Chương 9
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 9: Người đàn ông cô ta thích lại theo đuổi cô à?

Chỉ hai câu nói bâng quơ đã khiến chiếc mặt nạ kiêu ngạo của Dư Uyển xuất hiện vết rạn, cô ta hừ lạnh một tiếng:

“Vẫn mồm mép tép nhảy như ngày nào.”

Miêu Dĩnh đứng bên cạnh hóng hớt đã hiểu ra câu chuyện nên không nhịn được che miệng cười khẽ.

Hóa ra là tình địch à...

“Nếu mọi người đã quen biết nhau rồi thì tôi không cần giới thiệu nữa nhé. Mau đi ăn cơm đi, muộn lắm rồi đấy.”

Miêu Dĩnh lên tiếng giảng hòa để kết thúc chủ đề này.

Nhưng Dư Uyển vẫn không cam lòng, cô ta khoanh tay bước lên đánh giá Kiều Dĩ Miên từ đầu đến chân rồi lườm nguýt đầy vẻ chê bai.

“Có điều... dù cô có giỏi giang đến đâu thì cuối cùng chẳng phải vẫn chôn chân ở cái tòa soạn nhỏ bé rách nát Báo Chiều Sở Thành đó sao? Thật phí công mấy năm trời tranh giành học bổng với tôi.”

Kiều Dĩ Miên chẳng hề để tâm mà cười hùa theo: “Đúng vậy, tiếc thật đấy, ai bảo tôi không có người thân quyền cao chức trọng chứ.”

Dư Uyển trợn tròn mắt cao giọng: “Cô nói linh tinh cái gì đấy! Tôi thi vào đây bằng thực lực của mình! Cô đừng có mà ngậm máu phun người!”

Kiều Dĩ Miên nhún vai dửng dưng: “Ồ, vậy cô giỏi thật đấy, bái phục.”

Nói xong cô cười đầy ẩn ý rồi đi thẳng về chỗ ngồi.

“Cô!” Dư Uyển tức đến mức cắn chặt môi đỏ, đôi mắt được trang điểm kỹ lưỡng vương nét giận dữ chẳng khác nào con mèo bị giẫm phải đuôi.

Mạnh Trường Phong sợ hai người lại cãi nhau nên vội vàng cắt ngang và gọi Dư Uyển đi ăn cơm.

“Đừng ôn chuyện cũ nữa, mau đi ăn cơm thôi! Tôi đói chết mất rồi!”

Dư Uyển hậm hực hừ một tiếng rồi đùng đùng bỏ ra khỏi văn phòng.

Xung quanh lập tức yên tĩnh trở lại khiến Kiều Dĩ Miên thở phào nhẹ nhõm.

Suốt thời đại học cô và Dư Uyển luôn không hợp nhau.

Ban đầu là tranh thứ hạng thi cử, tranh học bổng, sau đó là tranh chức chủ nhiệm câu lạc bộ, tranh cán bộ hội sinh viên sau đó sau nữa phát triển thành tranh đàn ông...

Tất nhiên đàn ông là do Dư Uyển cứ khăng khăng đòi tranh với cô chứ cô thì hận không thể dâng tặng hai tay cho rảnh nợ.

Năm thứ tư đại học, đài truyền hình Lâm Xuyên đến trường tuyển thực tập sinh, cô và Dư Uyển cùng đăng ký.

Nhưng lúc đó chỉ còn lại đúng một suất.

Hai người cùng các bạn khác tham gia thi viết và phỏng vấn, cô đều đứng nhất cả hai vòng.

Tất cả mọi người đều nghĩ suất thực tập này chắc chắn thuộc về cô rồi, nào ngờ kết quả người được chọn lại là Dư Uyển.

Lý do đài truyền hình đưa ra rất đơn giản: Dư Uyển từng làm livestream và tài khoản có hơn năm trăm người theo dõi.

Lúc ấy Kiều Dĩ Miên tin là thật, dù không cam tâm nhưng cũng chẳng oán trách gì.

Mãi về sau nghe Thời Diên kể cô mới biết dượng của Dư Uyển là Phó đài trưởng đài truyền hình và chính ông ta đã chỉ định Dư Uyển vào thực tập.

Lúc này cô mới vỡ lẽ.

Hết kỳ thực tập, Dư Uyển thuận lợi ở lại đài truyền hình Lâm Xuyên.

Còn cô đành lùi một bước về làm ở Báo Chiều Sở Thành.

Thoáng cái đã hai năm không gặp nhưng Kiều Dĩ Miên không ngờ Dư Uyển cũng làm ở Trung tâm tin tức.

Xem ra một tháng tới đây khó tránh khỏi việc phải tiếp tục so chiêu với con khổng tước kiêu ngạo này rồi.

Miêu Dĩnh ngồi trên ghế xoay dịch lại gần Kiều Dĩ Miên tò mò hỏi chuyện.

“Hai em đúng là tình địch thật à? Người đàn ông cô ta thích lại theo đuổi em sao? Đừng trách chị nhiều chuyện nhé, chị chỉ là lần đầu thấy 'người đẹp Dư' bị chặn họng đến mức không nói nên lời thôi, hiếm thấy thật đấy! Buồn cười quá đi mất!”

Kiều Dĩ Miên cười bất lực không phủ nhận cũng chẳng khẳng định.

Chẳng phải tình địch thì là gì, người đàn ông mà Dư Uyển theo đuổi điên cuồng chính là Thời Diên.

Miêu Dĩnh nghiêng đầu ngắm nhìn sườn mặt tinh tế của Kiều Dĩ Miên rồi cảm thán:

“Xem ra mắt nhìn người của anh chàng kia cũng tốt đấy chứ, chị mà là đàn ông thì chị cũng biết nên theo đuổi ai. Nhưng chị nhắc em này, hạn chế chọc vào Dư Uyển thôi, dượng cô ta là Phó đài trưởng nên bình thường cô ta đi ngang trong đài đấy, mọi người ít nhiều đều nhường nhịn cô ta.”

“Vâng em biết rồi ạ.” Kiều Dĩ Miên biết Miêu Dĩnh có ý tốt nên cười gật đầu.

Cả buổi chiều Kiều Dĩ Miên chăm chú biên tập bản thảo và lờ đi tiếng hừ lạnh cố ý của Dư Uyển mỗi khi đi ngang qua cô.

Thời đi học hai người tuy như nước với lửa, không ai nhường ai, chuyện gì cũng phải tranh giành nhưng Dư Uyển chỉ là con khổng tước kiêu ngạo được cái mồm mép, cách đối phó đơn giản và trực tiếp nhất chính là dùng thực lực nghiền ép và phớt lờ cô ta.

Kiều Dĩ Miên rất am hiểu đạo lý này nên hoàn toàn không coi cô ta ra gì.

Sắp đến giờ tan làm thì xấp bản thảo trong tay cũng được xử lý xong.

Cô đang trao đổi kỹ năng quay phim với Mạnh Trường Phong thì bỗng nghe có người hô to ngoài cửa:

“Chấp chính quan sắp đến thị sát thăm hỏi Trung tâm tin tức rồi! Mọi người mau chuẩn bị đi!”

Lúc này Kiều Dĩ Miên mới nhớ ra “nhân vật lớn” mà Miêu Dĩnh nhắc đến lúc trưa, hóa ra lại là Chấp chính quan khu vực Bắc Giang?

Vị nhân vật lớn này trước đây cô cũng từng nghe danh.

Xuất thân từ gia đình quyền quý ở thủ đô nhưng thời niên thiếu lại bị đẩy vào quân khu biên giới khổ cực nhất, nhiều năm lập được chiến công hiển hách và dựa vào bản lĩnh của mình để đạt được huân chương hạng nhất cá nhân.

Thực lực có thừa, vinh quang đầy mình cộng thêm gia thế hùng hậu, con đường phía trước vốn dĩ phải thuận buồm xuôi gió nhưng không ngờ anh lại đột ngột nhảy dù xuống khu vực Bắc Giang có nền kinh tế lạc hậu nhất cả nước để làm Chấp chính quan.

Nguyên nhân sâu xa trong đó thì một phóng viên nhỏ bé như cô hoàn toàn không thể đoán được.

Và những gì cô biết cũng chỉ là những thông tin bề nổi mà ai cũng biết.

Về thân thế bối cảnh hay thậm chí dung mạo của người này thì người thường hoàn toàn mù tịt.

Không ngoài dự đoán, các đồng nghiệp cũng ngạc nhiên y như cô.

Mọi người bắt đầu xì xào bàn tán: “Chấp chính quan mới nhậm chức mà đã đến chỗ chúng ta thị sát thăm hỏi, chứng tỏ rất coi trọng đài truyền hình đấy!”

“Chứ còn gì nữa, đài truyền hình là cửa ngõ tuyên truyền tin tức hàng đầu mà, không coi trọng sao được?”

“Thôi đừng dát vàng lên mặt mình nữa! Cửa ngõ hàng đầu cái nỗi gì, chỗ chúng ta là cái ngành công nghiệp hết thời, suốt ngày dựa vào tiền quảng cáo để sống lay lắt qua ngày, nếu nói coi trọng thì phải là chúng ta coi trọng mấy ông bố quảng cáo mới đúng.”

“Ngành công nghiệp hết thời ư? Tôi thấy sắp tắt nắng luôn rồi ấy chứ...”

Tống Nam Tinh nghe các tiền bối lầm bầm thì không nhịn được an ủi: “Đừng tiêu cực thế chứ, dù sao chúng ta cũng là người làm tin tức có lý tưởng và niềm tin mà!”

“Lý tưởng á? Đừng đùa nữa, dựa vào lý tưởng thì cạp đất mà ăn à.” Một phóng viên lớn tuổi vỗ vai Tống Nam Tinh.

“Người trẻ à, cậu mới vào nghề nên khó tránh khỏi còn bầu nhiệt huyết. Các anh cũng từng trải qua thời kỳ như cậu đấy, lúc đó liều mạng tranh giành tin đầu, tin độc quyền, viết bài mấy nghìn chữ đầy nhiệt huyết, kết quả lãnh đạo xem xong chỉ phán một câu: liên quan đến vấn đề nhạy cảm, tạm thời không đăng... Đảm bảo dạy cậu nhìn nhận lại nghề nghiệp và lý tưởng ngay.”

Tống Nam Tinh gãi đầu vẻ mặt đầy khó hiểu.

Kiều Dĩ Miên đứng xa nghe láng máng được vài câu nên chỉ lắc đầu bất lực.

Họ nói tuy có chút tiêu cực nhưng quả thực đó là thực trạng ở nhiều nơi.

Giữa tiếng bàn tán xôn xao ấy thì ngoài cửa vang lên tiếng bước chân trầm ổn mạnh mẽ.

Mọi người lập tức ngừng than vãn và đồng loạt hướng mắt ra cửa.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (157)
Chương 1: Chương 1: Chia tay đi Chương 2: Chương 2: Từ bỏ ý định cưới tôi đi Chương 3: Chương 3: Tai nạn xe hơi Chương 4: Chương 4: Lên xe tôi đi Chương 5: Chương 5: Nghe lời Chương 6: Chương 6: Chúng ta gặp nhau một chút được không? Chương 7: Chương 7: Sao em có thể máu lạnh như thế Chương 8: Chương 8: Tình địch gặp nhau, đỏ mắt vì ghen Chương 9: Chương 9: Người đàn ông cô ta thích lại theo đuổi cô à? Chương 10: Chương 10: Chủ xe Hồng Kỳ = Đại lãnh đạo? Chương 11: Chương 11: Miên Miên, gả cho anh nhé Chương 12: Chương 12: Tại sao lại theo đuổi tôi? Chương 13: Chương 13: Nói nghe ấm lòng thật đấy Chương 14: Chương 14: Kể ra cũng biết nghe lời đấy Chương 15: Chương 15: Tôi có hẹn rồi Chương 16: Chương 16: Bạn trai cô đâu? Chương 17: Chương 17: Sợ họ bán em đi Chương 18: Chương 18: Cá cược gì cơ? Chương 19: Chương 19: Lại phải lên xe lãnh đạo... Chương 20: Chương 20: Chân tê hết cả rồi Chương 21: Chương 21: Cô nhóc thật dũng cảm - 1 Chương 22: Chương 22: Cô nhóc thật dũng cảm - 2 Chương 23: Chương 23: Độc thân - 1 Chương 24: Chương 24: Độc thân - 2 Chương 25: Chương 25: Tôi tin tưởng cô - 1 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27: Không có chấp chính quan, chỉ có lê diệu Chương 28: Chương 28: Lão hồ ly này đúng là... (1/2) Chương 29: Chương 29: Lão hồ ly này đúng là... (2/2) Chương 30: Chương 30: Không sao, đừng sợ Chương 31: Chương 31: Tôi có thể giải quyết giúp cô Chương 32: Chương 32: Vị này là bạn trai cháu phải không? Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34: Trông ngài chẳng yếu chút nào! (2/2) Chương 35: Chương 35: Đại lãnh đạo chắc chắn giận rồi... Chương 36: Chương 36: Xương cốt chắc cũng bị gọi đến nhũn ra rồi (1/2) Chương 37: Chương 37: Xương cốt chắc cũng bị gọi đến nhũn ra rồi (2/2) Chương 38: Chương 38: Ngài có nhớ em không? Chương 39: Chương 39: Chấp chính quan cũng ở đó... Chương 40: Chương 40: “tiểu kiều” Chương 41: Chương 41: Để tiểu kiều ở lại đây đêm nay (1/2) Chương 42: Chương 42: Để tiểu kiều ở lại đây đêm nay (2/2) Chương 43: Chương 43: Rượu ngấm rồi (1/2) Chương 44: Chương 44: Rượu ngấm rồi (2/2) Chương 45: Chương 45: Sợ cái gì, tôi có ăn thịt cô đâu? (1/2) Chương 46: Chương 46: Sợ cái gì, tôi có ăn thịt cô đâu? (2/2) Chương 47: Chương 47: Ngài có thể để tôi đi được chưa? Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49: Động lòng rồi phải không? Chương 50: Chương 50: Cô nhóc này nhẫn tâm thật... (1/2) Chương 51: Chương 51: Cô nhóc này nhẫn tâm thật... (2/2) Chương 52: Chương 52: Bà muốn tôi làm tiểu tam à? Chương 53: Chương 53: Không nhìn thấy vợ, ngủ không được Chương 54: Chương 54: Em... có thể đợi anh không? Chương 55: Chương 55: Ai gọi đấy? (1/2) Chương 56: Chương 56: Ai gọi đấy? (2/2) Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58: Có phải anh ấy thích em rồi không? (1/2) Chương 59: Chương 59: Có phải anh ấy thích em rồi không? (2/2) Chương 60: Chương 60: Nỗi nhớ như cỏ dại điên cuồng sinh sôi Chương 61: Chương 61: Em tưởng anh có ý đồ đen tối với em à? (1/2) Chương 62: Chương 62: Em tưởng anh có ý đồ đen tối với em à? (2/2) Chương 63: Chương 63: Anh rất nhớ em Chương 64: Chương 64: Mặt em đỏ quá rồi Chương 65: Chương 65: Có chút rung động Chương 66: Chương 66: Tôi làm sai cái gì cơ? (1/2) Chương 67: Chương 67: Tôi làm sai cái gì cơ? (2/2) Chương 68: Chương 68: Ngủ không ngon, không ngủ được Chương 69: Chương 69: Có cần bá đạo thế không? Chương 70: Chương 70: ... đúng là vô lương tâm Chương 71: Chương 71: Ông tổ của sự xéo xắc... Chương 72: Chương 72: Con không thích anh ấy Chương 73: Chương 73: ... điên mất rồi Chương 74: Chương 74: Anh không hiểu cái này, nghe em (1/2) Chương 75: Chương 75: Anh không hiểu cái này, nghe em (2/2) Chương 76: Chương 76: Em không nỡ rời xa... thật ra là anh Chương 77: Chương 77: Không chinh phục nổi một cô gái nhỏ (1/2) Chương 78: Chương 78: Không chinh phục nổi một cô gái nhỏ (2/2) Chương 79: Chương 79: Sai bảo người ta cũng không khách sáo (1/2) Chương 80: Chương 80: Sai bảo người ta cũng không khách sáo (2/2) Chương 81: Chương 81: Còn được tỏ tình nữa cơ đấy... Chương 82: Chương 82: Anh rất thích Chương 83: Chương 83: Có chút nhớ anh ấy Chương 84: Chương 84: Làm rối loạn trái tim anh Chương 85: Chương 85: Gan to thật đấy (1/2) Chương 86: Chương 86: Gan to thật đấy (2/2) Chương 87: Chương 87: Sau này chỉ cho em xem thôi Chương 88: Chương 88: Bắt đầu để ý đến anh ấy rồi Chương 89: Chương 89: Em thích... trai trẻ nhỏ tuổi hơn Chương 90: Chương 90: Gọi lại lần nữa đi, anh thích (1/2) Chương 91: Chương 91: Gọi lại lần nữa đi, anh thích (2/2) Chương 92: Chương 92: Hôn một cái không được à? Chương 93: Chương 93: Nào, hôn đi Chương 94: Chương 94: Làm chuyện gì mờ ám à? Chương 95: Chương 95: Cô nam quả nữ còn muốn tránh hiềm nghi? Chương 96: Chương 96: Không giận nữa nhé? Chương 97: Chương 97: Có mệt không? Chương 98: Chương 98: Không thích à? Chương 99: Chương 99: Phóng viên nhỏ hung dữ quá Chương 100: Chương 100: Phóng viên nhỏ hung dữ quá (1) Chương 101: Chương 101: Phóng viên nhỏ hung dữ quá (2) Chương 102: Chương 102: Phóng viên nhỏ hung dữ quá (3) Chương 103: Chương 103: Không thích à? Chương 104: Chương 104: Cô đoán xem, việc quan trọng gì? Chương 105: Chương 105: Không nhận ra Chương 106: Chương 106: Thế thì anh nhắm mắt lại Chương 107: Chương 107: Cần giúp đỡ không? Chương 108: Chương 108: Cô ấy là người phụ nữ anh thích Chương 109: Chương 109: Tim đập nhanh vô cớ Chương 110: Chương 110: Đừng để bản thân vất vả quá Chương 111: Chương 111: Chịu khó ở cùng anh nhé? (1/2) Chương 112: Chương 112: Lại không bảo em hôn Chương 113: Chương 113: Cần dịch vụ dỗ ngủ không? (1/2) Chương 114: Chương 114: Cần dịch vụ dỗ ngủ không? (2/2) Chương 115: Chương 115: Anh chỉ thích ăn... em Chương 116: Chương 116: Em chỉ biết kỳ an toàn Chương 117: Chương 117: Thơm quá, muốn dính lấy anh Chương 118: Chương 118: Tôi ấy à, bao che người nhà lắm Chương 119: Chương 119: Còn hài lòng không? Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121: Sao cứ thấy ngực cậu to hơn thế nhỉ? (1/2) Chương 122: Chương 122: Sao cứ thấy ngực cậu to hơn thế nhỉ? (2/2) Chương 123: Chương 123: Nhiệt tình thế cơ à... Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125: Mèo con xấu hổ rồi Chương 126: Chương 126: Dù có giết chết anh cũng không sao Chương 127: Chương 127: Chắc chắn... muốn hôn ở đây à? Chương 128: Chương 128: Đè cả đời cũng được Chương 129: Chương 129: Tôi có bạn trai rồi Chương 130: Chương 130: Mày... mày đừng có qua đây! Chương 131: Chương 131: Có thể hôn thêm lát nữa không? Chương 132: Chương 132: Định lực của bạn gái tốt thật đấy Chương 133: Chương 133: Chấp chính quan sắp bị người ta nẫng tay trên rồi! Chương 134: Chương 134: Đừng sợ, nhanh thôi Chương 135: Chương 135: Ôm trọn không góc chết Chương 136: Chương 136: Đợi em khỏi rồi tính sổ sau Chương 137: Chương 137: Em ra ngoài! Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139: Còn muốn tiếp tục không? Chương 140: Chương 140: Về nhà với anh, hay là anh đưa em về nhà? Chương 141: Chương 141: Chấp chính quan có con rồi (1/2) Chương 142: Chương 142: Chấp chính quan có con rồi (2/2) Chương 143: Chương 143: Anh nhát gan từ bao giờ thế? Chương 144: Chương 144: Phóng viên tiểu kiều cậy được sủng mà kiêu Chương 145: Chương 145: Em giỏi lắm! (1/2) Chương 146: Chương 146: Em giỏi lắm! (2/2) Chương 147: Chương 147: Khéo dụ người thật đấy (1/2) Chương 148: Chương 148: Khéo dụ người thật đấy (2/2) Chương 149: Chương 149: Đừng cọ lung tung Chương 150: Chương 150: Cứ muốn nhổ răng cọp Chương 151: Chương 151: Miên Miên, Em Đang Trả Thù Anh Sao? Chương 152: Chương 152: Miên Miên, Em Đang Trả Thù Anh Sao? - 2 Chương 153: Chương 153: Có Đau Không? Chương 154: Chương 154: Có Đau Không? - 2 Chương 155: Chương 155: Có Phải Thích Cậu Rồi Không? Chương 156: Chương 156: Phóng Viên Tiểu Kiều Uống Say Rồi Chương 157: Chương 157: Phóng Viên Tiểu Kiều Uống Say Rồi - 2