Chương 93
Vương Phi Xấu Xí Cưới Chồng Đẹp

Chương 93: NGỌC TIỂU THƯ, CÓ THỂ NHỜ CÔ GIÚP MỘT VIỆC ĐƯỢC KHÔNG?

Phủ Ly vương. 

Sau khi Bạch Tử Huân trở về thì vô cùng tức giận, hắn không bao giờ nghĩ được tại sao Ngọc Ý lại tài hoa hơn người như vậy. Nghĩ đến chuyện cô đã trở nên nổi bật trong buổi tiệc mừng thọ thì hắn lại càng tức giận hơn. 

Hắn giận dữ, nhanh chóng cầm roi đi thẳng đến hậu viện, đạp tung cánh cửa phòng lãnh viện. 

Lạc mỹ nhân, người không biết mình đã ở đây bao lâu, đột nhiên nhìn thấy Bạch Tử Huân xông vào thì mừng rỡ kích động không thôi. 

"Vương gia, ngài đến thăm thiếp phải không? Thiếp cũng biết ngài nhất định sẽ không quên thiếp, thiếp thật sự rất nhớ ngài.." Lạc mỹ nhân khóc lóc chạy tới. 

Không còn sự xinh đẹp kiều diễm như ngày thường, sau khi bị tống vào lãnh viện, đồ ăn thức uống đều là đồ thừa do người hầu mang đến, đã rất nhiều ngày chưa tắm rửa, khắp người bốc lên mùi chua thối. 

Khi nàng ta vừa đến gần, Bạch Tử Huân đã bày ra vẻ mặt vô cùng chán ghét và ghê tởm, hung hăng đá nàng ta bay ra ngoài. 
 
"A!" Lạc mỹ nhân kêu lên một tiếng thảm thiết, cả người té ngã trên đất, đau đến mức sắp chết. 

Ngay sau đó, Bạch Tử Huân vung cây roi trong tay ra. 

Âm thanh bốp bốp vang dội kèm theo tiếng kêu thảm thiết của Lạc mỹ nhân vang khắp toàn bộ hậu viện, ai nghe thấy cũng đều vô cùng khiếp sợ. 

Trong suốt bữa tiệc mừng thọ, Bạch Tử Huân đã phải kìm nén cơn bực bội không thể phát tiết, lúc này, hắn trút hết tức giận và chán ghét lên người Lạc mỹ nhân. 

Lạc mỹ nhân đau đớn k** r*n liên tục, nhưng cũng không dám tránh né, đau đớn muốn chết. 
 
Từ khi nàng ta đi theo Ly vương cũng chưa từng thấy vương gia tức giận như vậy, roi đánh vào người trong nháy mắt xuất hiện một vệt máu, có thể thấy Ly vương đã dùng lực mạnh đến thế nào. 

Lạc mỹ nhân muốn chạy trốn cũng không dám, nếu nàng ta dám trốn thì chỉ sợ vương gia sẽ lập tức g**t ch*t nàng ta, Lạc mỹ nhân đành phải chịu đựng. 

Cho dù hôm nay vương gia có đánh chết nàng ta thì Lạc mỹ nhân cũng tuyệt đối không dám phản kháng, bởi vì Lạc mỹ nhân biết đây là cơ hội duy nhất của mình, nói không 

chừng nếu bỏ lỡ lần này thì nàng ta sẽ phải ở lại trong lãnh viện này đến cuối đời. 

Một lúc sau, Bạch Tử Huân đã đánh đến mệt mỏi, tức giận vứt cây roi xuống đất, cũng không thèm nhìn Lạc mỹ nhân đang hấp hối, xoay người định rời đi. 

"Vương gia, vương gia, thiếp biết lỗi rồi, thiếp là bị Ngọc Ý hãm hại, cầu xin vương gia cho thiếp thêm một cơ hội, thiếp nhất định bằng mọi giá sẽ gây khó dễ cho Ngọc Ý, để nàng ta sống không bằng chết, cho dù phải mạo hiểm tính mạng thì thiếp tuyệt đối cũng sẽ không để cho Ngọc Ý sống tốt." Lạc mỹ nhân căm hận nói. 

Nàng ta biết, người mà vương gia ghét nhất chính là Ngọc Ý. 

Quả nhiên, Bạch Tử Huân đang chuẩn bị rời đi lập tức dừng lại, quay đầu khinh thường nhìn về phía Lạc mỹ nhân trông như một cái xác không hồn trên mặt đất, cả người bê bết máu thịt, chật vật không tả nổi, nhưng đôi mắt phượng lại chứa đầy sự thù hận, lộ ra sự kiên định. 

Chỉ có phụ nữ và tiểu nhân là khó dạy dỗ nhất, nếu một người phụ nữ đã trở nên tàn nhẫn thì sẽ không thua gì đao kiếm trên chiến trường của đàn ông. 

"Được, bổn vương cho ngươi một cơ hội, nếu ngươi để cho bổn vương thất vọng thì ta nhất định sẽ khiến ngươi sống không bằng chết!" Bạch Tử Huân bỏ lại một câu rồi lập tức rời đi. 

Lạc mỹ nhân nghe được câu này thì hài lòng nhắm hai mắt lại, tia máu bên khóe miệng lộ ra vẻ yêu nghiệt. 

Sáng sớm ngày hôm sau. 

Sau khi ăn uống no đủ, Ngọc Ý dẫn theo Nguyệt Nhi và Long Nhị dạo phố. Những ngày qua cô đã dành thời gian nghiên cứu thuốc giải cho thế tử, hôm nay thuốc giải đã xong, chỉ cần tìm cơ hội để cho hắn dùng là được. 

Hiếm khi không có việc gì, Ngọc Ý muốn ra ngoài thư giãn, nhân tiện cũng đi xem thử tình hình buôn bán trà sữa và salad trái cây trong tửu lâu. 

Cô vừa ăn thịt khô vừa đi dạo xung quanh, sau đó nhìn thấy ánh mắt của mọi người nhìn mình không còn vẻ chán ghét, chê bai, khinh thường như trước đây nữa, ngược lại còn có chút kích động, khiếp sợ và không thể tin được. 

"Nguyệt Nhi, có phải trên mặt ta dính lọ không? Tại sao mọi người nhìn thấy ta đều giống như nhìn thấy quỷ thế?" Ngọc Ý kinh ngạc hỏi. 

Nguyệt Nhi vội vàng nhìn về phía tiểu thư nhà mình, sắc mặt vẫn âm trầm như vậy, nghiêm túc cẩn thận nhìn một lần: "Không có, tiểu thư. 

"Vậy thì tại sao chứ?" 

"Phu nhân, chắc hẳn tin tức về tiệc mừng thọ hôm qua đã lan truyền ra ngoài, ngài từng là một phế vật ngu ngốc nhưng đột nhiên lại trở thành một thiên tài làm thơ, vẽ tranh cũng xuất sắc, mọi người thấy ngài đương nhiên sẽ kích động, đây là phản ứng bình thường thôi. Ngài bình tĩnh, cứ bình tĩnh" Long Nhị giải thích. 

"Thì ra là vậy." Ngọc Ý đã hiểu rõ. 

Trước đây, mỗi lần cô đi đến đâu đều gây chấn động kinh thành, đương nhiên đều không phải là chuyện gì tốt, hôm nay đột nhiên trở nên có tài hoa thì tự nhiên tất cả mọi người đều sẽ cảm thấy kinh ngạc rồi. 

"Vậy đi thôi." Ngọc Ý đi thẳng về phía trước. 

Một ông chủ của tửu lâu phía trước kích động đi tới: "Ngọc tiểu thư, có thể nhờ cô giúp một việc được không?" 

Ngọc Ý liếc nhìn hắn ta một cái: "Chuyện gì?" 

"Tửu lâu của ta còn thiếu một tấm biển hiệu, nghe nói tối hôm qua trong tiệc mừng thọ của Phó lão phu nhân, ngài làm thơ rất hay, có thể nhờ ngài giúp ta đề hai câu thơ được không? Ta nhất định sẽ hậu tạ." Ông chủ lên tiếng. 

"Cái này à, chuyện nhỏ thôi." Ngọc Ý liếc nhìn tửu lâu sau lưng ông chủ, là một nhà hàng ba tầng cổ kính, bên trong bày biện đầy những vò rượu trên quầy. 

Những người qua đường khác cũng sôi nổi vây xem, dù sao tối hôm qua mọi người cũng chỉ nghe nói thôi, tất cả đều tò mò liệu Ngọc Ý có thực lực như vậy không? "Tửu phùng tri kỷ thiên bôi thiểu, thiên bôi bất như tiểu tửu hảo." Ngọc Ý thuận miệng ngâm thơ. 

Ông chủ nghe xong thì ánh mắt thẳng tắp: "Được, được lắm, thật sự phù hợp với bảng hiệu của tửu lâu, ta sẽ tìm thợ thủ công đến điêu khắc biển hiệu treo ở trước cửa" "Ông chủ hài lòng là được rồi." Ngọc Ý thản nhiên mỉm cười, chuẩn bị rời đi. 

"Ngọc tiểu thư, xin chờ một chút." Ông chủ ôm hai vò thượng hạng rượu đưa tới: "Đa tạ Ngọc tiểu thư đã tặng thơ, đây là một chút lòng thành, mong rằng Ngọc tiểu thư sẽ không chê bai." 

"Làm sao đây, ông chủ cũng quá khách khí rồi. Long Nhị cầm đi, đa tạ ông chủ" Ngọc Ý rất tao nhã lễ độ, vô cùng lễ phép. 

Cho đến khi ba người bọn họ đã đi xa, chủ tiệm lập tức sai người viết xuống, sau đó đi tìm thợ mộc giỏi để khắc một tấm bảng hiệu. 

Những người khác cũng trợn tròn mắt, không ngờ Ngọc Ý thật sự tặng thơ, hơn nữa còn xuất khẩu thành thơ, thật sự quá lợi hại. 

Theo dọc đường đi, có mấy người đến xin Ngọc Ý tặng thơ, Ngọc Ý cũng không hề sốt ruột, khiêm tốn hồi đáp, sau đó cô được tặng lại rất nhiều đồ vật này nọ. 

Cô không còn là kẻ kiêu ngạo và ương ngạnh như ngày thường, vào giờ phút này, Ngọc Ý rất khiêm tốn lễ độ, lễ phép khách khí, mọi người đều khiếp sợ và bất ngờ, lập tức thay đổi cách nhìn về Ngọc Ý. 

Trong tay Long Nhị và Nguyệt Nhi đều đã cầm đầy đồ: "Tiểu thư, hay là chúng ta trở về trước đi, nếu có người còn hỏi xin thơ thì thật sự không thể cầm nổi nữa đâu" Nguyệt 

Nhi cười khổ. 

Vốn dĩ cũng rất vui mừng, tiểu thư tài giỏi như vậy, mọi người cũng đều rất thích, còn xin tiểu thư tặng thơ, nhưng mà cũng đáp lễ lại quá nhiều đồ vật rồi. 

"Thật hiếm khi ta mới được tẩy trắng, làm sao có thể rời đi như vậy. Long Nhị, ngươi đi thuê một chiếc xe ngựa tới, mang hết đống đồ này đi, nói không chừng chúng ta đi một vòng thì có lẽ xe ngựa cũng sẽ chứa đầy ắp đồ đấy" Ngọc Ý nói đùa. 

"Vâng ạ." Long Nhị lập tức đi làm. 

Một người đàn ông ba mươi tuổi phía trước đang dạy dỗ một đứa trẻ, tức giận nói: "Tiểu tử ngu ngốc này, suốt ngày chỉ biết trộm gà trộm chó, không thể có chút tiền đồ sao? Ngay cả Ngọc Ý phế vật như vậy cũng có thể làm thơ vẽ tranh, chẳng lẽ con thậm chí còn không bằng nàng ta à?" 

Ngọc Ý không nói nên lời, đây là khen cô hay là đang chửi cô vậy? 

Long Nhị đánh xe ngựa chạy tới, đúng lúc nghe được câu này, tức giận đến mức mặt đen lại, đang định dạy dỗ cho người kia một bài học thì lại bị Ngọc Ý ngăn cản. "Ngọc Ý?" Tên tiểu hài tử kia kinh ngạc kêu lên.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (132)
Chương 1: Chương 1: C1: Bị vứt bỏ Chương 2: Chương 2: C2: Cô đã làm gì tôi Chương 3: Chương 3: C3: Mỹ nam ngài thật đẹp trai Chương 4: Chương 4: C4: Thế tử ngài thật sự muốn cưới ngọc ý sao Chương 5: Chương 5: C5: Hay là chúng ta gạo nấu thành cơm đi Chương 6: Chương 6: C6: Muốn cắm sừng bổn vương ngươi cũng xứng Chương 7: Chương 7: C7: Bệ hạ cố ý gây khó dễ Chương 8: Chương 8: C8: Con là phụ nữ không thể dè dặt chút sao Chương 9: Chương 9: C9: Cô thật sự chỉ muốn làm tiểu thiếp sao Chương 10: Chương 10: C10: Thế tử ta cùng ngài đi tắm Chương 11: Chương 11: C11: Hoàng thượng người có muốn nếm thử một chút không Chương 12: Chương 12: C12: Ta thay thế tử đi gửi sính lễ Chương 13: Chương 13: C13: Thế tử người ta rất nhớ ngài Chương 14: Chương 14: C14: Tình yêu sâu đậm tự nhiên sẽ nồng nàn Chương 15: Chương 15: C15: Nàng hôn mình Chương 16: Chương 16: C16: Tự mình bón thuốc cho hắn Chương 17: Chương 17: C17: Sao hắn lại không được chứ Chương 18: Chương 18: C18: Ai dám không khách sáo với nữ nhân của bản thế tử Chương 19: Chương 19: C19: Thế tử thích ta nhất rồi Chương 20: Chương 20: C20: Sao hả cô còn muốn gả cho người khác Chương 21: Chương 21: C21: Hai chúng ta ngủ kiểu gì Chương 22: Chương 22: C22: Tướng ngủ của ta không tốt ngài có thể đẩy ta ra Chương 23: Chương 23: C23: Ai ngờ cô ôm ta cả một đêm Chương 24: Chương 24: C24: Hắn chỉ là đang thăm dò ta Chương 25: Chương 25: C25: Thế tử là t m can bảo bối của ta Chương 26: Chương 26: C26: Bên ngoài đẹp đế bên trong thối nát Chương 27: Chương 27: C27: Cô lại g y chấn động kinh thành rồi Chương 28: Chương 28: C28: Ta nuôi ngài Chương 29: Chương 29: C29: Nếu cô có thể thắng ta thì ta tặng cô Chương 30: Chương 30: C30: Chàng trước kia có phải từng hôn nữ tử khác không Chương 31: Chương 31: C31: Thế tử chàng có muốn vắt sữa không Chương 32: Chương 32: C32: Bản thế tử không thể có chút sản nghiệp của mình sao Chương 33: Chương 33: C33: Cả đời này hắn chỉ nhận định cô Chương 34: Chương 34: C34: Thế tử ta chỉ thích ăn thịt Chương 35: Chương 35: C35: Không phải bất ngờ là kinh sợ Chương 36: Chương 36: C36: Gả cho chàng thật tốt Chương 37: Chương 37: C37: Lẽ nào nha đầu này không nói dối Chương 38: Chương 38: C38: Cô tuyệt đối không thể lộ bất cứ sơ hở nào Chương 39: Chương 39: C39: Thế tử ghen Chương 40: Chương 40: C40: Ngươi có thể bế nổi Chương 41: Chương 41: C41: Thế tử chàng có muốn chọn mấy tiểu thiếp về không Chương 42: Chương 42: C42: Không ngờ ở trong mắt chàng ta đẹp như vậy Chương 43: Chương 43: C43: Ta thích Chương 44: Chương 44: C44: Gương mặt thật sự của ngọc ý bị bại lộ Chương 45: Chương 45: C45: Của ta chính là của nàng Chương 46: Chương 46: C46: Ngươi muốn làm gì phu nh n của bốn thế tử Chương 47: Chương 47: C47: Ngày mai ta còn có thể đến không Chương 48: Chương 48: C48: Long nhị bá đạo dạy dỗ bạch liên hoa Chương 49: Chương 49: C49: Chương 49 Chương 50: Chương 50: C50: Cởi y phục ra Chương 51: Chương 51: C51: Đúng là có cảm giác Chương 52: Chương 52: C52: Ta tưởng là nàng đã ăn no ở phủ ly vương ròi Chương 53: Chương 53: THÊ TỬ MUỐN ĐI RA NGOÀI. Chương 54: Chương 54: CHÀNG LÀ TÂM CAN BẢO BỐI CỦA TA. Chương 55: Chương 55: THẾ TỬ, CHÀNG BẮT NAT TA. Chương 56: Chương 56: CHẲNG PHẢI LÀ DO NÀNG CỐ Ý ĂN VẠ, CỨ ĐÒI PHẢI GẢ CHO TA? Chương 57: Chương 57: THẾ TỬ BÀY TỎ CHÂN TÌNH. Chương 58: Chương 58: PHỦ THỪA TƯỚNG BỊ TRỘM À? Chương 59: Chương 59: THẾ TỬ TỨC GIẬN DẠY DỖ NGƯỜI KHÁC BẢO VỆ VỢ Chương 60: Chương 60: PHU NHÂN QUYẾT ĐỊNH LÀ ĐƯỢC Chương 61: Chương 61: AI BẢO CÔ MẮNG TA LÀ GIÀY HỎNG. Chương 62: Chương 62: LÀM MẤT MẶT CẶN BÃ ĐỘC ÁC. Chương 63: Chương 63: VẬY MÀ CÁC NGƯƠI LẠI CẤU KẾT HÃM HẠI TA. Chương 64: Chương 64: DÁM GIẢ VỜ NGẤT XỈU TRƯỚC MẶT CÔ, MUỐN BỊ NGƯỢC ĐÃI. Chương 65: Chương 65: TA YÊU THƯƠNG CON BÉ, CON CÓ Ý KIẾN SAO? Chương 66: Chương 66: TA ĐÍCH THÂN NƯỚNG KHOAI LANG CHO CHÀNG. Chương 67: Chương 67: CÔ NƯƠNG, CÔNG TỬ NHÀ CÔ ĐỐI XỬ VỚI CÔ THẬT TỐT Chương 68: Chương 68: LẼ NÀO PHỦ THẾ TỬ CÓ NỘI GIÁN Chương 69: Chương 69: VU TIỂU TỬ THÊ TỬ CỦA NGƯƠI CŨNG QUÁ XẤU RỒI Chương 70: Chương 70: BỞI VÌ CÓ ÔNG, TA MỚI KHÔNG YÊN TÂM Chương 71: Chương 71: VU TIỂU TỬ CỨU MẠNG Chương 72: Chương 72: TẠI SAO TA PHẢI ĐI Chương 73: Chương 73: SỨC KHỎE CỦA THẾ TỬ SAO RỒI? Chương 74: Chương 74: TA NGHE NÓI HUYNH BỊ NGƯỜI TA CHƠI XỎ Chương 75: Chương 75: SỢ NÀNG LẠNH, GIÚP NÀNG SƯỞI ẤM Chương 76: Chương 76: CÔ LẠI BỊ THẾ TỬ LỪA Chương 77: Chương 77: TỐI QUA LÀM PHU NHÂN CỦA BẢN THẾ TỬ MỆT RỒI Chương 78: Chương 78: THẾ TỬ, NGƯỜI TA MUỐN CHÀNG ĐÚT CHO TA Chương 79: Chương 79: THẾ TỬ CŨNG BIẾT NẮM TAY CỦA PHU NHÂN RỒI Chương 80: Chương 80: KHÔNG HỔ LÀ PHU QUÂN TA CHỌN Chương 81: Chương 81: LẼ NÀO NHỊ NƯƠNG KHÔNG MUỐN MẶT CỦA TA KHỎI Chương 82: Chương 82: TỶ MUỘI HOA NHỰA Chương 83: Chương 83: Ý CỦA HẮN LÀ NGƯƠI KHÔNG XỨNG Chương 84: Chương 84: NÀNG LÀ NỮ NHÂN CỦA TA Chương 85: Chương 85: TA MUỐN NGỌC Ý ĐỆM NHẠC CHO TA Chương 86: Chương 86: VU KÌ THIÊN ĐỪNG NÓI ĐÂY LÀ PHU NHÂN NGƯỜI Chương 87: Chương 87: NGƯƠI NÓI AI LÀ LOẠI LÊU LỔNG Chương 88: Chương 88: CHẲNG LẼ NHA ĐẦU NÀY CÒN CÓ BẢN LĨNH KHÁC? Chương 89: Chương 89: TA SỦNG PHU NHÂN CỦA TA LÀ CHUYỆN ĐƯƠNG NHIÊN Chương 90: Chương 90: DÙ LỢN NÁI CÓ THỂ TRÈO CÂY, BỔN VƯƠNG CŨNG SẼ KHÔNG THÍCH NGƯỜI Chương 91: Chương 91: KIẾP NÀY CÓ THỂ CƯỚI ĐƯỢC NÀNG LÀ VINH HẠNH CỦA TA Chương 92: Chương 92: CHÀNG MUỐN CẢM TẠ TA, VẬY LẤY THÂN BÁO ĐÁP ĐI Chương 93: Chương 93: NGỌC TIỂU THƯ, CÓ THỂ NHỜ CÔ GIÚP MỘT VIỆC ĐƯỢC KHÔNG? Chương 94: Chương 94: TA THÍCH NGƯỜI CÓ THAM VỌNG Chương 95: Chương 95: AI DÁM LÀM MUỘI BỊ THƯƠNG THÀNH NHƯ THẾ NÀY. Chương 96: Chương 96: PHU NHÂN, NGƯỜI KHÔNG THỂ KHIÊM TỐN MỘT CHÚT ĐƯỢC Ư? Chương 97: Chương 97: ĐẾN CŨNG NHANH ĐÓ. Chương 98: Chương 98: KHÔNG PHẢI CÔ GANH TỊ VỚI SẮC ĐẸP CỦA TA À? Chương 99: Chương 99: VU THẾ TỬ CẦU KIẾN. Chương 100: Chương 100: LY VƯƠNG CHỊU TỘI THAY Chương 101: Chương 101: TAY CÒN ĐAU KHÔNG? Chương 102: Chương 102: NẾU CHÀNG KHÓ CHỊU, NGƯỜI KHỔ VẪN LÀ TA Chương 103: Chương 103: TA ÔM NÀNG ĐẾN ĐÓ Chương 104: Chương 104: CÁCH HẠ ĐỘC NÀY ĐÚNG LÀ TỐT Chương 105: Chương 105: TA NGỒI CÙNG NÀNG Chương 106: Chương 106: NGƯƠI CŨNG BỆNH VỢ NGƯƠI NHỈ Chương 107: Chương 107: HẮN BỊ NGƯỜI TA HẠ ĐỘC Chương 108: Chương 108: KHÔNG LẼ NGỌC Ý CHÍNH LÀ LANG TRUNG GIANG HỒ KIA Chương 109: Chương 109: KHÔNG NGỜ LÀ HẮN Chương 110: Chương 110: NGỌC Ý SAO CÓ THỂ NHÌN TRÚNG NGƯỜI Chương 111: Chương 111: DỰA VÀO TA LÀ PHU QUÂN CỦA NÀNG Chương 112: Chương 112: ĐẠI TỶ NHỚ ĐẾN TA, SAO CÓ THỂ CHỨ Chương 113: Chương 113: VU KÌ THIÊN NGƯỜI LẠI ĐÁNH LÉN TA Chương 114: Chương 114: YÊN TÂM, MỌI THỨ CÓ TA Chương 115: Chương 115: MÀN DIỄN CỦA NGƯỜI DIỄN ĐẾN CẢ THẾ TỬ PHỦ RỒI, THÚ VỊ ĐẤY Chương 116: Chương 116: NGƯỢC TRA VẢ MẶT Chương 117: Chương 117: LÃO GIA SAO NGÀI ĐÁNH TA Chương 118: Chương 118: THẾ TỬ CÁI NÀY LÀ BIKINI. Chương 119: Chương 119: TRÊN THẾ GIỚI CÓ HÀNG NGÀN PHỤ NỮ, NHỮNG CŨNG KHÔNG BẰNG MỘT MÌNH NÀNG. Chương 120: Chương 120: ĐÊM NAY HẮN CÒN CÓ THỂ LÀM CHÍNH NHÂN QUÂN TỬ KHÔNG? Chương 121: Chương 121: SAU NÀY CHỈ CÓ THỂ MẶC Ở TRƯỚC MẶT TA Chương 122: Chương 122: CẢ ĐỜI NÀY TA SẼ YÊU NÀNG THẬT NHIỀU Chương 123: Chương 123: CÓ HÀI LÒNG VỀ BIỂU HIỆN TỐI QUA CỦA TA KHÔNG Chương 124: Chương 124: TA THÍCH MÙI TRÊN NGƯỜI NÀNG Chương 125: Chương 125: THẾ TỬ ĐỘC SỦNG PHU NHÂN BA NGÀY KHÔNG RA KHỎI CỬA Chương 126: Chương 126: NÀNG CHẮC CHẮN MÌNH CÓ THỂ TỰ ĐI? Chương 127: Chương 127: TA CÓ PHẢI LÀM PHIỀN TỚI CÁC NGƯỜI KHÔNG Chương 128: Chương 128: THẬT LÀ OAN GIA NGÕ HẸP Chương 129: Chương 129: TA CHỈ MUỐN LIỀU MỘT LẦN VÌ MÌNH Chương 130: Chương 130: THẬT SƯỚNG KHI NGƯỢC VÀ VẢ MẶT KẺ CẶN BÃ Chương 131: Chương 131: NHỮNG NĂM NAY, ĐỂ NÀNG CHỊU ẤM ỨC RỒI Chương 132: Chương 132: NÀNG CÒN CÓ TA