Chương 9
Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc

Chương 9: Thích người nhỏ tuổi hơn

Ngày thực tập đầu tiên kết thúc, Hứa Niệm Sênh có cảm giác nửa mừng nửa lo. Quan hệ đồng nghiệp thì không đáng kể, nhưng chuyện sếp là người từng được mình tỏ tình trước đây thì thật sự quá khó tin. Nếu hỏi Hứa Niệm Sênh có còn thích Tống Mạch Xuyên không, câu trả lời chắc chắn là không, vì hormone của người hiện đại không thể duy trì tình cảm yêu mến lâu đến vậy. Tuy nhiên, không còn yêu mến không có nghĩa là không bận tâm. Trong thâm tâm, Hứa Niệm Sênh chỉ có thể hy vọng làm sao đó tiếp xúc với Tống Mạch Xuyên càng ít càng tốt. Cô là một người lý trí, nhưng cũng hiểu rõ sức hấp dẫn của Tống Mạch Xuyên. Con người không thể, ít nhất là không nên, vấp ngã hai lần cùng một chỗ.
Hứa Niệm Sênh trở về ký túc xá với vẻ mặt đầy mệt mỏi, chào đón cô là ánh mắt tò mò của các bạn cùng phòng.
“Sênh Sênh bé bỏng, ngày đầu thực tập có khuấy đảo mọi người không?”
Cô khiêm tốn đáp: “Không đâu, không có, chỉ thể hiện ở mức bình thường thôi.”
Quan hệ đồng nghiệp của Hứa Niệm Sênh rất khó nói, không phải là xấu, chỉ là mọi người chưa thân thiết, thêm vào đó là sự cạnh tranh giữa các cá nhân, nên sự quan tâm của đồng nghiệp chỉ dừng ở mức xã giao mà thôi. Đây không phải là vấn đề lớn. Thời buổi này ấy mà, sinh viên cứ ra khỏi giảng đường đại học, làm gì còn mấy ai có thể thân thiết với nhau được như trước đó nữa. Ngoài những người sống cùng ký túc xá, đi trên đường có gặp cũng chưa chắc đã chào hỏi nhau.
Tuy nhiên, lúc tan ca hôm nay, có thể thấy rõ các thực tập sinh cùng đợt đang dò hỏi về cái gọi là “cửa sau” của cô. Đương nhiên, Hứa Niệm Sênh tự biết mình không có bất kỳ lợi thế cạnh tranh nào so với họ. Cho dù kết thúc đợt thực tập, cô cũng sẽ không có cơ hội được giữ lại làm nhân viên chính thức ở đây. Nhưng đối với những người khác, một đồng nghiệp “đi cửa sau” rõ ràng đã tạo thêm không ít áp lực, nhưng đồng thời cũng tiếp thêm động lực để cố gắng gấp đôi.
Không phải nhân viên của công ty mình, cho nên Hứa Niệm Sênh hoàn toàn không cảm thấy xót, cứ mặc kệ cho họ cạnh tranh khốc liệt cũng chẳng sao.
Việc đầu tiên khi về ký túc xá là đi tắm rửa, việc thứ hai là nhắn tin trên WeChat để “lên án” hành vi hai mang của Hứa Cẩm Ngôn. Đã biết rõ cô đi làm ở công ty nào, lại cố tình không nói cho cô biết ông chủ của công ty đó là ai, rõ ràng là muốn đứa cháu gái này chết vì xấu hổ ê chề.
Hứa Cẩm Ngôn còn ngang ngược hơn:
[Cái đó chỉ cần lên Baidu tìm kiếm là có hết. Một thực tập sinh như mày mà không quan tâm sếp họ tên gì, lại còn trách cậu không nói cho mày biết ?]
Hứa Niệm Sênh bất ngờ bị giáo huấn ngược một trận.
Tuy nhiên, câu tiếp theo Hứa Cẩm Ngôn gửi đến lại càng khiến huyết áp cô lập tức tăng cao:
[Trước kia chẳng phải cháu từng la toáng lên bảo sau khi tốt nghiệp đại học sẽ đầu quân về làm việc cho “anh Tống” à? Giờ ước mơ thành hiện thực lại không thấy vui hử?]
Vui, sao lại không vui chứ?
Hứa Niệm Sênh lại một lần nữa nảy ra ý định cắt đứt quan hệ cậu cháu. Có một người cậu biết hết quá khứ đen thui của mình như thế này, rốt cuộc là phúc hay là họa của cô đây?
Dù sao đi nữa, công việc này vẫn phải làm, Hứa Niệm Sênh nhìn lại ngày hôm nay. Ngoại trừ việc hơi lúng túng trước mặt Tống Mạch Xuyên, thì mọi chuyện không có gì đáng ngại.
Ban đầu cô còn muốn hỏi thăm về tình hình phỏng vấn của Trịnh Văn Tĩnh xem có khả quan không, nhưng khi hỏi Hứa Cẩm Ngôn thì thân là sếp nhưng anh ấy lại chẳng biết gì cả, hay nói đúng hơn là hoàn toàn không quan tâm. Hứa tổng cả ngày hôm nay bận đến mức chỉ muốn phân thân. Kể từ khi bụng bầu của Tô Tiểu lớn hơn, Hứa Cẩm Ngôn gần như mỗi ngày đều tan làm đúng giờ phi vọt về nhà bám dính lấy vợ con. Cấp dưới của anh ấy nào dám đưa những chuyện nhỏ nhặt của thực tập sinh ra báo cáo với sếp chứ?
Sau khi biết không thể trông cậy được vào Hứa Cẩm Ngôn, Hứa Niệm Sênh cũng không có phản ứng gì đặc biệt. Mặc dù Trịnh Văn Tĩnh bình thường có hơi lơ mơ, nhưng thành tích các môn chuyên ngành của cô ấy vẫn luôn đứng đầu. Bình thường cô ấy có hơi thiếu chí tiến thủ, nhưng cái trình “nước đến chân mới nhảy” thì không ai sánh bằng. 
Sáng sớm ngày thứ hai, Hứa Niệm Sênh lại dậy sớm sửa soạn chuẩn bị đi làm. Hôm nay cô không mặc váy mà mặc một chiếc quần jeans mới toanh, trên ống quần có hoa văn không đối xứng. Cô phối với một chiếc áo sơ mi trắng ngắn, trang điểm nhẹ nhàng, đi giày thể thao màu trắng rồi di chuyển ra ga tàu điện ngầm.
Ba người bạn cùng phòng không tài nào dậy nổi, thò đầu ra nhìn Hứa Niệm Sênh căng tràn sức sống. Nhìn cảnh tượng này, Hứa Niệm Sênh bỗng nhớ tới một nhãn dán khá phổ biến trên WeChat hình mèo con thò đầu, trông chẳng khác nào ba chú mèo con tiễn con sen ra ngoài kiếm tiền mua cá cả.
Suy nghĩ này vừa xuất hiện trong đầu liền khiến Hứa Niệm Sênh phì cười. Ánh mắt cô nhìn ba cái đầu nhỏ kia cũng dịu dàng hơn hẳn.
“Tao đi làm đây nhé các tình yêu.”
Cửa phòng vừa đóng lại, ba cái đầu nhỏ lại lập tức rụt vào.
Mèo con rụt đầu.jpg.
Hôm nay Hứa Niệm Sênh chính thức được phân công công việc. Cũng không có gì khó, ai có chứng chỉ Tin học cấp II đều có thể làm được. Theo thói quen, Hứa Niệm Sênh chỉ mất khoảng mười phút là có thể hoàn thành xong tài liệu mà Lâm Huyên giao cho, trong khi những người khác còn đang loay hoay xử lý. Thế nhưng, Hứa Niệm Sênh cực kỳ hiểu khái niệm “câu giờ”, cô cứ thong thả ung dung, lê lết thêm chừng hai mươi phút nữa mới gửi tài liệu sang cho Lâm Huyên. Nhưng đợi mãi vẫn không thấy đối phương phản hồi lại, có lẽ là đang bận việc gì đó, hoặc cũng có thể đang kiểm tra tài liệu cô thực tập sinh mới đến là cô gửi sang. 
Lý Tư Cửu ngồi bên nghiêng đầu, nhìn thấy Hứa Niệm Sênh đang nhàn nhã ngồi xem điện thoại thì không khỏi khựng lại giây lát. Ở công ty có một đồng nghiệp giống như Hứa Niệm Sênh quả thực rất ưng mắt. Muốn xinh đẹp, có xinh đẹp, muốn trẻ trung, có trẻ trung. Chỉ là, ngày hôm qua vừa gặp mặt, chính miệng cô đã thẳng thắn thừa nhận bản thân đi cửa sau, thẳng thắn đến mức khiến Lý Tư Cửu hoài nghi có khi nào cô là “công chúa” của công ty này không nữa. Chỉ có điều, ông chủ của họ là một người đàn ông chỉ mới gần ba mươi tuổi, lại là con trai một trong nhà, tuy rằng chuyện tình yêu tình báo thế nào không rõ nhưng chắc chắn không thể nào có một cô con gái lớn ngần này được.
Bọn họ là đối thủ ganh đua, hơn nữa, không chỉ có hai người họ mà còn có ba anh chàng khác nữa. Lý Tư Cửu là cô gái duy nhất còn trụ lại được sau bao vòng phỏng vấn khắt khe. Không phải cô ấy không biết về định kiến của xã hội đối với công việc của nữ giới, nhất là ở lĩnh vực ngành nghề vốn đã âm thịnh dương suy mà cô ấy đang làm. Nhưng ở Hành Xuyên, năng lực thực sự có thể quyết định được rất nhiều thứ. Những anh chàng cùng giành được suất thực tập sinh với cô ấy không hề kém cạnh, đã vậy, mỗi người lại có một ưu thế riêng về gia cảnh và tính cách riêng. Bởi thế cho nên, Lý Tư Cửu không thể không suy nghĩ, nếu như Hứa Niệm Sênh đã định sẵn là người được chọn, vậy thì khả năng cô ấy có thể ở lại là bao nhiêu? Vì thế, cô ấy thường không kiềm chế được ý muốn quan sát Hứa Niệm Sênh nhiều thêm một chút.
Hứa Niệm Sênh dường như cảm nhận được ánh mắt của người bên cạnh đang nhìn mình, cô nghiêng đầu sang mỉm cười với Lý Tư Cửu. Đôi mắt cô cong cong, càng nhìn càng thấy giống hồ ly tinh cố ý câu dẫn người khác.
Lý Tư Cửu: “…”
Khốn thật.
Nhóm thực tập sinh kỳ này tuy chưa thân thiết, nhưng ở trong công ty tạm thời vẫn có thể xem như là đoàn kết. Tới giờ cơm trưa họ vẫn cùng nhau đi ăn ở nhà ăn của công ty. Ba anh chàng trong nhóm rất ga lăng với mấy cô gái, thậm chí có người còn chủ động hỏi thăm Hứa Niệm Sênh xem cô đã bắt kịp được với công việc chưa. Hứa Niệm Sênh trả lời rất đúng mực. 
Trên bàn ăn, có người tình cờ nhắc đến ông chủ của họ, dành những lời khen có cánh cho anh, ví như bảo anh là một phú nhị đại vừa giàu vừa giỏi, tuổi trẻ tài cao, chỉ hơn họ mấy tuổi mà sự nghiệp cực kỳ khởi sắc. Điều quan trọng nhất là, anh sở hữu một khuôn mặt vô cùng đẹp trai. 
“Hứa Niệm Sênh, cậu đã gặp Tống tổng bao giờ chưa?” Một đồng nghiệp nam ngồi đối diện hỏi cô. Anh chàng này tên là Lý Nhất Nhiên, tính cách khá cởi mở. 
Hứa Niệm Sênh cười cười: “Hôm qua có gặp một lần ở dưới sảnh toà nhà rồi.”
“Cậu thấy sao? Đẹp trai nhỉ?”
“Đẹp trai.” Hứa Niệm Sênh đặc biệt tự tin vào gu thẩm mĩ của mình.
Lý Tư Cửu cũng được hỏi một câu tương tự. Cô ấy không thể phủ nhận, rằng một vị sếp đẹp trai như thế quả thực sẽ khiến người khác vô thức nảy sinh nhiều suy nghĩ lãng mạn. 
Sau đó, ba anh chàng kia cũng nói lên ý kiến của mình. Lý Nhất Nhiên nói: “Phải công nhận Tống tổng quả thực rất đẹp trai. Nếu tôi là con gái, tôi cũng sẽ thích anh ấy.”
Câu nói này khiến cả nhóm bật cười, bao gồm cả Hứa Niệm Sênh. Cô cười là vì hoá ra Tống Mạch Xuyên còn có thể bẻ cong trai thẳng. Xem ra việc ngày trước cô si mê anh như điếu đổ nhưng bị phũ phàng từ chối cũng không bị tính là thua thiệt. 
“Hứa Niệm Sênh, cậu thử nói xem, nếu là cậu thì cậu có thích một người đàn ông như vậy không?”
Hứa Niệm Sênh vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi, gần như không suy nghĩ mà đáp lại một câu: “Tôi thích người ít tuổi hơn.”
Đột nhiên, Lý Nhất Nhiên ngồi ở phía đối diện bỗng ngước lên rồi im bặt. Những người khác cũng có biểu cảm tương tự cậu ta. Một lát sau, một nhóm người đi ngang qua họ, mà người dẫn đầu chính là Tống Mạch Xuyên, vốn đang là nhân vật chính trong câu chuyện phiếm của bọn họ. Nhóm thực tập sinh đều vô thức hoảng hốt. Đang xì xào sau lưng sếp lại xui xẻo bị sếp nghe được, có trời mới biết kỳ thực tập này của họ có thể kết thúc trong êm đẹp hay không. Đã vậy, câu nói vừa rồi của Hứa Niệm Sênh nghe thế nào cũng giống như đang ám chỉ sếp Tống lớn tuổi, phải không? Ôi thôi, tiêu đời rồi!

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (101)
Chương 1: Chương 1: Cháu gái yêu quý Chương 2: Chương 2: Bẻ cong gì cơ? Chương 3: Chương 3: Ước nguyện lớn nhất của người hiện đại: xóa sạch lịch sử trò chuyện Chương 4: Chương 4: Chú Tống Chương 5: Chương 5: Sư muội… nam? Chương 6: Chương 6: Ông chủ chính là quá khứ muốn quên đi Chương 7: Chương 7: Cô có chống lưng Chương 8: Chương 8: Thù dai đến thế à? Chương 9: Chương 9: Thích người nhỏ tuổi hơn Chương 10: Chương 10: Cậu ơi, đói quá, cần bao cơm! Chương 11: Chương 11: Không khuất phục Chương 12: Chương 12: Trên Trái Đất này không tìm được người con gái con thích à? Chương 13: Chương 13: Nghe lén sếp Chương 14: Chương 14: Gọi thẳng tên Chương 15: Chương 15: Liệu có khi nào… tôi chính là người sinh nhật đó không? Chương 16: Chương 16: Hôm nay vẫn chưa thể thăng cấp từ “chú” thành “anh” Chương 17: Chương 17: Bánh trôi lộ nhân Chương 18: Chương 18: Người đàn ông không thuộc về họ không cần phải đẹp trai đến thế Chương 19: Chương 19: Đừng quá yêu Chương 20: Chương 20: Sếp, cũng coi như là đồng nghiệp nhỉ Chương 21: Chương 21: Tống tổng cần kiệm lo cho gia đình Chương 22: Chương 22: Vỡ ối Chương 23: Chương 23: Mẹ tròn con vuông Chương 24: Chương 24: Thư ký Hứa nhậm chức Chương 25: Chương 25: Bạn trai cũ Chương 26: Chương 26: Mắt nhìn người trước giờ luôn tệ Chương 27: Chương 27: Tiệc đầy tháng Chương 28: Chương 28: Cần gì phải che giấu Chương 29: Chương 29: Cháu gái lớn Chương 30: Chương 30: Cô gái nhỏ nhút nhát rơi vào trầm mặc Chương 31: Chương 31: Tiên nữ cất lời Chương 32: Chương 32: Có lúc người ta thật sự rất bất lực Chương 33: Chương 33: Cô gái nhỏ say rồi Chương 34: Chương 34: Nếu cô có tội… Chương 35: Chương 35: Chúng ta nói chuyện chút đi Chương 36: Chương 36: Hay là đến chỗ tôi ở đi? Chương 37: Chương 37: Cho leo cây Chương 38: Chương 38: Bị tung tin đồn Chương 39: Chương 39: Ngồi với tôi một lát Chương 40: Chương 40: Nhiếp ảnh gia họ Tống Chương 41: Chương 41: Ảnh chụp chung Chương 42: Chương 42: Quà sinh nhật Chương 43: Chương 43: Anh bị đối phương chặn xem vòng bạn bè Chương 44: Chương 44: Một tấm thẻ người tốt Chương 45: Chương 45: Người nên báo cảnh sát là anh mới phải Chương 46: Chương 46: Muốn lên đây xem phim không? Chương 47: Chương 47: Ngắm phong cảnh Chương 48: Chương 48: Báo cáo Chương 49: Chương 49: Đây là ý gì? Chương 50: Chương 50: Hôn một cái Chương 51: Chương 51: Điều gì đến sẽ đến Chương 52: Chương 52: Hôn môi thì được, hẹn hò có phải quá mờ ám rồi không? Chương 53: Chương 53: Tiểu Hứa im lặng Chương 54: Chương 54: Bạn hôn Chương 55: Chương 55: Gã tồi Chương 56: Chương 56: Chơi không lại Chương 57: Chương 57: Chưa theo đuổi được Chương 58: Chương 58: Nói chuyện về vấn đề của chúng ta Chương 59: Chương 59: Có muốn hẹn hò với tôi không? Chương 60: Chương 60: Bạn gái Chương 61: Chương 61: Có phải rảnh quá rồi không? Chương 62: Chương 62: Hẹn hò Chương 63: Chương 63: Bạn gái là sinh viên đại học Chương 64: Chương 64: Anh Tống Chương 65: Chương 65: Tết Trung thu Chương 66: Chương 66: Không cho mượn Chương 67: Chương 67: Tôi là bạn trai cô ấy Chương 68: Chương 68: Bạn gái anh sắp có người yêu mới tới nơi rồi Chương 69: Chương 69: Người thua hôn người thắng một cái Chương 70: Chương 70: Ở cùng phòng Chương 71: Chương 71: Vòng bảo vệ cho người mới Chương 72: Chương 72: Ai hời hợt chứ! Chương 73: Chương 73: Tắm suối nước nóng Chương 74: Chương 74: Hôn không? Chương 75: Chương 75: Em đang sờ gì đấy? Chương 76: Chương 76: Phú bà Tiểu Hứa Chương 77: Chương 77: Bỏ trốn Chương 78: Chương 78: Thử nhẹ nhàng một chút Chương 79: Chương 79: Giấu bạn trai Chương 80: Chương 80: Cuộc trò chuyện sau cơn say Chương 81: Chương 81: Chuyện mua sắm Chương 82: Chương 82: Bảo bối Chương 83: Chương 83: Tâm thái nuôi hoa Chương 84: Chương 84: Khổng tước xòe đuôi Chương 85: Chương 85: Một vài câu chuyện thường ngày Chương 86: Chương 86: Cậu đến thăm nhà Chương 87: Chương 87: Nhật ký trạng thái tinh thần “tươi đẹp” của Hứa tổng Chương 88: Chương 88: Sênh Sênh, qua đây ngồi Chương 89: Chương 89: Bạn gái tôi Chương 90: Chương 90: Sở thích của bạn gái Chương 91: Chương 91: Sự cố Chương 92: Chương 92: Kỳ nghỉ Chương 93: Chương 93: Vai vế loạn cào cào Chương 94: Chương 94: Kết hôn Chương 95: Chương 95: Động phòng Chương 96: Chương 96: Tớ bắt đầu “đẩy thuyền” hai người họ rồi đấy Chương 97: Chương 97: Ngoại truyện 1: Những câu chuyện thường ngày sau khi kết hôn Chương 98: Chương 98: Ngoại truyện 2: Muốn có em bé Chương 99: Chương 99: Ngoại truyện 3: Người cậu đáng tin cậy Chương 100: Chương 100: Ngoại truyện 4: Tình yêu là khi luôn cảm thấy mình mắc nợ Chương 101: Chương 101: Ngoại truyện 5: Hứa Cẩm Ngôn