Chương 89
Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân

Chương 89: Tìm thấy tung tích

Sự việc này cũng là một sự trùng hợp của số phận khi chính Hồng Tiêu Cổ đã giúp Đoạn Vân Thâm níu giữ được mạng sống.

Hồ Tam Tiền từng nói người mắc Hồng Tiêu Cổ sẽ "bất tử bất diệt".

Lời này tuy có phần khoa trương nhưng không phải là tin đồn vô căn cứ.

Khi Hồng Tiêu Cổ phát tác sẽ huy động tối đa các chức năng cơ thể của người bị trúng cổ độc, khiến họ có sức mạnh phi thường và thân thủ linh hoạt. Mặt khác cũng làm suy yếu đáng kể những thứ gây ảnh hưởng tiêu cực đến cơ thể. Đối với vết thương, cổ độc sẽ triệt tiêu cảm giác đau, đồng thời chủ động kiểm soát lượng máu chảy ra, kiểm soát tần suất tim đập. Đây chính là cơ sở cho cách nói "bất tử bất diệt".

Lúc đối mặt với hiểm cảnh, chấp niệm của Đoạn Vân Thâm đã thúc đẩy cổ độc khiến nó mất hoàn toàn kiểm soát.

Giờ sự áp chế của cổ độc lên lý trí khiến Đoạn Vân Thâm rơi vào trạng thái ngủ sâu chưa tỉnh lại.

Việc nó ngăn chặn các vết thương trên cơ thể đã giúp cậu giữ được hơi thở cuối cùng, thậm chí còn khiến cơ thể bắt đầu tự chữa lành nhờ đó Đoạn Vân Thâm không hoàn toàn biến thành một xác chết.

Sau khi nghe Đoạn Linh Thần giải thích, Cảnh Thước nói: "Nếu đã như vậy, cởi bỏ Hồng Tiêu Cổ thì Vân Thâm có thể tỉnh lại?"

Đoạn Linh Thần cười một tiếng yếu ớt như thể đang chế nhạo sự ngây thơ của Cảnh Thước: "Nếu bây giờ ngươi cởi bỏ cổ độc, y sẽ chết ngay lập tức. Ngươi nhìn bộ dạng đầy thương tích đó xem, nếu không có Hồng Tiêu Cổ áp chế và chữa trị, y đã sớm đi gặp Diêm Vương rồi."

Trác Nhược Dương: "Nghĩa là phải đợi đến khi Hồng Tiêu Cổ chữa lành các vết thương trên người Đoạn công tử sau đó mới cởi bỏ cổ độc thì y sẽ tỉnh lại?"

Đoạn Linh Thần lắc đầu, nhìn vẻ mặt hai người này tâm trạng cậu ta dường như vui vẻ hơn một chút, hoàn toàn quên đi vẻ chật vật vừa nãy: "Các ngươi nghĩ như vậy cũng không sai, chỉ là phải xem Vân Thâm ca ca có chờ nổi không thôi— việc chữa trị cần thời gian nhưng ta thấy hoa văn đỗ quyên trên người y đã rất mờ. Khi đóa đỗ quyên này hoàn toàn phai màu chính là lúc Vân Thâm ca ca của ta chết."

Hồng Tiêu Cổ lúc này giải cũng không được mà không giải cũng không xong.

Trác Nhược Dương nghe ý này, hóa ra ngay cả Đoạn Linh Thần cũng không có cách giải quyết tình hình hiện tại, mọi việc tiếp theo chỉ còn cách phó mặc cho số phận.

Xem xem ông trời sẽ để vết thương của Đoạn Vân Thâm được Hồng Tiêu Cổ chữa lành trước hay là để Hồng Tiêu Cổ g**t ch*t cậu trước.

Cảnh Thước: "Đưa xuống đi, chắc là ngươi cũng còn có vấn đề muốn hỏi cậu ta. Ta muốn ở riêng với Vân Thâm một lát."

Trác Nhược Dương quả thật còn có vấn đề cần hỏi, liều thuốc cho dịch bệnh ở Vũ Thành vẫn cần vị tiểu quốc sư này khai ra.

Đoạn Linh Thần có lẽ đã bị phong cách làm việc của Cảnh Thước dọa sợ, lúc này tỏ ra rất hợp tác. Nhưng Trác Nhược Dương vẫn không dám dễ dàng tin tưởng.

Người này quá xảo quyệt, nên sau khi lấy được giải pháp từ miệng tiểu quốc sư, hắn đã thử nghiệm liều nhỏ trên những huynh đệ bị nhiễm bệnh trước sau khi xác định là an toàn mới dám mạnh dạn điều trị cho những người khác.

Lúc này Hạ Giác gần như chỉ còn một hơi, hầu như đã hôn mê cả ngày.

Trác Nhược Dương không rõ giữa hai người rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỉ cảm thấy sau lần Quạ Đen ngất xỉu lần trước, mối quan hệ của họ dường như đã có một thay đổi tinh tế. Nếu phải nói có lẽ là cái cảm giác khoảng cách có chừng mực giữa họ đã biến mất.

Trước đây Quạ Đen luôn tuân thủ nghiêm ngặt sự khác biệt giữa chủ và tớ nên dù hai người luôn kề bên nhau, người ta vẫn cảm thấy họ như cách nhau một tầng ngay cả khi thân thiết cũng chỉ thân thiết có giới hạn.

Sau cái lần Quạ Đen ngất xỉu đó, tình trạng của Hạ Giác trở nên suy yếu thấy rõ dường như đang gần kề cái chết. Trái lại, mối quan hệ giữa hai người họ lại thay đổi một cách bất ngờ, trở nên thân mật đến mức quá đà. Nhiều lần các quân y mang thuốc vào đều phải đỏ mặt ngượng ngùng rời đi.

Khi tìm được phương pháp chữa trị dịch bệnh, Hạ Giác đã hoàn toàn hôn mê. Quạ Đen đã tự mình quyết định cho Hạ Giác trở thành một trong những người đầu tiên thử nghiệm giải pháp này. Dù sao Hạ Giác cũng không còn thời gian để chờ đợi nữa, họ phải thử "còn nước còn tát". May mắn thay kết quả đã không làm họ thất vọng.

Vào ngày thứ ba sau khi Thập Thất và tiểu A Hồ mất tích cuối cùng cũng có tung tích.

Cậu nhóc gần như mất nửa cái mạng mới chạy thoát đến Vũ Thành. Thập Thất vốn đã bị thương ở cánh tay lại trải qua thời gian làm tù binh trong Nam Du nên thể lực suy kiệt. Vất vả lắm mới vào được Vũ Thành nhưng chưa kịp cầu xin sự giúp đỡ từ Trác Nhược Dương thì họ đã bị người của Vương Thụy Trọng bắt giam. Sau đó là hàng loạt biến cố cuối cùng suýt nữa thì bị đưa khỏi quân doanh và giao cho Cảnh Dật. May nhờ sự nhanh nhạy của Thập Thất mà họ mới trốn thoát được.

Chỉ vẻn vẹn ba ngày, Thập Thất đã kiệt quệ như vừa trải qua một trận tra tấn.

Có lẽ ngay cả cậu nhóc cũng không ngờ rằng mình lại bảo vệ tiểu A Hồ đến cùng. Ban đầu, nhóc đi theo Đoạn Vân Thâm và những người khác chỉ vì nghĩ rằng đi theo họ sẽ có cơ hội thăng tiến tốt hơn, hoàn toàn khác với A Tứ - một đứa trẻ đơn thuần muốn báo ơn.

Trong suốt ba ngày gian khổ từ lúc bị bắt cho đến lúc trốn thoát, từng phút từng giây Thập Thất đều nghiêm túc cân nhắc việc bỏ rơi đứa trẻ này để một mình chạy trốn.

Thế nhưng đứa trẻ sơ sinh trong vòng tay cậu nhóc lại thật mềm mại, đôi mắt sáng lấp lánh dường như hiểu được tình huống nguy cấp nên chỉ cần nhóc bảo giữ yên lặng là bé sẽ làm theo.

Cuối cùng Thập Thất vẫn không đành lòng bỏ rơi đứa trẻ này. Đương nhiên cũng phải trả giá, vết thương cũ ở cánh tay do ngã ngựa đã để lại di chứng vĩnh viễn.

Ngay cả A Tứ cũng thấy chuyện này thật khó tin. Khi chỉ có hai người, A Tứ đã thẳng thắn nói:"Ta nghe nói ngươi mất tích cùng với con trai của Đoạn công tử, ta đã đoán nếu gặp nguy hiểm, ngươi sẽ không chút do dự bỏ rơi nó."

A Tứ vốn dĩ không có ấn tượng tốt về Thập Thất. Chẳng hạn như năm xưa ở Giang Bắc Thành, để được ăn no ngủ ấm hơn, Thập Thất đã đi tố cáo việc A Tứ mua khoai lang đỏ cho Đoạn Vân Thâm với cặp "cha mẹ" nuôi. Hay sau đó, khi Thập Thất đi theo A Tứ đến bên cạnh Đoạn Vân Thâm và Cảnh Thước, A Tứ cũng hiểu rõ người này chỉ vì mưu cầu lợi ích lớn hơn chứ không phải vì cái gọi là báo ơn.

Thập Thất cười lạnh, nhìn A Tứ với vẻ giễu cợt:" Ngươi nghĩ ta không nghĩ đến chuyện bỏ rơi nó sao? Một mình ta chạy trốn sẽ tiện hơn nhiều so với việc mang theo nó. Sau khi thoát ra, ta chỉ cần giả vờ đáng thương nói với mọi người rằng ta không tin hai người có thể chạy trốn thành công nên mới quyết định chạy ra trước để cầu cứu. Bằng cách đó, mọi người sẽ không làm khó một đứa trẻ là ta. Hơn nữa nếu nhờ tin báo kịp thời của ta mà họ cứu được thằng nhóc kia an toàn, thì ta vẫn là công thần."

A Tứ lạnh lùng nhìn Thập Thất , buông một câu nói dài dòng và có vẻ vô nghĩa: "Vậy sao ngươi không vứt nó đi? Lương tâm chợt trỗi dậy, cuối cùng cũng nhớ tới công ơn lớn lao của Đoạn công tử đã cứu chúng ta sao."

Thập Thất: "......"

Thập Thất trả lời một cách nghiêm túc: "Bởi vì nó túm chặt lấy quần áo của ta không buông."

Cậu nhóc nói nghe rất thật, cứ như thể lý do duy nhất khiến nhóc không vứt bỏ đứa bé này chỉ là vì nó bám chặt lấy quần áo khiến nhóc không thể vứt được.

Đứa bé tiểu A Hồ và Cảnh Thước có lẽ là trời sinh không hợp nhau.

Khi còn đang chạy loạn, đứa bé này ở trong lòng Thập Thất thì ngoan ngoãn, nghe lời. Sau khi được chuyển sang Trác Nhược Dương ẵm, nó cũng khá là yên tĩnh.

Trác Nhược Dương biết đứa bé mới sinh gặp nhiều khổ sở nên khi tìm được, hắn không giao ngay cho Cảnh Thước mà trì hoãn hai canh giờ tự tay làm sạch cho đứa bé, cho bú sữa dê đã chuẩn bị sẵn, đảm bảo đứa bé trông đỡ tội nghiệp hơn rồi mới báo tin cho Cảnh Thước.

Trong tay Trác Nhược Dương, đứa bé này thay tã hay bú sữa dê đều ngoan vô cùng. Nhưng cứ hễ vừa nhìn thấy Cảnh Thước, nó lập tức gồng cổ lên khóc thét.

Cảnh Thước cũng mới làm cha, thậm chí còn không biết làm sao để ôm con cho thoải mái nhất. Lúc đầu khi biết tin tìm được con, cậu đã hơi bất ngờ và bối rối. Giờ thấy con khóc lại càng hoảng loạn hơn.

Lúc này, trong lòng Cảnh Thước vừa xót xa vừa mềm mại, nhìn đứa bé hắn như thấy hình ảnh của Vân Thâm.

Hắn nhớ lại cảnh Vân Thâm khi ấy một mình sinh con trong doanh trại địch, ban đầu cũng kiên cường không sợ hãi, tưởng như một người có thể gánh vác cả bầu trời. Nhưng chỉ cần Cảnh Thước đứng bên cạnh, Vân Thâm liền bỗng dưng trở nên yếu ớt. Sự yếu ớt đó lại khiến Cảnh Thước cảm thấy yên lòng, muốn cậu dựa dẫm vào mình như vậy.

Cảnh Thước ôm con, không biết phải dỗ thế nào, đứa bé vẫn khóc dữ dội. Cuối cùng không hiểu sao buột miệng nói: "Có muốn đi gặp Vân Thâm không?"

Đứa bé ngẩn người cứ như thể nghe hiểu được, từ từ thút thít sau đó nín khóc hẳn.

Sau đó các tướng sĩ ở Vũ Thành đã bất chấp thánh chỉ triệt binh và hòa đàm của Cảnh Dật. Họ tự mình bắt giam sứ giả hòa đàm, nhờ có quân khởi nghĩa Lĩnh Nam tiếp viện lương thảo đã đánh bại quân Nam Du, đẩy chúng trở lại lãnh thổ của Nam Du, thu hồi lại tất cả các vùng đất đã bị chiếm.

Kinh thành sau đó gửi tới nhiều đạo thánh chỉ. Điều đáng nói là triều đình đã xử lý hành vi "chống lệnh" của quân đội Lĩnh Nam một cách nhẹ nhàng và dễ dãi. Thậm chí trong thánh chỉ còn chủ động nhắc đến những lời như "quân đội biết nắm bắt thời cơ" và "việc không tuân lệnh bên ngoài là có lý do". Triều đình khen ngợi các tướng sĩ đã đánh đuổi giặc ngoại xâm, xem đây là một chuyện đại hỷ. Tội danh lớn như "kháng chỉ bất tuân" cuối cùng chỉ được nhắc đến qua loa, triều đình tự phạt ba chén rượu xem như đã giải quyết xong việc này.

Dù Cảnh Dật tỏ ra khoan dung độ lượng, nhưng người sáng suốt đều nhìn ra được lòng người đã không còn như trước.

Địa vị của Cảnh Thước trong quân đội ở Lĩnh Nam đã thay đổi rõ rệt. Cảnh Thước luôn kiên cường giữ vững Vũ Thành chưa từng lùi bước. Sau khi Đoạn Vân Thâm bị bắt đã kịp thời cung cấp bản đồ phòng ngự quân sự Nam Du cho Vũ Thành. Cảnh Thước sau đó dẫn người đi đốt lương thảo địch, bắt sống tiểu Quốc Sư,  phái người xin viện trợ lương thảo từ quân khởi nghĩa Lĩnh Nam từ đó xoay chuyển cục diện chiến trường.

Thế nhưng Cảnh Dật đã làm gì? Chỉ là một tờ thánh chỉ rút quân và nghị hòa.

Trong khi đó Hạ Giác ở trong quân làm việc cực kỳ quyết liệt. Sau khi chữa khỏi dịch bệnh lập tức tiếp quản quân quyền, xử lý thẳng tay toàn bộ phe cánh thân tín của Vương Thụy Trọng – những kẻ đã tham gia vào việc mai phục Cảnh Thước. Những người ban đầu ủng hộ Cảnh Dật trong quân phần lớn là thuộc hạ của Hạ Cần. Sau khi Hạ Cần mất tích, nhóm người này chuyển sang dựa vào Vương Thụy Trọng. Hành động này của Hạ Giác tương đương với việc quét sạch tất cả thân tín mà Cảnh Dật còn sót lại trong quân đội chỉ trong một lần. Hiện tại nói quân Lĩnh Nam là quân đội của Cảnh Thước cũng không hề quá lời.

Dù đã khỏi bệnh, Hạ Giác vẫn còn rất yếu trông vẫn ốm đau bệnh tật, hầu như không thể rời giường. Khi Trác Nhược Dương có việc cần bàn bạc hầu như phải đến chỗ Hạ Giác và lần nào cũng bị cảnh y và Quạ Đen "chiếu tướng" đến mờ cả mắt. Hạ Giác ngồi trong lòng Quạ Đen uống thuốc. Quạ Đen cau mặt nhưng hành động lại vô cùng tinh tế và dịu dàng.

Trác Nhược Dương ngồi không yên, dựa vào ghế, thấy nhức mắt quá nên vắt chân lên bàn, gượng gạo khơi mào chủ đề: "Người Nam Du đã bị ta đánh về nước họ rồi, sao vẫn chưa thấy họ chịu thôi?"

Hạ Giác nhấp ngụm thuốc, thản nhiên đáp: "Họ thấy rõ triều đình ta đang phải đánh trên hai mặt trận, không thể hao tổn lâu dài được nên đương nhiên kiêu căng. Trong mắt họ, thất bại nhất thời không là gì, chỉ cần nội loạn nước ta chưa dứt thì bên họ luôn có cơ hội để xâm nhập lại lãnh thổ nước ta."

Hạ Giác đang nhắc đến trận chiến sông Mờ Mịt. Sau một thời gian dài giằng co, cuộc chiến giữa Giang Nam và Giang Bắc cuối cùng đã có kết quả. Quân Giang Nam đã vượt sông Mờ Mịt thành công và đánh thẳng vào khu vực Giang Bắc. Hiện tại triều đình đang bố trí phòng vệ gần Giang Bắc Thành, chiến sự vô cùng căng thẳng. Đây cũng là lý do Cảnh Dật nhẹ nhàng bỏ qua chuyện "chống lệnh triều đình" của Cảnh Thước. Vào thời điểm này, nếu Cảnh Dật truy cứu tội lớn và muốn chém đầu tướng sĩ Lĩnh Nam vì chống lệnh, thì chẳng khác nào ép họ phải làm phản.

Hạ Giác uống cạn bát thuốc, quay lại hỏi Trác Nhược Dương: "Công tử Đoạn bên đó thế nào rồi?"

Trác Nhược Dương: "Vẫn y như cũ, ta còn lo vị này ngủ một giấc không tỉnh luôn. Bệ hạ của chúng ta khó khăn lắm mới trông có vẻ tỉnh táo hơn một chút, nếu y mà chết thì Bệ hạ của chúng ta thế nào cũng phải phát điên trở lại cho xem." Lần trước khi ép Đoạn Linh Thần, mọi người đã lờ mờ nhận ra manh mối về sự bất ổn của Cảnh Thước.

Hạ Giác cũng không biết phải nói gì thêm, tình trạng của Đoạn Vân Thâm quả thực khó lường. Hắn im lặng một lát rồi nói: "Một số chuyện đều là mệnh."

Trác Nhược Dương cười khổ: "Nói thì nói vậy nhưng thật sự có mấy ai nhìn thấu được đâu?"

Họ biết nói thêm về chủ đề này cũng vô ích vì thế Trác Nhược Dương chủ động đổi đề tài, giọng có chút bất an: "Nghe nói quân Giang Nam đã đánh đến Giang Bắc Thành rồi, không biết Giang Bắc này giữ được không. Tiểu cô nương nhà tôi vẫn đang ở Kinh Thành đấy." "Tiểu cô nương" mà hắn nhắc đến chính là vị hôn thê của mình.

Việc này không hề vui vẻ chút nào, nếu Giang Nam phá được Giang Bắc, thì bước tiếp theo chính là chân Kinh Thành.

Hạ Giác: "Giang Bắc Thành muốn giữ được, e rằng khó."

Miệng Hạ Giác nói như thể đã được "linh ứng", lời vừa dứt chưa đầy hai ngày, Giang Bắc Thành đã bị phá.

Cũng chính vào ngày quyết định quay về kinh, Cảnh Thước quyết định bắt đầu tháo gỡ cổ độc trên người Đoạn Vân Thâm. Hoa Đỗ Quyên trên người Đoạn Vân Thâm ngày càng héo úa, vết thương của cậu tuy chưa lành hẳn nhưng Cảnh Thước sợ Đoạn Vân Thâm không chờ được nữa.

Editor: sao tui cảm thấy chương này nó bị vội vàng quá ta ơi, đang edit mà tự hỏi xem mình có nhìn lộn không mà tự nhiên đâu ra nội dung lại nhanh như thế🥲🥲🥲

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (98)
Chương 1: Chương 1: Bạo quân là một mỹ nhân Chương 2: Chương 2: Không cần đối tốt với trẫm Chương 3: Chương 3: Hệ thống là fan của bạo quân Chương 4: Chương 4: Bạo quân "không được" Chương 5: Chương 5: Y thích trẫm? Chương 6: Chương 6: Liều chết cứu giá Chương 7: Chương 7: Bạo quân thật sự Chương 8: Chương 8: Hệ thống ca ca Chương 9: Chương 9: Hắn đã trở lại Chương 10: Chương 10: Giúp ái phi hết giận Chương 11: Chương 11: Ngươi thích trẫm Chương 12: Chương 12: Cấm túc ba tháng Chương 13: Chương 13: Trộm bức tranh Chương 14: Chương 14: Tin tưởng (1) Chương 14.2: Chương 14-2 Chương 15: Chương 15: Bệ hạ không hiểu đâu Chương 16: Chương 16: Muốn giết chết cậu Chương 17: Chương 17: Màu môi nhợt nhạt Chương 18: Chương 18: Dán sát một chút Chương 19: Chương 19: Gặm xong bỏ trốn Chương 20: Chương 20: Gặp được gia vương Chương 21: Chương 21: Gia vương keo kiệt Chương 22: Chương 22: Nghe lén Chương 23: Chương 23: Tự công lược bản thân Chương 24: Chương 24: Nghe có cảm động không Chương 25: Chương 25: Ta còn chờ ở đây Chương 26: Chương 26: Hôn nguyên bộ Chương 27: Chương 27: Hắn sinh cũng đúng Chương 28: Chương 28: Phạt Chương 29: Chương 29: Trẫm cho ngươi thổi thổi Chương 30: Chương 30: Câu hỏi liều lĩnh Chương 31: Chương 31: Mong chờ và tin tưởng Chương 32: Chương 32: Nằm ngủ (1) Chương 32.2: Chương 32-2 Chương 33: Chương 33: "Mèo hoang" Chương 34: Chương 34: Thuốc tránh thai Chương 35: Chương 35: Sinh hài tử Chương 36: Chương 36: Lời nói vô căn cứ Chương 37: Chương 37: Trói lại Chương 38: Chương 38: Hình như mình cong rồi? (1) Chương 38.2: Chương 38-2: Hình như mình cong rồi (2) Chương 39: Chương 39: Cùng nhau tắm gội Chương 40: Chương 40: Tắm gội Chương 41: Chương 41: Ái phi muốn làm hoàng hậu không Chương 42: Chương 42: Bạo quân "anh anh anh" Chương 43: Chương 43: Vân phi bị bắt Chương 44: Chương 44: Thần thiếp sai rồi Chương 45: Chương 45: Rớt nội y Chương 46: Chương 46: Đưa ái phi hồi cung Chương 47: Chương 47: Cùng nhau xuất cung Chương 48: Chương 48: Ái phi mới là bạch nguyệt quang Chương 49: Chương 49: Giả say hay say thật Chương 50: Chương 50: Không cần hồ ly Chương 51: Chương 51: Thích con trai hay con gái Chương 52: Chương 52: Chuyện xưa Chương 53: Chương 53: Ta có rồi Chương 54: Chương 54: Trọng thương Chương 55: Chương 55: Quyển 1 hoàn Chương 56: Chương 56: Mạch tượng thai nhi Chương 57: Chương 57: Sinh khí Chương 58: Chương 58: Thổ phỉ Chương 59: Chương 59: Yêu tăng Chương 60: Chương 60: Cười một cái Chương 61: Chương 61: Nhờ xe Chương 62: Chương 62: Xoa xoa Chương 63: Chương 63: Ta và nhãi con cùng rơi xuống nước Chương 64: Chương 64: Xoa xoa x2 Chương 65: Chương 65: Cứu người Chương 66: Chương 66: Cứu người x2 Chương 67: Chương 67: Loạn cục Chương 68: Chương 68: Thai động Chương 69: Chương 69: Nhìn ta Chương 70: Chương 70: Nương tử Chương 71: Chương 71: "phi" Chương 72: Chương 72: "Đoạn Vân Thâm" Chương 73: Chương 73: Không phải như vậy... Chương 74: Chương 74: Lão bà là ai Chương 75: Chương 75: Gặp lại Hạ Giác Chương 76: Chương 76: Đường đệ Chương 77: Chương 77: Miêu oa Chương 78: Chương 78: Đường huynh, ngươi... Chương 79: Chương 79: Tu la tràng Chương 80: Chương 80: Flag Chương 81: Chương 81: Phác tác cổ Chương 82: Chương 82: Mệnh quỹ Chương 83: Chương 83: Hệ thống online Chương 84: Chương 84: Hồ ly tư nhân Chương 85: Chương 85: Chúng ta về nhà Chương 86: Chương 86: Mai phục Chương 87: Chương 87: Quá trễ Chương 88: Chương 88: Hối hận Chương 89: Chương 89: Tìm thấy tung tích Chương 90: Chương 90: Sữa mẹ Chương 91: Chương 91: Tỉnh lại Chương 92: Chương 92: Tiểu A Hồ đói bụng Chương 93: Chương 93: Hoàn Chương 94: Chương 94: Phiên ngoại 1 Nhật ký nuôi dưỡng tiểu A Hồ Chương 95: Chương 95: Phiên ngoại 2: Nhật ký du ngoạn