Chương 89
Nô Lệ Bóng Tối - Q6: Mọi Ác Quỷ Đều Ở Đây

Chương 89: Ra khỏi chuồng

Sinh vật kia thoát khỏi chuồng của nó. Nó là một thứ buồn nôn, một đống da thịt màu xám cao to với một trăm thứ chi linh hoạt và đống mắt to lớn giống nhân loại đến ghê rợn rải rác khắp nơi.

Toàn bộ những con mắt đó đều cháy lên với sự điên cuồng mê sảng.

Cơ thể khổng lồ của nó tiếp tục buông ra, chiếm lấy không gian to hơn hẳn cái lồng mà đã chứa nó. Những cái chi của nó di chuyển, móng vuốt sắc bén b*n r* về mọi hướng. Morrow có lẽ đã có thể chống lại sinh vật ghê sợ kia nếu cô có chuẩn bị. Nhưng mà cô đã không. Cơ thể cô tàn tạ và bị thương nghiêm trọng, tâm trí thoáng bị đông cứng bởi hình ảnh sinh vật kia bằng cách nào đó thoát khỏi sự mê hoặc.

Cô phản ứng chậm chỉ một tích tắc, nhưng mà chỉ cần nhiêu đó. Hình dáng cô biến mất trong cơn thủy triều chi xám, và, cứ như vậy...

Một Người Thăng Hoa của đại gia tộc Song đã bị g**t ch*t.

Amiran nhìn cô ta chết đi với biểu hiện không thể tin nổi.

'Trớ trêu thật...'

Mụ phù thủy đã bị giết bởi chính vật nuôi kinh tởm của cô ta. Cái chết của một kẻ địch mạnh mẽ đáng lẽ nên mang đến cho hắn sự vui sướng, nhưng mà hắn lại cảm giác một sự sợ hãi nghiệt ngã...dù sao thì, sinh vật kia vẫn cần được giải quyết. Và Amiran, bất chấp sự kiêu hãnh và sức mạnh của hắn, không thấy tự tin với cơ hội của mình.

Hắn phải là một kẻ ngu ngốc mới không nhận ra con quái vật buồn nôn kia là gì - một thứ Đồi Bại. Và có vẻ như là một thứ có Lớp cao. Một Ác Quỷ? Không, tệ hơn nữa... một Bạo Chúa.

'Đám khốn kiếp điên khùng kia...chúng lén mang một Bạo Chúa Đồi Bại vào trong thành phố nhân loại? Chúng định giải phóng thứ đó bên trong một thủ đô công hãm?'

Đương nhiên, bản thân Amiran là một trong những kẻ mà đã ngầm cho phép con Bạo Chúa Đồi Bại kia được lẻn vào thành phố của nhân loại, bởi vì nó phù hợp với mục tiêu của họ. Hắn không phải không nhìn ra sự căm ghét này là hai mặt như nào, nhưng mà hắn không để ý đến điều đó. Không có thời gian để suy ngẫm về những vấn đề như vậy.

Bởi vì con Bạo Chúa đã bắt đầu di chuyển. Vẫn còn khoảng vài chục Người Thức Tỉnh còn sống trong sảnh sản xuất tan nát này, đều bị choáng bởi tiếng thét đáng sợ của Morrow. Vài người thuộc về Valor, vài người thuộc về Song - nhưng mà, vào lúc này, sự trung thành của họ là không quan trọng. Dù sao thì, con vật kia không hề quan tâm đến họ trung thành với kẻ nào.

Những chi màu xám bắn qua không trung, nắm lấy vài Người Thức Tỉnh gần cái lồng giam nhất. Máu tràn ra trên mặt đất.

...Amiran đã bắt đầu di chuyển.

"Tập trung lại! Dồn đòn tấn công vào con quái vật!"

Hắn nghiến răng, cảm giác độc tố rút đi tốc độ và sức mạnh của mình. Tên sát thủ Thức Tỉnh kia đã dùng thứ dao gian xảo gì? Một Bậc Thầy như Amiran là không dễ bị đầu độc, vậy mà, hắn có thể cảm giác sự yếu ớt bệnh tật đang tỏa ra khắp cơ thể mình.

Chiến đấu với sự yếu ớt đó, hắn gầm lên và ném cây búa của mình với toàn bộ sức lực của một người Hiệp Sĩ Thăng Hoa. Cây búa chiến tranh xoay vòng trong lúc bay về phía con Bạo Chúa với tốc độ như một viên đạn. Và, như thể một con đường được nó mở ra, một dòng chảy của lực lượng vô hình mãnh liệt theo sau.

Cây búa và dòng lực lượng đánh vào cơ thể to đùng của thứ kinh dị đi lại khó khăn kia với sự hung tợn mà khiến một vụ nổ phát ra. Một đòn tấn công toàn lực từ Amiran là đủ sức hủy diệt một cảnh cổng của Thành Trì...vậy mà con Bạo Chúa chỉ bị đẩy ra sau. Cơ thể của những Người Thức Tỉnh bị nó nắm lấy ngã xuống đất.

Nhưng rồi...họ chậm chạp đứng dậy. Chỉ có điều, họ không còn trông như nhân loại nữa. Có một sự lạnh lẽo tà ác, xa lạ ẩn giấu trong mắt họ, và những sọi dây đen ma quái kéo dài từ lưng họ về phía những chi của con vật màu xám kia.

Những gương mặt xác sống vặn vẹo, và chúng ngượng nghịu lao ra trước về phía Người Thức Tỉnh gần nhất. Lại càng nhiều máu đổ ra. Amiran chửi thề.

'Một thứ điều khiển rối...'

Trước kia, hắn đã không quá lo lắng về việc con vật kia thoát khỏi nhà máy và đến khu vực công nghiệp bên trên - đó là nằm trong phạm vi của nhiệm vụ. Nhưng mà bây giờ thì...cho phép con Bạo Chúa này đến gần đám đông người tị nạn cơ bản là tặng nó cả một đội quân.

Điều đó, hắn không thể cho phép.

Sinh vật kia phải bị tiêu diệt ngay bây giờ, trước khi nó có cơ hội tạo ra một quân đoàn rối thịt. Thật ra thì, con Bạo Chúa chắc chắn phải biết rằng có hàng triệu linh hồn đợi nó gặt hái ngay bên trên. Thông minh như những sinh vật này, nó đáng lẽ phải cố thoát khỏi một kẻ địch nguy hiểm như Amiran và đến bề mặt, nơi mà có một lượng cơ thể vô tận để nó có thể chuyển hóa.

Nhưng mà, vì lý do gì đó, con vật ghê tởm kia có vẻ quyết tâm muốn tàn sát mọi nhân loại ở trong sảnh sản xuất này trước đã. Amiran sẽ không phàn nàn.

"Tấn công, đám khốn kiếp!"

Tiếng thét của hắn lăn qua khắp sảnh, đẩy những Người Thức Tỉnh vào hành động. Những chiến binh của Valor làm theo mệnh lệnh mà không chần chừ, còn vài con sâu còn sống sót của Song có vẻ bối rối không biết nên làm gì.

Vài người miễn cưỡng tham gia tấn công con Bạo Chúa. Vài người cố tấn công những người khác bất chấp tình huống hiện tại - những kẻ đó bị chém gục đầu tiên. Vài người thậm chí còn cố bỏ trốn. Đám hèn nhát không chạy được xa. Amiran đang quá bận rộn để để ý thấy ai đang giết chúng, nhưng mà không kẻ nào có thể biến mất vào cái miệng tăm tối của đường hầm kia.

Bức tường thịt xám và vô số chi lao về phía những kẻ còn lại.

'Mình phải hủy diệt nó...mình phải...mình phải...'

Trong thâm tâm hắn, Amiran biết một Bạo Chúa Đồi Bại không phải một kẻ địch mà hắn có hi vọng tự mình chém giết. Đặc biệt là khi bị trúng độc và yếu đi từ trận chiến với mụ phù thủy đáng nguyền rủa Morrow kia...nhưng mà con này là yếu đến kì lạ. Có lẽ là vì nó đã bị yếu đi sau khi bị nhốt trong lồng lâu như vậy, hoặc có lẽ con Bạo Chúa này đơn giản là loại mà có sức mạnh chủ yếu nằm ở quân đoàn thủ hạ của nó.

Nó cũng hoang dại và điên khùng, gần như là...không có trí tuệ. Chiến đấu với sinh vật này không khác gì chiến đấu với một Quái Vật mạnh mẽ, nếu không phải vì đám rối mà nó có thể tạo ra. Nên, có cơ hội, cho dù cơ hội đó nhỏ đến mấy. Những Người Thức Tỉnh chết đi, chỉ để bị biến thành những con rối. Đám con rối kia rồi lại bị tiêu diệt. Thứ kinh dị loạng choạng làm từ da thịt xám kia nhận vô số vết thương, nhiều cái chi dài của nó bị đập nát hay chém đứt. Nhà máy có vẻ như đang sụp đổ.

'Mình sẽ hủy diệt nó!'

Ngay cả khi Người Thức Tỉnh cuối cùng dưới chỉ huy của hắn chết đi, Amiran vẫn kiên trì. Kiếm của hắn không ngừng vung lên, và những làn sóng lực lượng vô hình đâm sầm vào cơ thể to đùng kia không thôi. Phổi hắn như thiêu đốt, và mạch máu thì đầy độc tố. Tinh túy cạn kiệt. Nhưng mà hắn không chịu thất bại nhiệm vụ của mình... hắn phải chiến thắng.

Và rồi, kì diệu là...Amiran thành công. Đám rối mà vươn ra muốn bắt lấy hắn đột nhiên lúc lắc, rồi ngã xuống. Cơ thể to lớn, gầy gò của đống da thịt xám co giật, và không còn sinh lực ngã lăn ra trên sàn nhà rạn nứt. Ma Pháp nói vào tai hắn. Hắn lung lay, không thể tin được thứ mình thấy, và ngã xuống một đầu gối. Hắn hoàn toàn kiệt sức và không thể di chuyển.

Vậy mà, hắn đã thắng. Hiệp Sĩ Amiran hô hấp từng hơi khó khăn.

"Mình...mình đã thắng!"

Trong sự yên lặng theo sau đó, một giọng nói lạnh lẽo đột nhiên vang len từ đằng sau lưng hắn:

"Phải không?"

Hắn giật mình và quay người lại, ngước nhìn lên trên. Đứng trên hắn là một bóng ma hắc ám. Một con quỷ dữ trong bộ giáp đen đáng sợ, mang một cái mặt nạ ác quỷ mà có ba cái sừng cong. Trong mắt của mặt nạ, không có gì ngoài hắc ám.

'Cái gì? Ai...là ai...'

Mặt nạ khẽ di chuyển, và hai hồ nước hắc ám nhìn thẳng vào linh hồn Amiran, khiến hắn rùng mình. Bóng ma lên tiếng:

"Đúng là vậy ha."

Một khoảnh khắc sau đó, một lưỡi kiếm lạnh lẽo yên lặng trượt vào khe hở trên mặt Amiran, kết liễu tính mạng hắn.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (170)
Chương 1: Chương 1: Tình huống éo le Chương 2: Chương 2: Đi câu cá Chương 3: Chương 3: Cái xác sống động Chương 4: Chương 4: Đông Nam Cực Chương 5: Chương 5: Kẻ Gặt Chương 6: Chương 6: Bắt chước trung thành Chương 7: Chương 7: Với khiên Chương 8: Chương 8: Một người thay đổi Chương 9: Chương 9: Bí mật của đảo Chương 10: Chương 10: Thành Trì không hoạt động Chương 11: Chương 11: Vai trò quen thuộc Chương 12: Chương 12: Thoáng khuây khỏa Chương 13: Chương 13: Bước thứ tư Chương 14: Chương 14: Quyền uy Chương 15: Chương 15: Biết địch Chương 16: Chương 16: Biết ta Chương 17: Chương 17: Mặt trời nửa đêm Chương 18: Chương 18: Quân Trinh Sát Chương 19: Chương 19: Tiểu Yêu Chương 20: Chương 20: Ác quỷ phi thường Chương 21: Chương 21: Hồ đổ nát Chương 22: Chương 22: Ống khói cổ đại Chương 23: Chương 23: Trinh sát Chương 24: Chương 24: Theo đuôi Bạo Chúa Chương 25: Chương 25: Đội quân Bầy Sói Chương 26: Chương 26: Chia sẻ đau đớn Chương 27: Chương 27: Các bậc thầy chiến tranh Chương 28: Chương 28: Nhân lên lực lượng Chương 29: Chương 29: Ngôi sao rơi xuống Chương 30: Chương 30: Bạo Chúa Chương 31: Chương 31: Bóng thứ năm Chương 32: Chương 32: Rút lui nhanh chóng Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34: Theo Gót Đổ Nát Chương 35: Chương 35: Đánh giá cao Chương 36: Chương 36: Bầy quạ Chương 37: Chương 37: Đặc sứ Chương 38: Chương 38: Lời nguyền kinh khủng Chương 39: Chương 39: Tiên phong Chương 40: Chương 40: Tích lũy Chương 41: Chương 41: Những kẻ cùng giường kì lạ Chương 42: Chương 42: Lực lượng đối địch Chương 43: Chương 43: Những quái vật xinh đẹp Chương 44: Chương 44: Kháng biện viên Chương 45: Chương 45: Từng bước một Chương 46: Chương 46: Hiện trạng Chương 47: Chương 47: Nghề gián điệp Chương 48: Chương 48: Thu thập thông tin Chương 49: Chương 49: Trận chiến khổng lồ Chương 50: Chương 50: Bảy Thánh Chương 51: Chương 51: Trò chơi chiến tranh Chương 52: Chương 52: Một loại dối trá khác Chương 53: Chương 53: Bóng Chủng hung hãn Chương 54: Chương 54: Cực kỳ đẫm máu Chương 55: Chương 55: Sinh vật ánh sáng và bóng tối Chương 56: Chương 56: Thì thầm điềm tĩnh Chương 57: Chương 57: Titan ngã xuống Chương 58: Chương 58: Hoàn toàn tình cờ Chương 59: Chương 59: Chuỗi Ác Mộng Chương 60: Chương 60: Đánh giá hiệu suất Chương 61: Chương 61: Khen không ngớt Chương 62: Chương 62: Gương Sự Thật Chương 63: Chương 63: An ủi quên lãng Chương 64: Chương 64: Linh hồn tinh khôi Chương 65: Chương 65: Những cuộc nói chuyện riêng Chương 66: Chương 66: Tiết lộ bất ngờ Chương 67: Chương 67: Leo thang Chương 68: Chương 68: Mâu thuẫn Chương 69: Chương 69: Đám cướp và bầy sói Chương 70: Chương 70: Gần gũi Chương 71: Chương 71: Nhìn trước Chương 72: Chương 72: Mai phục Chương 73: Chương 73: Thông điệp ớn lạnh Chương 74: Chương 74: Buổi sáng yên bình Chương 75: Chương 75: Tái đấu Chương 76: Chương 76: Đấu tập giao hữu Chương 77: Chương 77: Trò chơi của kẻ thua cuộc Chương 78: Chương 78: Khổ sở vì thành công Chương 79: Chương 79: Đánh giá biểu hiện Chương 80: Chương 80: Nhìn chăm chú bức tường Chương 81: Chương 81: Thể hiện bản thân Chương 82: Chương 82: Dạng bóng tối vật chất Chương 83: Chương 83: Thiệt hại ngoài ý muốn Chương 84: Chương 84: Nhà hát bóng tối Chương 85: Chương 85: Tia sợ hãi Chương 86: Chương 86: Mưa máu Chương 87: Chương 87: Khúc ca tàn sát Chương 88: Chương 88: Giải pháp Chương 89: Chương 89: Ra khỏi chuồng Chương 90: Chương 90: Tàng hình Chương 91: Chương 91: Không nhìn điều ác Chương 92: Chương 92: Chuyến dã ngoại Chương 93: Chương 93: Làn đường kí ức Chương 94: Chương 94: Huy hoàng ngày xưa Chương 95: Chương 95: Chờ đợi trong tương lai Chương 96: Chương 96: Trở lại Đảo Thuyền Đắm Chương 97: Chương 97: Rễ hấp thụ máu Chương 98: Chương 98: Bữa tối sẵn sàng Chương 99: Chương 99: CPLPTVNKCKKNCAHKMSTHALLVĐSCĐD Chương 100: Chương 100: Những ngày rảnh rỗi Chương 101: Chương 101: Thép ban phước Chương 102: Chương 102: Ám ảnh cũ Chương 103: Chương 103: Vùng đất tan vỡ Chương 104: Chương 104: Ngày hè tươi đẹp Chương 105: Chương 105: Ấm áp yêu thương Chương 106: Chương 106: Trở về nhà Chương 107: Chương 107: Quần áo mới của Hoàng Tử Chương 108: Chương 108: Những gương mặt quen thuộc Chương 109: Chương 109: Chiến trường của các vị thần Chương 110: Chương 110: Ngày và đêm Chương 111: Chương 111: Kế hoạch của chính hắn Chương 112: Chương 112: Bề ngoài không tồi Chương 113: Chương 113: Đánh lạc hướng Chương 114: Chương 114: Hộp quà sơn mài Chương 115: Chương 115: Ác ma hỗn mang Chương 116: Chương 116: Cảm giác đắng chát Chương 117: Chương 117: Tiếng trống xung trận Chương 118: Chương 118: Chặng đường dài Chương 119: Chương 119: Đo lường sự tiến bộ Chương 120: Chương 120: Logic lạnh lẽo Chương 121: Chương 121: Ba quân đội Chương 122: Chương 122: Chương trình hấp dẫn Chương 123: Chương 123: Một từ ngắn ngủi Chương 124: Chương 124: Tranh luận cuối cùng Chương 125: Chương 125: Trước khi trận chiến bắt đầu  Chương 126: Chương 126: Những bước chuẩn bị cuối cùng  Chương 127: Chương 127: Trận chiến Đầu Lâu Đen (1) Chương 128: Chương 128: Trận chiến Đầu Lâu Đen (2) Chương 129: Chương 129: Trận chiến Đầu Lâu Đen (3) Chương 130: Chương 130: Trận chiến Đầu Lâu Đen (4) Chương 131: Chương 131: Trận chiến Đầu Lâu Đen (5) Chương 132: Chương 132: Trận chiến Đầu Lâu Đen (6) Chương 133: Chương 133: Trận chiến Đầu Lâu Đen (7) Chương 134: Chương 134: Trận chiến Đầu Lâu Đen (8) Chương 135: Chương 135: Trận chiến Đầu Lâu Đen (9) Chương 136: Chương 136: Trận chiến Đầu Lâu Đen (10) Chương 137: Chương 137: Trận chiến Đầu Lâu Đen (11) Chương 138: Chương 138: Trận chiến Đầu Lâu Đen (12) Chương 139: Chương 139: Trận chiến Đầu Lâu Đen (13) Chương 140: Chương 140: Trận chiến Đầu Lâu Đen (14) Chương 141: Chương 141: Trận chiến Đầu Lâu Đen (15) Chương 142: Chương 142: Trận chiến Đầu Lâu Đen (16) Chương 143: Chương 143: Trận chiến Đầu Lâu Đen (17) Chương 144: Chương 144: Trận chiến Đầu Lâu Đen (18) Chương 145: Chương 145: Vào biển lửa Chương 146: Chương 146: Sa Mạc Ác Mộng Chương 147: Chương 147: Đêm đầu tiên Chương 148: Chương 148: Người mới đến Chương 149: Chương 149: Không lối thoát Chương 150: Chương 150: Những người lính đã chết Chương 151: Chương 151: Đến bình minh Chương 152: Chương 152: Kẻ theo sau Chương 153: Chương 153: Tìm kiếm & giải cứu Chương 154: Chương 154: Nguồn gốc của ác mộng Chương 155: Chương 155: Toà tháp thép Chương 156: Chương 156: Bỏ chạy Chương 157: Chương 157: Mệt thấu xương Chương 158: Chương 158: Bị săn Chương 159: Chương 159: Mặt trời bạc Chương 160: Chương 160: Không thể phá hủy Chương 161: Chương 161: Không thể ngăn cản Chương 162: Chương 162: Ngược lại mọi hi vọng Chương 163: Chương 163: Mục tiêu khác nhau Chương 164: Chương 164: Đêm thứ hai Chương 165: Chương 165: Nghỉ ngơi ngắn ngủi Chương 166: Chương 166: Đề nghị hấp dẫn Chương 167: Chương 167: Lời mời hữu nghị Chương 168: Chương 168: Ảo ảnh không thể đạt đến Chương 169: Chương 169: Đêm thứ bảy Chương 170: Chương 170: Địa ngục là trống rỗng