Chương 92
Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!

Chương 92: Tình yêu vĩnh hằng 【HOÀN THÀNH】

Khi hai người quay lại xe, trời đã về chiều, chân trời phủ đầy những áng mây tím hồng rực rỡ.

Hoắc Duật Hoành cúi người thắt dây an toàn cho cậu, An An ngoan ngoãn chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, lòng trào dâng một cảm giác yên bình và vui sướng khó tả. Đón ánh hoàng hôn trên đường về, những tia nắng ấm áp rắc lên mặt, cậu nghiêng đầu nhìn hắn, nở nụ cười ngọt ngào: "Chồng ơi, em yêu anh nhiều lắm ~"

"Anh cũng yêu em, bảo bảo."

Tháng Năm, tiết Tiểu Mãn.

Dạo gần đây, thợ may riêng thường xuyên gửi quần áo mới đến cho Ôn Duẫn An, khiến cậu hoàn toàn quên mất chuyện ở ngôi miếu cổ hôm nọ.

Sáng sớm hôm nay, Hoắc Duật Hoành dường như không có ý định đi làm. Hắn ôm cậu chờ cậu tỉnh ngủ, rồi dỗ dành cậu thay bộ quần áo mà hắn ưng ý nhất, nói là muốn đưa cậu ra ngoài.

Ôn Duẫn An vừa thay đồ vừa lẩm bẩm: "Nhưng hôm nay em còn có tiết ở học viện mà, anh cũng phải đi làm nữa chứ!"

"Tuần này anh xin nghỉ cho em rồi, chúng ta có một việc rất quan trọng."

"Việc gì thế ạ?"

"Đến nơi em sẽ biết, nào, ngoan mặc quần áo vào nhé."

"Vâng ạ!"

Hoắc Duật Hoành mỗi ngày đều kiên nhẫn giúp cậu mặc quần áo, mang tất, ngay cả giày cũng tự tay xỏ vào cho cậu. Xong xuôi, hắn lại tỉ mỉ ngắm nhìn "tác phẩm" xinh đẹp do chính tay mình chăm chút. Hắn xỏ đôi giày da nhỏ vào chân cậu rồi đứng dậy, vòng tay ôm cậu từ phía sau, cằm tựa l*n đ*nh đầu cậu, không nhịn được mà tán thưởng: "Bảo bảo, em đẹp lắm."

Cậu nhìn mình trong gương. Trên người là bộ lễ phục nhỏ mang phong cách quý tộc Anh quốc, tuy kiểu dáng khác với bộ vest của Hoắc Duật Hoành nhưng nhìn qua là biết ngay đồ đôi.

Cậu cảm thấy hôm nay họ ăn mặc rất long trọng, đoán chừng hắn định đưa mình đi dự tiệc từ thiện, vì với những gia đình như họ, việc làm từ thiện là nghĩa vụ thường xuyên. Sau khi dùng bữa đơn giản, Hoắc Duật Hoành dẫn cậu ra cửa.

Điểm đến không xa, xe rời khỏi biệt thự không lâu đã dừng lại ở bến tàu khu Loan. Xung quanh đậu toàn siêu xe, và sát cầu cảng là một chiếc du thuyền khổng lồ sang trọng. Có vẻ như trên thuyền đang tụ họp rất nhiều nhân vật có máu mặt.

Hoắc Duật Hoành nắm tay cậu đi phía trước, thỉnh thoảng lại nhắc cậu cẩn thận dưới chân. Ôn Duẫn An vẫn ngơ ngác không hiểu buổi tiệc này rốt cuộc là gì mà lại bí mật và hoành tráng đến vậy.

Vừa bước lên du thuyền, không gian trước mắt bừng sáng. Cách trang hoàng này rõ ràng là dành cho một buổi tiệc sinh nhật! Ngay lối vào còn đặt một tấm biển đón khách tinh xảo. Cậu nhìn kỹ lại, trên đó viết: Chúc mừng sinh nhật... Ôn Duẫn An!

?! Cậu bừng tỉnh nhận ra, hôm nay là sinh nhật tròn 20 tuổi của mình!

"Bảo bảo, quên luôn sinh nhật mình rồi sao?"

Cậu đúng là đã quên thật. Trước đây ngày nào cũng hạnh phúc, sinh nhật phải có người nhà nhắc cậu mới nhớ. Sau khi kết hôn, Hoắc Duật Hoành ngày nào cũng tìm cách dỗ dành cậu vui vẻ, cuộc sống ngọt ngào đến mức cậu chẳng còn tâm trí đâu mà mong đợi đến ngày sinh nhật nữa. Vậy mà hắn vẫn nhớ rõ, còn chuẩn bị cả một điều bất ngờ thế này!

"Cảm ơn chồng, sao anh không nói trước cho em biết?" Ôn Duẫn An ngoan ngoãn ôm lấy cổ hắn, ngước đầu hôn một cái thật kêu.

"Anh muốn để em tự mình nhìn thấy. Đi thôi em?" Hoắc Duật Hoành lịch thiệp đưa tay ra.

Ôn Duẫn An đặt bàn tay nhỏ vào lòng bàn tay hắn : "Dạ ~"

Suốt dọc đường từ lối vào đến sảnh tiệc, nhân viên phục vụ đều mỉm cười chào hỏi và chúc cậu sinh nhật vui vẻ. Đến cửa sảnh, Hoắc Duật Hoành dừng lại một chút, để cậu đi lên phía trước.

Khi người hầu đẩy hai cánh cửa lớn ra, An An bước vào, Hoắc Duật Hoành theo sát phía sau. Ngay lập tức, tiếng vỗ tay nồng nhiệt vang dội khắp khán phòng.

Người thân của cậu, hội bạn thân, rồi cả bố mẹ và bạn bè của Hoắc Duật Hoành đều có mặt đông đủ. Cậu cuối cùng cũng hiểu tại sao khi cậu nói xin nghỉ một tuần, mấy đứa bạn lại không thấy tiếc nuối như mọi khi. Hóa ra tất cả đều ở đây chờ cậu!

"Tiểu An, sinh nhật vui vẻ!" Các anh trai và bạn bè của cậu đồng loạt bắn pháo hoa giấy. Những mẩu giấy màu và kim tuyến bay tung trời, lấp lánh rực rỡ. Chúng còn được cắt tỉa theo hình đầu thỏ nhỏ, rõ ràng là do Hoắc Duật Hoành dày công chuẩn bị.

"Cảm ơn mọi người!" Ôn Duẫn An vui sướng ôm chầm lấy Hoắc Duật Hoành, trước mặt bao nhiêu người dâng lên một nụ hôn ngọt ngào: "Đặc biệt cảm ơn chồng yêu quý ~"

Có người không nhịn được trêu chọc: "Được rồi được rồi, lại bắt đầu 'ngược đãi' bọn độc thân chúng tôi đấy à."

Cậu khẽ cười, mặt không hề tỏ ra e thẹn mà đỏ bừng lên vì hạnh phúc.

Buổi tiệc sinh nhật kéo dài cả ngày. Một góc sảnh tiệc được dành riêng để để quà, và giờ đây nó đã chất cao như núi. Theo lệ thường, cậu phải mở quà trước mặt mọi người. Trước đây quà nhiều đến mức cậu mở mệt lử, lần này quà còn nhiều hơn gấp bội, người thân bạn bè đều hiểu ý nên không bắt cậu phải làm theo thủ tục rườm rà đó nữa.

Chiếc bánh sinh nhật lộng lẫy được cắt ra, Ôn Duẫn An bưng một đĩa bánh nhỏ, mới ăn được nửa miếng đã chủ động nhón chân hôn lên môi hắn. Cậu dịu dàng nói: "Chồng, hiện tại anh tạm thời chỉ hơn em có bảy tuổi thôi nhé, anh có thấy vui không?"

Trái tim Hoắc Duật Hoành mềm nhũn, hắn cười hôn cậu: "Vui chứ, bảo bảo An An của anh thông minh nhất."

Đôi vợ chồng trẻ quấn quýt không rời, người thân bạn bè nhìn thấy cảnh đó chỉ thấy ấm lòng và thầm chúc phúc. Không nghi ngờ gì nữa, họ chính là cặp đôi trời sinh.

Đêm xuống, tiệc tàn, khách khứa lần lượt ra về, chỉ còn lại hắn và cậu trên thuyền. Hoắc Duật Hoành đưa cậu ra boong tàu sau khi tiễn khách xong.

"Mình không về nhà sao anh?"

"Đây là du thuyền mà bảo bảo." "Ý anh là sao ạ?" "Nếu không nhổ neo ra khơi mà chỉ ở cảng rồi về nhà, thì cần gì phải chọn tổ chức trên thuyền, và cần gì phải xin nghỉ hẳn một tuần, đúng không?"

"Ơ... Hình như là vậy ạ?"

Vừa dứt lời, du thuyền bắt đầu chậm rãi rời cảng. Dưới ánh trăng, mặt biển lấp lánh ánh bạc, và rồi những chùm pháo hoa rực rỡ bùng nổ trên không trung, thắp sáng cả bầu trời đêm.

"Giờ là thời gian riêng của hai chúng ta," Hoắc Duật Hoành siết chặt cậu vào lòng, thì thầm bên tai: "Bảo bảo, sinh nhật tuổi 20 vui vẻ. Anh yêu em."

Tiếng pháo hoa nổ "đùng đùng" trên cao khiến tim cậu đập loạn nhịp. "Chồng ơi, em cũng yêu anh."

Hắn xúc động hôn cậu thêm lần nữa: "Bảo bảo, em không hỏi xem anh tặng quà gì cho em sao?" Cậu thật lòng trả lời: "Chồng ơi, em chỉ cần anh thôi."

"Em nói thế anh rất vui, nhưng quà thì vẫn phải tặng."

"Vâng ~ Là gì thế ạ?"

Món quà đầu tiên là một chiếc chuyên cơ Gulfstream G700 đời mới nhất, hiện đang đỗ tại sân bay riêng. Một chiếc máy bay trị giá hàng trăm triệu đô, Ôn Duẫn An thực sự đứng hình, món quà này chẳng "nhỏ" chút nào cả.

"Món quà nhỏ giới thiệu xong rồi, bây giờ là món quà quan trọng hơn." Hoắc Duật Hoành buông cậu ra, nắm lấy tay cậu.

Trên cổ tay cậu bỗng thấy hơi lành lạnh, cậu cúi xuống nhìn, thấy một sợi chỉ đỏ.

"Hôm đó ở miếu cổ anh nhận được hai sợi chỉ đỏ này. Đại sư nói rằng, vào ngày sinh nhật em, nếu anh đích thân đeo cho em một sợi, chúng ta sẽ được bên nhau mãi mãi qua từng kiếp người." "Sợi này dành cho em, sợi còn lại anh đã cất kỹ bên mình rồi."

So với chiếc máy bay xa xỉ kia, sợi chỉ đỏ này quả thực là món quà quý giá hơn gấp bội. Cậu như thấy sợi chỉ trên cổ tay mình đang biến thành sợi dây định mệnh nối kết cậu và Hoắc Duật Hoành đời đời kiếp kiếp.

Hoắc Duật Hoành nhìn cậu bằng ánh mắt đong đầy tình yêu, khẽ hôn lên môi cậu: "Bảo bảo, mãi mãi ở bên anh nhé, em đồng ý chứ?"

Mắt An An ửng hồng, cậu nhào vào lòng hắn, khẽ đáp: "Vâng... chồng ơi, chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau "

Hoắc Duật Hoành ôm chặt lấy cậu, giọng nói rõ ràng và kiên định: "Được, mãi mãi bên nhau."

Dưới ánh trăng sáng, họ ôm lấy nhau. Sợi chỉ đỏ ấy như ánh hào quang của số phận, dệt nên câu chuyện tình yêu vĩnh hằng giữa họ.

【 HOÀN THÀNH CHÍNH VĂN 】

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (92)
Chương 1: Chương 1: Phân Hóa Chương 2: Chương 2: Thỏ Cụp Tai Chương 3: Chương 3: Độ Tương Hợp Chương 4: Chương 4: Gặp Mặt Chương 5: Chương 5: Không Hứng Thú Chương 6: Chương 6: Đáng Chú Ý Chương 7: Chương 7: Alpha Của Cậu Chương 8: Chương 8: Omega Của Hắn Chương 9: Chương 9: Sự Quan Tâm Của Hắn Chương 10: Chương 10: Nhẫn Đôi Tình Nhân Chương 11: Chương 11: Đi Theo Anh Chương 12: Chương 12: Sẽ Đối Tốt Với Em Chương 13: Chương 13: Hương Tequila Chương 14: Chương 14: Hoa Hồng Trắng Chương 15: Chương 15: Chú Ếch Xanh Nhỏ Chương 16: Chương 16: Hổ To Bự Chương 17: Chương 17: Ôm Thật Chặt Chương 18: Chương 18: Thật Đáng Yêu Chương 19: Chương 19: Chồng Của Cậu Chương 20: Chương 20: Gọi Chồng ơi ~ Chương 21: Chương 21: Quà Cho Chồng Chương 22: Chương 22: Chồng Sợ Vợ Chương 23: Chương 23: Vô Tình Hay Cố Ý Chương 24: Chương 24: Thật Buồn Phiền Chương 25: Chương 25: Không Lễ Phép Chương 26: Chương 26: Rất Hào Phóng Chương 27: Chương 27: Nhóc Kiều Khí Chương 28: Chương 28: Kẹo Ngọt Dính Người Chương 29: Chương 29: Dạy Dỗ Chương 30: Chương 30: Bé Ngoan Bé Bỏng Chương 31: Chương 31: Tin Tốt Lành Chương 32: Chương 32: Tin Xấu Chương 33: Chương 33: Em Thơm Quá Chương 34: Chương 34: Ai Dám Nghe? Chương 35: Chương 35: Không Ngủ Được Chương 36: Chương 36: Ngắm Ánh Trăng Chương 37: Chương 37: Không Thích Chương 38: Chương 38: Tiểu Tổ Tông Chương 39: Chương 39: Xấu xí Chương 40: Chương 40: Thơm Thơm Chương 41: Chương 41: Trống Rỗng Chương 42: Chương 42: Tràn Đầy Chương 43: Chương 43: Nghe Anh Chương 44: Chương 44: Tường Vi Bé Nhỏ Chương 45: Chương 45: Cưng Chiều Lên Tận Trời Chương 46: Chương 46: Anh Thật Tốt Chương 47: Chương 47: Ai Biết Chương 48: Chương 48: Anh Biết Chương 49: Chương 49: Thực Khảng Khái Chương 50: Chương 50: Rất Cưng Chiều Chương 51: Chương 51: Ấm Áp Chương 52: Chương 52: Lạnh Lùng Chương 53: Chương 53: Thơm Ngào Ngạt Chương 54: Chương 54: Ngọt Ngào Say Đắm Chương 55: Chương 55: Chỉ Yêu Em Chương 56: Chương 56: Hôn Em Đi Chương 57: Chương 57: Bị Cắn Rồi Chương 58: Chương 58: Nóng Trong Người Chương 59: Chương 59: Anh Giải Thích Đi Chương 60: Chương 60: Anh Ấy Nóng Nảy Chương 61: Chương 61: Sẽ phải hối hận Chương 62: Chương 62: Không hối hận Chương 63: Chương 63: Thích em Chương 64: Chương 64: Ôm em Chương 65: Chương 65: Anh yêu em Chương 66: Chương 66: Yêu Chồng Chương 67: Chương 67: Đau lòng Chương 68: Chương 68: Ở bên anh Chương 69: Chương 69: Thỏ nhỏ xuất hiện Chương 70: Chương 70: Bé Thỏ Ôn Chương 71: Chương 71: Người nuôi thỏ Chương 72: Chương 72: Lệnh Của Em Chương 73: Chương 73: Nâng lên cao Chương 74: Chương 74: Chú thỏ lười biếng Chương 75: Chương 75: Khoe ân ái Chương 76: Chương 76: Cả đời Chương 77: Chương 77: Dỗ dành bảo bối Chương 78: Chương 78: Em trở lại rồi đây Chương 79: Chương 79: Yêu cầu của anh Chương 80: Chương 80: Khen hay lắm Chương 81: Chương 81: Về nhà chúng ta Chương 82: Chương 82: Trăng nhỏ Chương 83: Chương 83: Kiện bọn họ đi! Chương 84: Chương 84: Đó là huân chương Chương 85: Chương 85: Nghe điện thoại đi mà Chương 86: Chương 86: Đến đón em Chương 87: Chương 87: Mừng anh đã về Chương 88: Chương 88: Thực sự cảm động Chương 89: Chương 89: Cơn mưa vừa dứt Chương 90: Chương 90: Thẻ ước nguyện Chương 91: Chương 91: Tình yêu vĩnh cửu Chương 92: Chương 92: Tình yêu vĩnh hằng 【HOÀN THÀNH】