Chương 9
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Chương 9

Mạnh Đường nhìn thấy Ngụy Xuyên, đuôi mắt cong cong.

Hôm nay hẹn mời cậu ăn cơm, chắc cậu về ký túc xá thay quần áo, vừa hay đi ngang qua.

Mạnh Đường thấy cậu không thèm để ý đến tên Vương Giác bụng dạ hẹp hòi kia, đi thẳng đến trước mặt mình.

“Tay thế nào rồi?” Ngụy Xuyên hỏi cô.

Mạnh Đường cười cười: “Đỡ nhiều rồi, mai cắt chỉ.”

Hai người rõ ràng là thân thiết, Vương Giác hừ một tiếng “xùy”, chỉ vào Mạnh Đường: “Thứ Sáu tuần trước đến tìm tôi chính là vì cô ta à?”

Ngụy Xuyên xoay người, từ trên cao nhìn xuống Vương Giác: “Nếu tay cô ấy không bị thương thì giờ còn đến lượt anh mắng nhiếc chắc, dù sao cũng là do tôi dạy đấy.”

Vương Giác cười “ha” một tiếng: “Cậu dạy ra người như thế này à?”

“Tôi dạy cô ấy qua bài kiểm tra là coi như thành công, tôi chắc chắn trăm phần trăm cô ấy có thể qua bài kiểm tra.” Ngụy Xuyên cười lạnh, “Ngược lại là anh đấy, một thằng đàn ông to xác, lèm bèm làm khó con gái, nói ra ngoài, mặt mũi của viện Thể thao bị anh làm mất sạch rồi đấy.”

“Ngụy Xuyên.” Vương Giác càng thêm tức giận, “Cậu không tập luyện, đến đây làm gì?”

“Huấn luyện viên còn chả quản tôi, anh quản được chắc.” Ngụy Xuyên đảo mắt nâng cổ tay Mạnh Đường lên, “Tay cô ấy bị thương, là tôi đích thân đưa đến bệnh viện, vết thương cắt xéo 4.5 cm, da thịt lật cả ra, máu chảy đầy đất, anh ở đây ra oai cái gì?”

Vương Giác nhíu mày nhìn Ngụy Xuyên: “Khuyên cậu đừng lo chuyện bao đồng.”

“Tôi cứ lo đấy.” Ngụy Xuyên không giận mà còn cười, “Cậy mình lớn hơn chúng tôi một khóa mà giở thói chó má, ai mẹ nó chiều anh chứ, ông đây ở nhà còn cả đống người nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa dỗ dành đây này.”

Nam sinh sau lưng Ngụy Xuyên trêu chọc: “Đàn anh, anh không biết anh Xuyên nhà em ở nhà còn có cái tên là ‘Diệu Tổ’ (làm rạng rỡ tổ tông) à?”

Ngụy Xuyên: “… Cậu ngậm miệng lại đi.”

Cậu chẳng qua chỉ là có ba người chị gái nên bị bọn họ gọi đùa là Diệu Tổ thôi.

Từ nhỏ đến lớn cậu bị ba bà chị đánh đòn và sai vặt không ít đâu.

Mạnh Đường bị biểu cảm của Ngụy Xuyên chọc cho cong môi, cái meme “Diệu Tổ” này cô vẫn biết.

Thạch Lam tưởng cô không biết, ghé vào tai cô nói nhỏ: “Ngụy Xuyên có ba chị gái đấy.”

Mạnh Đường vẫn kinh ngạc trong giây lát, thế mà có tận ba người?

Vương Giác biết mình cứng đối cứng không lại Ngụy Xuyên, nén giận nói:

“Cô ta nói tay bị thương không thể chạm bóng, vậy tôi bảo cô ta chạy bộ, không sai chứ?”

“Anh bắt Mạnh Đường chạy năm vòng.” Thạch Lam chế giễu, “Hơn nữa, cậu ấy đến để xin nghỉ.”

“Năm vòng thì sao?” Vương Giác tự động bỏ qua nửa câu sau của Thạch Lam, “Tôi không quy định thời gian, nhanh chậm do cô ta tự nắm bắt.”

Thạch Lam: “Anh chính là cố ý làm khó người khác, tay Mạnh Đường bị thương, trời lại nóng thế này, ngộ nhỡ bị cảm nắng hay ngã…”

 

“Tay cô ta quý thế cơ à?” Vương Giác lại ngắt lời Thạch Lam, “Chỉ là chút thương tích nhỏ, bày đặt làm bộ làm tịch đòi xin nghỉ, tưởng mình là công chúa về nhà chắc, đây là trường học, đã đến lớp rồi thì phải tuân thủ kỷ luật lớp học.”

“Anh nói đúng rồi đấy, tay của Mạnh Đường quý lắm đấy.” Thạch Lam lửa giận bốc lên ngùn ngụt, “Mười cái mạng anh cũng không đền nổi một cái tay của cậu ấy đâu, anh biết cậu ấy là ai không?”

Ngụy Xuyên nhướng mày, ái chà! Còn có thân phận khác à?

Nữ sinh khoa Mỹ thuật đa phần đều hả hê nhìn Vương Giác, trên mặt không có vẻ ngạc nhiên, rõ ràng trong lòng cũng biết về “thân phận” của Mạnh Đường.

“Sao? Cô ta còn là con gái hiệu trưởng à?” Vương Giác phản bác lại.

“Con gái hiệu trưởng thì không đến mức.” Thạch Lam cười lạnh, “Nhưng viện trưởng của chúng tôi gặp Mạnh Đường cũng phải gọi một tiếng tiểu sư muội đấy.”

“Bảng hiệu sống treo trên trang chủ website khoa Mỹ thuật chúng tôi, anh cũng không đi nghe ngóng thử xem?”

“Ông nội của Mạnh Đường là Mạnh Ngụ Xuân, bậc thầy điêu khắc gỗ Hoàng Dương, di sản phi vật thể, kỹ nghệ tuyệt trần, anh nói xem Mạnh Đường là người thừa kế, tay của cậu ấy có quan trọng không?”

“Cậu ấy mới năm hai, người của bảo tàng mỹ thuật đã đợi cậu ấy đến thực tập rồi.”

“Mấy món điêu khắc cậu ấy làm trên lớp tùy tiện một món cũng phải 5 con số trở lên.”

“Anh đi xem lại danh mục uy tín trong ‘Tuyển tập Thủ công Mỹ nghệ Đương đại Trung Quốc’ xem cái tên trẻ nhất là gì.”

“Mười tám tuổi, tác phẩm đầu tay “Nghịch đồng hí nga” của cậu ấy đoạt giải vàng cuộc thi kỹ pháp điêu khắc gỗ truyền thống, sau đó được chọn vào triển lãm Di sản phi vật thể, hiện đang được lưu giữ tại bảo tàng tỉnh.”

(Nghịch đồng hí nga: Trẻ nhỏ chơi đùa với ngỗng)

“Mức bảo hiểm cho đôi tay này là được định theo tiêu chuẩn của đại sư Mạnh. Mỗi năm đốt tiền bảo hiểm cho đôi tay này, bán anh đi cũng không đủ!”

“Cũng là do Mạnh Đường giấu chuyện bị thương, nếu viện trưởng chúng tôi biết được, mắng anh xối xả một trận còn là nhẹ đấy.”

“Mạnh Đường là khiêm tốn nên không muốn cãi nhau với người khác chứ không phải kẻ ngốc để mặc anh bắt nạt đâu.”

Vương Giác cứng họng, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, anh ta không biết Mạnh Đường lại lợi hại như vậy.

Thạch Lam nói một hơi cho sướng miệng, cục tức nghẹn trong lòng cuối cùng cũng thông suốt, cô ấy nhìn Vương Giác bằng ánh mắt như nhìn thằng ngu.

Trên sân im phăng phắc, vẻ mặt các nữ sinh lớp tự chọn cùng chung phẫn nộ lại có chút tự hào lây.

Mặt Vương Giác đỏ bừng, trán toát mồ hôi, nhưng lời xin lỗi lại kẹt mãi không nói ra được.

Mạnh Đường không mặn mà gì lời xin lỗi của anh ta lắm, quay đầu nói với Thạch Lam: “Tối nay tớ mời Ngụy Xuyên ăn cơm, đi cùng không?”

Mắt Thạch Lam sáng lên: “Được không?”

Mạnh Đường nhìn về phía Ngụy Xuyên, Ngụy Xuyên gật đầu: “Được chứ, gọi cả phòng các cậu đi tôi cũng không có ý kiến.”

Mạnh Đường như có điều suy nghĩ, Ngụy Xuyên đang ám chỉ cô đúng không? Ý là bảo cô dẫn theo Tạ Linh Âm?

Có điều thời gian này làm việc không tiện lắm, quả thực bạn cùng phòng đã giúp cô rất nhiều.

“Vậy thì gọi cả đi.” Mạnh Đường nói, “Bên cậu có mấy người?”

Dù sao người ta mời khách, Ngụy Xuyên cũng ngại gọi cả phòng đi.

Cậu nhìn Mạnh Đường, nói: “Hứa Hạc Thanh nhé.”

Mạnh Đường biết Ngụy Xuyên đang tạo cơ hội cho mình, ngượng ngùng dời mắt đi chỗ khác.

Trước khi rời khỏi sân Mạnh Đường gọi điện cho giáo viên ngay trước mặt Vương Giác, được chấp thuận nghỉ phép, Thạch Lam đương nhiên cũng xin nghỉ cùng.

Vương Giác giống như một tên hề nhảy nhót, ồm ồm ra lệnh cho những sinh viên còn lại tiếp tục tập bóng, nhưng chẳng còn mấy ai nghe anh ta nữa.

Mạnh Đường bị Ngụy Xuyên và Thạch Lam kẹp ở giữa, trò chuyện vài câu rồi tách ra ở phía trước để về ký túc xá.

Tạ Linh Âm và Dương Khả học xong môn tự chọn về, biết Mạnh Đường mời cơm liền khách sáo một hồi.

Thạch Lam cố ý nói: “Ây da, được rồi, tiếc cho hai đại soái ca Ngụy Xuyên và Hứa Hạc Thanh, chỉ có thể để tớ và Mạnh Đường ‘rửa mắt’ thôi.”

“Hứa Hạc Thanh và Ngụy Xuyên cũng đi á?” Dương Khả hét lên.

Tạ Linh Âm hơi nghiêng mặt, cũng đang chăm chú lắng nghe.

Mạnh Đường cười nói: “Hôm bị đứt tay là Ngụy Xuyên đưa tớ đi bệnh viện, tớ muốn mời cậu ấy ăn cơm, mấy hôm trước cậu ấy không rảnh nên kéo dài đến tận hôm nay.”

“Tớ đi tớ đi.” Dương Khả giật phăng cái búi tóc xuống, “Tớ phải đi gội đầu cái đã, có ai đi cùng không.”

Tạ Linh Âm giơ điện thoại lên nói: “Tớ ra ngoài gọi cuộc điện thoại.”

Thạch Lam gật đầu, ghé sát Mạnh Đường hỏi: “Cậu có thấy dạo này tâm trạng Linh Âm không vui không? Mặt cứ lạnh như băng.”

Mạnh Đường lắc đầu: “Không có đâu.”

“Đồ đầu gỗ.” Thạch Lam chê cô.

Mạnh Đường cụp mắt cười khẽ, lấy từ trong tủ quần áo ra một chiếc áo khoác sơ mi.

Điện thoại trên bàn vang lên, Mạnh Đường thấy là Ngụy Xuyên gọi bèn bắt máy.

“Hứa Hạc Thanh có chút việc ở ban đối ngoại, chắc sẽ đến muộn một chút, cậu ấy tự bắt xe qua.”

Ý là đồng ý rồi.

Mạnh Đường ngượng ngùng mím môi nói: “Vậy cậu có thể đi gọi món trước với tớ không?”

Ngụy Xuyên hiểu ngay ý cô, là bạn cùng phòng của Hứa Hạc Thanh, đương nhiên biết cậu ta thích ăn gì.

“Được, tôi lái xe đến dưới lầu 19 đợi cậu.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (266)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 241: Chương 241 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253 Chương 254: Chương 254 Chương 255: Chương 255 Chương 256: Chương 256 Chương 257: Chương 257 Chương 258: Chương 258 Chương 259: Chương 259 Chương 260: Chương 260 Chương 261: Chương 261 Chương 262: Chương 262 Chương 263: Chương 263 Chương 264: Chương 264 Chương 265: Chương 265 Chương 266: Chương 266: Hoàn