Chương 90
Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi

Chương 90: Ám sát

Dưới ánh mắt nhiệt tình của quản sự và đám tiểu nhị ở Lăng Vân Hiên, Phương Thốn Tâm trả một lần đủ hai ngàn vạn tiền đặt cọc, rồi cùng Tạ Tu Ly rời khỏi Lăng Vân Hiên.

Trời vẫn còn chưa tối, Tạ Tu Ly lại dẫn nàng đến thương thành giao dịch lớn nhất Nguyên Lai Thành. Cả hai không dùng linh thú phi hành, chỉ sóng vai mà đi trên con phố phồn hoa nhộn nhịp của Vân Lai.

“Tạ Tu Yên… là ca ca của ngươi à?” Phương Thốn Tâm thuận miệng hỏi.

“Cũng có thể nói vậy. Hắn đứng thứ tư, nhưng thứ tự của những đứa con chính thất của Tạ gia không sắp theo tuổi tác mà theo thời điểm bọn họ được tìm về Tạ gia.” Tạ Tu Ly vừa nói vừa khẽ cười giễu mình, chẳng lấy làm lạ khi thấy sự kinh ngạc thoáng qua trong mắt Phương Thốn Tâm, bản thân hắn khi vừa nghe chuyện này cũng cảm thấy vô cùng nực cười, “Tạ Mưu phong lưu thành tính, khắp nơi trêu hoa ghẹo nguyệt, tình nhân thì nhiều không kể xiết, đến ông ta còn chẳng nhớ ai tới trước ai tới sau, huống chi là con cái họ sinh ra. Thế nên chỉ đành lấy thời điểm những đứa con được đưa về Tạ gia để xếp thứ bậc.”

Hắn là kẻ cuối cùng được tìm về, nên xếp thứ bảy, còn có đệ bát, đệ cửu nào nữa không… thì khó mà nói được.

Nhìn thái độ Tạ Mưu đối với nữ nhân là biết ông ta tuyệt chẳng phải một người cha tử tế. Những đứa con của ông ta, kẻ nào cũng chỉ sống nhờ phần lễ trong tộc, chỉ khi mẫu thân hoặc đằng ngoại mạnh mẽ, hoặc bản thân có thiên phú nổi trội, mới được ưu ái về mặt tài nguyên. Như Tạ Tu Yên, nhờ nhà ngoại có thế lực lớn, liên quan chặt chẽ đến lợi ích của Tạ gia, nên hắn cũng trở thành nhân vật được trọng dụng trong nhà.

Còn như Tạ Tu Ly, mẫu thân chỉ là một tiên dân bình thường, không có chỗ dựa. Nói dễ nghe thì hắn là công tử Tạ gia, nói khó nghe thì chẳng khác nào con chó mà Tạ gia nuôi, cuối cùng đành làm quân cờ đổi lấy chút lợi ích cho gia tộc, xem ra đó chính là ý nghĩa tồn tại của hắn.

“Cái tên Tạ Tu Yên kia, ngươi cẩn thận một chút.” Phương Thốn Tâm nhớ lại ánh mắt Tạ Tu Yên khi rời Lăng Vân Hiên.

Ánh mắt âm độc như rắn rết, xem chừng hắn cũng là loại người thù dai báo oán.

“Ta biết, cảm ơn.” Đôi mắt Tạ Tu Ly dịu dàng như nước, rồi chỉ vào một tòa kiến trúc phía trước, nói: “Đến rồi, đây chính là thương thành giao dịch. Nàng ra bên kia ngồi chờ ta một chút, ta sẽ thay ngươi thu xếp mua đồ.”

Đây là nơi giao dịch lớn nhất Nguyên Lai Thành, người ra kẻ vào nườm nượp, vô cùng đông đúc, chỉ có khu vườn nhỏ bên ngoài là tương đối thanh nhã.

“Thế sao được? Bây giờ ngươi là Thất công tử nhà họ Tạ, sao có thể để ngươi làm mấy thứ này cho ta, ta tự đi được rồi.” Phương Thốn Tâm lắc đầu từ chối.

“Trước kia những việc này chẳng phải đều do ta lo liệu cho nàng sao? Ta quen thuộc nơi đây hơn nàng, chạy vài bước chân thôi mà, không sao.” Tạ Tu Ly mỉm cười, “Vả lại, đừng nhắc chuyện công tử Tạ gia gì đó. Người khác có thể không biết, chẳng lẽ nàng vẫn nhìn không thấu sao? Thốn Tâm, trước mặt nàng ta chỉ là Vương Thắng, không cần khách khí với ta, còn cứ xa cách như vậy là chẳng coi ta là bạn.”

Nói đến nước này, Phương Thốn Tâm cũng chẳng tiện giằng co, bèn nói lời cảm ơn, đưa hắn tờ danh sách nguyên liệu cần mua, còn bản thân đi ra vườn nhỏ ngồi đợi.

Nhàn rỗi không có gì làm, nàng ngắm nhìn xung quanh.

Chừng nửa canh giờ sau, Tạ Tu Ly vội vàng bước ra từ thương thành, đến trước mặt nàng nói: “Ngoại trừ Đan Tượng Sa ra thì đã mua đủ cả rồi, tổng cộng tám trăm vạn linh thạch thượng phẩm, họ sẽ chuẩn bị hàng và gửi tới chỗ ta trước. Còn Đan Tượng Sa thì… để ta lo.”

“Ở đây không có sao?” Phương Thốn Tâm hỏi. Nàng nhớ Đan Tượng Sa là thứ Tạ gia độc quyền, tưởng rằng ở Nguyên Lai Thành sẽ mua được, nên mới không phiền Tạ Tu Ly về chuyện đó.

“Gần đây Đan Tượng Sa ở thương thành đều đã bị người ta đặt hết, tạm thời không thể cung ứng.” Tạ Tu Ly lau giọt mồ hôi bên thái dương, “Nhưng nàng đừng lo, ta sẽ nghĩ cách.”

“Ngồi xuống nghỉ một lát đi, cảm ơn ngươi.” Phương Thốn Tâm nhận tờ đơn hắn đưa, trên mỗi món nguyên liệu đều được ghi rõ đơn giá, kể cả món chưa mua được là Đan Tượng Sa.

Mua lô nguyên liệu này cần tổng cộng ba ngàn vạn thượng phẩm linh thạch, thấp hơn ước lượng của nàng chừng một ngàn vạn, nhưng mua xong túi tiền của nàng cũng rỗng tuếch.

Linh thạch, vĩnh viễn chẳng bao giờ đủ.

Nàng thầm thở dài trong lòng, cất tờ đơn đi, ngẩng đầu lên thì chạm phải ánh mắt trong suốt của Tạ Tu Ly. Hắn đang nhìn nàng đến thất thần, ngay cả giọt mồ hôi trên lông mi rơi xuống cũng chẳng buồn lau.

“Không tò mò sao mà ta lại có nhiều linh thạch như vậy trong tay?” Phương Thốn Tâm nhướng mày nhìn hắn.

Hắn đáp: “Có tò mò, nhưng không quan trọng.”

Chỉ cần là chuyện của nàng, không cần bất kỳ lý do nào, hắn cũng sẽ dốc hết sức lực giúp đỡ.

Có lẽ ánh mắt hắn quá đỗi kiên định chuyên chú, như ngọn lửa nhỏ âm ỉ cháy, tr*n tr** bày tỏ nỗi lòng chẳng thể thốt thành lời. Phương Thốn Tâm hiếm hoi quay đi, trốn tránh ánh nhìn của hắn.

“Chỗ đó là nơi nào vậy?” Nàng đổi chủ đề, chỉ vào tòa kiến trúc cao lớn phía xa.

“À, đó là Tiên Dân Phủ của Nguyên Lai Thành.” Tạ Tu Ly đáp.

Phương Thốn Tâm chìm vào suy nghĩ.

*

Xử lý xong công việc, khi trở về động phủ của Tạ Tu Ly thì trời đã tối đen hoàn toàn.

“Tối nay ta có việc quan trọng, không thể ở trong phủ. Nếu nàng cần gì, cứ sai người làm giúp.” Tạ Tu Ly tiễn nàng đến cổng Xuân Quy Các, hướng mắt nhìn hai thị tùng đang đứng nghiêm dưới hành lang, ôn hòa nói với Phương Thốn Tâm.

“Đa tạ.” Phương Thốn Tâm nói lời cảm ơn rồi bước vào phòng.

Cánh cửa khẽ khép lại, Tạ Tu Ly nhìn bóng dáng nàng biến mất hoàn toàn khuất khỏi tầm mắt, nụ cười bên khóe miệng dần vụt tắt. Khi xoay người, sự ôn hòa trong mắt hắn tan biến, nhường chỗ cho sát ý cuồng loạn trào dâng.

Nghe tiếng bước chân ngoài hành lang xa dần, Phương Thốn Tâm mới quay lại trong phòng, lông mày khẽ nhíu phá tan vẻ ung dung suốt quãng đường về. Nàng ngẫm nghĩ hồi lâu, rồi mở cửa sổ nhìn ra ngoài dò xét.

Chốc lát sau, nàng phóng mình qua cửa, hóa thành bóng đen lướt nhanh ra ngoài.

Đêm ở Nguyên Lai Thành không giống ban ngày, những cây cổ thụ cao vút như biến thành lũ yêu ma hung tợn, thừa bóng đêm mà hoành hành. Giữa tán cây sáng lên những ánh đèn nhiều màu, như vô số cặp mắt yêu dị nhìn chòng chọc vào từng người băng qua thành.

Kẻ qua lại trên đường không nhiều, vô cùng quạnh quẽ. Ban ngày nàng đã đi ngang một lượt, giờ chỉ chọn lối ngõ tối mà đi, một lúc đã đến trước đầu hẻm nằm ngoài Tiên Dân Phủ.

Nàng đứng trong bóng tối, như u linh mà quan sát tòa phủ có cổng lớn đã đóng im lìm phía trước.

Tiên Dân Phủ quản lý mọi chuyện trong thành, chắc chắn lưu trữ hồ sơ về các sự kiện dị thường xảy ra mấy năm qua, vụ án thôn Kim Tê bị diệt sạch hẳn cũng nằm trong số đó. Nàng muốn lẻn vào trong tra xét tư liệu xem có điểm gì khả nghi hay không.

Sau khi quan sát một lúc lâu, nàng lấy Điểm Tâm từ trong túi bên hông ra.

“Giúp ta một việc, thành công rồi ta tìm đồ ngon cho ngươi nhé.” Nàng nhẹ giọng nói với tiểu linh trùng đang uể oải dính trên đầu ngón tay.

Điểm Tâm có vẻ hiểu lời nàng, phấn chấn hẳn lên, ánh sáng quanh người cũng theo đó mà bừng lên.

“Đi quậy phá một chút, khiến bọn họ mở cửa, rồi ngươi chạy đi…” Phương Thốn Tâm dặn dò vài câu, cảm thấy tiểu tử này chắc cũng hiểu ý, bèn ném Điểm Tâm về phía Tiên Dân Phủ.

Một đốm cam lướt trong đêm vẽ thành đường cong sáng chói, nhưng khi áp sát Tiên Dân Phủ thì bỗng phồng to thành dị thú khổng lồ, nện một cú ầm ầm vào cổng lớn.

Cánh cổng Tiên Dân Phủ bị nó đâm thủng một lỗ lớn, tiếng chuông cảnh báo the thé vang lên bên trong.

Phương Thốn Tâm thầm kêu thật hung tàn, bảo đi quấy rối để người ta mở cửa thôi, nó lại đục luôn cổng nhà người ta một lỗ to, giỏi thật.

Lập tức, vô số nỏ cơ trồi lên từ các cành cây xung quanh Tiên Dân Phủ, tất cả đều chĩa thẳng vào Điểm Tâm. Từ trong phủ cũng có hơn mười tên tiên quân lao ra, vừa trông thấy dị thú Hỏa Uyên khổng lồ thì sững sờ.

Khoảnh khắc sau, tiếng báo động vang dội khắp thành.

Cùng lúc màn chắn bảo vệ Tiên Dân Phủ được kích hoạt, Phương Thốn Tâm thừa lúc mọi ánh mắt đều dồn vào Hỏa Uyên Thú, như tia sáng tối lướt vào trong phủ.

Đồng thời, cách Tiên Dân Phủ trăm dặm về phía tây thành, trong một tòa phủ tràn ngập đèn ngũ sắc, Tạ Tu Yên vốn đang ôm ấp mỹ nhân hưởng lạc lúc này lại không ngừng dùng tay cấu mạnh lên cổ mình, như thể không tài nào thở nổi. Cơ thể cường tráng của hắn đổ vật ra ghế hợp hoan, cổ đã bị cào đến chi chít vết đỏ.

Đây là Hợp Hoan Quật nơi hắn tu hành. Những người cùng hắn song tu, kẻ thì bị hắn g**t ch*t, kẻ thì sợ hãi bỏ chạy, chỉ còn lại rượu tràn mặt đất.

Những vệt rượu vương vãi hòa vào dòng chất lỏng trong suốt đang lặng lẽ chảy từ góc tường, rồi cùng nhau lơ lửng chậm rãi giữa không trung.

Một bóng người khoác áo xanh bước vào động phủ ngập tràn hơi thở tanh hôi, đứng trên cao lạnh lùng nhìn xuống Tạ Tu Yên đang quằn quại.

“Là ngươi!” Hắn khó khăn đứng dậy, ngồi phịch xuống ghế hợp hoan, th* d*c nhìn đối phương. “Tam đệ mất tích… cũng là do ngươi xuống tay?”

“Không chỉ vậy. Còn lão Nhị và Lục nữa, tính cả ngươi là bốn người rồi.” Kẻ kia từng bước tiến lại gần, vẻ mặt vô cảm khác hẳn với dáng vẻ ban ngày. “Vốn không định ra tay với ngươi sớm như vậy, nhưng ban ngày ngươi lại…”

Hai huynh đệ chết cùng lúc chắc chắn sẽ gây chấn động lớn ở Tạ gia, hắn vốn dự tính sẽ đợi nửa năm nữa mới động thủ.

“Ngươi sỉ nhục ta thì thôi, nhưng dám mở miệng bất kính với nàng?” Tạ Tu Ly dừng lại cách ghế hợp hoan hai bước, ánh sáng rọi xuống khiến vùng mắt dưới của hắn chìm vào bóng tối, càng làm sắc mặt hắn thêm u ám điên dại.

Nói rồi hắn khẽ nâng tay, đám chất lỏng thấm đầy mặt đất lập tức bốc lên, căng thành một sợi tơ mảnh giữa không trung.

Tạ Tu Yên trố mắt kinh hoàng: “Máu… Sao ngươi lại có máu… Ngươi đã dung hợp với Huyết Doanh rồi ư? Từ bao giờ…”

“Từ ngày mẫu thân ta chết, ta đã bị mang đi cho Huyết Doanh nuôi rồi.” Khóe môi Tạ Tu Ly cong lên, nụ cười rợn người. “Chỉ tiếc rằng ta không chết.”

Nghe thế, Tạ Tu Yên như sực nhớ ra điều gì mà điên cuồng móc cổ họng, muốn nôn hết rượu vừa uống, nhưng ngoài ít mật đắng thì chẳng có gì thoát ra, gân xanh trên mu bàn tay hắn nổi hằn, có thứ gì đó đang bò dọc theo cánh tay.

Hắn vung tay, chặt phăng cánh tay mình. Cơn đau dữ dội khiến hắn méo mó mặt mày, nhưng chẳng ích gì.

Máu tươi bắn tung tóe lên mặt mũi thân thể Tạ Tu Ly, nóng rực và tanh nồng đến buồn nôn. Hắn khép hờ mắt, vung tay trong không khí, sợi tơ mảnh kia siết lấy cổ Tạ Tu Yên, lập tức ẩn vào da thịt, áp chặt vào xương cổ. Hắn cố cào cấu thế nào cũng không thể gỡ xuống.

Tạ Tu Yên biết mình đêm nay khó lòng sống sót, bèn nắm lấy cánh tay đứt lìa, hung tợn cười: “Ta chết, ngươi cũng đừng hòng sống!”

Lời vừa dứt, cổ hắn siết lại, hai mắt trợn trừng, vẻ mặt dữ tợn còn chưa kịp mất thì đầu đã lìa khỏi cổ mà rơi xuống. Khi thân xác phân lìa, cánh tay đứt rời kia cũng lao thẳng về phía Tạ Tu Ly.

Tạ Tu Ly bật người né tránh, vung dây bạc cuốn lấy cánh tay, nhưng khi nó vừa áp sát, lập tức phát nổ. Một mũi nhọn từ bên trong bay vút ra, xuyên thấu lồng ngực trái hắn.

Hắn hự lên hai tiếng, phun một ngụm máu lớn, tà áo lập tức nhuộm đỏ thẫm.

Liếc qua cảnh tượng máu me kinh hoàng, Tạ Tu Ly ôm lấy vết thương, hóa thành bóng đen lao đi.

Nhưng hắn vừa khỏi động phủ của Tạ Tu Yên thì tiếng cảnh báo vang khắp thành, thiên quân vạn mã từ trên không tràn tới như mây đen áp đỉnh. Tim hắn trùng xuống, vội nấp vào bóng tối.

Đã xảy ra chuyện gì?

Cùng lúc đó, trong cơn hỗn loạn lan khắp thành, Phương Thốn Tâm đã thừa cơ lẻn ra khỏi Tiên Dân Phủ. Động tĩnh quá lớn, nàng chỉ kịp tìm được ngọc bài ghi chép hồ sơ về thôn Kim Tê, chưa kịp đọc kỹ mà đành sao chép một bản cất vào túi mà mang về.

Tiên quân từ khắp nơi kéo tới, cả thành rơi vào tình trạng giới nghiêm. Phương Thốn Tâm phải cẩn trọng tránh né tai mắt khắp nơi, tốn không ít sức lực mới quay về được con hẻm tối bên ngoài động phủ của Tạ Tu Ly.

Đang định quay lại theo lối cũ thì nàng bỗng nghe tiếng cánh vỗ gấp rút, một bóng đen đáp xuống ngay trước mặt nàng.

Phương Thốn Tâm dừng bước, lập tức kéo căng linh tiễn trong tay, cảnh giác nhìn lại thì ra đó là Loan điểu của Tạ Tu Ly, trên lưng nó là một người nằm bất động.

“Tạ Tu Ly?” Nàng nhận ra y phục của hắn, thì chau mày phóng người lên trước. Tạ Tu Ly toàn thân đẫm máu, áo choàng nhuốm đỏ một màu kinh hoàng, cánh tay rũ xuống vẫn đang tí tách nhỏ máu xuống đất.

Cảnh tượng ấy khiến tim nàng hẫng mạnh một nhịp. Nhưng chưa kịp kinh hãi lâu thì động tĩnh của Loan điểu đã khiến đám Tiên quân trên không chú ý, một đội đang bay thẳng đến nơi này.

Phương Thốn Tâm đỡ Tạ Tu Ly xuống khỏi lưng chim, ôm chặt hắn vào lòng, thu loan điểu lại, rồi nhún mình phóng đi. Trước khi tiên quân áp sát, nàng đã kịp lẩn vào trong động phủ của hắn.

Trong cơn mê man, Tạ Tu Ly như đang nằm mơ. Trong mơ, hắn vẫn còn ở Mặc Thạch Thành, mở một tiệm may nho nhỏ bên cạnh Tiên Dân Đường, mỗi ngày đều có thể nhìn thấy bóng dáng Phương Thốn Tâm ra vào Tiên Dân Đường giảng dạy.

Học trò ở Tiên Dân Đường hết lớp này đến lớp khác, chỉ có nàng là không đổi, lúc nào cũng mỉm cười chào hắn.

Hắn dệt nên vô số y phục, rồi vào một chiều xuân nọ, đưa nó vào tay nàng.

Thế mà tấm y phục ấy bỗng loang máu, còn bóng dáng nàng tan biến giữa nắng vàng.

Đau đớn dữ dội ập tới, hắn bừng tỉnh, mở mắt ra phát hiện mình đang nằm trên giường. Áo ngoài đã bị cởi bỏ, có người đang dùng từng tấm vải dày ép lên vết thương trước ngực hắn.

Máu của hắn nhuộm đỏ đôi tay thon dài mà xinh đẹp ấy.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (170)
Chương 1: Chương 1: Đen đủi Chương 2: Chương 2: Người lạ Chương 3: Chương 3: Liều mạng Chương 4: Chương 4: Quái Xà Chương 5: Chương 5: Đi học Chương 6: Chương 6: Dã dân Chương 7: Chương 7: Dụ thú Chương 8: Chương 8: Thực lực Chương 9: Chương 9: Ngày chết Chương 10: Chương 10: Lão sư Chương 11: Chương 11: Học trò Chương 12: Chương 12: Cơ bảo Chương 13: Chương 13: Nghi ngờ Chương 14: Chương 14: Thách thức Chương 15: Chương 15: Chuẩn bị Chương 16: Chương 16: Đoạt xác Chương 17: Chương 17: Diệp Huyền Tuyết Chương 18: Chương 18: Vọng Hạc Chương 19: Chương 19: Tiêu tiền Chương 20: Chương 20: Thốn Tâm Chương 21: Chương 21: Trận chiến (1) Chương 22: Chương 22: Khai mạc Chương 23: Chương 23: Trận chiến (2) Chương 24: Chương 24: Trận chiến (3) Chương 25: Chương 25: Hỏng rồi Chương 26: Chương 26: Linh Tất Chương 27: Chương 27: Nước đục Chương 28: Chương 28: Trận chiến (4) Chương 29: Chương 29: Trận chiến (5) Chương 30: Chương 30: Trận chiến (6) Chương 31: Chương 31: Cuồng Quyền Chương 32: Chương 32: Nhật Quỹ Chương 33: Chương 33: Trận chiến (7) Chương 34: Chương 34: Trận chiến (8) Chương 35: Chương 35: Bỏ cuộc Chương 36: Chương 36: Kinh người Chương 37: Chương 37: Nuốt chửng Chương 38: Chương 38: Tranh chấp Chương 39: Chương 39: Giao thủ Chương 40: Chương 40: Dương danh Chương 41: Chương 41: Tiền tới Chương 42: Chương 42: Tiểu Tạ Chương 43: Chương 43: Tuyết Báo Chương 44: Chương 44: Tạ Tu Ly Chương 45: Chương 45: Kiểm tra Chương 46: Chương 46: Phá trận Chương 47: Chương 47: Độc hành Chương 48: Chương 48: Bế quan Chương 49: Chương 49: Nhiệm vụ Chương 50: Chương 50: Triệu Ất Chương 51: Chương 51: Thần tài Chương 52: Chương 52: Người quen Chương 53: Chương 53: Thiên Hài Chương 54: Chương 54: Tiền thưởng Chương 55: Chương 55: Đài đấu Chương 56: Chương 56: Đối thủ Chương 57: Chương 57: Ván cược Chương 58: Chương 58: Tai họa Chương 59: Chương 59: Tý Thử Chương 60: Chương 60: Chiến thắng đầu tiên Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62: Chiến thắng thứ hai Chương 63: Chương 63: Phá rối Chương 64: Chương 64: Rác rưởi Chương 65: Chương 65: Thoát thân Chương 66: Chương 66: Chiến thắng thứ ba Chương 67: Chương 67: Trùng hợp Chương 68: Chương 68: Hợp tác Chương 69: Chương 69: Đau thấu Chương 70: Chương 70: Lôi Nhãn Chương 71: Chương 71: Sương mù Chương 72: Chương 72: Báo thù Chương 73: Chương 73: Sống sót Chương 74: Chương 74: Dị thú Chương 75: Chương 75: Nụ hôn (1) Chương 76: Chương 76: Nụ hôn (2) Chương 77: Chương 77: Thu hoạch Chương 78: Chương 78: Hiểu lầm Chương 79: Chương 79: Lừa dối Chương 80: Chương 80: Linh võng Chương 81: Chương 81: Cường thế Chương 82: Chương 82: Người trong lòng Chương 83: Chương 83: Tiên Hạm Chương 84: Chương 84: Phân thân Chương 85: Chương 85: Lôi Cốt Kiếm Chương 86: Chương 86: Mầm xuân Chương 87: Chương 87: Tâm ý Chương 88: Chương 88: Thua cuộc Chương 89: Chương 89: Thiên kiếp Chương 90: Chương 90: Ám sát Chương 91: Chương 91: Mê hoặc Chương 92: Chương 92: Trêu chọc Chương 93: Chương 93: Trừng phạt Chương 94: Chương 94: Giam cầm Chương 95: Chương 95: Huyết Huỳnh Chương 96: Chương 96: Phá hủy Chương 97: Chương 97: Hung Nhưỡng Chương 98: Chương 98: Hư chủ Chương 99: Chương 99: Tay đứt Chương 100: Chương 100: Đuổi trùng Chương 101: Chương 101: Chung giường Chương 102: Chương 102: Bày tỏ Chương 103: Chương 103: Ba người Chương 104: Chương 104: Ghen tuông Chương 105: Chương 105: Trở về Chương 106: Chương 106: Tử cục Chương 107: Chương 107: Thế giới huyền ảo Chương 108: Chương 108: Một nụ hôn Chương 109: Chương 109: Trận chiến Thần Quang Chương 110: Chương 110: Gian lận Chương 111: Chương 111: Nhật Miện Chương 112: Chương 112: Nhật Miện tranh bá Chương 113: Chương 113: Lôi Hi Chương 114: Chương 114: Tiểu sư muội Chương 115: Chương 115: Yêu sớm Chương 116: Chương 116: Xuất phát Chương 117: Chương 117: Gặp lại Chương 118: Chương 118: Kinh hồng Chương 119: Chương 119: Thăm dò Chương 120: Chương 120: Phương lão sư Chương 121: Chương 121: Lộ tẩy Chương 122: Chương 122: Ước định Chương 123: Chương 123: Dỗ dành Chương 124: Chương 124: Thoát hiểm Chương 125: Chương 125: Chữa thương Chương 126: Chương 126: Mê muội Chương 127: Chương 127: Vạn Vân Tiên Thị Chương 128: Chương 128: Bí ẩn Chương 129: Chương 129: Vô tình Chương 130: Chương 130: Trái tim tan vỡ Chương 131: Chương 131: Lợi dụng Chương 132: Chương 132: Đỉnh cao Chương 133: Chương 133: Mời gọi Chương 134: Chương 134: Ở chung Chương 135: Chương 135: Ăn ý Chương 136: Chương 136: Đánh nhau Chương 137: Chương 137: Học viện Chương 138: Chương 138: Thâm nhập Chương 139: Chương 139: Khu Năm Chương 140: Chương 140: Sát tâm Chương 141: Chương 141: Sư đồ Chương 142: Chương 142: Giao dịch Chương 143: Chương 143: Giết nàng Chương 144: Chương 144: Bùi Quân Nhạc Chương 145: Chương 145: Tình xưa Chương 146: Chương 146: Cái chết của sư muội Chương 147: Chương 147: Xuất quan Chương 148: Chương 148: Vụ Sơn Cuồng Khách Chương 149: Chương 149: Con rối Chương 150: Chương 150: Đột nhập Chương 151: Chương 151: Phá ma Chương 152: Chương 152: Huyền Cơ Biến (1) Chương 153: Chương 153: Huyền Cơ Biến (2) Chương 154: Chương 154: Huyền Cơ Biến (3) Chương 155: Chương 155: Huyền Cơ Biến (4) Chương 156: Chương 156: Triền miên Chương 157: Chương 157: Nguyên thần giao hòa Chương 158: Chương 158: Lôi chủ Chương 159: Chương 159: Cấm chú Chương 160: Chương 160: Vong trần Chương 161: Chương 161: Thỏa hiệp Chương 162: Chương 162: ‘Nó’ Chương 163: Chương 163: Nơi nào cũng có Chương 164: Chương 164: Làm sao để thứ tha Chương 165: Chương 165: Biến cố tại đại điện Chương 166: Chương 166: Công thành Chương 167: Chương 167: Thời khắc diệt vong Chương 168: Chương 168: Chiến trường Thiên Liệt Chương 169: Chương 169: Ngàn dặm núi non Chương 170: Chương 170: Thốn Tâm [Hoàn]