Chương 90
Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai

Chương 90: Doanh thu

“Tiểu Quả tỷ!”
Như Ý là người đầu tiên nhìn thấy Tiểu Quả, nàng vui mừng chạy tới chào. Tiểu Quả cũng nở nụ cười đáp lại:
“Như Ý!”
Những người khác cũng lần lượt lên tiếng chào hỏi, Tiểu Quả hòa nhã trò chuyện cùng họ.
Lúc này, Tần An Minh đang bị Tráng Tráng quấn chặt. Dù đã thấy Tiểu Quả, y vẫn chưa thể rảnh để chào. Cậu bé ríu rít kể liên hồi về đủ chuyện: nào là mấy hôm nay ăn gì, làm gì, Đại Hắc và Tiểu Bạch lớn đến đâu rồi, hai chú cún ăn khỏe ra sao, thu được bao nhiêu trứng gà, trứng vịt, rồi mẹ còn làm cả lò nướng để chuẩn bị bánh trung thu nhân trứng muối nữa...
Tần An Minh chẳng hề thấy phiền, chỉ ngồi yên lắng nghe từng câu từng chữ. Dù toàn chuyện vụn vặt, nhưng y lại thấy vô cùng thú vị. Ánh mắt y chan chứa yêu thương nhìn cậu bé trước mặt.
Như Ý vòng tay ôm lấy cánh tay Tiểu Quả, kéo nàng ra một góc rồi khẽ chỉ về phía Tráng Tráng, nói nhỏ:
“Tỷ đang làm gì thế? Sao lại ăn mặc cho Tráng Tráng như vậy?”
Nói xong, nàng bụm miệng cười khúc khích vì bộ đồ của Tráng Tráng quả thật quá đáng yêu.
Nghe vậy, Tiểu Quả suýt nữa thì không nhịn được mà đảo mắt. Nàng quay sang nhìn Như Ý, thở dài bất lực:
“Không phải ta làm đâu, thằng bé tự mặc thế để đi gặp cữu cữu đó.”
Như Ý nghe xong thì bật cười thành tiếng. Tần An Minh nghe thấy động tĩnh liền quay lại, nhưng hai người chỉ đồng loạt xua tay ý bảo “không có gì cả.”
Cũng may Như Ý và Tiểu Quả nói rất nhỏ nên không ai khác nghe được.
Thấy cữu cữu không chú ý đến mình nữa, Tráng Tráng liền đưa tay đẩy nhẹ đầu y quay lại, ép phải đối diện với mình rồi tiếp tục thao thao bất tuyệt:
“Cữu cữu ơi, dạo này cữu cữu có luyện chữ không? Đừng quên nhé, phải chăm chỉ luyện đó…”
Tần An Minh bế cậu ngồi xuống, tiếp tục nghe với vẻ chăm chú. Quả thật, Tráng Tráng nặng hơn trước nhiều, nếu cứ đứng bế thi cũng hơi mỏi tay.
Tiểu Quả liếc nhìn hai cậu cháu, rồi quay sang nói chuyện với Như Ý:
“Công việc ổn chứ? Mọi người có mệt lắm không?”
Nàng để ý kỹ gương mặt từng người, xem họ có chịu nổi guồng làm việc bận rộn hay không.
Nghe vậy, Như Ý cười đáp:
“Thật ra cũng không mệt lắm đâu. Mọi người chia nhau làm, nên cũng đỡ hơn nhiều!”
Nhìn vẻ tươi tắn của nàng, Tiểu Quả tin rằng họ đã quen với nhịp làm việc rồi.
Như Ý ghé sát tai Tiểu Quả, giọng đầy phấn khích:
“Tiểu Quả tỷ, chị có biết doanh thu mỗi ngày của chúng ta bây giờ là bao nhiêu không?”
Nhìn nét mặt rạng rỡ ấy, Tiểu Quả đoán chắc là một con số không nhỏ. Nhưng nàng vẫn giả vờ trầm ngâm, cẩn thận nói ra con số ước lượng:
“Chắc tầm… hai mươi lượng?”
Nàng cố tình nói thấp một chút. Ai ngờ Như Ý cười bí ẩn, ra dấu nhân đôi.
Tim Tiểu Quả hẫng một nhịp: Bốn mươi lượng?!
Như Ý gật đầu liên tục:
“Đúng thế! Đó là sau khi đã trừ chi phí nguyên liệu và thuế đấy. Là lợi nhuận ròng thật sự!”
Khi biết được con số này từ Từ thúc, Như Ý vui đến mức cả đêm không ngủ được. Với tốc độ này, chẳng mấy chốc là có thể mở rộng cửa hàng. Khi ấy, nàng có thể mua luôn căn nhà bên cạnh, mở rộng thêm chỗ ngồi, đón nhiều khách hơn, nghĩ đến thôi đã thấy phấn khởi!
Càng nghĩ, nàng càng cảm thấy biết ơn Tiểu Quả. Nếu không có tỷ ấy, chắc nàng đã phải bán đi tiệm mì mà cha để lại để mưu sinh mất rồi, đâu còn được mơ đến chuyện phát tài như bây giờ.
Tiểu Quả không hề biết những suy nghĩ ấy. Dù có biết, nàng cũng sẽ không nhận công lao về mình. Dẫu sao món Malatang vốn không phải do nàng nghĩ ra, còn công việc thì mọi người mới là người vất vả làm hằng ngày. Nếu phải khen, thì đó nên là họ.
Sau một lát nghỉ, mọi người lại quay về với công việc: người tiếp tục bổ sung nguyên liệu, người lau dọn bàn ghế. Từ thúc thì đang tính toán sổ sách doanh thu buổi sáng.
Lúc ấy, Tiểu Quả chợt nhớ ra hũ đồ trong tay.
“Như Ý, muội có ăn bắp rang mà ca ca ta mang về hôm trước không?”
“Có chứ, ngon lắm! Vừa thơm vừa ngọt, muội ăn suốt luôn!”
Nghe nhắc đến bắp rang, Như Ý lập tức hào hứng nói liền mấy câu, hết khen thơm, khen giòn, khen ăn hoài không ngán.
Tiểu Quả bật cười. Cô nàng này đúng là y hệt Tráng Tráng, đều mê đồ ăn vặt cả.
Phúc Nhi bên cạnh cũng nói chen vào:
“Tiểu Quả tỷ, muội cũng có ăn! Thật sự rất ngon luôn!”
“Phải đó, phải đó!”
Hai cô nàng còn lại cũng đồng thanh hưởng ứng. Ngay cả Từ thúc cũng ngẩng đầu khỏi bàn tính, mỉm cười:
“Đến cả một lão già như ta còn mê mệt mà!”
Thực ra, lúc đầu ông không hứng thú với đồ ngọt, nhưng sau khi được nếm thử bắp rang hôm đó thì ghiền luôn, càng nhai càng thơm.
Thấy ai cũng thích, Tiểu Quả cười rạng rỡ, đặt hũ ngô lên bàn:
“Lần này ta mang cho mọi người cả hạt sống đây. Muốn ăn lúc nào thì làm lúc đó nhé.”
Nàng mang khá nhiều, đủ cho cả quán ăn dần trong thời gian dài.
Như Ý liền bảo Phúc Nhi đem hũ ngô cất vào bếp, hớn hở nói:
“Rảnh là muội làm liền!”
Tiểu Quả dạy sơ qua cách làm, rất đơn giản, ai nghe cũng nhớ được.
Như Ý vừa ghi nhớ vừa háo hức: “Tối nay muội làm thử luôn.”
Lúc này, Tráng Tráng cuối cùng cũng buông cữu cữu ra, dắt tay y đến chỗ mẹ.
“Mẹ ơi mẹ, nói với cữu cữu đi, có phải mẹ làm cái lò nướng không?”
Cậu bé trông đầy căng thẳng, rõ ràng nãy giờ kể chuyện, cữu cữu không tin.
Chưa kịp để Tiểu Quả trả lời, Như Ý đã hét lên:
“Tiểu Quả tỷ, chị tự làm lò nướng thật hả?!”
Tiểu Quả ngẩn người. Phản ứng gì mà dữ vậy? Làm lò nướng thôi mà, có gì to tát đâu.
Nàng gật đầu xác nhận, khiến cả nhóm lại càng kinh ngạc.
Như Ý tròn mắt:
“Tiểu Quả tỷ, chị có việc gì là không làm được không vậy?”
Ngay cả Tần An Minh cũng nhìn nàng đầy thán phục, Tiểu Quả ngày càng giỏi giang, đến cả lò nướng cũng tự chế được.
“Có gì đâu, dễ mà.”
Tiểu Quả lại vô tình khiêm tốn kiểu “khoe khéo”. Nàng thực sự không hiểu vì sao họ lại ngạc nhiên như thế. Ở chỗ nàng, lò nướng là chuyện bình thường thôi. Trong tiệm bánh ngọt họ từng đến cũng có mà.
“Muội học ở đâu thế?” Tần An Minh tò mò hỏi.
Tiểu Quả chỉ cười mơ hồ:
“Muội thấy người ta làm, xem vài lần là biết thôi.”
Mọi người đều tin ngay. Về sau, Tiểu Quả mới biết rằng ở huyện thành, lò nướng không phải ai cũng tự làm được, mà do thợ chuyên nghiệp xây riêng. Lúc đó nàng mới vỡ lẽ, hóa ra lò nướng ở đây không phải thứ phổ biến. Có lẽ vì người ta sợ nếu xây không kín thì nhiệt thất thoát, làm hỏng bánh.
Nghĩ đến chuyện đó, Tiểu Quả cũng hơi lo. Có lẽ khi về, nàng nên thử nướng bánh mì xem sao, để chắc chắn lò của mình không gặp trục trặc gì trước khi làm bánh trung thu.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (144)
Chương 1: Chương 1: Mẹ của nhóc là ai? Chương 2: Chương 2: Mẹ ơi? - 1 Chương 3: Chương 3: Mẹ ơi? - 2 Chương 4: Chương 4: Cháo rau Chương 5: Chương 5: Lại xuyên về rồi sao? Chương 6: Chương 6: Không gian trong nhẫn Chương 7: Chương 7: Canh hoành thánh Chương 8: Chương 8: Khởi đầu mới Chương 9: Chương 9: Cùng nhau làm ruộng nào! Chương 10: Chương 10: Gieo hạt Chương 11: Chương 11: Mì cà chua trứng Chương 12: Chương 12: Hứa không được lên núi Chương 13: Chương 13: Canh sườn hầm khoai tây Chương 14: Chương 14: Kể chuyện Chương 15: Chương 15: Lên núi Chương 16: Chương 16: Chợ phiên Chương 17: Chương 17: Vội vã Chương 18: Chương 18: Mua bê Chương 19: Chương 19: Gieo hạt Chương 20: Chương 20: Chuẩn bị lẩu gà Chương 21: Chương 21: Thôn chài nhỏ Chương 22: Chương 22: Canh gà hầm nước dừa Chương 23: Chương 23: Cá viên Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25: Ba ngày mưa to Chương 26: Chương 26: Trồng ngô Chương 27: Chương 27: Xương hầm Chương 28: Chương 28: Dắt Tiểu Tráng lên núi Chương 29: Chương 29: Đây là... Chương 30: Chương 30: Phá tổ ong Chương 31: Chương 31: Bột khoai tây Chương 32: Chương 32: Tích góp tiền bạc Chương 33: Chương 33: Lên núi hái nấm Chương 34: Chương 34: Cứu người không mong báo đáp Chương 35: Chương 35: Làm nước dùng Chương 36: Chương 36: Chuẩn bị xong Chương 37: Chương 37: Đi bán thôi! Chương 38: Chương 38: Không kịp ngơi tay Chương 39: Chương 39: Đi mua đồ Chương 40: Chương 40: Đi mua sắm (2) Chương 41: Chương 41: Làm hàng rào Chương 42: Chương 42: Làm tóp mỡ Chương 43: Chương 43: Viết chữ Chương 44: Chương 44: Cây bồ kết Chương 45: Chương 45: Đừng trách ta Chương 46: Chương 46: Cá chua ngọt Chương 47: Chương 47: Đi chợ Chương 48: Chương 48: Vương gia Chương 49: Chương 49: Bàn chuyện làm ăn Chương 50: Chương 50: Kí khế ước Chương 51: Chương 51: Kẻ thù chung Chương 52: Chương 52: Hết nước rửa chén Chương 53: Chương 53: Dẫn con vào trấn Chương 54: Chương 54: Tiểu Quả tỷ Chương 55: Chương 55: Là nàng sao? Chương 56: Chương 56: Làm xà phòng Chương 57: Chương 57: Người đẹp và quái vật Chương 58: Chương 58: Quần áo mới Chương 59: Chương 59: Công thức mới Chương 60: Chương 60: Quay về Tần gia Chương 61: Chương 61: Con trưởng Tần gia Chương 62: Chương 62: Quyết định hệ trọng Chương 63: Chương 63: Đón ca ca về Chương 64: Chương 64: Trở về nhà Chương 65: Chương 65: Lên huyện mua gỗ Chương 66: Chương 66: Sắp xếp nội thất Chương 67: Chương 67: Uống thuốc Chương 68: Chương 68: Nỗi phiền muộn của Giang Đan Hà Chương 69: Chương 69: Mẫu tử đồng tâm Chương 70: Chương 70: Lần đầu ăn thử ruột heo Chương 71: Chương 71: Đóa hoa tặng mẹ Chương 72: Chương 72: Tu sửa tiệm mỳ Như Ý Chương 73: Chương 73: Cổ đông mới Chương 74: Chương 74: Vôi Chương 75: Chương 75: Tiễn biệt Tần An Minh Chương 76: Chương 76: Bạn mới Chương 77: Chương 77: Trứng bắc thảo Chương 78: Chương 78: Tái khai trương Chương 79: Chương 79: Malatang - Ý Quả Minh Chương 80: Chương 80: Cùng nhau thu hoạch nào! (1) Chương 81: Chương 81: Cùng nhau thu hoạch nào! (2) Chương 82: Chương 82: Cùng nhau thu hoạch nào(3) Chương 83: Chương 83: Bắp rang bơ Chương 84: Chương 84: Rượu hoa quế Chương 85: Chương 85: Bánh trung thu Chương 86: Chương 86: Tự làm lò nướng bánh (1) Chương 87: Chương 87: Tự làm lò nướng bánh (2) Chương 88: Chương 88: Tự làm lò nướng (3) Chương 89: Chương 89: Đi thăm cữu cữu Chương 90: Chương 90: Doanh thu Chương 91: Chương 91: Lời mời ăn tết Trung Thu Chương 92: Chương 92: Hóa giải lo âu Chương 93: Chương 93: Ta có một đứa con gái Chương 94: Chương 94: Bánh nướng Chương 95: Chương 95: Ướp thịt để làm lạp xưởng Chương 96: Chương 96: Làm lạp xưởng Chương 97: Chương 97: Giọng hát của Tiểu Tráng Chương 98: Chương 98: Chuẩn bị làm bánh Trung thu nào! Chương 99: Chương 99: Bánh Trung thu nhân đậu đỏ trứng muối Chương 100: Chương 100: Bánh chín rồi! Chương 101: Chương 101: Canh mận chua(1) Chương 102: Chương 102: Canh mận chua (2) Chương 103: Chương 103: Dọn nhà Chương 104: Chương 104: Tết trung thu - Tết đoàn viên Chương 105: Chương 105: Triều đại mới Chương 106: Chương 106: Thông báo mới Chương 107: Chương 107: Lý Triệu Địch - Người đàn bà lắm điều Chương 108: Chương 108: Một bài học Chương 109: Chương 109: Ai dừng lại trước là thua Chương 110: Chương 110: Hành vi kì lạ của Tráng Tráng (1) Chương 111: Chương 111: Hành vi kì lạ của Tráng Tráng (2) Chương 112: Chương 112: Hành vi kì lạ của Tráng Tráng (2) Chương 113: Chương 113: Nhanh lên nào mẹ ơi! Chương 114: Chương 114: Về nhà thôi! Chương 115: Chương 115: Trong cái rủi có cái may Chương 116: Chương 116: Một chọi hai Chương 117: Chương 117: Công việc mới Chương 118: Chương 118: Người cùng sở thích Chương 119: Chương 119: Muốn về nhà Chương 120: Chương 120: Độc thân thì sao chứ? Chương 121: Chương 121: May giày Chương 122: Chương 122: BMW ở thời cổ đại Chương 123: Chương 123: Dời mộ về kinh thành Chương 124: Chương 124: Tìm người giúp đỡ Chương 125: Chương 125: Chuẩn bị Chương 126: Chương 126: Giờ lành Chương 127: Chương 127: 7 ngày nữa Chương 128: Chương 128: Phong Thành Chương 129: Chương 129: Đưa Tráng Tráng vào không gian Chương 130: Chương 130: Không thể làm gì khác Chương 131: Chương 131: Tắm nước nóng Chương 132: Chương 132: Ta sẽ theo huynh Chương 133: Chương 133: Kinh thành Chương 134: Chương 134: Nơi này là chỗ nào vậy? Chương 135: Chương 135: Nghỉ ngơi trong cung Chương 136: Chương 136: Báo tin Chương 137: Chương 137: Người quen Chương 138: Chương 138: Người cha trong tưởng tượng Chương 139: Chương 139: Song sinh Chương 140: Chương 140: Cuối cùng cũng gặp nhau Chương 141: Chương 141: Khóc Chương 142: Chương 142: Bí mật lớn Chương 143: Chương 143: Gần quá rồi! Chương 144: Chương 144: Không quen