Chương 93
Hỷ Sự Của Anh - Tống Chiêu

Chương 93: “Anh thích em.”

[Góc nhìn của Hứa Mặc.]
“Từ nay, con sẽ tránh xa Hạ Trúc.”
Giọng Hứa Mặc khẽ khàng, nghe không rõ là đang dỗ dành để Văn Cầm yên lòng, hay là đang tự cảnh cáo chính mình.
Văn Cầm nhìn bờ vai rũ xuống của anh, cả người ẩn mình trong bóng tối, chẳng thể nhìn rõ sắc mặt, bà không kìm được mà tự hoài nghi, liệu cách làm tối nay của mình rốt cuộc có đúng hay không.
Nhưng ý niệm ấy vừa mới nhen nhóm, bà đã tự thuyết phục bản thân rằng mình làm không sai.
Nếu thật sự buông lỏng để mặc anh làm loạn, hậu quả chắc chắn sẽ tồi tệ đến mức không thể tưởng tượng nổi.
Văn Cầm bị chuyện tối nay làm cho tâm trí rối bời, bà hít sâu một hơi, quay đầu nhìn về phía Hứa Mặc lúc này dường như đã đánh mất linh hồn, không khỏi hạ thấp giọng, thấm thía khuyên nhủ: “Con muốn mẫu con gái nào mà chẳng có, sao cứ nhất quyết phải thích Bánh Trôi chứ?”
“Bánh Trôi vẫn còn là đứa trẻ, con… làm vậy là tạo nghiệp đấy.”
Hứa Mặc khép mắt, giấu đi cơn sóng ngầm trong đáy mắt, khóe môi khẽ giật, bình thản phản bác: “Mẹ à, Bánh Trôi đã mười bảy tuổi rồi. Mà con cũng chỉ lớn hơn em ấy sáu tuổi thôi.”
Văn Cầm không kềm được, bật thốt: “Dù vậy vẫn là chưa thành niên!”
“Con dám nói đây là cảm giác mới nảy sinh bây giờ sao!? Không phải đã sớm hơn rất lâu rồi ư?”
Một câu truy vấn ấy chặt đứt hết mọi lời lẽ của Hứa Mặc.
Anh mím môi, sắc mặt tái nhợt. Dưới cái nhìn khó tin của Văn Cầm, anh chậm rãi gật đầu, thừa nhận: “Phải, con đã có ý nghĩ bẩn thỉu ấy từ rất sớm. Con đúng là không bằng cầm thú.”
“Nhưng mà, con có lỗi sao?”
“Con thích một người, là có lỗi sao?”
Văn Cầm tức đến run người, buột miệng: “Con trăm sai ngàn sai, chính là không nên thích Bánh Trôi! Con sẽ tự hủy hoại mình, cũng sẽ khiến con bé phải chịu đủ điều dị nghị, chỉ trích. Kết cục như thế, con muốn nhìn thấy sao?”
“Có phải tâm lý con có vấn đề rồi không? Ngày mai đi khám với mẹ. Mẹ sẽ nhờ người…”
Nói đến nửa chừng, bà bắt gặp ánh mắt Hứa Mặc chậm rãi nhìn sang, trong đó lộ ra một tia tổn thương nhàn nhạt, thêm chút tự trào, khiến bà theo phản xạ mà ngậm miệng.
Hứa Mặc cười khổ, sắc mặt trắng bệch: “Mẹ ơi, con rất bình thường.”
Không đợi Văn Cầm kịp phản ứng, anh chủ động kết thúc câu chuyện:
“Cả đêm mệt mỏi rồi, mẹ nghỉ đi.”
“Mẹ yên tâm, về sau con sẽ tránh xa Hạ Trúc, sẽ không làm bẩn đời em ấy.”
Lời của Văn Cầm còn nghẹn ở cổ, chưa kịp bật ra, Hứa Mặc đã né người đi lên tầng.
Bước chân anh dứt khoát, không hề do dự.
Thấy anh đi về phía phòng ngủ, Văn Cầm sực nhớ Hạ Trúc đang ở trong phòng Hứa Mặc, bèn vội vàng đuổi theo.
Nhưng Hứa Mặc nhanh hơn một bước, đợi bà đến đầu cầu thang, cửa phòng đã khép lại.
Sợ vỡ lại vết xe đổ chuyện gọi taxi ban nãy, Văn Cầm vội vã đến trước cửa, giơ tay gõ, định nhắc anh phải giữ chừng mực.
Lời còn chưa dứt, cánh cửa đã được mở từ bên trong.
Hứa Mặc đã thu dọn xong, xách túi, áo quần chỉnh tề đứng ngay ngưỡng cửa.
Thấy anh muốn đi, đáy mắt Văn Cầm thoáng một tia xót xa. Bà định ngăn lại, nhưng Hứa Mặc đã cất tiếng, chặn lời: “Sau này nếu không có việc gì con sẽ không về nữa.”
“Hạ Trúc ngủ không yên giấc, phiền mẹ trông giúp.”
“Chuyện tối nay xin đừng nói với em ấy. Tất cả đều là lỗi của con, không liên quan gì đến em ấy.”
Nói đến đây, Hứa Mặc nhìn bà thật sâu, mới chậm rãi mở miệng: “Mẹ, con đi đây.”
Văn Cầm theo bản năng gọi giữ: “Tiểu Mặc.”
Nhưng Hứa Mặc đi rất nhanh, không cho Văn Cầm chút cơ hội nào, đợi bà đuổi ra ngoài thì đã sớm không còn thấy bóng dáng đâu nữa.
Ra khỏi đại viện, Hứa Mặc không bắt xe, mà lặng lẽ đi bộ về trường.
Giữa mùa hè ở Bắc Kinh, đêm tĩnh như tờ, dòng xe cộ trôi nổi trên đường lớn, giống như bị nhồi vào một thế giới kỳ ảo.
Hứa Mặc vừa đi vừa hồi tưởng lại những chi tiết tối nay, cuối cùng chỉ còn đọng lại nụ hôn vội vàng ấy.
Một nụ hôn mang theo nhẫn nhịn và cấm kỵ, không được thế tục dung nạp.
Anh có chút tàn nhẫn nghĩ, nếu tối nay Hạ Trúc không ngủ, biết anh đã hôn cô, rốt cuộc sẽ có phản ứng như thế nào?
Sẽ mắng anh b**n th**, cầm thú, hay sẽ đấm đá anh túi bụi, hay là sẽ đoạn tuyệt quan hệ với anh, không bao giờ qua lại nữa?
Hứa Mặc hết lần này đến lần khác tưởng tượng ra kết cục giữa anh và Hạ Trúc, nhưng mỗi lần nghĩ đến, anh lại đau đớn một lần.
Bất luận là kết cục nào, hai người bọn họ cũng không thể ở bên nhau.
Mà kết cục như vậy anh không cách nào chấp nhận, nhưng nếu không chấp nhận, anh cũng chẳng có khả năng thứ hai.
Anh không muốn mất cô.
Cho dù sau này chỉ thường trực bên cạnh với tư cách “anh trai”, anh cũng cam lòng.
Anh muốn cuộc đời cô rực rỡ, chói lọi, chứ không phải giống như anh rơi vào vũng bùn, chịu sự phỉ nhổ của người đời.
Cô nên là nàng công chúa được vạn người chú ý, nên được tất cả mọi người yêu mến, chứ không phải giống như anh, nhơ bẩn và hèn nhát.
Đêm hôm đó, Hứa Mặc như hồn ma lang thang, đi hơn ba tiếng mới về đến trường.
Lúc ấy ký túc xá đã đóng cửa, anh liền vào thẳng phòng thí nghiệm, ở lì trong đó cho đến khi trời sáng.
Sáng sớm, Chu Nhiêu đến làm thí nghiệm, vừa bật đèn đã thấy Hứa Mặc gục trên bàn làm việc, bên cạnh còn đặt một chiếc túi đen.
Thiết bị trong phòng thí nghiệm đang khởi động, còn Hứa Mặc nhắm mắt ngủ thiếp.
Sợ làm phiền Hứa Mặc, Chu Nhiêu cố ý bước chậm lại.
Nhưng tiếng đặt lọ thủy tinh xuống vẫn đánh thức Hứa Mặc, Chu Nhiêu thót tim nhìn về phía Hứa Mặc, thấy anh vuốt mặt, đẩy ghế đứng dậy, xoay người đi ra khỏi phòng thí nghiệm.
Chu Nhiêu l**m môi, đặt lọ thủy tinh xuống, đi theo ra ngoài.
Đi đến cuối hành lang mới phát hiện Hứa Mặc đang hút thuốc, anh cả đêm không ngủ, bộ vest trên người nhăn nhúm, cà vạt bị giật ra ném sang một bên, cổ áo sơ mi bung hai cúc để lộ làn da trắng lạnh.
Tóc tai rối bù, dưới mi mắt phủ một lớp quầng thâm, dáng vẻ anh dựa lưng vào tường, nheo mắt rít thuốc, chẳng hiểu sao lại toát lên vẻ u ám đến lạ.
Một Hứa Mặc như thế này, Chu Nhiêu chưa từng nhìn thấy bao giờ.
Cô ta đứng sau cánh cửa gỗ, cẩn thận quan sát Hứa Mặc đang hút thuốc, không kìm được suy nghĩ, rốt cuộc tối qua anh đã trải qua chuyện gì, tại sao lại… đáng sợ như vậy.
Đấu tranh hồi lâu, Chu Nhiêu cuối cùng vẫn đẩy cánh cửa gỗ dày nặng kia ra.
Két một tiếng, cửa gỗ bị Chu Nhiêu đẩy ra một khe hở nhỏ, cô ta nghiêng người lách vào lối thoát hiểm.
Hứa Mặc nghe thấy tiếng động, động tác hút thuốc khựng lại.
Ánh mắt anh trực diện, nhạt nhẽo rơi trên người Chu Nhiêu, giống như đang nhìn một vật thể vô tri vô giác.
Ánh mắt mạo muội và khiến người ta luống cuống như vậy làm Chu Nhiêu run rẩy đầu ngón tay, khô khốc giải thích: “… Sư huynh.”
“Em thấy tâm trạng anh không tốt lắm nên qua đây xem thử… có phải làm phiền anh rồi không?”
Hứa Mặc bình thường luôn lịch thiệp, dịu dàng, chưa bao giờ làm ai khó xử, nhưng hôm nay anh kẹp đầu thuốc lá, nhướng mắt, im lặng liếc nhìn Chu Nhiêu đang đầy vẻ thấp thỏm, nhẹ bẫng thừa nhận: “Ừ, em làm phiền anh rồi.”
Vẻ mặt Chu Nhiêu cứng đờ, dường như không ngờ lời nói của Hứa Mặc lại thẳng thừng đến thế.
Cô ta bị nghẹn lời, hồi lâu không lên tiếng.
Đấu tranh rất lâu, Chu Nhiêu mới nhắm mắt, nín thở nói: “Sư huynh, em lo lắng cho anh.”
“Em có thể làm thùng rác cảm xúc cho anh, lắng nghe anh nói.”
Lời này vừa thốt ra, Hứa Mặc đã bật cười không chút nể nang.
Anh rít một hơi thuốc, ngửa đầu chậm rãi nhả ra làn khói trắng, khi khói thuốc tan hết, giọng anh phiêu diêu, khàn đặc vang lên: “Em là ai chứ?”
Sắc mặt Chu Nhiêu đột nhiên trắng bệch, trong mắt viết đầy vẻ không thể tin nổi.
Một điếu thuốc hút đến tàn, Hứa Mặc dụi tắt đầu lọc ném xuống đất, hai tay đút túi, giẫm giày da từng bước đi xuống lầu.
Lúc đi ngang qua Chu Nhiêu mặt cắt không còn giọt máu, Hứa Mặc liếc mắt nhìn người bên cạnh, giọng điệu mang theo sự lạnh lẽo khó tả: “Sư muội, anh không muốn có người thứ hai biết chuyện sáng nay.”
Một câu nói đánh thức người trong mộng, Chu Nhiêu lập tức hoàn hồn, vẻ mặt nghiêm túc cam đoan: “Anh yên tâm, em sẽ không để người thứ hai biết.”
Hứa Mặc nghe vậy, chẳng có chút cảm xúc nào mà nhếch khóe miệng, tránh người Chu Nhiêu, mặt không cảm xúc đẩy cửa, bước ra khỏi hành lang.
Cánh cửa gỗ nặng nề, anh dùng lực hơi mạnh, tay vừa buông, cửa liền bật lại, một cơn gió lạnh buốt ập thẳng vào mặt Chu Nhiêu, như một cái tát giáng thật mạnh, quét sạch hết những tâm tư mờ ám, không thể đem ra ánh sáng trong lòng cô ta.
Từ khi nhập học cô ta đã biết, anh là thiên tài của khoa Vật lý, không chỉ được tuyển thẳng đại học mà điểm thi đại học cũng đứng đầu khối Khoa học Tự nhiên, là thủ khoa chân chính
Vào Đại học T, giáo sư hướng dẫn của Hứa Mặc là một nhân vật lớn trong giới vật lý; bản thân anh cũng đã giành được nhiều bằng sáng chế. Hơn thế, thân thế anh còn khiến người ta tò mò hơn.
Nghe nói anh sinh ra trong gia đình “đỏ”*, bố mẹ, ông bà ngoại đều là nhân vật lớn; dì ruột lại là danh gia Kinh kịch.
[*“gia đình đỏ” là chỉ xuất thân gia đình cách mạng, gắn với Đảng/ quân đội/ công thần thời trước, có vị thế, quan hệ mạnh trong hệ thống.]
Xuất thân như vậy, thành tích cá nhân như vậy, một người như vậy, làm sao người ta không mê đắm cho được?
Trước khi gặp anh, Chu Nhiêu cảm thấy lời đồn quá mức khoa trương.
Nhưng sau khi thật sự nhìn thấy con người bằng xương bằng thịt, cô ta lại thấy, lời đồn vẫn chưa miêu tả hết được bảy phần của anh.
So với những gì truyền tai ngoài kia, bản thân anh còn cuốn hút hơn, càng khiến người ta chỉ biết ngước nhìn.

Học kỳ một năm tư đại học, Hứa Mặc nộp đơn thành công vào chương trình Thạc sĩ Tài chính của MIT.
Khoảng thời gian đó anh bận rộn chuẩn bị các thủ tục xuất ngoại và chuyện ở phòng thí nghiệm, hoàn toàn không có thời gian nhớ đến Hạ Trúc, nhớ đến những người khác trong đại viện.
Mãi đến hôm đó, khi nhận được điện thoại của Chu Tứ, Hứa Mặc mới biết Hạ Trúc cùng mấy bạn học lén lút đi dã ngoại vùng ngoại ô, kết quả trong lúc rửa rau bên con suối nhỏ, cô không cẩn thận trượt chân ngã, gãy xương cẳng chân, phải đưa vào bệnh viện.
Hạ Trúc không dám để người nhà biết, chỉ đành gọi điện cầu cứu Chu Tứ.
Chu Tứ lúc ấy đang ở Mỹ, không thể quay về, nghĩ đến chuyện Hứa Mặc vẫn ở Bắc Kinh, anh ta bèn chuyển cuộc gọi cầu cứu này cho Hứa Mặc.
Điện thoại vừa cúp, Hứa Mặc lập tức gác lại mọi việc, bắt taxi lao đến bệnh viện.
Đi được nửa đường thì bị Chu Nhiêu chặn lại, hóa ra là giáo sư hướng dẫn biết anh sắp ra nước ngoài nên đã chuẩn bị tiệc chia tay cho anh.
Chu Nhiêu là người phụ trách, cô ta cố ý đến phòng thí nghiệm chặn người.
Thấy Hứa Mặc sốt ruột muốn đi, Chu Nhiêu vội vàng chạy theo. Nhìn anh sải bước chạy ra khỏi cổng trường, giơ tay đón một chiếc taxi, trong khoảnh khắc cuối cùng, Chu Nhiêu cũng chui vào hàng ghế sau.
“Rầm.”
Chu Nhiêu vội vàng đóng cửa xe, không màng đến phản ứng của Hứa Mặc, quay đầu nói một hơi hết ý định của mình: “Sư huynh, giáo sư đã chuẩn bị bất ngờ cho anh, tối tám giờ cả nhóm cùng ăn, tiễn anh.”
Trong đầu Hứa Mặc lúc này toàn là hình ảnh Hạ Trúc bị gãy chân phải vào bệnh viện, hoàn toàn không có tâm trí ăn tiệc chia tay gì cả.
Anh cau mày, không hề giấu giếm từ chối: “Tối nay anh không rảnh. Em nói với giáo sư giúp anh hoặc dời ngày, hoặc thôi khỏi ăn.”
Chu Nhiêu cũng nhíu mày, khăng khăng: “Đã đặt bàn cả rồi. Bây giờ trả lại sẽ bị nhà hàng liệt vào danh sách đen đấy.”
Hứa Mặc không thèm để ý đến cô ta, cúi đầu nhìn chiếc điện thoại không có bất kỳ tin tức nào, ngón tay lo lắng xoa xoa màn hình.
Nhận ra xe đang chạy về hướng Bệnh viện Phụ Nhất, Chu Nhiêu không nhịn được: “…Là đến bệnh viện à? Sư huynh, bạn anh hay người…”
Chưa nói xong, Hứa Mặc đã nhíu chặt mày, thẳng thừng cắt lời: “Em có thể im miệng không?”
Bị quát, Chu Nhiêu ấm ức liếc anh một cái, dưới ánh mắt thiếu kiên nhẫn ấy, đành ngậm ngùi câm nín.
Taxi dừng trước cổng Bệnh viện Phụ Nhất. Hứa Mặc trả tiền, không thèm để ý Chu Nhiêu, hoảng hốt lao về phía khu nội trú.
Trong lúc đó anh gọi điện liên lạc với Hạ Trúc, đối phương vẫn luôn trong tình trạng máy bận, hoàn toàn không gọi được.
Hứa Mặc hỏi thông tin của Hạ Trúc ở quầy y tá mới biết cô vừa chụp phim xong, người đang ở lầu ba khu nội trú.
Không có số phòng cụ thể, Hứa Mặc men theo từng cửa mà tìm, rốt cuộc thấy Hạ Trúc nằm trên giường ở căn phòng ngay góc rẽ.
Anh đang định đẩy cửa vào thì nhìn thấy Hạ Trúc quay đầu lại, vẻ mặt tươi cười nhìn Kiều Gia Vũ đang bóc vỏ nho bên cạnh.
Khoảnh khắc ấy, máu trong người Hứa Mặc như chảy ngược, lý trí sụp đổ.
Nếu không phải Chu Nhiêu ở sau gọi một tiếng, có lẽ anh đã xông vào, túm cổ áo Kiều Gia Vũ, đấm cho cậu ta răng rơi đầy đất.
Đã cùng cô đi chơi, tại sao lại không bảo vệ được cô?
Hứa Mặc sa sầm mặt, nắm chặt tay, đứng ngoài cửa phòng, trong đầu dậy sóng khó hiểu.
Chu Nhiêu thở hồng hộc tìm được Hứa Mặc, thấy anh đứng ở cửa phòng bệnh ngay góc cua nhìn người bên trong như tượng tạc, cô ta liếc thấy gương mặt trắng trẻo xinh đẹp kia, theo bản năng cảm thấy không ổn.
Chưa đợi cô ta phản ứng lại, Hứa Mặc đã thu lại cảm xúc, mặt không đổi sắc gõ cửa phòng bệnh, người bên trong theo bản năng hô một tiếng “Mời vào”.
Hứa Mặc đẩy cửa bước vào, đi thẳng đến bên giường bệnh, ánh mắt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Hạ Trúc, thấy chân cô bó bột, anh nhíu mày, khó giấu vẻ lo lắng hỏi: “Sao lại bị thế này?”
Hạ Trúc đón nhận ánh mắt dò xét của Hứa Mặc, chẳng hiểu sao lại thấy chột dạ, không dám nhìn anh.
Hứa Mặc bị hành động của cô làm tổn thương, kìm nén cảm xúc, giả vờ bình thường hỏi: “Bác sĩ nói thế nào?”
Hạ Trúc lúc này mới hoàn hồn, nhỏ giọng: “Gãy xương… cũng không nghiêm trọng.”
Nói đến đây, Hạ Trúc thắc mắc hỏi: “Sao anh lại đến đây?”
Hứa Mặc dường như nghe thấy điều gì không nên nghe, theo bản năng sa sầm mặt, ánh mắt sắc bén quét qua Kiều Gia Vũ bên cạnh, giọng nói hơi lạnh: “Anh không nên đến sao?”
Hạ Trúc căng thẳng lắc đầu: “Không phải… chỉ là không nghĩ anh sẽ đến.”
“Lần trước sinh nhật em, sao anh lại đột nhiên bỏ về thế? Sáng hôm sau em dậy tìm anh mà không thấy. Dì Văn nói anh sắp ra nước ngoài rồi, bảo em đừng làm phiền anh.”
“Còn nói anh đã có bạn gái rồi? Là thật sao?”
Khi hỏi câu cuối cùng, trên mặt Hạ Trúc rõ ràng thoáng qua vẻ không vui, cảm giác đó giống như món đồ chơi mình luôn sở hữu đột nhiên bị người khác cướp mất vậy.
Hứa Mặc nghe câu hỏi của Hạ Trúc, theo bản năng muốn phủ nhận, nhưng lời đến bên miệng, nhớ tới lời cảnh cáo của Văn Cầm, Hứa Mặc lại ngậm miệng, ngầm thừa nhận sự thật là mình đã có bạn gái.
Nếu hôm đó Chu Nhiêu không vào phòng bệnh, Hạ Trúc có lẽ sẽ nghĩ Hứa Mặc đang nói dối, nhưng khoảnh khắc Chu Nhiêu bước vào phòng, Hạ Trúc nhận ra rằng, người cùng cô lớn lên từ nhỏ thật sự đã có bạn gái rồi.
Thật kỳ lạ, rõ ràng cô đã có người mình thích, nhưng khi biết Hứa Mặc có bạn gái, Hạ Trúc lại cảm thấy khó chịu, giống như trái tim bị khuyết mất một mảnh, trở nên không còn trọn vẹn nữa.
Cô theo bản năng cho rằng đó là do trước đây Hứa Mặc thường xuyên ở bên cạnh cô, nhưng bây giờ người đứng bên cạnh anh không phải là cô nữa, nên cô có chút không quen.
Hứa Mặc không ở lại phòng bệnh bao lâu, vì Đinh Thư Đồng biết tin đã đích thân đến bệnh viện chăm sóc.
Hứa Mặc sợ ở lại thêm nữa, tâm tư của mình sẽ không giấu được, giữa chừng tìm một cái cớ, hoảng loạn trốn khỏi hiện trường.
Chu Nhiêu cứ đuổi theo Hứa Mặc ra khỏi bệnh viện mới gọi anh lại.
Vừa rồi ở trong phòng bệnh cô ta nhìn rất thấu đáo, tuy Hứa Mặc cật lực che giấu, nhưng cô ta vẫn phát hiện ra một bí mật động trời…
Đó chính là Hứa Mặc đã thích cô em gái hàng xóm của mình, mà đối phương còn chưa thành niên.
Cô ta không thể tưởng tượng nổi, nếu tin tức này truyền ra ngoài, tiền đồ của anh có lẽ sẽ bị hủy hoại trong chốc lát đúng không?
Dù sao thì một người đàn ông trưởng thành hơn hai mươi tuổi và một cô bé mười bảy tuổi chưa thành niên… nhìn thế nào cũng không được thế tục chấp nhận.
Chu Nhiêu không muốn cả đời ở trong căn nhà cũ tám mươi mét vuông kia, cũng không muốn đến tuổi thì bị bố mẹ sắp đặt xem mắt, càng không muốn cả đời sống tầm thường vô vị, cô ta muốn leo lên cao, muốn thay đổi cuộc đời, muốn mở rộng vòng bạn bè, muốn trở thành người trên người…
Và những điều này, Hứa Mặc có thể đáp ứng cho cô ta.
Đó là một cơ hội hiếm có, Văn Cầm sợ Hứa Mặc lén lút liên lạc với Hạ Trúc, giữa chừng đã đến trường thăm dò vài lần.
Vào một ngày thiên thời địa lợi nhân hòa, Chu Nhiêu đã thực hiện kế hoạch của mình, cố tình thiết kế, thêu dệt nên một “câu chuyện cổ tích”, khiến các bạn học trong trường đều tưởng cô ta và Hứa Mặc đang yêu nhau, lại lén lút nhờ giáo sư hướng dẫn vun vào cho hai người.
Hứa Mặc khi đó bị Văn Cầm làm cho tinh thần suy sụp, dứt khoát chiều theo ý bà, trong một bữa tiệc, đã ngầm thừa nhận anh và Chu Nhiêu đang yêu nhau.
Lúc đó Chu Nhiêu cũng dưới sự giới thiệu của giáo sư hướng dẫn, đã nộp đơn xin làm sinh viên trao đổi tại MIT*.
[*MIT: là Học viện Công nghệ Massachusetts (Mỹ), là một trong những đại học hàng đầu thế giới.]
Nửa tháng trước khi ra nước ngoài, Văn Cầm tìm gặp Chu Nhiêu, công khai bày tỏ bà sẽ không chấp nhận cô ta.
Chu Nhiêu cũng không nản lòng, ngược lại còn nói với Văn Cầm: “Cháu thật lòng thích Hứa Mặc.”
Văn Cầm nhìn thấu mưu toan của Chu Nhiêu, buông lời nặng: “Nếu cô không rời xa Hứa Mặc, tôi có cả trăm cách trị cô.”
Chu Nhiêu bật cười, chẳng sợ hãi đáp lại: “Nếu cháu không ở bên Hứa Mặc, dì không sợ anh ấy quay về với cô bé chưa thành niên kia sao?”
“Dì cũng đâu muốn phá hỏng tương lai của Hứa Mặc, đúng chứ?”
Văn Cầm kinh hãi, tức đến thở không ra hơi.
Chu Nhiêu nắm được thóp nên không sợ hãi gì, cuối cùng lại còn mặt không đổi sắc mà uy h**p: “Nếu dì đồng ý cho cháu và Hứa Mặc ở bên nhau, cháu cũng có thể nuốt bí mật này vào trong bụng, cả đời không nói ra.”
Văn Cầm giơ tay tát Chu Nhiêu một cái, tức giận không nói nên lời. Nhưng Chu Nhiêu là người thế nào cơ chứ, là kẻ bò lên từ dưới đáy xã hội, thứ không sợ nhất chính là đánh cược.
Chỉ là cô ta không ngờ tới, cô ta lại thua dưới tay Hứa Mặc.
Hai người họ ngoài mặt là quan hệ người yêu, là cặp đôi khiến cả trường ghen tị, là trai tài gái sắc trong miệng các thầy cô… Thế nhưng sau lưng, Hứa Mặc lại cách xa cô ta vạn dặm.
Cô ta hoàn toàn không có cơ hội đến gần Hứa Mặc.
Trước đêm ra nước ngoài, Hứa Mặc thậm chí đã nói rõ với cô ta, quan hệ của bọn họ đến đây là kết thúc, từ nay về sau đường ai nấy đi, không cần liên lạc.
Chu Nhiêu làm sao có thể cam tâm chứ.
Đúng lúc đang mù mịt, Hứa Lâm xuất hiện. Cô ta thuận nước đẩy thuyền, lên giường với Hứa Lâm, muốn thông qua Hứa Lâm mà đi xa hơn.
Chỉ đáng tiếc là, rõ ràng đã mang trong mình giọt máu nhà họ Hứa, vậy mà cô ta vẫn thất bại.
Cô ta tưởng Văn Cầm sẽ ra tay, không ngờ người ra tay lại là Hạ Trúc.
Càng không ngờ tới, Hứa Mặc đều biết rõ mọi chuyện.
Chỉ là anh tức giận Văn Cầm mượn tay Hạ Trúc để đối phó với Chu Nhiêu, càng không ngờ tới, Hạ Trúc mà anh nâng niu từ nhỏ đến lớn, không dám có một chút ý nghĩ mạo phạm nào lại sử dụng những thủ đoạn dơ bẩn này.
Suy cho cùng, cũng là do bản thân anh không thể chấp nhận nổi sự thật ấy.
Giận quá hóa cuồng, Hạ Trúc đã trở thành kẻ gánh chịu mọi tội lỗi.
Hổ thẹn, tự ti, tâm lý vặn vẹo… đủ loại cảm xúc ập đến, Hứa Mặc đã không thể nhìn thẳng vào Hạ Trúc, càng không cách nào chấp nhận kết cục của hai người.
Anh chỉ có thể bỏ đi, trốn tránh tất cả.
Giờ đây nhớ lại, thật khó để không nói một câu đáng đời.
Sự tự ti, nhu nhược, nhát gan của anh, đã hại chính anh, cũng hại cả Hạ Trúc.
Nếu anh dũng cảm hơn một chút, liệu kết cục có khác đi không?
Liệu anh có cơ hội, đường đường chính chính nói với Hạ Trúc mười bảy tuổi một câu: “Anh thích em.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (97)
Chương 1: Chương 1: Giới thiệu Chương 2: Chương 2: “Từ khi nào mà em lại khách sáo với anh như vậy?” Chương 3: Chương 3: “Xem như em nợ anh một ân tình.” Chương 4: Chương 4: Cái kiểu bình thản tàn nhẫn ấy… là thứ mà cô mãi cũng học không nổi. Chương 5: Chương 5: Đến trường anh ăn. Chương 6: Chương 6: “Em tưởng ai cũng tùy tiện như em à?” Chương 7: Chương 7: “Tiện đường, em chở anh qua nhé?” Chương 8: Chương 8: “Đừng hỏi, không liên quan đến em.” Chương 9: Chương 9: “Hứa Mặc cũng có ngày này à.” Chương 10: Chương 10: “Nói cho anh ta biết, anh là ai.” Chương 11: Chương 11: “Dù sao cũng là cưới thôi, cưới ai mà chẳng được.” Chương 12: Chương 12: “Em cũng chỉ đùa thôi. Anh yên tâm, em có gả cho ai cũng chẳng gả cho anh.” Chương 13: Chương 13: Anh không muốn bị sắp đặt, dù là trong cuộc đời hay trong tình yêu. Chương 14: Chương 14: “Hết rồi ạ. Cháu sớm không còn thích anh ấy nữa.” Chương 15: Chương 15: “Anh ấy có thể cưới ai chứ?” Chương 16: Chương 16: “Hứa Mặc, anh có bằng lòng kết hôn với em không?” Chương 17: Chương 17: “Nếu anh không muốn thì cứ nói thẳng, không cần phải tìm lý do.” Chương 18: Chương 18: “Người ta đã anh hùng cứu mỹ nhân rồi, cô có phải nên lấy thân báo đáp không đấy?” Chương 19: Chương 19: “Cậu... có phải có ý gì với Hạ Trúc không?” Chương 20: Chương 20: "Chuyện của em, anh sẽ không bỏ mặc." Chương 21: Chương 21: “Hạ Trúc này, anh nói thật nhé, em còn thích Hứa Mặc không?” Chương 22: Chương 22: “Bởi vì, em là người thích hợp nhất.” Chương 23: Chương 23: Hạ Trúc gặp tai nạn xe. Chương 24: Chương 24: “Giờ anh hối hận rồi. Chỉ muốn hỏi em là em còn muốn kết hôn anh chứ?” Chương 25: Chương 25: “Muốn kết hôn thì kết hôn, không muốn kết hôn thì thôi.” Chương 26: Chương 26: “Giữa chốn đông người, đừng ép anh hôn em đấy.” Chương 27: Chương 27: “Kết hôn với anh… em không vui sao?” Chương 28: Chương 28: "Chúng ta cũng đăng ký kết hôn rồi, tối nay anh ngủ ở đâu?" Chương 29: Chương 29: "Vậy... anh kết hôn với em, có hối hận không?" Chương 30: Chương 30: “Hôn chúc ngủ ngon, tạm biệt nha~” Chương 31: Chương 31: “Hứ. Ai thèm nhìn anh chứ. Tưởng mình đẹp lắm à.” Chương 32: Chương 32: “Đừng khóc nữa, mọi chuyện qua rồi.” Chương 33: Chương 33: “Hồi đó còn trẻ, làm việc quá quyết liệt. Là anh có lỗi với em.” Chương 34: Chương 34: “Đàn ông đột nhiên hôn một người phụ nữ nghĩa là gì?” Chương 35: Chương 35: “Không phải em bảo lạ giường à? Anh ngủ cạnh thì em ngủ được chứ?” Chương 36: Chương 36: "Tôi khuyên anh đừng có hứng thú với cô ấy, dù sao thì tôi là kẻ thù dai, dễ ghen lắm đấy." Chương 37: Chương 37: Đi công tác cùng anh. Chương 38: Chương 38: “Chỉ vì một câu của cậu ta mà giận à?” Chương 39: Chương 39: “Em cứ làm đi, mọi chuyện đã có anh chống lưng.” Chương 40: Chương 40: “Chúc em thành công.” Chương 41: Chương 41: "...Chờ thêm một thời gian nữa đi anh, đợi thời cơ chín muồi rồi mình hẵng nói." Chương 42: Chương 42: “Có phải cháu đang giấu dì chuyện gì đúng không?” Chương 43: Chương 43: Ý anh là anh là chồng em đấy, nhớ chưa? Chương 44: Chương 44: Đi lấy nhẫn. Chương 45: Chương 45: “Anh rất muốn em gọi anh là anh Hứa Mặc à?” Chương 46: Chương 46: “Em có nhớ anh không?” Chương 47: Chương 47: “Hạ Trúc của anh, chúng ta còn nhiều thời gian, chẳng cần vội một sớm một chiều.” Chương 48: Chương 48: Anh đến thăm cô. Chương 49: Chương 49: “Đồng chí Tiểu Hạ, thành kiến của em với anh cũng đậm sâu phết nhỉ.” Chương 50: Chương 50: “Tôi không có thói quen làm việc chung với bạn gái cũ.” Chương 51: Chương 51: “Cảm ơn anh.” Chương 52: Chương 52: “Có lẽ... sở thích của Hứa Mặc đổi rồi chăng.” Chương 53: Chương 53: "Hứa Mặc, anh sẽ không lừa dối em, đúng không?" Chương 54: Chương 54: “Hạ Trúc, anh cũng sợ.” Chương 55: Chương 55: “Mệt thì ngủ một lát đi, về đến nhà anh gọi em.” Chương 56: Chương 56: “Sao tự nhiên lại hỏi chuyện này?” Chương 57: Chương 57: Hạ Trúc ghen. Chương 58: Chương 58: “Trước khi lấy giấy kết hôn, anh đã nói với em: Giữa chúng ta sẽ không có người thứ ba. Anh nói được làm được.� Chương 59: Chương 59: Lão cán bộ. Chương 60: Chương 60: “Sau này muốn ăn gì, anh sẽ làm cho em.” Chương 61: Chương 61: “Đồng chí Tiểu Hạ vất vả rồi.” Chương 62: Chương 62: “Ai cũng được, Hứa Mặc thì không.” Chương 63: Chương 63: “Đồng chí Tiểu Hạ, đêm hôm khuya khoắt, đừng làm anh lo lắng nhé.” Chương 64: Chương 64: “Đồng chí Tiểu Hạ, có chuyện gì thế?” Chương 65: Chương 65: “Thật quyến rũ, thật xinh đẹp.” Chương 66: Chương 66: “Đồng chí Tiểu Hạ định khi nào dẫn anh về gặp phụ huynh đây?” Chương 67: Chương 67: “Nếu em bị mắng, anh sẽ rất đau lòng.” Chương 68: Chương 68: "Đồng chí Tiểu Hạ, anh chưa bao giờ hối hận vì đã kết hôn với em." Chương 69: Chương 69: “Chỉ được ngủ cùng anh.” Chương 70: Chương 70: Bố cô bị tai nạn xe. Chương 71: Chương 71: “Chúng ta là vợ chồng, là một thể, không ai có thể chia rẽ chúng ta.” Chương 72: Chương 72: Theo dì út về nhà. Chương 73: Chương 73: “Anh thật sự không định quay lại trường để dạy à?” Chương 74: Chương 74: Văn Cầm ly hôn. Chương 75: Chương 75: “Hạ Trúc, cháu có sợ không?” Chương 76: Chương 76: “Hứa Mặc, anh thật đáng sợ.” Chương 77: Chương 77: “Giờ em không bám nữa được không? Mình ly hôn đi.” Chương 78: Chương 78: “Đừng chạm vào em!” Chương 79: Chương 79: "Cô ấy muốn ly hôn với tôi." Chương 80: Chương 80: “Em với người ngoài thì nhân từ, với anh lại nhẫn tâm.” Chương 81: Chương 81: “Đồng chí Tiểu Hạ, anh không muốn cãi nhau với em, cũng không muốn mâu thuẫn.” Chương 82: Chương 82: “Được rồi, anh đúng là đồ lòng lang dạ sói, được chưa?” Chương 83: Chương 83: "Sao vậy, anh nói anh yêu em mà em cũng không tin à?" Chương 84: Chương 84: “Hồi đó anh từng thích em.” Chương 85: Chương 85: Cầu hôn. Chương 86: Chương 86: Lần đầu gặp gỡ. Chương 87: Chương 87: “Em nói nhiều là đủ rồi, anh nghe em nói.” Chương 88: Chương 88: “Anh ơi, em ngoan lắm mà.” Chương 89: Chương 89: "Sau này sẽ không mua nữa." Chương 90: Chương 90: “Anh ơi, em không còn mẹ nữa rồi.” Chương 91: Chương 91: Anh có người thích trong trường không? Chương 92: Chương 92: “Từ nay, con sẽ tránh xa Hạ Trúc.” Chương 93: Chương 93: “Anh thích em.” Chương 94: Chương 94: Cả đời này, anh chỉ yêu Hạ Trúc. Chương 95: Chương 95: Đám cưới. Chương 96: Chương 96: Ngoại truyện 3: Hạ Trúc mang thai. Chương 97: Chương 97: Ngoại truyện 4: Gia đình 3 người hạnh phúc.