Chương 91
Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai

Chương 91: Lời mời ăn tết Trung Thu

Tiểu Quả chợt nhớ ra lý do chính khiến nàng đến đây hôm nay: Tết Trung Thu đã gần kề. Nàng không biết Như Ý và mọi người có làm việc vào ngày đó không.
“Như Ý, sắp đến Trung Thu rồi, mọi người có nghỉ không?”
Nghe vậy, Như Ý gật đầu. Họ đã thống nhất từ trước rằng sẽ nghỉ lễ Trung Thu để nghỉ ngơi và thư giãn.
Nghe tin đó, Tiểu Quả liền quay sang nhìn Tần An Minh, vui vẻ nói:
“Ca, vậy Trung Thu này về nhà, mình ăn thịt cừu nướng nhé!”
Tần An Minh, lúc đó đang chơi đùa với Tráng Tráng, lập tức gật đầu lia lịa:
“Được chứ!”
Được ca ca đồng ý, Tiểu Quả vui mừng khôn xiết. Nàng đã thèm món thịt cừu nướng từ lâu rồi, cuối cùng cũng có dịp được ăn!
Tráng Tráng tuy không hiểu hết, nhưng thấy mẹ và cữu cữu mỉm cười, cậu cũng cười ngây ngô theo. Dù sao thì cậu biết cữu cữu mình sẽ về nhà, thế là đủ vui rồi!
Như Ý nhìn ba người họ mà lòng không khỏi dấy lên chút ghen tị.
Thật tốt biết bao khi họ được đoàn tụ cùng gia đình trong ngày lễ. Còn nàng thì sao? Nàng sẽ làm gì đây?
Bầu không khí vui vẻ giữa Tiểu Quả, Tần An Minh và Tráng Tráng khiến phần còn lại trong tiệm bỗng trở nên trầm lắng. Một bên là tiếng cười nói rộn rã, bên kia là sự im ắng buồn bã.
Ai nấy đều nghe kế hoạch của Tiểu Quả mà trong lòng thoáng chút chạnh lòng. Cả tiệm chỉ còn lại tiếng lách cách của bàn tính trong tay Từ thúc.
Sau khi bàn bạc xong với Tần An Minh về việc nghỉ lễ, Tiểu Quả chuẩn bị rời đi cùng Tráng Tráng vì vẫn phải ghé mua ít gia vị trên đường về.
Nàng vừa quay lại định chào Như Ý thì thấy gương mặt nàng ấy thoáng buồn.
Tiểu Quả vốn rất nhạy cảm, lập tức hiểu ra. Ánh mắt nàng lướt qua từng người trong quán.
Linh Lung và Phúc Nhi không có người thân, chắc chắn sẽ ở lại tiệm suốt dịp lễ. Tiểu Thúy tuy có gia đình, nhưng bị bán cho nhà hàng nên cũng chẳng thể về. Còn Từ thúc là người già đơn độc. Như Ý thì chẳng còn ai cả. Tất cả bọn họ đều không có kế hoạch gì…
Trong lòng Tiểu Quả nhanh chóng hình thành một ý định. Nhưng nàng vẫn muốn hỏi ý kiến của Tần An Minh và Tráng Tráng trước.
Nàng gọi nhỏ:
“Tráng Tráng lại đây nào.”
Cậu bé vốn luôn quấn quýt bên cữu cữu, nhưng trong lòng, mẹ vẫn là số một. Thấy mẹ ngoắc tay, Tráng Tráng lập tức chạy đến.
“Mẹ ơi?”
Tiểu Quả cúi xuống thì thầm vào tai con:
“Con thấy sao nếu mẹ mời Như Ý tỷ và mọi người đến nhà mình chơi Trung Thu?”
Tráng Tráng hiểu ngay ý mẹ, khẽ đưa tay che miệng, đáp nhỏ:
“Dạ được ạ…”
Xong xuôi, Tiểu Quả nhìn sang Tân An Minh. Với sự ăn ý vốn có, chỉ cần ánh mắt của muội muội mình, Tần An Minh đã hiểu ngay và gật đầu đồng ý.
“Như Ý này, nếu mọi người không có việc gì làm vào dịp Trung Thu, đến nhà ta chơi nhé. Mình cùng nhau đón Tết, càng đông càng vui!”
Nghe vậy, Như Ý ngẩn người. Nàng chớp mắt mấy lần, tưởng mình nghe nhầm:
“Hả?”
Những người còn lại trong quán cũng dừng tay, đồng loạt nhìn Tiểu Quả không chớp mắt.
“Thật sao? Tỷ nói thật chứ?”
Như Ý lắp bắp mãi chỉ nói được mấy từ ấy. Còn những người khác thì nhìn Tiểu Quả với ánh mắt lấp lánh hy vọng.
Tiểu Quả mỉm cười gật đầu quả quyết:
“Tất nhiên là thật rồi!”
Tráng Tráng chen vào:
“Như Ý tỷ nhớ dẫn mọi người cùng đến nha!”
Đôi mắt cậu bé long lanh, rõ ràng đang dùng “chiêu dễ thương” để thuyết phục.
Như Ý không thể cưỡng lại, liền gật đầu lia lịa, đến mức trông như sắp rụng đầu.
Thấy nàng đồng ý, Tiểu Quả nhìn quanh. Ai nấy đều phấn khởi gật đầu, họ thực sự rất muốn đi!
Sau khi thống nhất, Tiểu Quả mời tất cả đến nhà nàng ở lại hai ngày một đêm dịp Trung Thu.
Mọi người đều vui vẻ hứa sẽ đến đúng giờ. Có kế hoạch cho ngày lễ, cả tiệm như bừng sức sống trở lại.
Không khí làm việc rộn ràng hơn hẳn, tiếng bàn tính của Từ thúc cũng vang lên rõ ràng, rộn ràng hơn.
Tiểu Quả quyết định sẽ mua thêm thịt cừu, vì chừng ấy người thì phần thịt ở nhà chắc chắn không đủ. Nàng cũng cần thêm gia vị để ướp thịt.
Sau khi tạm biệt mọi người, nàng đánh xe lừa đến quầy thịt.
Trên đường đi, Tráng Tráng phấn khích vô cùng, không còn buồn vì phải xa cữu cữu nữa.
Cậu biết rằng y sẽ sớm về nhà, và điều đó khiến cậu hạnh phúc đến mức mong thời gian trôi nhanh hơn.
“Ông chủ, cho tôi thêm mười cân thịt cừu nữa nhé!”
Tiểu Quả đánh xe đến quán quen thuộc. Thấy nàng, chủ quán liền hỏi:
“Mười cân à? Có ăn hết được không? Dù bây giờ chưa quá nóng, nhưng thịt để lâu dễ hỏng lắm đấy.”
Tiểu Quả gật đầu trấn an:
“Không sao đâu, chúng tôi sẽ ăn trong hai ngày. Nhiều người lắm, đảm bảo không thừa.”
Thực ra, dù ăn không hết, nàng cũng chẳng lo, chỉ việc cất vào không gian rồi lấy ra khi cần.
Mười cân thịt quả là không ít. Chủ quán sợ nàng không bê nổi nên giúp chất lên xe. Tiểu Quả cảm ơn và đưa tiền.
Vì không có tiền lẻ, nàng đưa một đồng bạc. Trong lúc ông chủ vào trong đổi tiền, Tiểu Quả liếc quanh và chợt thấy dưới gầm bàn có một chậu ruột, nhìn kỹ thì có cả ruột lợn lẫn ruột cừu.
Đúng lúc ấy, ông chủ quay ra thấy, vừa đưa lại tiền thừa vừa kéo chậu ruột ra hỏi:
“Cô nương, có muốn lấy chỗ này không?”
Tiểu Quả nhìn kỹ, thấy toàn là hàng ngon, liền nảy ra một ý:
“Lấy chứ! À, cho tôi thêm ít thịt lợn nữa nhé.”
Một ý tưởng lóe lên trong đầu nàng, làm xúc xích!
Mùa đông có thể làm lạp xưởng khô, còn nướng thì thành xúc xích nướng. Món này hấp, chiên hay xào đều ngon cả.
Thấy Tiểu Quả hào hứng như vậy, ông chủ cười, nhanh tay gói hết ruột và chọn cho nàng thêm một khúc thịt đùi ngon.
Sau khi chất hết lên xe, ông chủ nhìn Tráng Tráng đang ngồi trong đó, thoáng ngờ vực hỏi:
“Ơ, cô nương, đây là con gái cô à? Sao hôm nay không thấy cậu con trai?”
Tiểu Quả khựng lại. Con gái?
Nàng bước đến nhìn Tráng Tráng, chỉ thấy cậu đang trừng mắt nhìn ông chủ, lập tức hiểu ra!
“Phụt..!!”
“Mẹ…” Tráng Tráng nhìn mẹ cười đến mức không đứng nổi, ấm ức kêu.
Thì ra… ông chủ tưởng cậu là con gái!
Ông chủ ngơ ngác gãi đầu, không hiểu mình nói sai chỗ nào.
Tiểu Quả càng cười dữ dội hơn, nước mắt chảy ròng ròng.
Trước giờ mọi người đều cố nín, không ai nói ra chuyện hôm nay Tráng Tráng ăn mặc như con gái. Không ngờ ông chủ lại nói thẳng tuột như vậy!
“Hahaha… không chịu nổi nữa rồi, buồn cười chết mất thôi!!”
Thấy con trai sắp khóc, Tiểu Quả mới cố nín, nghiêm túc giải thích cho ông chủ.
Nghe xong, ông chủ xấu hổ đến mức mặt đen thui cũng hóa đỏ bừng.
Tráng Tráng thấy mẹ đã nói rõ, liền sụt sịt, lau nước mũi và nước mắt.
Tạm biệt ông chủ, Tiểu Quả không dám quay đầu lại nhìn gương mặt tủi thân của con trai.
Vì chỉ cần liếc thôi, nàng lại muốn bật cười thêm lần nữa!

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (144)
Chương 1: Chương 1: Mẹ của nhóc là ai? Chương 2: Chương 2: Mẹ ơi? - 1 Chương 3: Chương 3: Mẹ ơi? - 2 Chương 4: Chương 4: Cháo rau Chương 5: Chương 5: Lại xuyên về rồi sao? Chương 6: Chương 6: Không gian trong nhẫn Chương 7: Chương 7: Canh hoành thánh Chương 8: Chương 8: Khởi đầu mới Chương 9: Chương 9: Cùng nhau làm ruộng nào! Chương 10: Chương 10: Gieo hạt Chương 11: Chương 11: Mì cà chua trứng Chương 12: Chương 12: Hứa không được lên núi Chương 13: Chương 13: Canh sườn hầm khoai tây Chương 14: Chương 14: Kể chuyện Chương 15: Chương 15: Lên núi Chương 16: Chương 16: Chợ phiên Chương 17: Chương 17: Vội vã Chương 18: Chương 18: Mua bê Chương 19: Chương 19: Gieo hạt Chương 20: Chương 20: Chuẩn bị lẩu gà Chương 21: Chương 21: Thôn chài nhỏ Chương 22: Chương 22: Canh gà hầm nước dừa Chương 23: Chương 23: Cá viên Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25: Ba ngày mưa to Chương 26: Chương 26: Trồng ngô Chương 27: Chương 27: Xương hầm Chương 28: Chương 28: Dắt Tiểu Tráng lên núi Chương 29: Chương 29: Đây là... Chương 30: Chương 30: Phá tổ ong Chương 31: Chương 31: Bột khoai tây Chương 32: Chương 32: Tích góp tiền bạc Chương 33: Chương 33: Lên núi hái nấm Chương 34: Chương 34: Cứu người không mong báo đáp Chương 35: Chương 35: Làm nước dùng Chương 36: Chương 36: Chuẩn bị xong Chương 37: Chương 37: Đi bán thôi! Chương 38: Chương 38: Không kịp ngơi tay Chương 39: Chương 39: Đi mua đồ Chương 40: Chương 40: Đi mua sắm (2) Chương 41: Chương 41: Làm hàng rào Chương 42: Chương 42: Làm tóp mỡ Chương 43: Chương 43: Viết chữ Chương 44: Chương 44: Cây bồ kết Chương 45: Chương 45: Đừng trách ta Chương 46: Chương 46: Cá chua ngọt Chương 47: Chương 47: Đi chợ Chương 48: Chương 48: Vương gia Chương 49: Chương 49: Bàn chuyện làm ăn Chương 50: Chương 50: Kí khế ước Chương 51: Chương 51: Kẻ thù chung Chương 52: Chương 52: Hết nước rửa chén Chương 53: Chương 53: Dẫn con vào trấn Chương 54: Chương 54: Tiểu Quả tỷ Chương 55: Chương 55: Là nàng sao? Chương 56: Chương 56: Làm xà phòng Chương 57: Chương 57: Người đẹp và quái vật Chương 58: Chương 58: Quần áo mới Chương 59: Chương 59: Công thức mới Chương 60: Chương 60: Quay về Tần gia Chương 61: Chương 61: Con trưởng Tần gia Chương 62: Chương 62: Quyết định hệ trọng Chương 63: Chương 63: Đón ca ca về Chương 64: Chương 64: Trở về nhà Chương 65: Chương 65: Lên huyện mua gỗ Chương 66: Chương 66: Sắp xếp nội thất Chương 67: Chương 67: Uống thuốc Chương 68: Chương 68: Nỗi phiền muộn của Giang Đan Hà Chương 69: Chương 69: Mẫu tử đồng tâm Chương 70: Chương 70: Lần đầu ăn thử ruột heo Chương 71: Chương 71: Đóa hoa tặng mẹ Chương 72: Chương 72: Tu sửa tiệm mỳ Như Ý Chương 73: Chương 73: Cổ đông mới Chương 74: Chương 74: Vôi Chương 75: Chương 75: Tiễn biệt Tần An Minh Chương 76: Chương 76: Bạn mới Chương 77: Chương 77: Trứng bắc thảo Chương 78: Chương 78: Tái khai trương Chương 79: Chương 79: Malatang - Ý Quả Minh Chương 80: Chương 80: Cùng nhau thu hoạch nào! (1) Chương 81: Chương 81: Cùng nhau thu hoạch nào! (2) Chương 82: Chương 82: Cùng nhau thu hoạch nào(3) Chương 83: Chương 83: Bắp rang bơ Chương 84: Chương 84: Rượu hoa quế Chương 85: Chương 85: Bánh trung thu Chương 86: Chương 86: Tự làm lò nướng bánh (1) Chương 87: Chương 87: Tự làm lò nướng bánh (2) Chương 88: Chương 88: Tự làm lò nướng (3) Chương 89: Chương 89: Đi thăm cữu cữu Chương 90: Chương 90: Doanh thu Chương 91: Chương 91: Lời mời ăn tết Trung Thu Chương 92: Chương 92: Hóa giải lo âu Chương 93: Chương 93: Ta có một đứa con gái Chương 94: Chương 94: Bánh nướng Chương 95: Chương 95: Ướp thịt để làm lạp xưởng Chương 96: Chương 96: Làm lạp xưởng Chương 97: Chương 97: Giọng hát của Tiểu Tráng Chương 98: Chương 98: Chuẩn bị làm bánh Trung thu nào! Chương 99: Chương 99: Bánh Trung thu nhân đậu đỏ trứng muối Chương 100: Chương 100: Bánh chín rồi! Chương 101: Chương 101: Canh mận chua(1) Chương 102: Chương 102: Canh mận chua (2) Chương 103: Chương 103: Dọn nhà Chương 104: Chương 104: Tết trung thu - Tết đoàn viên Chương 105: Chương 105: Triều đại mới Chương 106: Chương 106: Thông báo mới Chương 107: Chương 107: Lý Triệu Địch - Người đàn bà lắm điều Chương 108: Chương 108: Một bài học Chương 109: Chương 109: Ai dừng lại trước là thua Chương 110: Chương 110: Hành vi kì lạ của Tráng Tráng (1) Chương 111: Chương 111: Hành vi kì lạ của Tráng Tráng (2) Chương 112: Chương 112: Hành vi kì lạ của Tráng Tráng (2) Chương 113: Chương 113: Nhanh lên nào mẹ ơi! Chương 114: Chương 114: Về nhà thôi! Chương 115: Chương 115: Trong cái rủi có cái may Chương 116: Chương 116: Một chọi hai Chương 117: Chương 117: Công việc mới Chương 118: Chương 118: Người cùng sở thích Chương 119: Chương 119: Muốn về nhà Chương 120: Chương 120: Độc thân thì sao chứ? Chương 121: Chương 121: May giày Chương 122: Chương 122: BMW ở thời cổ đại Chương 123: Chương 123: Dời mộ về kinh thành Chương 124: Chương 124: Tìm người giúp đỡ Chương 125: Chương 125: Chuẩn bị Chương 126: Chương 126: Giờ lành Chương 127: Chương 127: 7 ngày nữa Chương 128: Chương 128: Phong Thành Chương 129: Chương 129: Đưa Tráng Tráng vào không gian Chương 130: Chương 130: Không thể làm gì khác Chương 131: Chương 131: Tắm nước nóng Chương 132: Chương 132: Ta sẽ theo huynh Chương 133: Chương 133: Kinh thành Chương 134: Chương 134: Nơi này là chỗ nào vậy? Chương 135: Chương 135: Nghỉ ngơi trong cung Chương 136: Chương 136: Báo tin Chương 137: Chương 137: Người quen Chương 138: Chương 138: Người cha trong tưởng tượng Chương 139: Chương 139: Song sinh Chương 140: Chương 140: Cuối cùng cũng gặp nhau Chương 141: Chương 141: Khóc Chương 142: Chương 142: Bí mật lớn Chương 143: Chương 143: Gần quá rồi! Chương 144: Chương 144: Không quen