Chương 90
Toàn Thế Giới Đều Làm Chúng Ta Tái Hôn

Chương 90: Chương 58-2

"......" Quý Thiển Ngưng âm thầm véo véo lòng bàn tay, lúng túng quay đầu đi, nói: "Đó là chuyện ngoài ý muốn."
"Chúng ta cũng không phải chỉ làm có một lần, nhiều lần cũng là ngoài ý muốn sao?"
Lần thứ nhất, lần thứ hai đều là do rượu mà làm bậy, vậy không phải là ngoài ý muốn sao?
Còn lần thứ ba, lần thứ tư......!
Về chuyện lên giường với Mạc Hạm thì Quý Thiển Ngưng ít nhiều vẫn có hơi đuối lý, không muốn cãi cọ vấn đề này với chị, có chút bực bội mà nói: "Dù sao thì hai người chúng ta cũng không có khả năng.

Nếu chị vẫn còn giữ ý nghĩ không thực tế là chúng ta sẽ thành một cặp, thì chúng ta trực tiếp khỏi cần làm bạn luôn đi."
Mạc Hạm nhíu mày, nghiêm túc hỏi: "Em......!Lại muốn tuyệt giao với chị sao?"
"Đúng vậy."
"Chị không đồng ý."
"......" Quý Thiển Ngưng hít một ngụm khí lạnh, cô gắng để mình không run lên, thả lỏng hơi thở, nói: "Nếu để cho chị chọn giữa mẹ chị và tôi, chị sẽ chọn ai?"
Cô không bao giờ nghĩ là bản thân mình sẽ nói cái lời thoại kinh điển của phim truyền hình máu chó này.

Đó là một câu hỏi khó chọn, thậm chí có thể nói là làm khó, ngay cả Mạc Hạm vẫn luôn quả quyết cũng bị lúng túng, nhíu mày sâu hơn, suy nghĩ thật lâu mới nói: "Vấn đề này quá cực đoan."
Quý Thiển Ngưng nở nụ cười kỳ lạ, bày ra khuôn mặt phúc hậu vô hại nhưng lại, ác độc mà nói: "Chỉ cần chị đoạn tuyệt quan hệ với mẹ chị thì tôi liền ở bên chị."
Mạc Hạm chết lặng trong nháy mắt, dường như chị không hề biết cô, nhìn cô bằng ánh mắt.

Quý Thiển Ngưng thu hết sự khiếp sợ, do dự và cả bàng hoàng của chị vào trong mắt.

Cô gom lại áo khoác, giải quyết dứt khoát: "Chị không làm được."

Trong lòng Mạc Hạm rối rắm vạn phần, gấp bách đến mức kéo tay cô lại, chị nói: "Thiển Ngưng, em nghe chị nói nè.

Chị biết là em ghét mẹ chị, mẹ chị cũng có một số hiểu lầm về em, nhưng chị tin tưởng là hai người chắc chắn sẽ hòa hợp.

Chị biết em đang băn khoăn điều gì, chỉ xin em cho chị một chút thời gian thôi, chị sẽ xử lý tốt hết mà."
Quý Thiển Ngưng rít lên.

Tay chị lạnh quá, hơi lạnh đó xâm nhập vào người cô, từ cổ tay đến toàn thân cô, dường như có thể lạnh thấu đến trái tim.

Quý Thiển Ngưng muốn bỏ tay chị ra nhưng lại không được, giãy giụa vài cái rồi từ bỏ, cô nói không chút cảm xúc: "Xin lỗi, tôi không có nhiều thời gian như vậy."
"Nếu em cảm thấy mẹ chị......"
"Hôm nay chị Thanh Hoan đã thổ lộ với tôi." Quý Thiển Ngưng vô tình cắt ngang lời chị.

Mạc Hạm đột nhiên biến sắc, cánh tay đang nắm tay cô vô thức dùng sức mạnh hơn, móng tay gọn gàng đâm thẳng vào da thịt cô mà chị vẫn không hay: "Em nói cái gì?"
Quý Thiển Ngưng nén đau, đáy lòng chua xót nhưng khóe miệng lại nở nụ cười, ra vẻ thoải mái rồi nói: "Bị chị nói trúng rồi.

Thanh Hoan, chị ấy thật sự thích tôi, còn tỏ tình với tôi nữa.

Lúc đó tôi vẫn chưa tỏ thái độ, nhưng mà bây giờ tôi đã có đáp án rồi."
"Chị Thanh Hoan vừa dịu dàng lại săn sóc, vẫn luôn đối xử rất tốt với tôi.

Gia cảnh nhà chị ấy cũng tương đồng với nhà tôi, tôi không cần phải lo bị ai phản đối, không phải nhìn mặt người khác, không cần lo lắng bị người khác xem thường.

Nếu sau này chúng tôi kết hôn, thì tôi tin rằng gia đình hai bên cũng có thể ở chung hòa thuận."
"Em muốn kết hôn cùng cô ta???" Khóe mắt Mạc Hạm nứt ra, tay chị tóm lấy vai cô lắc liên tục.

Quý Thiển Ngưng bị chị lắc tới mức hoa cả mắt, cô định thần rồi nói: "Vốn dĩ tôi nghĩ cả đời này sẽ không yêu đương, cũng sẽ không kết hôn.

Nhưng chị Thanh Hoan lại xuất hiện, là chị ấy làm tôi thay đổi suy nghĩ.

Nếu có thể sống cùng một người như chị ấy, thì tôi tin là tôi chắc chắn sẽ hạnh phúc."
Mạc Hạm cắn nát môi, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cô, vừa bi phẫn vừa đau lòng, chị nói: "Chị không tin.

Chắc chắn là do em giận chị nên mới cố ý nói những lời này để khích tướng chị."
Quý Thiển Ngưng nhìn chị cắn môi tới mức chảy ra máu, cô giật mình.

nhắm mắt lại, rồi dùng tốc độ nhanh nhất để sắp xếp biểu cảm, cô mở mắt ra nhìn vào đôi mắt sâu không thấy đáy của chị, cười buồn rồi nói: "Tôi thừa nhận là chị vẫn luôn có vị trí trong lòng tôi.

Nhưng từ hôm nay trở đi......!Mạc Hạm, tôi muốn hoàn toàn vứt chị ra khỏi tim tôi."
"Gia đình của chị và tôi không hợp nhau, mẹ chị và tôi như nước với lửa.

Chị không thể rời khỏi gia đình chị được, tôi cũng không vượt qua được rào cản trong lòng.

Hai chúng ta căn bản không phải là người cùng một thế giới, dù cho miễn cưỡng ở bên nhau như chị muốn thì tôi làm sao bây giờ? Chị mong tôi sẽ bất hạnh sao?"
"Chị Thanh Hoan......!Chị ấy làm tôi thấy rất thư thái, cũng rất thích hợp với tôi.

Gia đình chúng tôi môn đăng hộ đối, tôi và chị ấy mới là người cùng một thế giới." Quý Thiển Ngưng dừng một chút rồi nói tiếp: "Cho dù không có Lục Thanh Hoan thì tôi cũng sẽ không chọn chị."
Lời đã nói hết, có thể đi rồi.

Cô dùng sức bẻ đôi tay như gọng kiềm của chị ra, vất vả lắm mới thoát được thì Mạc Hạm lại ôm chặt lấy cô, chị hôn cô như điên, khàn khàn trầm giọng nói: "Chị không cho phép em rời đi."
"......!Chị buông ra!" Quý Thiển Ngưng không nghĩ tới chị sẽ dùng chiêu này, hết véo chị rồi lại vặn vẹo người.

Mạc Hạm thờ ơ, như muốn đem cả cơ thể cô nhập vào người chị, vùi đầu vào hõm vai cô, chị nói: "Đừng rời khỏi chị......!Nếu không có em thì cuộc đời của chị còn ý nghĩa gì cơ chứ?"
Quý Thiển Ngưng nếm được mùi máu tươi trong miệng, toàn bộ cảm xúc tiêu cực đều bị khơi dậy, cô hung hăng đẩy chị ra, không quan tâm mà quát: "Chị thật sự rất phiền, có thể đừng bám lấy tôi nữa được không!"
Mạc Hạm loạng choạng lui về phía sau vài bước mới đứng vững, đôi mắt đỏ hoe như thể chị đã khóc, cứ đứng thẳng tắp mà nhìn về phía này.

Ngực Quý Thiển Ngưng run lên, có hơi không dám nhìn thẳng vào ánh mắt đó của chị, cô rũ mắt, thấp giọng nói: "Từ giờ phút này trở đi, chúng ta nhất đao lưỡng đoạn."
Mạc Hạm liên tục lắc đầu, duỗi tay như muốn kéo cô lại.

Quý Thiển Ngưng cảnh giác lui về sau, nhìn chị, cô gần như cầu xin mà nói: "Mạc Hạm, khi ở chung với chị tôi chưa từng có một phút giây nào thư thái.

Tôi chỉ là một người bình thường thôi, chỉ muốn cuộc sống của tôi thoải mái hơn một chút, xin chị buông tha cho tôi, được không?"
Thân hình Mạc Hạm lung lay, lúc sau như là bị thứ gì đóng tại chỗ, chị bất động.

—— "Chị cũng nghĩ là sống với em rất mệt sao?"
—— "Mười năm này, mẹ kiếp, em sống quá nghẹn khuất.

Em......!thật sự chịu đủ rồi."
—— "Em trả tự do cho chị, chị cũng bỏ qua cho em đi."
Từng mảnh ký ức tràn vào tâm trí chị, Mạc Hạm nhìn cô ngày càng khuất dần trong sự tuyệt vọng suy sụp, sương mù chậm rãi dâng lên làm mắt chị mờ đi.

"Thiển......" Chị muốn gọi cô, nhưng âm thanh lại như bị kẹt lại nơi cổ họng.

Khoảnh khắc xoay người kia, Quý Thiển Ngưng không nhịn được nữa mà rơi nước mắt.

Cô cứ nghĩ bản thân đã rất phong độ rồi, không nghĩ tới cuối cùng vẫn mất khống chế.

Cô không dám quay đầu lại, sợ Mạc Hạm sẽ nhìn thấy sự nhu nhược của mình, càng sợ nếu Mạc Hạm đuổi theo thì cô sẽ không cầm được.

Cô càng đi càng nhanh, cuối cùng chạy vọt đi.

Mùa đông năm nay có vẻ lạnh hơn những năm trước, đôi chân Quý Thiển Ngưng rất nhanh đã bị đông cứng, gió buốt thổi qua khiến mặt cô đau, họng đau.

Tim, lại càng đau.

Cô rất cần một nơi để tránh gió.

"Rầm ——"
Khi sắp chạy vào thang máy, thì một tiếng va chạm dữ dội vang lên giữa không trung.

Hình như âm thanh đó phát ra từ bên ngoài, vang vọng toàn bộ tiểu khu, xuyên thẳng qua màng nhĩ, thẳng tới đáy lòng, lộ ra một thông điệp không rõ nào đó.

Cả người Quý Thiển Ngưng chấn động, dừng đi về phía trước, cô quay đầu nhìn theo tiềm thức
Mạc Hạm đã biến mất.

"Tôi thấy rồi, là chiếc xe tải lớn kia vượt đèn đỏ tông vào chiếc xe con màu bạc trắng đó."
"Chiếc xe con màu bạc đó có phải là xe của chủ khu nhà chúng ta không, mới vừa nhìn thấy cô ấy lái xe ra ngoài."
Xe hơi màu trắng bạc......!
Xe của Mạc Hạm cũng là màu trắng bạc.

Gió thổi cuộc nói chuyện của hai người đang hóng hớt ngoài tiểu khu tới nơi này, lọt vào tai cô một cách rõ ràng.

Đầu óc Quý Thiển Ngưng vang lên một tiếng "Ong", cô chạy như điên về phía tiểu khu mà không kịp suy nghĩ gì cả.

"Đâm đến thế thì sợ là chết rồi quá?"
"Tài xế xe tải này đúng là mất đạo đức mà, gã có chết thì cũng xứng đáng."
"Tôi nói chủ chiếc xe con kia kìa, hình như tài xế là nữ đó, vừa nãy tôi còn nhìn thoáng quá, trông rất xinh đẹp, giống hệt ngôi sao."
"Aizz, đáng tiếc."
Quý Thiển Ngưng đẩy những nhường đang xem náo nhiệt ra hai bên.

Người bị cô va phải bất mãn nhìn lại cô, đang mở miệng muốn mắng thì lại chạm phải ánh mắt kinh hãi của cô, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch, vẻ mặt quái dị của cô thì lại nuốt những lời mắng mỏ xuống.

Nương theo ánh đèn đường mờ nhạt, Quý Thiển Ngưng nhìn thấy chiếc xe hơi màu trắng quen thuộc bị chiếc xe tải tông vào đang nằm lăng lốc giữa đường, pha lê vỡ nát đầy đất, nửa đầu xe gần như bị lõm vào trong.

Người vây xem đang tranh cãi ầm ĩ bên tai cô nhưng một câu cô cũng không nghe lọt tai.

Cô nhìn thoáng qua biển số xe mà cô thuộc làu làu kia, ý thức được là đã xảy ra chuyện khủng khiếp gì, máu nóng dồn lên não, cô thất thanh thét chói tai: "Mạc Hạm!!!".

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (160)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19: -1 Chương 20: Chương 20: Chương 19-2 Chương 21: Chương 21: Chương 19-3 Chương 22: Chương 22: Chương 20 Chương 23: Chương 23: Chương 20-2 Chương 24: Chương 24: Chương 21-1 Chương 25: Chương 25: Chương 21-2 Chương 26: Chương 26: Chương 22-1 Chương 27: Chương 27: Chương 22-2 Chương 28: Chương 28: Chương 23-1 Chương 29: Chương 29: Chương 23-2 Chương 30: Chương 30: Chương 24-1 Chương 31: Chương 31: Chương 24-2 Chương 32: Chương 32: Chương 25-1 Chương 33: Chương 33: Chương 25-2 Chương 34: Chương 34: Chương 26-1 Chương 35: Chương 35: Chương 26-2 Chương 36: Chương 36: Chương 27-1 Chương 37: Chương 37: Chương 27-2 Chương 38: Chương 38: Chương 28-1 Chương 39: Chương 39: Chương 28-2 Chương 40: Chương 40: Chương 29 Chương 41: Chương 41: Chương 30-1 Chương 42: Chương 42: Chương 30-2 Chương 43: Chương 43: Chương 31-1 Chương 44: Chương 44: Chương 31-2 Chương 45: Chương 45: Chương 32 Chương 46: Chương 46: Chương 33-2 Chương 47: Chương 47: Chương 34 Chương 48: Chương 48: Chương 34-2 Chương 49: Chương 49: Chương 35 Chương 50: Chương 50: Chương 35-2 Chương 51: Chương 51: Chương 36 Chương 52: Chương 52: Chương 36-2 Chương 53: Chương 53: Chương 37 Chương 54: Chương 54: Chương 37-2 Chương 55: Chương 55: Chị Nên Từ Bỏ Tình Cảm Đó Đi Chương 56: Chương 56: Chị Nên Từ Bỏ Tình Cảm Đó Đi 2 Chương 57: Chương 57: Hôm Nay Chị Chỉ Ước Một Điều Duy Nhất Chương 58: Chương 58: Chương 39-2 Chương 59: Chương 59: Nếu Tôi Nói Là Tôi Được Sống Lại Thì Bạn Có Tin Không Chương 60: Chương 60: Có Thể Cùng Họ Với Em Không Chương 61: Chương 61: Có Thể Cùng Họ Với Em Không Chương 62: Chương 62: Chương 41-2 Chương 63: Chương 63: Nó Chứng Tỏ Là Em Đã Làm Việc Không Chăm Chỉ Chương 64: Chương 64: Chương 42-2 Chương 65: Chương 65: Hai Người Bị Mắng Mà Còn Phải Bị Mắng Cùng Nhau Chương 66: Chương 66: Tôi Đúng Là Khốn Nạn Mà Chương 67: Chương 67: Chương 44-2 Chương 68: Chương 68: Em Thấy Rồi Đấy Chị Vẫn Sống Rất Khỏe Mạnh Mà Chương 69: Chương 69: Chương 45-2 Chương 70: Chương 70: Tôi Sẽ Cho Chị Một Cơ Hội Chương 71: Chương 71: Chương 46-2 Chương 72: Chương 72: Chương 47 Chương 73: Chương 73: Chương 48 Chương 74: Chương 74: Chương 48-2 Chương 75: Chương 75: Chương 49 Chương 76: Chương 76: Chương 49-2 2 Chương 77: Chương 77: Chương 50 Chương 78: Chương 78: Chương 51 Chương 79: Chương 79: Chương 52 Chương 80: Chương 80: Chương 52-2 Chương 81: Chương 81: Chương 53 Chương 82: Chương 82: Chương 54 Chương 83: Chương 83: Chương 54-2 Chương 84: Chương 84: Chương 55 Chương 85: Chương 85: Chương 55-2 Chương 86: Chương 86: Chương 56 Chương 87: Chương 87: Chương 56-2 Chương 88: Chương 88: Chương 57 Chương 89: Chương 89: Chương 58 Chương 90: Chương 90: Chương 58-2 Chương 91: Chương 91: Chương 59 Chương 92: Chương 92: Chương 59-2 Chương 93: Chương 93: Chương 60 Chương 94: Chương 94: Chương 61 Chương 95: Chương 95: Chương 62 Chương 96: Chương 96: Chương 63 Chương 97: Chương 97: Chương 63-2 Chương 98: Chương 98: Chương 64 Chương 99: Chương 99: Chương 64-2 Chương 100: Chương 100: Chương 65 Chương 101: Chương 101: Chương 65-2 Chương 102: Chương 102: Chương 66 Chương 103: Chương 103: Chương 67 Chương 104: Chương 104: Chương 67-2 Chương 105: Chương 105: Chương 68 Chương 106: Chương 106: Chương 68-2 Chương 107: Chương 107: Chương 69 Chương 108: Chương 108: Chương 69-2 Chương 109: Chương 109: Chương 70 Chương 110: Chương 110: Chương 70-2 Chương 111: Chương 111: Chương 71 Chương 112: Chương 112: Chương 72 Chương 113: Chương 113: Chương 73 Chương 114: Chương 114: Chương 73-2 Chương 115: Chương 115: Chương 74 Chương 116: Chương 116: Chương 75 Chương 117: Chương 117: Chương 75-2 Chương 118: Chương 118: Chương 76 Chương 119: Chương 119: Chương 76-2 Chương 120: Chương 120: Cô Không Nên Tồn Tại Trong Thế Giới Này Chương 121: Chương 121: Cô Không Nên Tồn Tại Trong Thế Giới Này 2 Chương 122: Chương 122: Chết Rồi Lại Sống Chương 123: Chương 123: Chết Rồi Lại Sống 2 Chương 124: Chương 124: Chương 79 Chương 125: Chương 125: Chương 80 Chương 126: Chương 126: Chương 81 Chương 127: Chương 127: Chương 82 Chương 128: Chương 128: Chương 82-2 Chương 129: Chương 129: Chương 83 Chương 130: Chương 130: Chương 84 Chương 131: Chương 131: Chương 84-2 Chương 132: Chương 132: Chương 85 Chương 133: Chương 133: Chương 86 Chương 134: Chương 134: Chương 87 Chương 135: Chương 135: Chương 88 Chương 136: Chương 136: Chương 88-2 Chương 137: Chương 137: Chương 89 Chương 138: Chương 138: Chương 89-2 Chương 139: Chương 139: Chương 90 Chương 140: Chương 140: Chương 91 Chương 141: Chương 141: Chương 92 Chương 142: Chương 142: Chương 93 Chương 143: Chương 143: Chương 93-2 Chương 144: Chương 144: Chương 94 Chương 145: Chương 145: Chương 94-2 Chương 146: Chương 146: Chương 95 Chương 147: Chương 147: Chương 95-2 Chương 148: Chương 148: Chương 96 Chương 149: Chương 149: Chương 97 Chương 150: Chương 150: Chương 97-2 Chương 151: Chương 151: Kết Thúc Chương 152: Chương 152: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 1 Chương 153: Chương 153: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 2 Chương 154: Chương 154: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 3 Chương 155: Chương 155: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 4 Chương 156: Chương 156: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 5 Chương 157: Chương 157: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 6 Chương 158: Chương 158: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 7 Chương 159: Chương 159: Quý Thiển Ngưng X Mạc Hạm Chương 160: Chương 160: Quý Thiển Ngưng X Mạc Hạm 2