Chương 89
Quỷ Bí Chi Chủ - Q6: Người Theo Đuổi Ánh Sáng

Chương 89: Truyền thụ và kế thừa

Nghe Cattleya nói, "Nữ Vương Thần Bí" Bernadette lặng lẽ nhìn cô vài giây mới lên tiếng:

"Đây là lựa chọn của cô, cũng là tự do của cô."

Cattleya không hề lùi bước, đối diện với nữ vương, hồi lâu mới mấp máy môi nói:

"Tôi biết, cô chắc chắn đã tiêu hủy toàn bộ manh mối, không cho tôi có cơ hội truy tìm dấu chân của cô..."

"Đối với cô mà nói, đây là kết thúc của toàn bộ quá khứ, bất kể có hồi đáp hay không."

Bernadette có mái tóc nâu tùy ý xõa không lên tiếng, vẫn giữ im lặng, dường như đang dùng cách này để xác nhận lời nói của "Thượng Tướng Ánh Sao".

Cattleya thấy thế, gượng cười nói:

"Tôi không nói nếu nửa năm hay một năm cô không quay về, tôi sẽ tìm mọi cách để tìm cô, tôi chỉ muốn xin cô rằng vào thời điểm gặp nguy hiểm, hãy nhớ tụng niệm tôn danh ngài "Kẻ Khờ"."

Cô thản nhiên nói ra danh hiệu kia.

"Nữ Vương Thần Bí" Bernadette chậm rãi gật đầu:

"Tôi sẽ nhớ."

Cattleya chợt mỉm cười, đôi mắt rưng rưng:

"Có thứ gì hay chuyện gì cần giao cho tôi không?"

Bernadette lật bàn tay lại, không biết lấy một vật phẩm từ đâu ra.

Thứ này giống một cái ấm thu nhỏ, màu vàng, bên ngoài giăng kín phù hiệu thần bí phức tạp, miệng ấm có một bấc đèn.

"Nó tên là "Đèn Thần Cầu Nguyện", được đánh số "0-05", xuất hiện sớm nhất có lẽ từ kỷ thứ nhất, ngay cả Chân thần cũng không thể đập nát nó. Bình thường nó không có bất cứ nguy hại nào, cũng không có tác dụng, nhưng nó sẽ không ngừng thông qua giấc mơ và ảo giác để hướng dẫn cô xoa mặt ngoài, triệu hồi ra thần đèn kia." "Nữ Vương Thần Bí" Bernadette giới thiệu vắn tắt về lai lịch và tác dụng của vật phẩm trong tay: "Thần đèn tự xưng là vĩnh hằng, có thể cho cô 10 điều ước, nhưng thường dùng những cách thức cực kỳ vặn vẹo để thực hiện, hoặc là mang đến hậu quả cực kỳ đáng sợ, cha tôi từng nói, người nắm giữ nó có thể dùng ngôn ngữ và sự chuẩn bị để né tránh nguy hại của hai điều ước, nhưng tuyệt đối không được ước điều thứ ba."

Nói tới đây, Bernadette lại nhấn mạnh thêm một câu:

"Tuyệt đối không."

"Nghe có vẻ rất dễ tránh né..." Cattleya vừa suy nghĩ vừa nói: "Cô ước hai điều sau đó đưa cho tôi, tôi ước hai điều sau đó đưa tiếp cho đám người Frank, Heath, như vậy có thể ước được rất nhiều."

Cô chỉ lấy Frank ra làm ví dụ, hoàn toàn không có ý định để tên kia tiếp xúc với thứ nguy hiểm này.

Bernadette nâng "Đèn Thần Cầu Nguyện" lên, khẽ lắc đầu:

"Người nắm giữ và người có được không giống nhau, trước khi tôi chết, cho dù cô có lấy được "Đèn Thần Cầu Nguyện", cũng chỉ là người có được, điều ước đầu tiên của cô đồng thời cũng là điều ước thứ ba của tôi."

"Hơn nữa, tuy chúng ta có thể dùng ngôn ngữ và sự chuẩn bị để tránh thương tổn do điều ước mang đến, nhưng điều này cũng không có nghĩa là thần đèn không có trí tuệ, hoàn toàn ngược lại, ngài ấy cực kỳ thông minh, cực kỳ giảo hoạt, rất có tính tự chủ."

Cattleya "ừm" một tiếng:

"Vậy ngài ấy có điều ước nào không thể thực hiện không?"

"Hiện giờ thì chưa có, nhưng nếu liên quan đến cấp bậc Chân thần, thì mức độ vặn vẹo của điều ước sẽ vượt quá sức tưởng tượng của cô, đơn giản mà nói chính là, nếu cô ước mình trở thành Chân thần danh sách 0, thì cơ thể và linh hồn của cô sẽ hợp thể với một Tà Thần không rõ lai lịch. Hãy nhớ, thần đèn yêu cầu điều ước phải ngắn gọn, nếu không ngài ấy sẽ từ chối, và cho rằng cô đã ước xong một điều." "Nữ Vương Thần Bí" Bernadette giải thích.

Nói xong, cô để người hầu vô hình cầm lấy vật phong ấn đáng sợ "0-05" này bay về phía "Thượng Tướng Ánh Sao" Cattleya.

Đợi Cattleya đưa tay nhận lấy "Đèn Thần Cầu Nguyện", Bernadette mới nói tiếp:

"Nếu cô mơ thấy thần đèn, bị ngài ấy mê hoặc ước nguyện, thì chứng tỏ tôi không thể quay về nữa, cô chính là người giữ nó tiếp theo. Tôi hi vọng điều ước đầu tiên của cô chính là lấy về toàn bộ vật phẩm mà Bernadette Gustav đã mang theo trước khi ra biển, gồm đặc tính phi phàm của bản thân cô ấy, ừm, thời điểm ước tốt nhất là có ngày giờ cụ thể."

Cattleya cúi đầu nhìn chiếc đèn thần màu vàng trong tay, thốt lên:

"Có thể ước cô sống lại không?"

"Nữ Vương Thần Bí" Bernadette lại im lặng vài giây mới nói:

"Tôi sống lại có lẽ chỉ là một con quái vật."

"Nếu cô thực sự muốn làm vậy, có thể hỏi ý kiến vị ngài "Kẻ Khờ" kia."

Cattleya khẽ gật đầu:

"Được."

"Đây là vật phẩm và chuyện tôi cần dặn dò cô, những thứ còn lại tôi sẽ để lại hết cho Yếu Tố Bình Minh, họ sẽ có thủ lĩnh mới, không thể tan rã chỉ vì mất đi một người." Bernadette không nói dài dòng thêm, tỏ vẻ đây là nguyên nhân chủ yếu mình triệu hồi Cattleya đến thành Phỉ Thúy.

Cấp bậc và địa vị của "Đèn Thần Cầu Nguyện" này đều cực kỳ cao, không thể nào thông qua tín sứ để gửi lại.

Không đợi Cattleya đáp lại, vẻ mặt của "Nữ Vương Thần Bí" này chợt dịu dàng:

"Không phải cô vẫn luôn muốn chia sẻ những việc mình gặp được trong nhiều năm qua cho tôi sao?"

"Thượng Tướng Ánh Sao" Cattleya ngẩn ra một chút, gật đầu:

"Ừm, đúng vậy."

Cô chợt đi đến bên cạnh nữ vương, kéo một cái ghế ngồi xuống, đối diện với mặt biển xanh thẳm bên ngoài lan can phỉ thúy.

Bernadette ngồi xuống bên cạnh cô, nghe cô kể về những chuyện mình gặp phải sau khi rời khỏi "Tàu Bình Minh", giống như hồi tưởng về quá khứ.

Những việc này, Cattleya từng đề cập đến trong thư, chỉ là sợ dài quá nên không miêu tả chi tiết, có lẽ đây là lần đầu tiên nói với người khác.

Không biết từ lúc nào, Cattleya đã ngủ mất, mơ thấy những chuyện cách đây rất nhiều năm.

Khi đó cô chỉ là một thiếu nữ, bướng bỉnh không muốn xuống khỏi "Tàu Bình Minh".

Đột nhiên, cô giật mình tỉnh dậy, phát hiện bên cạnh không còn ai, không biết trời tối từ lúc nào, thậm chí đã có ánh rạng đông ló ra.

Cattleya chợt thò tay ném ra một cuộn len hư ảo.

Cuộn len này lăn vào hư không, để lại một sợi len đẹp đẽ.

Dọc theo sợi len này, Cattleya giống như nắm giữ được "Lữ hành", bước chậm vào linh giới, đi ra bên ngoài đảo La Cha.

Cô đứng ở mép vách núi, chuyển ánh mắt về phía xa xa, chỉ thấy trên mặt biển lam thẫm xen lẫn màu đen, một con thuyền buồm hoa lệ cõng ánh ban mai màu cam, lái về phía chân trời.

Cattleya chậm rãi ngồi xuống, người hơi nghiêng về phía trước, hai tay ôm lấy đầu gối, nhìn thật lâu về phía đó.

Mặt trời dần dâng lên, chiếu chút ánh sáng lên người cô.

...

Một điểm phát lương thực, Backlund.

Stelyn Sammer đeo khăn che mặt, không còn liên tục cúi đầu sợ người khác nhận ra mình như mấy tháng trước, bà lo lắng nhìn phía trước xem đã đến lượt mình chưa, lương thực miễn phí đã phát xong chưa.

Bà nghe thấy loáng thoáng có tiếng súng vang lên ở đâu đây, không biết là đến từ quân đội Feysac, Intis, Feynapotter đột phá phòng tuyến hay là cảnh sát đang xử lý kẻ cướp đoạt đồ ăn.

'Kết thúc đi... Trận chiến tranh này mau kết thúc đi...' Stelyn hôm nay đã chạy ra ba điểm cứu tế, lặng lẽ cầu nguyện.

Đúng lúc này, nhân viên công tác cách đó mấy mét cất cao giọng nói:

"Lương thực ở đây đã phát xong rồi!"

Sắc mặt Stelyn chợt xám như tro, bà ngẩng đầu nhìn bầu trời ảm đạm, uể oải lê bước, quay về căn nhà số 17 phố Minsk.

Bà vừa mở cửa, hai đứa trẻ trong nhà đã lao ra, ngẩng gương mặt ngây thơ lên nói:

"Mẹ ơi, mẹ mua được bánh mì chưa?"

"Mẹ ơi, con đói..."

Hai đứa trẻ là sinh đôi, một nam một nữ, vô cùng đáng yêu.

Cánh mũi Stelyn cay cay, gắng gượng nở nụ cười:

"Được rồi."

Bà đi vào nhà, lấy ra chút bánh mì ở ch* k*n đáo, chia đều cho hai đứa trẻ.

Nhìn hai đứa ăn bánh mì mà chẳng để ý gì đến lễ nghi, sắc mặt Stelyn không ngừng thay đổi, lúc thì bi thương, lúc thì đau đớn.

Không lâu sau, chồng của bà Luke Sammer về đến nhà, nhưng trong tay cũng không có lương thực.

Từ khi công ty Coim bị quân đội tiếp quản vì dự luật thời chiến, quản lý cũ này thất nghiệp, chỉ có thể dựa vào chút tích góp trong quá khứ và cứu tế của chính phủ để duy trì gia đình.

"Không lĩnh được..." Thấy vợ ngóng ra, nhìn mình bằng ánh mắt đầy mong đợi, người đàn ông có dáng người cao to, để râu xồm xoàm này xấu hổ cúi đầu.

Stelyn hơn 30 tuổi nhưng dung mạo vẫn còn xinh đẹp hít vào một hơi nói:

"Em cũng vậy... Em lại đi xếp hàng, chắc vẫn còn nơi phát lương thực!"

Không đợi chồng đáp lại, bà chạy ra khỏi cửa.

Luke xoay người, nói với bóng lưng bà:

"Anh cũng đi tìm thêm xem!"

Stelyn không dừng bước, đi qua hai con phố, đến trước một căn nhà có vườn hoa.

Không lâu sau, bà gặp được chủ nhân nơi này, một phú hào hơn 50 tuổi.

"Tôi muốn, tôi muốn mua một chút lương thực." Stelyn lấy ra một xấp tiền mặt nhăn nhúm.

Ông già tóc hoa râm kia cười nói:

"Vì sao tôi phải bán cho cô?"

"Tôi nhớ lần trước cô từ chối tôi cơ mà."

Sắc mặt Stelyn chợt trở nên vô cùng nhợt nhạt, không nói gì, cúi thấp đầu, dùng một bàn tay khác tháo thắt lưng váy.

Cạch một tiếng, chiếc thắt lưng da bò vốn rất tinh xảo nhưng nay đã có nhiều vết bẩn kia rơi xuống đất.

...

Luke Sammer đi lang thang trên đường không mục đích, không biết đi đâu mới lấy được lương thực.

Nhìn những người đi đường, nhìn họ dốc sức bảo vệ những chiếc túi, đôi mắt của quý ngài rất thích máy móc này chợt đỏ ửng.

Ông bất tri bất giác đi theo sau một người, cùng rẽ vào một con đường với người đó.

Còn chưa đến một tiếng đồng hồ nữa là sẽ đến giờ giới nghiêm ban đêm, đây là cơ hội ông không có nhiều.

Người kia đứng ở bên ngoài một tòa nhà, lảo đảo đi về phía cửa.

Đúng lúc này, người đó chợt ngất xỉu, ngã xuống đất.

Luke theo bản năng lùi lại mấy bước, sau đó áp sát lại gần, thử hơi thở của người kia.

Ánh mắt ông bất giác nhìn về chiếc túi được ôm chặt trong lòng anh ta, mũi ngửi thấy mùi bánh mì nướng.

Luke nuốt nước bọt, đưa tay giật lấy cái túi kia.

Bàn tay ông vừa di chuyển, đã sợ hãi quay đầu nhìn về phía căn nhà mà người đi đường này đang định bước vào, thấy trên cửa sổ dán một bức vẽ xấu xí như của trẻ con.

Động tác Luke ngừng lại, vài giây sau, ông đứng dậy đi đến trước cửa tòa nhà, kéo chuông cửa.

Bà chủ trong nhà và một đứa bé nhanh chóng mở cửa, thấy cha mình đang ngất xỉu và túi bánh mì

Chẳng mấy chốc đã đến giờ giới nghiêm, Luke lại uể oải tự ti quay về phố Minsk.

Ông vừa mở cửa nhà mình ra, đã thấy vợ cười nói với mình:

"Em lĩnh được lương thực rồi!"

'Tốt quá...' Luke khẽ thở ra, ôm chặt lấy Stelyn.

...

Audrey đi lại giữa phố lớn ngõ nhỏ, không ai nhìn thấy cô.

Cô không nói gì, đi một mạch về khu Hoàng Hậu, trở về căn biệt thự xa hoa kia, ngửi thấy mùi đồ ăn ngon, gan ngỗng...

Audrey im lặng nhìn hầu nam hầu nữ đi qua đi lại một hồi, sau đó quay về phòng mình.

Nửa đêm, cô khoác áo choàng, đi vào phòng ngủ của cha mẹ, đi tới trước giường họ.

Nhìn hồi lâu, Audrey quỳ một gối xuống, đặt trán mình vào tay cha.

Từng giọt nước mắt lăn xuống, thấm ướt tấm chăn.

Sau đó, cô gái quý tộc tóc vàng mắt xanh này chậm rãi ngẩng đầu lên, khóc thút thít nói với cha mẹ:

"Cha, mẹ, cảm ơn, cảm ơn cha mẹ đã từng dạy con lòng thương xót là gì, nhân từ là gì, đạo đức là gì."

Cô nói xong, nhắm chặt hai mắt lại, đứng bật dậy, xoay người đi ra ngoài, trên mặt không còn bất cứ biểu cảm nào.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (116)
Chương 1: Chương 1: Lừa gạt Chương 2: Chương 2: Lỗi Chương 3: Chương 3: Lối đi hoàng hôn Chương 4: Chương 4: Cho anh một cơ hội Chương 5: Chương 5: Đi trong bóng đêm Chương 6: Chương 6: Suy tư Chương 7: Chương 7: Phong cách Chương 8: Chương 8: Giác ngộ Chương 9: Chương 9: Chứng thực Chương 10: Chương 10: Có tiến bộ Chương 11: Chương 11: Đếm ngược thời gian Chương 12: Chương 12: Lời tiên đoán Chương 13: Chương 13: Tiếp cận Chương 14: Chương 14: "Ăn gian" Chương 15: Chương 15: Đội hình hoành tráng Chương 16: Chương 16: Tên của nó Chương 17: Chương 17: Khi những ngôi sao trở về vị trí cũ  Chương 18: Chương 18: Mỏ neo của ta Chương 19: Chương 19: Dự định của Klein Chương 20: Chương 20: Nghi thức Chương 21: Chương 21: Kẻ thứ ba Chương 22: Chương 22: "Thản nhiên" Chương 23: Chương 23: Đề nghị Chương 24: Chương 24: Kết hợp hành động Chương 25: Chương 25: Ý tưởng rất quan trọng Chương 26: Chương 26: Âm mưu ngoài sáng Chương 27: Chương 27: Hỏi thay Chương 28: Chương 28: Ta có một bề tôi Chương 29: Chương 29: Hai tay chuẩn bị Chương 30: Chương 30: Hiệu quả khác biệt Chương 31: Chương 31: Cổ thành Nois Chương 32: Chương 32: Thánh ngôn Chương 33: Chương 33: Ưu thế của Klein Chương 34: Chương 34: "Ghi lại" Chương 35: Chương 35: Tái hiện Chương 36: Chương 36: Cơ hội và mạo hiểm cùng tồn tại  Chương 37: Chương 37: Thay đổi Chương 38: Chương 38: Mặt dày Chương 39: Chương 39: Ngày lễ mùa đông  Chương 40: Chương 40: Cộng hưởng Chương 41: Chương 41: Nắm chắc tâm lý  Chương 42: Chương 42: Mỗi người nắm chắc nhiệm vụ của mình Chương 43: Chương 43: Hướng Đông Chương 44: Chương 44: Sư tử vồ thỏ Chương 45: Chương 45: Cấp "0" Chương 46: Chương 46: "Vịt con xấu xí" Chương 47: Chương 47: Gió bão tâm linh Chương 48: Chương 48: "Cuồng loạn" Chương 49: Chương 49: Chiếc hộp xui xẻo Chương 50: Chương 50: Tính ngẫu nhiên Chương 51: Chương 51: Chuyên nghiệp Chương 52: Chương 52: Hội Tarot Chương 53: Chương 53: Thu hoạch Chương 54: Chương 54: Bất kể sống chết Chương 55: Chương 55: Cái bẫy dài tận 1000 năm Chương 56: Chương 56: Đều là cáo già  Chương 57: Chương 57: Dorian quyết đoán Chương 58: Chương 58: Sự yên tĩnh rất lâu không thấy  Chương 59: Chương 59: Hai lựa chọn Chương 60: Chương 60: Thành Mặt Trăng Chương 61: Chương 61: Tưởng tượng không ra Chương 62: Chương 62: Truyền bá hào quang Chương 63: Chương 63: Sương mù vĩnh hằng bất biến  Chương 64: Chương 64: Âm thanh Chương 65: Chương 65: Thời gian chưa tới Chương 66: Chương 66: Kiên trì cuối cùng cũng có hồi đáp Chương 67: Chương 67: Nấm Chương 68: Chương 68: Manh mối Chương 69: Chương 69: Đổi một mục tiêu Chương 70: Chương 70: Một bức "màn nhung" Chương 71: Chương 71: Lời nhắn Chương 72: Chương 72: Cơ sở nghiên cứu Chương 73: Chương 73: Cấp bậc đó Chương 74: Chương 74: Suy đoán về tận thế Chương 75: Chương 75: Khuyên giải Chương 76: Chương 76: Phát nấm Chương 77: Chương 77: Nghi thức triệu hồi Chương 78: Chương 78: Mong ước Chương 79: Chương 79: Trưng cầu ý kiến Chương 80: Chương 80: Tạm biệt Chương 81: Chương 81: "Đến thăm" khắp nơi Chương 82: Chương 82: Thí nghiệm đối lập  Chương 83: Chương 83: Hai nơi Chương 84: Chương 84: Hình chiếu "giáng trần" Chương 85: Chương 85: Phụ trợ tốt nhất Chương 86: Chương 86: Cùng hành động Chương 87: Chương 87: Phân chia Chương 88: Chương 88: Phỏng đoán Chương 89: Chương 89: Truyền thụ và kế thừa Chương 90: Chương 90: "Thuỷ triều" Chương 91: Chương 91: Thần Đèn Chương 92: Chương 92: Hành vi mê hoặc của nhân loại  Chương 93: Chương 93: Bận nhưng không cuống Chương 94: Chương 94: Nguyện vọng Chương 95: Chương 95: Không cần triệu hồi cũng có thể giúp đỡ  Chương 96: Chương 96: Nghe theo tâm nguyện  Chương 97: Chương 97: Cuối cùng Chương 98: Chương 98: Chờ đợi 1000 năm Chương 99: Chương 99: Thể hiện uy lực Chương 100: Chương 100: Phía sau cửa Chương 101: Chương 101: Biến hóa Chương 102: Chương 102: Ngài Tên Hề Chương 103: Chương 103: Chúc bình an Chương 104: Chương 104: Làm màu Chương 105: Chương 105: Châm biếm bản thân  Chương 106: Chương 106: Ta có, ngươi không có Chương 107: Chương 107: Quá yếu Chương 108: Chương 108: Thiên biến Chương 109: Chương 109: Vùng đất ngủ say  Chương 110: Chương 110: Toàn trí Chương 111: Chương 111: Không có ai là ngoại lệ  Chương 112: Chương 112: Bản chất của kẻ địch  Chương 113: Chương 113: Thủ hộ cuối cùng  Chương 114: Chương 114: Kế tục Chương 115: Chương 115: Chiến sĩ Chương 116: Chương 116: Ánh sáng