Chương 9
Tâm Hạp - Sơ Hòa

Chương 9: Song Sư (09)

Ở khu vực gần ngoại ô của Tây Thành có một con phố cổ, nhà cửa trên phố đều rất thấp. Do cách xa khu trung tâm thành phố, lại không thuộc về khu đô thị mới ở ngoại ô, không có nhiều cơ hội kinh doanh, người trẻ đi lại rất bất tiện, gần như chỉ có những người già quen sống ở đây là còn ở lại.

 

Thậm chí phố cổ còn giữ lại tục lệ họp chợ vào cuối tuần.

 

Trời hơi nóng, nhưng Mai Thụy Tuyết lại mặc một chiếc áo khoác gió màu đen, kéo mũ trùm lên, bên trong còn đội một chiếc mũ lưỡi trai che mặt.

 

Cô ta chen chúc trong đám người đi chợ, vội vàng mua một miếng đậu phụ, một bó rau muống vừa mới đưa ra chợ, lại đến sạp thịt cắt một miếng thịt ba chỉ, đôi mắt đảo quanh cảnh giác, rồi leo lên một chiếc xe ba gác, nhanh chóng biến mất ở góc phố bụi bặm.

 

Nhà cũ chỉ có 6 tầng, mỗi tầng hai hộ, trông như nhà nguy hiểm sắp sập. Mai Thụy Tuyết dừng xe ba gác ở dưới lầu, dùng tấm bạt nhựa che lên, lại quay đầu nhìn lại hai lượt rồi mới lên lầu.

 

Vừa mở cửa nhà 501 đã nghe thấy tiếng “ư ư” từ trong phòng vọng ra. Mai Thụy Tuyết nhíu mày, trên khuôn mặt khắc khổ vì cuộc sống vất vả bỗng hiện lên vẻ hung dữ. Cô ta ném mạnh mớ rau xuống bàn, cúi đầu nhìn thấy bốn bình gas xếp cạnh tường.

 

Cô ta nghiến răng, bê hai bình trong số đó ra cửa.

 

Tiếng động trong phòng càng lớn hơn, ván giường cũng bị đập kêu ầm ầm. Mặc dù nhà bên cạnh và nhà trên lầu đều không có ai ở, nhưng Mai Thụy Tuyết vẫn sợ đến thót tim.

 

Cô ta ba chân bốn cẳng xông vào trong phòng, giơ tay tát vào mặt Chu Tông Nghệ hai cái, sau đó hạ giọng uy h**p: “Ngoan ngoãn một chút! Nếu không thì đừng có trách tao độc ác!”

 

Tay chân Chu Tông Nghệ đều bị trói, cố định vào đầu giường, miệng còn bị dán băng keo, không nói được lời nào. Hai mắt cậu bé tức giận đến đỏ ngầu, nó không phục nhìn Mai Thụy Tuyết, tựa như chỉ cần gỡ được dây thừng thì nó có thể cắn một nhát vào cổ Mai Thụy Tuyết vậy.

 

Mai Thụy Tuyết bị ánh mắt của cậu nhóc kích động, lại đánh vào đầu cậu nhóc vài cái: “Đồ mất dạy, bà già đó không dạy dỗ mày cho tử tế nên đừng có trách tao! Muốn trách thì trách cái ổ dân quê nhà mày đi!”

 

Mai Thụy Tuyết đứng dậy, từ trong cái tủ cũ kỹ mốc meo lấy ra mấy lọ thuốc, dí vào trước mặt Chu Tông Nghệ: “Biết đây là gì không? Nước muối, glucose! Tí nữa đến giờ ăn cơm, tao sẽ bóc băng dính cho mày, mày mà dám kêu, đến hết hè này mày cũng đừng hòng ăn được gì!”

 

Chu Tông Nghệ sợ hãi co rúm người lại.

 

“Sợ rồi à? Tao nghe nói chỉ cần tiêm hai thứ này vào thì mày sẽ không chết. Ngoan ngoãn ở đây đi, đợi anh trai mày thi đỗ cấp ba.” Nói rồi, ánh mắt Mai Thụy Tuyết lại trở nên hung ác: “Nhưng cấp ba còn quan trọng hơn cấp hai, nếu mày vẫn không biết điều, còn ném bóng rổ tiếp nữa thì chúng ta… chúng ta cùng chết ở đây.”

 

Mai Thụy Tuyết dọa Chu Tông Nghệ xong thì trở lại nhà bếp, bắt đầu băm thịt thái rau, trong lúc đó, cô quay người nhìn về phía bình gas mấy lần, coi đó như là bùa hộ mệnh của cô ta.

 

Thực ra cô ta không muốn cùng Chu Tông Nghệ chết ở đây, trước khi bắt Chu Tông Nghệ đến đây, cô ta chưa từng nghĩ đến việc tích trữ bình gas.

 

Cô ta chỉ là không còn cách nào khác, nếu tiếng ném bóng ở trên lầu tiếp tục, con trai của cô ta sẽ không thể tập trung ôn thi để thay đổi số phận, cả đời sẽ phải lăn lộn trong vũng bùn như cô ta.

 

Năm nay Mai Tung học lớp 9 rồi, còn hơn hai tháng nữa là thi vào cấp 3. Mai Tung rất hiểu chuyện, học hành chăm chỉ, nhưng có lẽ gen không được tốt, không thông minh lắm, học cái gì cũng khó khăn, cần phải bỏ ra nhiều thời gian hơn mới không bị tụt lại so với các bạn.

 

Mỗi ngày Mai Tung đi học về đều học đến tận đêm khuya, nhưng từ năm ngoái, trên lầu liên tục vọng xuống những tiếng động trầm đục có nhịp điệu, cô ta đã lên xem, thì ra là đứa bé nhà họ Chu đang ném bóng rổ.

 

Cô đã từng nói chuyện với bà cụ nhà họ Chu, nhưng bà cụ nói cháu mình ném bóng ở hành lang, không ảnh hưởng đến ai cả, trẻ con cần vận động, bà không có thời gian đưa nó xuống lầu, lỡ đi lạc mất thì ai chịu trách nhiệm?

 

Bà cụ nhà họ Chu còn lấy điện thoại ra, cho cô ta xem video tuyên truyền hàng xóm nên giao lưu, thông cảm cho nhau, còn tặng cho cô ta một miếng sườn hun khói.

 

Tính tình Mai Thụy Tuyết hướng nội, nhút nhát, chồng chết sớm, cô ta làm nghề massage chui, chạy xe ba gác nuôi con trai lớn lên. Để con trai có thể vào học trường cấp hai trọng điểm, cô ta đã tiết kiệm hết mức để mua một căn nhà cũ ở khu dân cư Hoan Tiếu Đình.

 

Mỗi khi tiếng ném bóng vang lên, Mai Tung lại không thể tập trung học tập. Kỳ thi cuối kỳ, thành tích của Mai Tung bị giảm sút, kỳ thi tháng trước, Mai Tung lại tiếp tục tụt dốc.

 

Mai Thụy Tuyết ngày càng lo lắng, cô ta biết có nói chuyện thêm cũng không có kết quả, người ta chỉ cần nói một câu “Tông Nghệ còn là một đứa trẻ, cô thông cảm cho nó chút” là có thể bịt miệng cô ta lại. Báo cảnh sát sao? Cảnh sát không quản những chuyện này….

 

Trằn trọc mãi, Mai Thụy Tuyết bị ý nghĩ đột nhiên xuất hiện làm cho hoảng sợ – cô ta muốn bắt cóc Chu Tông Nghệ, không làm hại cậu bé, chỉ là để cậu bé không thể ném bóng trước khi Mai Tung thi vào cấp 3 mà thôi!

 

Ý nghĩ vừa xuất hiện thì không bao giờ biến mất, mà chỉ tự hoàn thiện hơn.

 

Hồi nhỏ Mai Thụy Tuyết đã từng sống ở con phố cổ này, căn nhà là do bố mẹ cô ta được phân khi còn làm việc trong nhà máy, cha mẹ cô ta đã qua đời, những người già trong khu nhà cũng không còn mấy ai, là một nơi tốt để ẩn náu.

 

Bà cụ nhà họ Chu trông Chu Tông Nghệ rất kỹ, chỉ có khi Chu Tông Nghệ đi học mẫu giáo mới có cơ hội. Mai Thụy Tuyết đang đau đầu không biết làm thế nào để mang Chu Tông Nghệ đi, thì đột nhiên lướt thấy một người phát sóng trực tiếp ở trường mẫu giáo Nguyệt Lượng Hoa.

 

Cô ta đã nghiên cứu xong tất cả video của người phát sóng trực tiếp, phát hiện chiều thứ năm là lúc trường Nguyệt Lượng Hoa quản lý lỏng lẻo nhất, hơn nữa Chu Tông Nghệ thích “mạo hiểm”, càng bị cô giáo cấm không cho đến sân sau, cậu bé càng muốn đến.

 

Mai Thụy Tuyết đánh dấu tất cả camera giám sát trong khu, tìm một con đường không bị quay lại, rồi mang theo quả bóng rổ mới tinh, đứng ở cổng sau ôm cây đợi thỏ.

 

Hôm đó là lần thứ ba cô ta đợi Chu Tông Nghệ.

 

Buổi trưa, tiếng ném bóng mơ hồ thu hút sự chú ý của Chu Tông Nghệ. Cậu bé thò đầu ngó nghiêng chạy đến sân sau, Mai Thụy Tuyết cười vẫy tay với cậu bé.

 

Cậu bé biết dì này là hàng xóm ở dưới nhà mình, lại không kìm được sự cám dỗ của quả bóng rổ, do dự một lát rồi lẻn ra khỏi trường mẫu giáo.

 

Mai Thụy Tuyết: “Anh trai đang thi đấu bóng rổ, cháu có muốn đi xem không?”

 

Chu Tông Nghệ: “Muốn đi muốn đi!”

 

Lên xe ba gác, Mai Thụy Tuyết đưa cho Chu Tông Nghệ một chai nước ngọt. Lúc Chu Tông Nghệ tỉnh lại thì đã bị trói ở đây rồi.

 

Mai Thụy Tuyết thất thần, cắt vào tay, mùi máu tanh nồng lan tỏa trong không khí, cô ta buông dao thái thịt xuống, lẩm bẩm: “Tôi không muốn giết người, tôi không muốn giết người….”

 

Ban đầu, cô ta không hề có ý định làm hại Chu Tông Nghệ, còn chuẩn bị thức ăn từ trước, có trứng có thịt. Nhà cũ có điện nước cũng coi như thuận tiện, cái duy nhất phiền phức là gas, phải đi đấu lại đường ống, còn phải làm thẻ. Thế là cô ta dứt khoát mua bình gas từ nhà hàng gần đó, chuẩn bị để làm bữa ăn dinh dưỡng cho Chu Tông Nghệ.

 

Nhưng Chu Tông Nghệ vừa tỉnh lại đã kêu la ầm ĩ, cô ta luống cuống, đành phải bịt miệng cậu bé lại, còn mua cả bộ thiết bị truyền dịch.

 

Cậu bé đã nhìn thấy mặt cô ta, cô ta không thể ở đây lâu được, sợ Chu Tông Nghệ vùng vẫy thoát ra, lại sợ cảnh sát phát hiện ra sự thật.

 

Cô ta càng ngày càng lo lắng, hôm qua khi đối mặt với câu hỏi của cảnh sát thì suýt chút nữa đã lộ sơ hở. Cả ngày không làm được việc gì, tiếp tục chạy xe ba gác, nhưng cũng suýt chút nữa thì đâm vào người khác.

 

Những lời lên án kẻ bắt cóc trên mạng càng làm cô ta thêm sợ hãi và hối hận.

 

Nếu bị bắt thì phải làm sao? Cô ta đã bắt Chu Tông Nghệ rồi, cho dù có đợi đến khi Mai Tung thi vào cấp 3 xong rồi trả người về nguyên vẹn, như vậy cũng là phạm pháp rồi đúng không? Nhà họ Chu nhất định sẽ không bỏ qua cho cô ta, cô ta sẽ ra sao? Mai Tung thì sao?

 

Cô ta nhìn thấy những bình gas dùng để nấu nướng, ma xui quỷ khiến, cô ta lại mua thêm bốn bình nữa.

 

Cùng lắm thì, cùng lắm thì…..

 

“Ting!”

 

Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên khiến Mai Thụy Tuyết toát mồ hôi lạnh, cô ta run rẩy cầm điện thoại, màn hình nhấp nháy tên “Tung Tung”.

 

Điện thoại vừa kết nối, Mai Tung hỏi: “Mẹ, mẹ đang ở đâu?”

 

“Mẹ, mẹ đang chạy xe, có chuyện gì không?”

 

“Không có gì, con chỉ hỏi thôi. Cảnh sát vừa mới đến nữa.”

 

Lưng Mai Thụy Tuyết đã ướt đẫm mồ hôi lạnh: “Bọn họ nói gì?”

 

“Hỏi có biết mẹ ở đâu không, hỏi việc Chu Tông Nghệ ném bóng có ảnh hưởng gì đến nhà mình không.”

 

Mai Thụy Tuyết không nói được lời nào, một dây thần kinh nào đó trong đầu cô ta lúc này đã đứt rồi.

 

Mai Tung: “Mẹ, mẹ không làm chuyện gì đấy chứ?”

 

“Nói bậy bạ gì vậy?” Mai Thụy Tuyết vội vàng nói: “Con cứ học cho giỏi, chuyện nhà người khác chúng ta không xen vào, mẹ còn phải chạy xe, cúp máy đây.”

 

“Cha mẹ của Mai Thụy Tuyết là công nhân của nhà máy xây dựng Tây Kiều, khu nhà cũ đó vẫn chưa phá dỡ, cô ta mang Chu Tông Nghệ đi chắc chắn phải tìm một nơi để ẩn náu, nhà cũ của nhà họ Mai là nơi ẩn náu tốt nhất của cô ta.” Quý Trầm Giao vừa xem những manh mối mà Thẩm Tê tìm được, vừa gọi điện cho Hà Phong.

 

Một bên, Lăng Liệp đang ăn “bữa cơm yêu thương” của đội trọng án – 5 phút trước, Quý Trầm Giao đích thân đi đến căn tin lấy cho hắn.

 

Một đội Hành động của phân cục Bắc Thành đã lên đường đến phố Tây Kiều, Hà Phong ở trên xe hét: “Đội trưởng Quý, cậu có đến không? Lần này cảm ơn cậu.”

 

Quý Trầm Giao nhìn Lăng Liệp đang cắm cúi ăn cơm, anh dừng lại một lát: “Tôi không đi, Mai Thụy Tuyết là một người phụ nữ trung niên, khi các anh bắt giữ thì chú ý một chút.”

 

“Được được, cậu bận vụ án ở đường Tà Dương đúng không? Chỗ này cứ giao cho tôi.”

 

Cúp điện thoại, Quý Trầm Giao tiếp tục nhìn Lăng Liệp. Mỗi lần Lăng Liệp ăn đều cho anh cảm giác rất ngon miệng. Nhưng thực ra bản thân anh không cho rằng những thứ vừa dầu mỡ vừa mặn kia lại ngon.

 

Nếu tự mình nấu cơm, anh thường sẽ nấu những món ăn ít béo tốt cho sức khỏe, mẹ nuôi Chu Vân luôn nói anh ăn như vậy không có chất dinh dưỡng, may mà anh và cha mẹ nuôi hiện tại không ở cùng một thành phố, Chu Vân cũng chỉ có thể cằn nhằn mà thôi.

 

Cơm ở căn tin nhiều dầu mỡ, anh sẽ cố gắng lọc bớt dầu, Lăng Liệp thì ngược lại, trực tiếp dùng cơm để thấm dầu.

 

Lăng Liệp ngẩng đầu lên: “Hửm?”

 

Quý Trầm Giao định đi: “Ăn cơm của anh đi.”

 

Lăng Liệp lại đặt đũa xuống: “Đội trưởng Quý, có lẽ anh đã mắc phải một sai lầm.”

 

Quý Trầm Giao nghiêng người: “Ý anh là sao?”

 

“Anh coi Mai Thụy Tuyết là một người phụ nữ trung niên bình thường sao?” Lăng Liệp lau miệng, uống nước: “Nếu suy đoán của chúng ta không sai, thì cô ta chính là vì tiếng ném bóng liên tục ở trên lầu nên mới bắt cóc một đứa trẻ như Chu Tông Nghệ. Người phụ nữ trung niên bình thường nào làm được chuyện này?”

 

Ánh mắt Quý Trầm Giao tối lại.

 

“Nếu một người phụ nữ trung niên bình thường khi gặp phải chuyện này, hoặc là tiếp tục nhẫn nhịn, hoặc là lên lầu giải quyết – cho dù là khuyên nhủ lịch sự, hay là chửi bới om sòm gì cũng được, đó đều nằm trong phạm trù ‘bình thường’.” Lăng Liệp nghiêm túc nói: “Nhưng lén lút mang con người ta đi, đây không phải là bình thường, mà là cực đoan. Hơn nữa cô ta giấu rất kỹ, ban đầu bà cụ nhà họ Chu cũng không nghĩ mình đã đắc tội với cô ta.”

 

“Có lẽ cô ta là một người dùng sự trốn tránh, nhút nhát để bảo vệ bản thân và con cái trong gánh nặng cuộc sống lâu dài, nhưng rồi một ngày nào đó cô ta sẽ bùng nổ.” Lăng Liệp nhún vai: “Cô ta đã bùng nổ rồi.”

 

Quý Trầm Giao im lặng vài giây: “Những lời bàn tán trên mạng cũng sẽ k*ch th*ch cô ta, lúc đội trưởng Hà đến, rất có thể cô ta sẽ ngoan cố chống cự. Tôi sẽ thông báo cho đội đặc nhiệm ngay.”

 

Lăng Liệp hỏi: “Anh nghĩ cô ta sẽ chống cự như thế nào?”

 

Vụ án mất tích đã trở thành giải cứu con tin, đội đặc nhiệm có rất nhiều kinh nghiệm, hơn nữa, tuy Mai Thụy Tuyết cực đoan, nhưng chung quy không phải là kẻ hung ác, tàn bạo, lại là phụ nữ, cứu Chu Tông Nghệ từ tay cô ta, không phải là nhiệm vụ quá khó.

 

Nhưng Quý Trầm Giao lại nhìn thấy nguy hiểm trong mắt Lăng Liệp.

 

“Cô ta không thể có súng, nhưng chắc chắn là có dao, dao chặt xương, hoặc là búa.” Lăng Liệp nói: “Đội trưởng Quý, có phải vừa nãy anh đang nghĩ, những thứ này đều dễ giải quyết không? Đến cả đội đặc nhiệm cũng không cần động đến, phân cục mà không xử lý được chuyện này thì chi bằng giải tán luôn cho rồi.”

 

Quý Trầm Giao: “…”

 

Một tia sáng lóe lên trong mắt Lăng Liệp: “Vậy nếu cô ta có bình gas thì sao?”

 

Ba giây sau, Quý Trầm Giao thông báo cho đội đặc nhiệm và một bộ phận đội viên đội trọng án, đồng thời xin cấp trên súng bắn tỉa, khi đang chuẩn bị xuống lầu thì Lăng Liệp đứng dậy, còn chưa kịp mở miệng thì Quý Trầm Giao đã liếc hắn một cái: “Lên xe với tôi.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (229)
Chương 1: Chương 1: Vụ án thứ nhất: SONG SƯ – Chương 1: Song Sư (01) Chương 2: Chương 2: Song Sư (02) Chương 3: Chương 3: Song Sư (03) Chương 4: Chương 4: Song Sư (04) Chương 5: Chương 5: Song Sư (05) Chương 6: Chương 6: Song Sư (06) Chương 7: Chương 7: Song Sư (07) Chương 8: Chương 8: Song Sư (08) Chương 9: Chương 9: Song Sư (09) Chương 10: Chương 10: Song Sư (10) Chương 11: Chương 11: Song Sư (11) Chương 12: Chương 12: Song Sư (12) Chương 13: Chương 13: Song Sư (13) Chương 14: Chương 14: Song Sư (14) Chương 15: Chương 15: Song Sư (15) Chương 16: Chương 16: Song Sư (16) Chương 17: Chương 17: Song Sư (17) Chương 18: Chương 18: Song Sư (18) Chương 19: Chương 19: Song Sư (19) Chương 20: Chương 20: Song Sư (20) Chương 21: Chương 21: Song Sư (21) Chương 22: Chương 22: Song Sư (22) Chương 23: Chương 23: Song Sư (23) Chương 24: Chương 24: Song Sư (24) Chương 25: Chương 25: Song Sư (25) Chương 26: Chương 26: Song Sư (26) Chương 27: Chương 27: Song Sư (27) Chương 28: Chương 28: Song Sư (28) Chương 29: Chương 29: Song Sư (29) Chương 30: Chương 30: Song Sư (30) Chương 31: Chương 31: Song Sư (31) Chương 32: Chương 32: Song Sư (32) Chương 33: Chương 33: Song Sư (33) Chương 34: Chương 34: Song Sư (34) Chương 35: Chương 35: Song Sư (35) Chương 36: Chương 36: Song Sư (36) Chương 37: Chương 37: Song Sư (37) Chương 38: Chương 38: Song Sư (38) Chương 39: Chương 39: Song Sư (39) Chương 40: Chương 40: Song Sư (40) Chương 41: Chương 41: Song Sư (41) Chương 42: Chương 42: Song Sư (42) Chương 43: Chương 43: Song Sư (43) Chương 44: Chương 44: Song Sư (44) Chương 45: Chương 45: Song Sư (45) Chương 46: Chương 46: Song sư (46) Chương 47: Chương 47: Song Sư (47) Chương 48: Chương 48: Song Sư (48) Chương 49: Chương 49: Song Sư (49) Chương 50: Chương 50: Song Sư (50) + Ngoài Tầm Nhìn Chương 51: Chương 51: Vụ án thứ 2: THÂN SƠ – Chương 51: Thân Sơ (01) Chương 52: Chương 52: Thân Sơ (02) Chương 53: Chương 53: Thân Sơ (03) Chương 54: Chương 54: Thân Sơ (04) Chương 55: Chương 55: Thân Sơ (05) Chương 56: Chương 56: Thân Sơ (06) Chương 57: Chương 57: Thân Sơ (07) Chương 58: Chương 58: Thân Sơ (08) Chương 59: Chương 59: Thân Sơ (09) Chương 60: Chương 60: Thân Sơ (10) Chương 61: Chương 61: Thân Sơ (11) Chương 62: Chương 62: Thân Sơ (12) Chương 63: Chương 63: Thân Sơ (13) Chương 64: Chương 64: Thân Sơ (14) Chương 65: Chương 65: Thân Sơ (15) Chương 66: Chương 66: Thân Sơ (16) Chương 67: Chương 67: Thân Sơ (17) Chương 68: Chương 68: Thân Sơ (18) Chương 69: Chương 69: Thân Sơ (19) Chương 70: Chương 70: Thân Sơ (20) Chương 71: Chương 71: Thân Sơ (21) Chương 72: Chương 72: Thân Sơ (22) Chương 73: Chương 73: Thân Sơ (23) Chương 74: Chương 74: Thân Sơ (24) Chương 75: Chương 75: Thân Sơ (25) Chương 76: Chương 76: Thân Sơ (26) Chương 77: Chương 77: Thân Sơ (27) Chương 78: Chương 78: Thân Sơ (28) Chương 79: Chương 79: Thân Sơ (29) Chương 80: Chương 80: Thân Sơ (30) Chương 81: Chương 81: Thân Sơ (31) Chương 82: Chương 82: Thân Sơ (32) Chương 83: Chương 83: Thân Sơ (33) Chương 84: Chương 84: Thân Sơ (34) Chương 85: Chương 85: Thân Sơ (35) Chương 86: Chương 86: Thân Sơ (36) Chương 87: Chương 87: Vụ án thứ ba: Chương 87: Chuyện Tang Ma (1) Chương 88: Chương 88: Chuyện Tang Ma (02) Chương 89: Chương 89: Chuyện Tang Ma (03) Chương 90: Chương 90: Chuyện Tang Ma (04) Chương 91: Chương 91: Chuyện Tang Ma (05) Chương 92: Chương 92: Chuyện Tang Ma (06) Chương 93: Chương 93: Chuyện Tang Ma (07) Chương 94: Chương 94: Chuyện Tang Ma (08) Chương 95: Chương 95: Chuyện Tang Ma (09) Chương 96: Chương 96: Chuyện Tang Ma (10) Chương 97: Chương 97: Chuyện Tang Ma (11) Chương 98: Chương 98: Chuyện Tang Ma (12) Chương 99: Chương 99: Chuyện Tang Ma (13) Chương 100: Chương 100: Chuyện Tang Ma (14) Chương 101: Chương 101: Chuyện Tang Ma (15) Chương 102: Chương 102: Chuyện Tang Ma (16) Chương 103: Chương 103: Chuyện Tang Ma (17) Chương 104: Chương 104: Chuyện Tang Ma (18) Chương 105: Chương 105: Chuyện Tang Ma (19) Chương 106: Chương 106: Chuyện Tang Ma (20) Chương 107: Chương 107: Chuyện Tang Ma (21) Chương 108: Chương 108: Chuyện Tang Ma (22) Chương 109: Chương 109: Chuyện Tang Ma (23) Chương 110: Chương 110: Chuyện Tang Ma (24) Chương 111: Chương 111: Chuyện Tang Ma (25) Chương 112: Chương 112: Chuyện Tang Ma (26) Chương 113: Chương 113: Chuyện Tang Ma (27) Chương 114: Chương 114: Chuyện Tang Ma (28) Chương 115: Chương 115: Chuyện Tang Ma (29) Chương 116: Chương 116: Chuyện Tang Ma (30) Chương 117: Chương 117: Chuyện Tang Ma (31) Chương 118: Chương 118: Chuyện Tang Ma (32) Chương 119: Chương 119: Chuyện Tang Ma (33) Chương 120: Chương 120: Chuyện Tang Ma (34) Chương 121: Chương 121: Vụ án thứ 4: Chương 121: Ngọc Qua (1) Chương 122: Chương 122: Ngọc Qua (02) Chương 123: Chương 123: Ngọc Qua (03) Chương 124: Chương 124: Ngọc Qua (04) Chương 125: Chương 125: Ngọc Qua (05) Chương 126: Chương 126: Ngọc Qua (06) Chương 127: Chương 127: Ngọc Qua (07) Chương 128: Chương 128: Ngọc Qua (08) Chương 129: Chương 129: Ngọc Qua (09) Chương 130: Chương 130: Ngọc qua (10) Chương 131: Chương 131: Ngọc Qua (11) Chương 132: Chương 132: Ngọc Qua (12) Chương 133: Chương 133: Ngọc Qua (13) Chương 134: Chương 134: Ngọc Qua (14) Chương 135: Chương 135: Ngọc Qua (15) Chương 136: Chương 136: Ngọc Qua (16) Chương 137: Chương 137: Ngọc Qua (17) Chương 138: Chương 138: Ngọc Qua (18) Chương 139: Chương 139: Ngọc Qua (19) Chương 140: Chương 140: Ngọc Qua (20) Chương 141: Chương 141: Ngọc Qua (21) Chương 142: Chương 142: Ngọc Qua (22) Chương 143: Chương 143: Ngọc Qua (23) Chương 144: Chương 144: Ngọc Qua (24) Chương 145: Chương 145: Ngọc Qua (25) Chương 146: Chương 146: Ngọc Qua (26) Chương 147: Chương 147: Ngọc Qua (27) Chương 148: Chương 148: Ngọc Qua (28) Chương 149: Chương 149: Ngọc Qua (29) Chương 150: Chương 150: Ngọc Qua (30) Chương 151: Chương 151: Ngọc Qua (31) Chương 152: Chương 152: Ngọc Qua (32) Chương 153: Chương 153: Ngọc Qua (33) Chương 154: Chương 154: Ngọc Qua (34) Chương 155: Chương 155: Ngọc Qua (35) Chương 156: Chương 156: Ngọc Qua (36) Chương 157: Chương 157: Ngọc Qua (37) Chương 158: Chương 158: Ngọc Qua (38) Chương 159: Chương 159: Ngọc Qua (39) Chương 160: Chương 160: Ngọc Qua (40) Chương 161: Chương 161: Ngọc Qua (41) Chương 162: Chương 162: Ngọc Qua (42) Chương 163: Chương 163: Ngọc Qua (43) Chương 164: Chương 164: Ngọc Qua (44) Chương 165: Chương 165: Vụ án thứ 5: Cơn Mưa Lặng Lẽ. Chương 165: Cơn Mưa Lặng Lẽ (01) Chương 166: Chương 166: Cơn Mưa Lặng Lẽ (02) Chương 167: Chương 167: Cơn Mưa Lặng Lẽ (03) Chương 168: Chương 168: Cơn Mưa Lặng Lẽ (04) Chương 169: Chương 169: Cơn Mưa Lặng Lẽ (05) Chương 170: Chương 170: Cơn Mưa Lặng Lẽ (06) Chương 171: Chương 171: Cơn Mưa Lặng Lẽ (07) Chương 172: Chương 172: Cơn Mưa Lặng Lẽ (08) Chương 173: Chương 173: Cơn Mưa Lặng Lẽ (09) Chương 174: Chương 174: Cơn Mưa Lặng Lẽ (10) Chương 175: Chương 175: Cơn Mưa Lặng Lẽ (11) Chương 176: Chương 176: Cơn Mưa Lặng Lẽ (12) Chương 177: Chương 177: Cơn Mưa Lặng Lẽ (13) Chương 178: Chương 178: Cơn Mưa Lặng Lẽ (14) Chương 179: Chương 179: Cơn Mưa Lặng Lẽ (15) Chương 180: Chương 180: Cơn Mưa Lặng Lẽ (16) Chương 181: Chương 181: Cơn Mưa Lặng Lẽ (17) Chương 182: Chương 182: Cơn Mưa Lặng Lẽ (18) Chương 183: Chương 183: Cơn Mưa Lặng Lẽ (19) Chương 184: Chương 184: Cơn Mưa Lặng Lẽ (20) Chương 185: Chương 185: Cơn Mưa Lặng Lẽ (21) Chương 186: Chương 186: Cơn Mưa Lặng Lẽ (22) Chương 187: Chương 187: Cơn Mưa Lặng Lẽ (23) Chương 188: Chương 188: Cơn Mưa Lặng Lẽ (24) Chương 189: Chương 189: Cơn Mưa Lặng Lẽ (25) Chương 190: Chương 190: Cơn Mưa Lặng Lẽ (26) Chương 191: Chương 191: Cơn Mưa Lặng Lẽ (27) Chương 192: Chương 192: Cơn Mưa Lặng Lẽ (28) Chương 193: Chương 193: Cơn Mưa Lặng Lẽ (29) Chương 194: Chương 194: Cơn Mưa Lặng Lẽ (30) Chương 195: Chương 195: Cơn Mưa Lặng Lẽ (31) Chương 196: Chương 196: Cơn Mưa Lặng Lẽ (32) Chương 197: Chương 197: Cơn Mưa Lặng Lẽ (33) Chương 198: Chương 198: Cơn Mưa Lặng Lẽ (34) Chương 199: Chương 199: Cơn Mưa Lặng Lẽ (35) Chương 200: Chương 200: Cơn Mưa Lặng Lẽ (36) Chương 201: Chương 201: Cơn Mưa Lặng Lẽ (37) Chương 202: Chương 202: Cơn Mưa Lặng Lẽ (38) Chương 203: Chương 203: Cơn Mưa Lặng Lẽ (39) Chương 204: Chương 204: Cơn Mưa Lặng Lẽ (40) Chương 205: Chương 205: Cơn Mưa Lặng Lẽ (41) Chương 206: Chương 206: Cơn Mưa Lặng Lẽ (42) Chương 207: Chương 207: Cơn Mưa Lặng Lẽ (43) Chương 208: Chương 208: Cơn Mưa Lặng Lẽ (44) Chương 209: Chương 209: Cơn Mưa Lặng Lẽ (45) Chương 210: Chương 210: Cơn Mưa Lặng Lẽ (46) Chương 211: Chương 211: Cơn Mưa Lặng Lẽ (47) Chương 212: Chương 212: Cơn Mưa Lặng Lẽ (48) Chương 213: Chương 213: Cơn Mưa Lặng Lẽ (49) Chương 214: Chương 214: Cơn Mưa Lặng Lẽ (50) Chương 215: Chương 215: Cơn Mưa Lặng Lẽ (51) Chương 216: Chương 216: Cơn Mưa Lặng Lẽ (52) Chương 217: Chương 217: Cơn Mưa Lặng Lẽ (53) Chương 218: Chương 218: Cơn Mưa Lặng Lẽ (54) Chương 219: Chương 219: Cơn Mưa Lặng Lẽ (55) Chương 220: Chương 220: Cơn Mưa Lặng Lẽ (56) Chương 221: Chương 221: Cơn Mưa Lặng Lẽ (57) Chương 222: Chương 222: Cơn Mưa Lặng Lẽ (58) Chương 223: Chương 223: Cơn Mưa Lặng Lẽ (59) Chương 224: Chương 224: Cơn Mưa Lặng Lẽ (60) Chương 225: Chương 225: Cơn Mưa Lặng Lẽ (61) Chương 226: Chương 226: Phiên ngoại 1 – Ninh Hiệp Sâm và Ngôn Hi Chương 227: Chương 227: Phiên ngoại 2: Dạy Tiểu Quý Nấu Ăn Chương 228: Chương 228: Phiên ngoại 3 – Áo Mới Của Lăng Liệp Chương 229: Chương 229: Ngoại truyện 4 – Khởi Đầu Mới