết, nhưng thực ra cậu đã nhìn thấu mọi chuyện.

Giản Văn Minh khẽ nhíu mày, chợt nảy ra một ý.

Chi bằng lấy gậy ông đập lưng ông.

Cậu lạnh lùng liếc nhìn lên tầng trên, điều chỉnh lại cảm xúc, rồi bước vào trong.

Trong đại sảnh đã có người đợi sẵn - nữ trợ lý của Hề Chính.

"Cậu Giản." Cô ta mỉm cười chào hỏi.

Giản Văn Minh khẽ gật đầu, hờ hững hỏi:

"Hề Chính đâu? Vẫn đang họp à?"

"Khoảng mười phút nữa cuộc họp sẽ kết thúc."

"Tôi sẽ đợi ở đây."

Nói rồi, cậu bước về phía khu vực tiếp khách.

Trợ lý nhanh chóng mang đến một ly cà phê, rồi gọi điện báo lên trên. Sau đó cô ta quay lại, cung kính nói:

"Sếp Hề sắp xuống rồi."

Giản Văn Minh gật đầu.

Chỉ chốc lát sau, Hề Chính đã bước ra từ thang máy.

Hôm nay, hắn ăn mặc rất chỉn chu, toát lên khí chất chuyên nghiệp. Trợ lý cúi chào rồi lặng lẽ rời đi.

Giản Văn Minh nhấc ly cà phê lên uống một ngụm, ngẩng đầu nhìn hắn.

Tim cậu bất giác đập nhanh hơn, có chút lúng túng, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.

"Sao em lại đến đây?" Hề Chính ngồi xuống đối diện cậu.

Trợ lý mang một ly cà phê cho Hề Chính rồi lui ra.

"Ban đầu định đi gặp một người bạn, tình cờ ngang qua đây nên ghé xem anh thế nào." Giản Văn Minh điềm nhiên đáp.

Hề Chính hơi nhướng mày:

"Em trai em đồng ý cho em đến sao?"

Giản Văn Minh lắc đầu:

"Nó nói nó tự lo được, bảo tôi không cần lo."

"Em nên nghe lời cậu ấy." Hề Chính nói.

Giản Văn Minh liếc nhìn Hề Chính.

Ánh nắng rọi nghiêng, phủ lên gương mặt hắn một tầng sáng dịu nhẹ, khiến từng đường nét càng thêm rõ ràng, sắc sảo.

Thấy cậu nhìn mình chằm chằm, Hề Chính hơi nhướng mày.

"Tôi không muốn ra nước ngoài." Giản Văn Minh nói. "Nếu cứ ở mãi trong nhà, tôi sợ bố mẹ sẽ nghi ngờ mối quan hệ giữa chúng ta."

"Em muốn dọn về?"

"Không phải về nhà anh. Tôi muốn về chỗ chúng ta từng ở trước kia."

Hề Chính im lặng.

"Được chứ?" Giản Văn Minh hỏi lại.

Hề Chính đáp:

"Nơi đó vốn là nhà của em. Muốn quay lại lúc nào cũng được."

Giản Văn Minh khẽ cười, nhưng ánh mắt lại lạnh tanh.

Cậu đã hoàn toàn lấy lại thế chủ động.

Giờ đây, người nắm quyền kiểm soát - là cậu.

Sau khi về nhà, Giản Văn Minh lập tức thu dọn hành lý, chuyển đến chỗ Hề Chính.

Tới nơi, cậu mới phát hiện dì giúp việc không còn ở đó.

Cậu gọi cho Hề Chính, đối phương nói vì cả hai đều không có ở nhà nên đã cho dì nghỉ dài hạn.

Trong nhà giờ chỉ còn lại hai người bọn họ.

Quá tốt, như vậy càng thuận lợi.

Lần này, Giản Văn Minh quyết tâm cho Hề Chính biết thế nào là lợi hại.

Trước đây, cậu vẫn còn do dự, chỉ dám thăm dò chứ chưa từng thực sự ra tay.

Nhưng bây giờ, cậu muốn tung hết chiêu.

Cậu mời Tôn Ngôn Ngôn đến nhà, nhờ truyền thụ kinh nghiệm.

"Cậu chắc chắn muốn ra tay với Hề Chính à? Anh ta là người mà anh trai cậu..."

"Anh ta bây giờ chẳng còn liên quan gì đến anh tôi cả." Giản Văn Minh lạnh nhạt nói. "Tôi cũng không thật sự muốn yêu đương với anh ta, tôi chỉ muốn cho anh ta biết Giản Văn Minh không phải kẻ dễ bị đem ra làm trò đùa. Nếu anh ta muốn chơi, vậy tôi chơi tới cùng, xem cuối cùng ai khóc trước!"

Tôn Ngôn Ngôn nhịn cười:

"Vậy cậu định làm gì?"

"Làm cho anh ta yêu tôi, rồi đá anh ta một cú thật đau."

"Trước kia cậu cũng nói thế mà, kết quả ra sao?"

"Trước kia khác. Khi đó tôi còn chần chừ, bây giờ thì không. Tôi đã quyết rồi."

Tôn Ngôn Ngôn nhún vai:

"Được thôi."

"Cậu có kinh nghiệm, mau dạy tôi cách quyến rũ một Alpha."

Sau khi học được "bí kíp" từ Tôn Ngôn Ngôn, Giản Văn Minh lại đi mua mấy chai rượu.

Ước chừng Hề Chính sắp về, cậu bắt đầu uống.

Để tạo cảm giác như say thật, cậu cố ý làm đổ rượu khắp phòng khách, còn xịt một ít pheromone hương hoa hồng lên quần áo mình.

Mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ chờ Hề Chính bước vào cửa.

Hề Chính đúng như lời đã hứa, sáu giờ rưỡi tối, về nhà đúng giờ.

Giản Văn Minh xách theo một chai rượu, lạnh lùng kéo rèm nhìn xuống, liền thấy Hề Chính bước xuống xe.

Cậu lập tức nằm dài lên ghế sofa.

Vừa mở cửa, Hề Chính đã ngửi thấy mùi rượu nồng nặc.

Hắn khẽ nhíu mày, rồi nhìn thấy Giản Văn Minh chỉ mặc mỗi chiếc quần đùi, lười biếng nằm trên sofa. Chân bị thương của cậu gác cao lên phần tựa lưng ghế, trắng nõn và thẳng tắp.

Giản Văn Minh hé mắt, cười như không cười:

"Anh... về rồi à?"

Hề Chính đổi giày, bước thẳng vào trong. Hắn nhìn lướt qua chai rượu dưới đất, rồi lại nhìn về phía Giản Văn Minh.

Giản Văn Minh cầm theo chai rượu, loạng choạng ngồi dậy, nhưng chưa kịp ngồi vững đã ngã xuống sofa lần nữa, bật cười khẽ.

"Sao lại uống nhiều rượu như vậy?"

"Trong lòng bực bội." Giản Văn Minh ngước mắt nhìn Hề Chính, sau đó đưa tay:

"Lại đây."

Hề Chính xoay người giật lấy chai rượu trong tay cậu. Giản Văn Minh lập tức vòng tay qua cổ hắn, kéo hắn ngã xuống người mình.

Hề Chính giữ chặt chai rượu, nghiêng người nhìn cậu, khẽ nói:

"Đừng uống nữa."

"Anh có biết... vì sao tôi uống rượu không?" Giản Văn Minh hỏi.

Hề Chính nhìn cậu.

Giản Văn Minh đã uống không ít, sắc mặt đỏ bừng, ánh mắt mơ hồ.

"Vì sao?" Hề Chính hỏi.

Giản Văn Minh nhìn hắn, nhưng không trả lời, chỉ cười nhẹ.

"Em uống nhiều rồi." Hề Chính nói.

Giản Văn Minh buông hắn ra, lại nằm dài trên sofa:

"Đúng vậy, tôi uống nhiều quá rồi."

Nói rồi, cậu nhắm mắt lại.

Tôn Ngôn Ngôn từng nói với cậu rằng, câu dẫn cao tay thì phải biết dừng đúng lúc:

"Tại sao lần trước Hề Chính lại nhận ra cậu ngay? Một là vì cậu quá khác với anh trai cậu, anh cậu đâu có trắng trợn như vậy. Hai là vì cậu chỉ chăm chăm vào mục tiêu trước mắt, lập tức để lộ ý đồ. Câu dẫn thực sự đẳng cấp là không để lại dấu vết. Đừng hở chút là khoe ngực khoe đùi, thiếu điều nữa là viết thẳng lên trán "tôi muốn câu dẫn anh". Càng vô tình, càng tự nhiên, đàn ông lại càng dễ mắc câu. Nhất là Alpha như Hề Chính, anh ta rất tinh ranh."

Giản Văn Minh thở dài.

Có một khoảnh khắc, cậu thực sự cảm thấy chút thương xót vô cớ.

Nhưng ngay sau đó, cậu liền lấy lại tinh thần.

Cậu mở mắt ra, thấy Hề Chính đang ngồi trên sofa, vẫn bất động, ánh mắt chăm chú nhìn cậu.

Uống rượu xong, trên người Giản Văn Minh toát ra một sức hấp dẫn khó nói, nửa thật nửa giả, hương hoa hồng lẫn với mùi rượu phảng phất quanh thân.

"Vì chuyện của em trai em sao?" Hề Chính khẽ hỏi. "Sao lại uống rượu?"

"Không phải." Giản Văn Minh đáp.

"Vậy là vì chuyện gì?"

"Không liên quan đến anh."

Cậu nhắm mắt lại:

"Tôi muốn ngủ."

"Đừng ngủ ở đây."

Vừa dứt lời, Hề Chính lập tức vòng tay ôm cậu lên.

Thân thể bỗng nhẹ bẫng, tim Giản Văn Minh đập mạnh.

Từ sau lần bị Hề Chính cưỡng hôn, cậu đã hiểu rõ sự chênh lệch sức mạnh giữa hai người lớn đến mức nào. Từ đó, cậu bắt đầu sợ hãi cái gọi là "lực khống chế" của Hề Chính. Là một Alpha, lại phải đối mặt với một Alpha còn mạnh hơn, bản năng khiến cậu sinh ra cảm giác sợ hãi không cách nào chế ngự.

Dù là thể trạng hay thể lực, cậu đều thua xa Hề Chính.

Hề Chính bế cậu lên tầng, đến hơi thở cũng chẳng hề rối loạn.

Giản Văn Minh cảm thấy hôm nay như vậy là đủ rồi.

Cậu sợ Hề Chính sẽ hóa thân thành sói, nên cố gắng không nhúc nhích, giả vờ như say khướt.

Hề Chính đặt cậu xuống giường, hỏi:

"Muốn uống nước không?"

Cậu không trả lời.

Hề Chính liền đặt một cốc nước trên đầu giường.

Nhưng hắn không rời đi ngay mà ngồi bên giường thật lâu.

Không cần đoán cũng biết, Hề Chính đang nhìn chằm chằm vào cậu.

Ngay lúc Giản Văn Minh sắp không nhịn nổi nữa, Hề Chính cuối cùng cũng đứng dậy rời đi.

Cậu mở mắt ra, liền nghe thấy tiếng nước ào ào vọng từ phòng tắm.

Hề Chính đang tắm.

Lần này, cậu muốn tiến từng bước, kéo dài trận chiến.

Giản Văn Minh liếc nhìn về phía phòng tắm, sau đó nhắm mắt lại.

Để diễn cho giống, cậu đã uống không ít rượu, lúc này thực sự cũng có phần choáng váng.

Không rõ đã ngủ bao lâu, Giản Văn Minh bị cơn khát đánh thức.

Cậu ngồi dậy, cảm thấy cổ họng khô khốc, liền với tay lấy cốc nước Hề Chính đặt sẵn bên giường, ừng ực uống cạn.

Nước lạnh trôi xuống bụng, cậu lập tức cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.

Không biết đã qua bao lâu, trong phòng tối đen như mực, chỉ có ánh trăng nhàn nhạt xuyên qua cửa sổ.

Cậu dụi mắt, vừa định nằm xuống ngủ tiếp thì một cơn sợ hãi chợt len lỏi trong lòng.

Cảm giác đó giống như một con mồi giữa rừng rậm, đang bị mãnh thú âm thầm rình rập.

Cậu mím môi, nhìn về phía bóng tối, cả người chợt run lên.

Bởi vì cậu thấy, trên chiếc ghế trong phòng, dường như có một người đang ngồi.

Cậu lập tức nằm xuống, kéo chăn mỏng trùm kín đầu.

Mồ hôi lạnh rịn đầy trán.

Là Hề Chính sao?

Chắc chắn là hắn.

Nửa đêm nửa hôm không ngủ, lại còn ngồi trong phòng người khác làm gì?

b**n th** quá rồi!

Giản Văn Minh có cảm giác như mình vừa bước chân vào một bộ phim kinh dị.

Cậu hoàn toàn không biết chút gì về tình trạng của Hề Chính!

Ngay sau đó, cậu nghe thấy tiếng bước chân của Hề Chính, từng bước, từng bước chậm rãi tiến về phía cậu.

Đệt! Đệt! Đệt!

Giản Văn Minh thầm mắng chửi trong lòng, tay nắm chặt lấy chăn mỏng.

"Ngủ rồi à?" Giọng của Hề Chính vang lên trong đêm tối, nghe có phần khàn khàn và thô ráp.

Giản Văn Minh lập tức bật dậy, "tách" một tiếng, bật đèn đầu giường.

Lọt vào tầm mắt cậu là Hề Chính, chỉ mặc áo thun và quần đùi.

Mặt đỏ bừng.

Giản Văn Minh lập tức lùi về phía đầu giường:

"Anh làm gì vậy? Nửa đêm nửa hôm rồi, sao lại ở trong phòng tôi?"

"Thời kỳ mẫn cảm của tôi vốn đã qua rồi." Giọng Hề Chính nghe có vẻ vẫn vững vàng, nhưng sắc mặt lại có chút vặn vẹo. "Nhưng không biết sao, tối nay lại bắt đầu. Khó chịu lắm, cơ thể như sắp nổ tung vậy."

Giản Văn Minh: "..."

Không được nhìn xuống, tuyệt đối không được nhìn xuống!

Cậu gắt gao nhìn thẳng vào đôi mắt hơi ửng đỏ của Hề Chính.

"Vậy thì sao?" Cậu lạnh giọng hỏi.

"Em có thể giúp tôi không?" Hề Chính hỏi.

"Giúp kiểu gì?"

Hề Chính không trả lời, chỉ tiến thêm hai bước.

"Cút." Cậu gằn giọng.

"Tại sao lại quay về?" Hề Chính hỏi. "Đã quay lại thì phải có chuẩn bị tâm lý."

Giản Văn Minh cố tỏ ra mạnh mẽ, nhưng trong mắt lại ngập tràn hoảng loạn. Chính hình ảnh đó càng khơi dậy bản năng săn mồi trong người kẻ đối diện.

Giản Văn Minh chết sững.

Cậu vừa nhìn thấy một thứ khiến bản thân kinh hãi.

Cậu thực sự bị Hề Chính dọa cho sợ điếng người.

Có ai lại làm chuyện này chứ?

Ngay trước mặt cậu... c** q**n!

Tim cậu như bị bóp nghẹt, đến cả hơi thở cũng trở nên khó khăn.

Cậu thật sự chỉ muốn bỏ chạy.

"Tôi có phải rất b**n th** không?" Hề Chính lạnh giọng hỏi.

Giản Văn Minh hơi nghiêng người, khẽ gật đầu.

Mẹ nó, thật sự phục sát đất rồi!

Cậu muốn chạy trốn.

Trên đời này, ai không biết xấu hổ thì người đó thắng!

"Bây giờ đã biết chưa?" Hề Chính lại hỏi.

Giản Văn Minh chợt nhớ đến hình ảnh ban ngày của Hề Chính ở công ty.

Bộ vest chỉnh tề, giày da bóng loáng, cà vạt đen, áo sơ mi trắng, mái tóc được vuốt gọn, cả người toát lên vẻ chính trực, trưởng thành, trầm ổn, mang theo khí thế uy nghiêm không dễ xâm phạm.

Tất cả, mẹ nó, đều là giả dối!

Lẽ ra cậu phải bật dậy, nhảy xuống giường mà chửi ầm lên, rồi tung một cú đá bay tên b**n th** này đi.

Nhưng cậu không dám.

Cậu không dám chọc giận Hề Chính.

Cả căn phòng tràn ngập mùi tuyết tùng, khiến tay chân cậu tê dại.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (136)
Chương 1: Chương 1: Hoa hồng nở rộ giữa mùa đông Chương 2: Chương 2: Trao đổi thân phận Chương 3: Chương 3: Chủ động tấn công Chương 4: Chương 4: Cậu ta là quái vật gì vậy Chương 5: Chương 5: Oan gia ngõ hẹp Chương 6: Chương 6: Đệ nhất lạnh lùng lần đầu gặp gỡ Chu Đĩnh Chương 7: Chương 7: Đốt cháy băng và lửa Chương 8: Chương 8: Tôi muốn ngồi lên ngai vàng Chương 9: Chương 9: Càng lạnh lùng, càng mê người Chương 10: Chương 10: Yêu đơn phương Chương 11: Chương 11: 《Tinh Nguyệt Chi Chiến》bắt đầu Chương 12: Chương 12: Tôi vì vị trí trung tâm mà tới Chương 13: Chương 13: Lần đầu tiên lên sân khấu Chương 14: Chương 14: Giọng hát thiên thần Chương 15: Chương 15: Nhất chiến thành danh Chương 16: Chương 16: Em trai ra tay Chương 17: Chương 17: Ngo ngoe rục rịch Chương 18: Chương 18: Mạnh mẽ đoạt lấy hạng một Chương 19: Chương 19: Vương giả hội tụ Chương 20: Chương 20: Tóc đỏ như lửa Chương 21: Chương 21: Giản Văn Minh biết chơi violin Chương 22: Chương 22: Hội trường nổ tung Chương 23: Chương 23: Đêm nay lại thuộc về Giản Văn Minh Chương 24: Chương 24: Pheromone chỉ cho một người ngửi Chương 25: Chương 25: Giá trị tăng vọt Chương 26: Chương 26: Hiệu ứng bùng nổ danh tiếng Chương 27: Chương 27: Lộ rõ hoàn toàn Chương 28: Chương 28: Ghen tị sao Chương 29: Chương 29: Fan CP Chương 30: Chương 30: Ghen Chương 31: Chương 31: Cậu sợ mất khống chế sao Chương 32: Chương 32: Bông hồng cuối cùng của mùa hè, người có còn... Chương 33: Chương 33: Anh em cùng nhau tiến về phía trước Chương 34: Chương 34: Trong mắt anh trai phải ánh lên tia sáng chứ Chương 35: Chương 35: Cùng xe Chương 36: Chương 36: Khoảnh khắc tỏa sáng trên thảm đỏ Chương 37: Chương 37: Em trai cũng muốn cố gắng Chương 38: Chương 38: Anh em cùng nhau tiến về phía trước Chương 39: Chương 39: Anh trai không làm cậu thất vọng Chương 40: Chương 40: Anh trai sắp trở thành huyền thoại Chương 41: Chương 41: Cuối cùng cũng hợp tác rồi Chương 42: Chương 42: Anh và em cùng nhau lên Chương 43: Chương 43: Hai người nhảy Chương 44: Chương 44: Bại lộ Chương 45: Chương 45: Pheromone Chương 46: Chương 46: Cùng nhau sống chung đi Chương 47: Chương 47: Quay xe Chương 48: Chương 48: Thận trọng từng bước Chương 49: Chương 49: Đánh dấu Chương 50: Chương 50: Cảm giác không thể kìm nén Chương 51: Chương 51: Không đủ, không đủ Chương 52: Chương 52: Kẻ thứ ba Chương 53: Chương 53: Hắn không phải kiểu người như tôi Chương 54: Chương 54: Chân tướng kẻ thứ ba Chương 55: Chương 55: Sức chiến đấu của em trai bùng nổ Chương 56: Chương 56: Hai người nhảy Chương 57: Chương 57: CP Giản Mộng Tinh Đĩnh Chương 58: Chương 58: Vượt ngoài dự đoán Chương 59: Chương 59: Kiến nghị xây tổ Chương 60: Chương 60: Thì ra, yêu một người là loại cảm giác này Chương 61: Chương 61: Anh hùng cứu mỹ nhân không bao giờ lỗi thời Chương 62: Chương 62: Đào mật và hoa hồng Chương 63: Chương 63: Một mũi tên trúng hai đích Chương 64: Chương 64: Lật xe Chương 65: Chương 65: Ôm kiểu công chúa Chương 66: Chương 66: Câu dẫn Chương 67: Chương 67: Bị giày vò đến tả tơi Chương 68: Chương 68: Tôi đang trong kỳ mẫn cảm Chương 69: Chương 69: Bùng nổ Chương 70: Chương 70: Nóng Chương 71: Chương 71: Nhà vệ sinh Chương 72: Chương 72: Người đẹp lạnh lùng Chương 73: Chương 73: Chủ động thẳng thắn Chương 74: Chương 74: Hai đường thẳng giao nhau Chương 75: Chương 75: Sự cố bất ngờ Chương 76: Chương 76: Ngốc nghếch, trong sáng và ngọt ngào cùng hoa hồng trắng. Chương 77: Chương 77: Ghen Chương 78: Chương 78: Chiếm hữu cậu ấy Chương 79: Chương 79: Em nguyện ý cùng anh Chương 80: Chương 80: Đủ sao Chương 81: Chương 81: Hôn lên mu bàn tay Chương 82: Chương 82: Nằm mơ Chương 83: Chương 83: Sợ rồi? Giờ mới biết sợ à? Chương 84: Chương 84: Chiến ca Chương 85: Chương 85: Xuất kích Chương 86: Chương 86: Là yêu sao? Chương 87: Chương 87: Quay xe Chương 88: Chương 88: Hề Chính đáng sợ Chương 89: Chương 89: Em có thể chạy trốn Chương 90: Chương 90: Mưa gió sắp đến Chương 91: Chương 91: Thẳng thắn Chương 92: Chương 92: Tôi sớm biết em là Giản Văn Minh Chương 93: Chương 93: Chỉ nói cho em nghe Chương 94: Chương 94: Lão hổ phát uy Chương 95: Chương 95: Nên vì vợ xuất lực Chương 96: Chương 96: Em trốn không thoát Chương 97: Chương 97: Khai chiến Chương 98: Chương 98: Em có hụt hẫng không? Chương 99: Chương 99: Đúng là cặp đôi trời xinh Chương 100: Chương 100: Trên xe Chương 101: Chương 101: Đánh dấu Alpha Chương 102: Chương 102: Ác giả ác báo Chương 103: Chương 103: Bốn người gặp mặt Chương 104: Chương 104: Anh em cột chèo Chương 105: Chương 105: Bốn người Chương 106: Chương 106: Mèo hoang nhỏ Chương 107: Chương 107: Muốn em yêu anh nhiều hơn Chương 108: Chương 108: Hề Chính chính thức tuyên bố Chương 109: Chương 109: Cậu là Giản Văn Minh, hay là Giản Văn Khê Chương 110: Chương 110: Công khai tình yêu Chương 111: Chương 111: Cơm chó Chương 112: Chương 112: Dịu dàng chết người Chương 113: Chương 113: Anh trai tiến về phía trước Chương 114: Chương 114: Khai chiến Chương 115: Chương 115: Gặp bố vợ chồng tương lai Chương 116: Chương 116: Anh em cùng giường Chương 117: Chương 117: Chung thảm đỏ Chương 118: Chương 118: Khúc nhạc dạo cao trào Chương 119: Chương 119: Chuyện gì nên đến cũng sẽ đến Chương 120: Chương 120: Ác giả có ác báo Chương 121: Chương 121: Tình yêu ngọt ngào Chương 122: Chương 122: Ở lại nhà anh đi Chương 123: Chương 123: Chúc phúc cho đôi tân nhân Chương 124: Chương 124: Chỉ mình hắn có thể nhìn thấy Chương 125: Chương 125: Bảy ngày Chương 126: Chương 126: Anh trai phát hiện manh mối Chương 127: Chương 127: Có phải em đang yêu Hề Chính không? Chương 128: Chương 128: Em trai cứ thế bị Hề Chính cuỗm mất rồi Chương 129: Chương 129: Đôi CP Chương 130: Chương 130: Em yêu anh Chương 131: Chương 131: Kết cục Chương 132: Chương 132: Ngoại truyện Giản Văn Khê Chương 133: Chương 133: Ngoại truyện Giản Văn Minh Chương 134: Chương 134: Ngoại truyện Chu Tử Tô Chương 135: Chương 135: Ngoại truyện Cố Vân Tương Chương 136: Chương 136: Chúc cho người hữu tình trên đời đều có thể nên duyên vợ chồng