Chương 91
Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều

Chương 91: Ta Thấy Ngươi Buồn Cười Nhất

 Hậu viện Việt gia, Đỗ phu nhân nhìn đôi chân vừa được băng bó của Việt Lăng Thư không ngừng thở dài: “Con đi trên con đường núi này bao nhiêu năm rồi, sao lần này lại ngã đến thế?”Trong mắt Việt Lăng Thư ánh lệ lấp lánh, nàng ôm lấy cánh tay Đỗ phu nhân, giọng cũng mang theo tiếng khóc thút thít: “Con xa nhà nhiều ngày, đêm đêm nhớ người mà lén khóc. Trên đường về, thấy trên núi vừa nở hoa xuân con chỉ muốn hái về cắm bình cho người. Tiếc là bản thân vô dụng, lại làm chân mình bị thương.”Đỗ phu nhân thương xót, xoa đầu nàng ta: “Ta biết con là đứa hiếu thuận, nhưng sau này không được làm vậy nữa.” Hừ, lời “hiếu thuận” thuận miệng thế này ai mà chẳng nói được. Trình Tân Vũ khẽ ho một tiếng, cũng bước lên ôm lấy tay Đỗ phu nhân: “Con cũng xa nhà bao ngày, đêm đêm nhớ người mà ôm Đông Đông cùng khóc. Trên đường về thấy hai con chim nhỏ, con định bắt mang về hát cho người nghe, nhưng tiếc là con cũng vô dụng, để chúng bay mất rồi.”Nàng cố ý nũng nịu, bắt chước dáng vẻ của biểu muội một cách sống động như thật. Ngoài nhân vật chính là Việt Lăng Thư, mọi người trong phòng đều bật cười ngay cả Đỗ phu nhân cũng không nhịn được.“Đều là những đứa trẻ ngoan cả.”Nụ cười trong mắt Việt Lăng Thư chợt lạnh đi, nàng làm bộ nũng nịu: “Vẫn là tiểu di mẫu được thương hơn. Từ khi tiểu di mẫu đến, trong nhà chẳng ai thương con nữa~~”Đỗ phu nhân cười: “Kìa, hai đứa lớn thế này rồi mà vẫn như hồi nhỏ, để biểu ca và biểu tẩu con nhìn thấy lại chê cười cho xem.”Việt Lăng Thư nghiêng người trong lòng Đỗ phu nhân, cười híp mắt nhìn về phía Thẩm Đường:“Ồ, thì ra lão di nương cũng sợ người ngoài chê cười sao?”Thẩm Đường liền thuận thế ngồi xuống bên cạnh, nghiêng đầu tựa vào người Đỗ phu nhân: “Lão di nương tất nhiên là không sợ rồi, xem ra là không coi chúng con là người ngoài nữa~”Đỗ phu nhân cũng ôm nàng vào lòng, mỉm cười xoa tóc: “Tất nhiên rồi, ta thương mấy đứa như nhau cả.”Thẩm Đường mỉm cười, nhìn sang Việt Lăng Thư ở bên kia: “Biểu muội, muội nói có phải không?”Nụ cười của Việt Lăng Thư đã cứng đờ.Kỳ Hoài Cảnh ở bên nhìn lén cười, còn từ xa giơ ngón tay cái về phía Thẩm Đường sau đó kéo Triệu Văn Tranh ra ngoài: “Tiểu di mẫu đúng là vẫn sắc bén như xưa. Có nàng ấy ở đây, phu nhân ta sẽ không bị ai bắ-t nạ-t cả.”Triệu Văn Tranh nghe vậy thì cau mày: “Ngươi già rồi chứ nàng ấy thì chẳng bao giờ già cả! Chỉ mong nàng biết thu bớt tính tình lại, đừng ức hi-ếp người khác quá thôi.”Kỳ Hoài Cảnh vỗ vai hắn: “Vậy thì được rồi. Đi thôi, giờ này mà không ra ngoài thì thật sự muộn mất.”“Chúng ta? Ngươi ra ngoài thì liên quan gì đến ta? Ta không đi đâu, nhà ta còn có việc…”Trên núi bất tiện, lại xa nhau mấy ngày đúng là cảnh “xa nhau ngắn ngủi còn hơn mới cưới”, vậy mà người cháu rể này lại chẳng biết điều. Kỳ Hoài Cảnh đúng là chẳng biết điều, cứ thế kéo tiểu di phu ra ngoài: “Mấy hôm nay ta bận quá, vừa hay thiếu người. Đi thôi, đã đến lúc ngươi báo ơn rồi!”Năm đó, khi hai người mới mười mấy tuổi cùng hùn vốn mở cửa hàng đầu tiên, thực ra Triệu Văn Tranh đã thua lỗ mất một khoản bạc, suýt nữa để cả nhà chê cười. Kỳ Hoài Cảnh nghĩa khí ra tay, lấy phần lãi của mình bù vào mới có thể tính thành “lãi ròng hai mươi lượng”, không để huynh đệ thân thiết mất mặt được.Nhiều năm qua, Kỳ Hoài Cảnh cứ thỉnh thoảng lại lấy chuyện này ra uy hi-ếp, bắt hắn chạy việc giúp mình để “báo đáp ơn che giấu nỗi nhục”.Lần này cũng thế, Triệu Văn Tranh bị hắn lôi đi, bận rộn suốt cả ngày, gặp chưởng quỹ, hỏi quản sự, kiểm kê đơn hàng, thăm dò bạn hàng lại chạy hai chuyến ra bến tàu kiểm hàng…Từ giữa buổi sáng đến tối mịt, hai người khô cả cổ, Triệu Văn Tranh mệt rã rời, ngả người xuống giường mà mãi chẳng ngồi dậy nổi.Kỳ Hoài Cảnh thì vẫn ung dung ngồi trên ghế lớn, lật từng trang sổ sách trông chẳng có chút ý định về nhà.Triệu Văn Tranh nghỉ ngơi thật lâu mới gượng dậy, đứng lên cáo từ: “Giờ cũng muộn rồi, ta thật sự phải về, trong nhà còn có việc…”Kỳ Hoài Cảnh lật thêm một trang sổ, nhấp ngụm trà thanh tỉnh, cười đầy thong dong: “Chậc chậc, mới thế mà đã đòi về, xem ra vẫn là ngươi… lười… hơn!”“… Ngươi… ta biết ngay là ngươi vẫn ghi nhớ câu này! Đồ tiểu nhân bụng dạ hẹp hòi!”Kỳ Hoài Cảnh đưa sổ che mặt, dần dần nở nụ cười đầy gian ý: “Đợi bọn trẻ ngủ rồi về cũng chưa muộn.”Triệu Văn Tranh lập tức hiểu ra, thì ra tên tiểu tử này cố ý giữ mình cả ngày, đứng nhìn mình sốt ruột mà không nói!Hắn tức tối cầm một quả trong đĩa ném qua bị Kỳ Hoài Cảnh nhanh tay bắt lấy, cắn một miếng to, vừa nhai vừa cười khoái trá."Nhìn ngươi kìa, đi thì đi, lại còn lấy theo cả quả ăn của ta!... À đúng rồi, khi ra ngoài tiện thể ghé qua quầy một chuyến, ở đó có một bọc bạc mang về đưa cho tiểu di mẫu đi, phiền nàng ấy chọn giúp ta mấy món trang sức thời thượng nhất ở tiệm vàng nhà ngươi, ta lấy hết. Ngoài ra, giúp ta nhắn một câu…” Hắn hơi ngừng lại, giọng bỗng trở nên chân thành: “Phiền tiểu di mẫu để tâm, trước khi Việt Lăng Thư đính hôn, thê tử của ta đều nhờ nàng ấy chăm nom.”Triệu Văn Tranh phẩy tay, sải bước mở cửa đi ra: “Nhất định sẽ chuyển lời cho ngươi!”Quả nhiên, không biết là vì tình giao hảo lâu năm, vì nể mặt làm ăn hay vì chung một mối… chán ghét nào đó, tóm lại, Trình Tân Vũ rất sảng khoái nhận lời ủy thác của Kỳ Hoài Cảnh, bảo vệ Thẩm Đường như gà mẹ ấp con.Nàng tuyệt đối không để Việt đại tiểu thư tìm được cơ hội giở trò trước mặt Thẩm Đường.Ví như, Việt Lăng Thư nhân lúc Thẩm Đường chỉ có một mình, mời nàng sang khuê phòng ngồi trò chuyện, lời vừa dứt Trình Tân Vũ đã nhanh chân bước tới, nhét Tây Tây vào lòng Thẩm Đường: “Tôn nhi tức ta còn bận trông con giúp ta, thật sự không rảnh.”Lại như, Việt Lăng Thư than thở với Đỗ phu nhân rằng mình bị thương ở chân, tạm thời chưa thể đính hôn với Đoàn gia, Trình Tân Vũ liền nhắc ngay bên cạnh: “Việc đính hôn thì chỉ cần bậc trưởng bối bày tiệc là được, đâu phải nhảy dây, cần đại tiểu thư tự mình động chân động tay làm gì.”Hoặc như, Việt Lăng Thư có mấy vị đường tỷ muội họ thân thiết, bình thường rất hợp tính chỉ cần vài câu khích bác là cả nhóm tụ lại thì thầm sau lưng, cười chê chức quan của Thẩm phụ chỉ mới Bát phẩm…Trình Tân Vũ liền hắng giọng, đứng dậy, bước tới hỏi từng người một: “Xin hỏi phụ thân ngươi là mấy phẩm?”“Phụ thân ngươi hiện làm quan chức gì?”“Còn ngươi! Năm ngoái phụ thân ngươi dán câu đối Tết trước cửa bị ngược, cả nhà lớn bé chẳng ai phát hiện, vậy mà còn dám cười chê người ta có phụ thân là quan, lại học rộng?”Một đám tiểu thư con nhà thương nhân, bị Trình Tân Vũ hỏi mà run lẩy bẩy.Một cô nương Việt gia tên là Việt Liễu Nhi, thường ngày thân thiết nhất với đường tỷ Việt Lăng Thư, bèn tỏ vẻ bất bình: “Tiểu di mẫu! Mọi người chỉ đùa một chút thôi, sao người lại coi là thật vậy?” Trình Tân Vũ nở nụ cười rạng rỡ, xinh đẹp lại khí khái: “À ra là nói đùa à… Ta thấy ngươi mới là buồn cười nhất!”Đám đường tỷ muội chỉ dám giận mà không dám nói.Bởi Trình Tân Vũ là muội muội ruột của Trình phu nhân – chính thất của chủ mẫu Việt gia, lại là tiểu di ruột mẫu của Đại gia Việt Lăng Vân, đường đường một bậc trưởng bối, nên chẳng ai dám đắc tội với nàng.Thẩm Đường đem lòng quý mến Trình Tân Vũ còn nhanh hơn cả lúc yêu Kỳ Hoài Cảnh, ngày nào cũng quấn lấy bên cạnh nàng, cảm giác an tâm vô cùng. 

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (117)
Chương 1: Chương 1: Gả Cho Biểu Ca Chương 2: Chương 2: Xoa Eo Giúp Ta Với Chương 3: Chương 3: Bộ Y Phục Này...Cứ Như Là Không Mặc Gì Vậy! Chương 4: Chương 4: Thành Phu Thê Chương 5: Chương 5: Đêm Động Phòng, Nến Đỏ Đêm Qua Đã Tắt Chương 6: Chương 6: Việt Phu Nhân Ngang Ngược Chương 7: Chương 7: Ra Oai Khi Dâng Trà Chương 8: Chương 8: Vậy Thì Mẫu Thân Ăn Đi, Đừng Khách Sáo Chương 9: Chương 9: Hắn Thực Sự Đói Rồi Chương 10: Chương 10: Vị Phu Quân Khó Tìm Nhất Thế Gian Chương 11: Chương 11: Tần Khương Vân Chương 12: Chương 12: Trên Đời Này, Phần Lớn Nam Nhân Đều Bạc Bẽo Chương 13: Chương 13: Chổ Nào Mà Chưa Từng Thấy Qua! Chương 14: Chương 14: Chuyện Này…Thật Khó Mà Nghiêm Túc Cho Được Chương 15: Chương 15: Đầu Thai Cũng Là Một Bản Lĩnh Lớn Chương 16: Chương 16: Việc Mạo Phạm Nhất Trên Đời Này Chương 17: Chương 17: Vì Để Yêu Ta Chương 18: Chương 18: Ta Để Ý Nàng…Đã Rất Lâu Rồi Chương 19: Chương 19: Ai Cũng Thích Được Gả Cho Biểu Ca Chương 20: Chương 20: Đường Đường Chính Chính Rút Kiếm Chương 21: Chương 21: Ma Vương Gây Rối Chương 22: Chương 22: Tam Gia Kiêu Ngạo Chương 23: Chương 23: Bánh Ngọt Quế Hoa Hạt Dẻ Chương 24: Chương 24: Nàng Là Người Của Ta Chương 25: Chương 25: Quạ Chê Lợn Rừng Đen Chương 26: Chương 26: Bàn Bạc Chuyện Trung Thu Chương 27: Chương 27: Đời Người Chớ Nên Mang Thân Nữ Nhân Chương 28: Chương 28: Thịt Nai Nướng Chương 29: Chương 29: Ánh Trăng Của Thời Niên Thiếu Chương 30: Chương 30: Kẻ Vô Liêm Sỉ Chương 31: Chương 31: Thuốc A-n Tha-i Chương 32: Chương 32: Nuông Chiều Người Trong Lòng Mình Yêu Thương Nhất Chương 33: Chương 33: Đẹp Mắt Mà Vô Dụng Chương 34: Chương 34: Dạ Yến Trung Thu Chương 35: Chương 35: Xách Đao Xông Lên Xé Người Chương 36: Chương 36: Rơi Xuống Nước Cứu Người Chương 37: Chương 37: Nàng Đúng Là Oan Nghiệt Kiếp Trước Của Ta Mà Chương 38: Chương 38: Đi Một Nước Cờ Hiểm Chương 39: Chương 39: Tây Viện Chẳng Có Kẻ Nào Tử Tế Chương 40: Chương 40: Đợi Kiếp Sau Ta Đền Làm Hiền Tế Nhà Nàng Chương 41: Chương 41: Thẩm Vấn Kẻ Phản Bội Trong Đêm Chương 42: Chương 42: Khiêng Người Ra Ngoài Chương 43: Chương 43: Tây Viện Có Tin Vui Chương 44: Chương 44: Từ Đâu Lại Lồi Ra Tên Vô Lại Này Vậy?! Chương 45: Chương 45: Phùng Khê Chương 46: Chương 46: Thoải Mái Buông Thả Một Chút Chương 47: Chương 47: Không Phụ Sứ Mệnh Chương 48: Chương 48: Trang Viên Của Kỳ Gia Chương 49: Chương 49: Sao Lại Tiếc Chứ?! Chương 50: Chương 50: Nàng Là Biểu Đệ Của Ta Chương 51: Chương 51: Tặng Sách Chương 52: Chương 52: Giấu Diếm Tài Sản Riêng Chương 53: Chương 53: Đ-ánh Cờ Trên Xe Ngựa Chương 54: Chương 54: Vị Hiền Tế Ở Rể Phủ Phùng Gia Chương 55: Chương 55: Một Ao Nước Đục Chương 56: Chương 56: Xót Xa Cho Phu Quân Mình Chương 57: Chương 57: Món Quà Tuyệt Vời Của Phùng Khê Chương 58: Chương 58: Thưởng Cho Ngươi Bữa Tối Chương 59: Chương 59: Trong Phòng Có Ma Chương 60: Chương 60: Chúng Ta Nhỏ Tiếng Thôi Nhé! Chương 61: Chương 61: Tuyết Đầu Mùa, Tỉa Cành Mai Chương 62: Chương 62: Che Chở Người Mình Thương Chương 63: Chương 63: Lạnh Lùng Xem Kịch Chương 64: Chương 64: Tác Phong Của Việt Phu Nhân Chương 65: Chương 65: Vì Sao Đặt Tên Này? Chương 66: Chương 66: Tuyệt Kỹ Của Thẩm Đường Chương 67: Chương 67: Ba Tầng Rưỡi Tháp Phù Đồ Chương 68: Chương 68: Tỳ Vị Bất Hòa Chương 69: Chương 69: Tính Nết Nhu Nhược Chẳng Ra Gì Chương 70: Chương 70: Hai Người Mai Về Nghỉ Sớm Đi Chương 71: Chương 71: Hai Người Mai Về Nghỉ Sớm Đi Chương 72: Chương 72: Tự Sinh Một Đứa Đi Chương 73: Chương 73: Người Đệ Đệ Vô Dụng Chương 74: Chương 74: E Là Khó Có Con Chương 75: Chương 75: Ai Mà Có Phúc Phận Tốt Đến Vậy Chương 76: Chương 76: Ta Đã Là Tiểu Tức Phụ Rồi Chương 77: Chương 77: Nhất Định Phải Cùng Chàng Ngủ Một Đêm Chương 78: Chương 78: Ngẩng Đầu Ba Thước Có Thần Minh Chương 79: Chương 79: Hai Người Họ…Đang Ngủ Cùng Nhau Sao? Chương 80: Chương 80: Khi Nào Thì Lên Kinh Thành? Chương 81: Chương 81: Danh Tiếng Của Kỳ Nhị gia Chương 82: Chương 82: Cắn Rách Khóe Môi Chương 83: Chương 83: Tôn Nhi Tức, Mau Đứng Lên Chương 84: Chương 84: Biểu Thiếu Gia Đã Trở Về Chương 85: Chương 85: A Ly Có Ở Nhà Không? Chương 86: Chương 86: Gã Này Có Nhiều Biểu Muội Thật Ghê Ấy Chương 87: Chương 87: Không Phải Oan Gia Thì Không Chạm Mặt Chương 88: Chương 88: …Muốn Không? Chương 89: Chương 89: Khóc To Lên Một Chút Chương 90: Chương 90: Tiểu Biểu Muội Việt Gia Chương 91: Chương 91: Ta Thấy Ngươi Buồn Cười Nhất Chương 92: Chương 92: Vẫn Là Tôn Nữ Tế Việt Gia Chương 93: Chương 93: Có Hơi Quá Đê Tiện Rồi Chương 94: Chương 94: Ngươi Đang Giở Trò Gian Lận Chương 95: Chương 95: Giấc Mộng Vương Vấn Dư Hương Chương 96: Chương 96: Về Quê Mổ Heo Chương 97: Chương 97: Kế Phá Cục Chương 98: Chương 98: Tiểu Tử Này Là Gian Thương Chương 99: Chương 99: Ngầm Hãm Hại Chủ Tử? Chương 100: Chương 100: Thu[ố]c Này Của Ngươi Có Hiệu Quả Không? Chương 101: Chương 101: Là Nàng Ta Quyến Rũ Ta Trước Chương 102: Chương 102: Quả Thực Là Chấn Động Kinh Người Chương 103: Chương 103: Không Phải Sinh Ra Đã Phú Quý Chương 104: Chương 104: Tạ Đại Nhân Ở Quảng Lăng Thành Chương 105: Chương 105: Cô Nương Chèo Thuyền Nhỏ Chương 106: Chương 106: Chỉ Nguyện Lòng Chàng Như Lòng Ta Chương 107: Chương 107: Nhị Lang, Dậy Uống Thu[ố]c Nào Chương 108: Chương 108: Lựu Đỏ Tháng Năm Chương 109: Chương 109: Thì Ra Là Đứa Nhỏ Chương 110: Chương 110: Mặc Nàng Muốn Làm Gì Thì Làm Chương 111: Chương 111: Trên Đời Này, Không Ai Yêu Nàng Hơn Ta Chương 112: Chương 112: Đứa Trẻ Ấm Áp Như Hơi Thở Chương 113: Chương 113: Giống Hệt Như Chàng Chương 114: Chương 114: Cũng Đến Lượt Ta Tận Hưởng Một Chút Rồi Chương 115: Chương 115: Mọi Chuyện Trôi Theo Dòng Nước Chương 116: Chương 116: Còn Hơn Cả Gió Xuân Chương 117: Chương 117: Nhân Gian Như Ý [Hoàn]