Chương 93
Đỉnh Cấp Chó Điên Alpha Liều Mạng Đánh Dấu Tôi

Chương 93: Lục Thừa An... ôm được Cảnh Thượng rồi

Làm việc chung 10 năm, Lục Thừa An biết Ryan thỉnh thoảng sẽ hơi "chập mạch".

 

Nhưng không ngờ ông ta lại có thể nói ra những lời bất chấp sống chết của người khác như vậy.

 

Lục Thừa An vừa đeo găng tay trắng vô trùng, đứng trước một thiết bị tinh vi, sắc mặt thay đổi mấy lần, trông như thể rất muốn vo viên Ryan lại rồi ném vào máy thí nghiệm để xem ông già này được cấu thành từ những thành phần gì.

 

Có điều, tuy lời Ryan th* t*c thật, nhưng phải công nhận... nó khiến cậu nhớ ra một chuyện quan trọng.

 

Thời cấp ba, Lục Thừa An ngày nào cũng ăn chơi phè phỡn, không trèo tường thì cũng là đánh nhau, sau đó còn bị Cảnh Thượng ép tập bắn súng, học cận chiến, đấu tay đôi vân vân.

 

Dù vậy, trong tay Cảnh Thượng, cậu vẫn như một con gà con yếu ớt, bị hành cho khóc cha gọi mẹ.

 

Đánh không lại, trốn không thoát. Lần nào chạy cũng bị nắm mắt cá chân lôi về.

 

10 năm trong tù, cuộc sống vô cùng kỷ luật, nếu không phải vì dồn hết tâm trí vào thí nghiệm thì giờ nào thức dậy, giờ nào đi ngủ đều đã được quy định sẵn.

 

Đừng nói đến đánh nhau, Lục Thừa An ngay cả cãi nhau cũng chưa từng.

 

Sức chiến đấu giảm thẳng một mạch.

 

Cậu cũng thật sự không vận động gì nhiều, nào là đấu vật, cận chiến...

 

Chỉ nghĩ đến thôi đã thấy như chuyện của kiếp trước.

 

Mà Cảnh Thượng thì khác cậu, trước kia đã mạnh, bây giờ còn mạnh hơn.

 

...Chắc chết mất.

 

Lục Thừa An bất giác xoa xoa gáy.

 

Rồi bỗng gương mặt của Cảnh Thượng, kể từ lúc gặp lại đến giờ chẳng hề lộ ra vẻ vui mừng nào, lại ùa về trong đầu cậu.

 

Đặc biệt là cái khoảnh khắc anh xác nhận rằng mình không thể nghe được tiếng lòng của cậu nữa, vẫn bình thản, chẳng thắc mắc, chẳng quan tâm. Biểu cảm ấy cứ hiện lên rõ ràng, làm rối tung suy nghĩ của cậu.

 

Buổi chiều hôm nay cũng chẳng khác gì bao buổi chiều khác, nhưng sau 11 năm, Lục Thừa An cuối cùng cũng gặp được người mà mình hằng mong nhớ.

 

Trong một khoảnh khắc mãnh liệt như vậy, cậu căn bản không thể bình tĩnh để chuyên tâm vào thí nghiệm.

 

Cậu chỉ biết rất rõ rằng với trạng thái của mình bây giờ, nếu ở chung một phòng với Cảnh Thượng thì lòng sẽ càng rối loạn hơn, nói không chừng còn làm ra chuyện ngu ngốc gì đó.

 

Vì thế, cậu chọn... trốn.

 

Lục Thừa An không muốn bị Cảnh Thượng làm tổn thương.

 

-

 

Trong suốt 3 ngày qua, tất cả các bệnh viện lớn của Liên Minh Tinh Tế đông nghịt người.

 

Nam nữ già trẻ hoặc đi cùng nhau hoặc đi một mình ra ra vào vào, bác sĩ y tá tăng ca không kể ngày đêm, đồng tâm hiệp lực cuối cùng cũng xét nghiệm xong chuỗi gen của tất cả người dân, cho ra kết quả với tốc độ nhanh nhất.

 

Lục Thừa An ở trong phòng thí nghiệm "bận rộn" suốt cả buổi chiều, nhưng thực chất lại chẳng biết mình đang làm gì, cậu nấn ná cho đến khi trời tối hẳn, thành phố chỉ còn được điểm tô bởi ánh đèn, mới chậm rãi bước ra ngoài.

 

Cậu đã xem tin tức rất lâu.

 

Chuỗi gen của toàn bộ người dân Liên Minh Tinh Tế đều hoàn toàn nguyên vẹn, không xuất hiện tình trạng đột biến lặp lại.

 

Tất cả mọi người vừa thở phào nhẹ nhõm, lại vừa dùng những lời lẽ cay nghiệt chửi bới chính quyền một trận. Chửi xong lại cảm khái, cũng may là đám chính quyền ấy chưa mất hết lý trí, không để cho thứ thuốc gen chết tiệt đó trôi nổi ra ngoài xã hội.

 

Nếu không hậu quả sẽ không thể lường được.

 

Lục Thừa An cũng nghĩ như vậy.

 

Cậu nhồi nhét vào đầu mình bao nhiêu chuyện không quan trọng chỉ để không nghĩ đến Cảnh Thượng, nhưng sau khi biết tất cả người dân đều bình an vô sự, bộ não hoàn toàn không chịu sự kiểm soát của cậu nữa.

 

Cậu tự nhủ trong lòng: Cả một buổi chiều đã trôi qua, dù là ai đi nữa cũng chẳng còn kiên nhẫn để đợi, Cảnh Thượng chắc chắn đã về nhà trước rồi...

 

Cửa phòng thí nghiệm mở ra, Cảnh Thượng mặc quân phục thẳng tắp, đứng ngay chính giữa trong hành lang, chỉ cần mở cửa là thấy ngay anh.

 

Nghe thấy tiếng động, Cảnh Thượng lập tức ngước mắt lên, nói: "Xong việc rồi à?"

 

Chắc hẳn sau khi Lục Thừa An rời đi, anh không hề mở miệng nói thêm lời nào, nên vừa cất tiếng, giọng vẫn còn trầm thấp hơi khàn.

 

Lục Thừa An im lặng nhìn anh.

 

Thật sự không phải là mơ, người này vẫn còn ở đây.

 

Tuy Cảnh Thượng vẫn mặc quân phục, không có khác biệt gì lớn, nhưng lúc đó Lục Thừa An đứng gần anh, nhận ra Cảnh Thượng đã tắm rửa, bộ quân phục cũng là một bộ khác.

 

Khăn tắm và khăn mặt dự phòng trong tủ phòng tắm chắc chắn đã được lấy ra dùng rồi, Lục Thừa An gần như có thể tưởng tượng ra dáng vẻ anh dùng chúng.

 

Rõ ràng Cảnh Thượng không phải vừa đến. Có lẽ anh chỉ dùng 10 phút để tắm rửa qua loa, rồi lại đứng đây chờ.

 

Suốt mấy tiếng đồng hồ, Lục Thừa An gần như cũng có thể tưởng tượng ra được, anh không ăn không uống, không đi đâu cả, không tìm chỗ ngồi, cũng không dựa vào tường, cứ duy trì tư thế đứng thẳng như một cây tùng bách trong mùa đông, không biết mệt mỏi.

 

Nhưng bây giờ khi bốn mắt lại nhìn nhau, Lục Thừa An vẫn không thể nhìn thấu ánh mắt của Cảnh Thượng, không đoán ra được anh đang nghĩ gì.

 

Cảnh Thượng vẫn rất bình tĩnh.

 

Gặp lại sau bao nhiêu năm, không phải nên vui mừng khôn xiết sao?

 

"Ừm." Lục Thừa An gật đầu. Cậu cởi áo blouse trắng và găng tay cất vào tủ riêng, không quay lại văn phòng nữa mà đi thẳng ra ngoài.

 

Cảnh Thượng lặng lẽ đi theo sau.

 

Khi Lục Thừa An đi bộ về nhà, sau lưng luôn có một cái đuôi bám theo. Chiếc xe bọc thép đậu ở bãi đỗ xe công cộng, cả hai dường như đã quên mất sự tồn tại của nó.

 

Đường phố xe cộ tấp nập, thế giới không hề yên tĩnh, chỉ có trái tim, thứ lẽ ra không nên yên tĩnh lại im phăng phắc.

 

Nhà của Lục Thừa An chỉ cách bệnh viện vài trăm mét, đoạn đường còn lại sắp đi hết, cậu đột ngột dừng bước hơi nghiêng đầu nhìn Cảnh Thượng, người chỉ đi sau cậu nửa bước chân, gần như là sóng vai cùng cậu.

 

Cậu nghi hoặc lên tiếng hỏi: "Anh muốn về nhà với tôi à?"

 

Cảnh Thượng sững người, không biết vì sao sắc mặt có chút thay đổi.

 

Phía trước có một chiếc xe bật đèn pha chiếu tới, khi lướt qua gương mặt Cảnh Thượng, sự thay đổi này càng trở nên rõ ràng hơn.

 

Lục Thừa An như thể nắm bắt được một điều gì đó cực kỳ bí mật, đảm bảo ngũ quan của mình lúc này đang khuất trong bóng tối, cậu đắc ý nhướng mày.

 

"Không thì sao?" Cảnh Thượng hỏi ngược lại.

 

Lục Thừa An nói với giọng đuổi khách: "Sao anh lại về nhà với tôi? Đó là nhà của tôi mà. Anh không phải nên về nhà mình sao? Trước đây chúng ta cũng đâu phải là mối quan hệ có thể đến nhà nhau ở đâu."

 

"Em nói lại lần nữa."

 

Ha... Lục Thừa An thầm cười trong lòng.

 

Cứ tưởng chó Cảnh thật sự bình tĩnh chứ.

 

Không phải vẫn biết giận đó sao.

 

Mà trông lúc giận lại đẹp hơn hẳn.

 

Chiêu cũ từ năm 18 tuổi, đối với Lục Thừa An đã 29 tuổi vẫn là một tuyệt chiêu.

 

Có lẽ chính cậu cũng không nhận ra, dù tính cách có thay đổi lớn đến đâu, khi đối mặt với Cảnh Thượng, cái bản năng xưa cũ ấy vẫn luôn sống dậy.

 

Đó là tiếng gọi của cậu đối với con người thật của chính mình.

 

"Anh bảo tôi nói là tôi phải nói à?" Lục Thừa An khẽ hừ một tiếng

 

"Trông anh bây giờ hung dữ như vậy, chắc chắn là cảm xúc không ổn định rồi, ở trong quân đội chắc không ít lần đánh cấp dưới đâu nhỉ."

 

"Tôi chỉ là một nghiên cứu viên yếu đuối ở bệnh viện thôi, không chịu nổi nắm đấm của anh đâu."

 

"Thôi được rồi, anh muốn theo thì cứ theo đi, dù sao cũng không phải tôi mời anh."

 

Lời còn chưa dứt, cậu đã quay đầu bỏ đi.

 

Không có gì bất ngờ, Cảnh Thượng gần như giẫm lên gót chân cậu mà lập tức đi theo.

 

"Lục Thừa An."

 

"Hửm."

 

"Em vừa rồi có ý gì?"

 

Lục Thừa An nói: "Anh đoán xem~"

 

Khoảng 2 phút sau, Lục Thừa An dẫn Cảnh Thượng đến trước cửa căn nhà nhỏ rất phù hợp cho hai người ở.

 

Lẽ ra bây giờ cậu nên lấy chìa khóa mở cửa, hoặc là đặt ngón tay nào đó lên để nhận dạng vân tay mở cửa, nhưng Lục Thừa An cứ chần chừ mãi không động đậy.

 

Không biết từ khi nào, ánh mắt Cảnh Thượng đã dừng lại nơi ngón giữa bên bàn tay trái của Lục Thừa An.

 

Màu sắc của ngón tay đó khác biệt rõ ràng với những ngón còn lại, tuy có cảm giác da thật, nhưng chất liệu thì vẫn là kim loại, không thể nào giả được màu da người.

 

"Tôi nghĩ tốt hơn hết anh không nên vào nhà tôi." Lục Thừa An đột nhiên nói.

 

Trong hành lang có đèn, ánh sáng màu vàng ấm.

 

Cảnh Thượng đột ngột ngước mắt lên.

 

Đôi mắt màu tím sẫm đã cố nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác, sau khi bị từ chối lần thứ hai, bắt đầu tím đậm lại như mực.

 

"Lý do." Giọng Cảnh Thượng khẽ nhưng lại đầy áp lực

 

"Còn muốn nói gì nữa, em có thể nói hết một lần cho tôi nghe."

 

"Ồ."

 

Lục Thừa An lấy từ trong túi ra một chiếc chìa khóa không có bất kỳ đồ trang trí nào, trơ trụi, hàng mi dài rũ xuống tạm thời che đi đôi mắt màu lam khói, nói:

 

"Anh cũng biết đấy, 11 năm, có thể thay đổi rất nhiều thứ."

 

"Trong nhà tôi có người rồi. Chúng tôi còn có một đứa con nữa..."

 

RẦM--!

 

"Đệt! Anh đá cửa nhà tôi làm gì?!"

 

Ngay khi Lục Thừa An nói đến câu "trong nhà tôi có người rồi", còn chưa dứt lời, Cảnh Thượng đã hung hăng túm lấy cổ tay cậu kéo sát về phía mình, để cánh cửa lọt ra một khe hở, rồi nhấc chân đá mạnh một cú!

 

ẦM--

 

Cửa bật mở, đập mạnh vào tường, rồi lại kêu kèn kẹt bật trở lại.

 

Cảnh Thượng liền đá thêm một cú nữa, trong tiếng chửi "đệt" lần thứ hai của Lục Thừa An, còn kèm theo một câu "Đm anh giỡn kiểu gì đấy", cậu nhìn cánh cửa nhà lung lay sắp sập của mình mà đau lòng khôn xiết.

 

Cảnh Thượng vẫn giữ chặt cổ tay cậu, sải bước đi vào như thể đây là nhà mình.

 

Ánh đèn ngoài hành lang tạm thời chiếu sáng đồ đạc trong nhà, chỉ cần lướt qua một cái, cách bài trí của một căn nhà độc thân đã bị phơi bày không chút che giấu.

 

'Lục Thừa An' đang nằm trong ổ mèo của nó bị tiếng động đất rung chuyển làm cho hoảng sợ, xù lông meo một tiếng, kêu ngao một tiếng rồi vọt đi như một tàn ảnh, trốn dưới gầm sofa quan sát tình hình địch.

 

"Anh làm con trai tôi sợ rồi đấy!" Lục Thừa An giận dữ nói.

 

Ngay sau đó, cậu cảm thấy vai mình bị đè nặng, cả người bị Cảnh Thượng đẩy lùi ra sau.

 

Cánh cửa vừa bị đá tung ban nãy giờ lại bị Cảnh Thượng đóng sầm lại bằng cùng một lực. Sau lưng Lục Thừa An cảm nhận được một bàn tay lớn lót phía sau.

 

Cậu va mạnh vào cửa, đồng thời cũng ngã vào lòng bàn tay khô ráo ấm áp đó.

 

Cảnh Thượng vây Lục Thừa An giữa tấm cửa lạnh lẽo và lồng ngực rắn chắc của mình, bàn tay v**t v* sau lưng cậu lướt dần lên trên, chạm đến gáy của Lục Thừa An.

 

Lòng bàn tay có nhiều vết chai sạn do cầm súng cọ vào mép miếng dán ức chế, cảm giác thô ráp nóng rát, Lục Thừa An khẽ "ưm" một tiếng, đưa tay lên muốn ngăn anh chạm vào mình.

 

Nhưng rất nhanh đã bị khống chế.

 

Cảnh Thượng không cho cậu quyền được động đậy.

 

Trong bóng tối, miếng dán ức chế bị Cảnh Thượng mạnh bạo xé đi.

 

Lục Thừa An khẽ run rẩy: "Anh đừng... ưm...!"

 

Môi lưỡi giao nhau, hơi thở hòa quyện.

 

Bàn tay to lớn ở sau gáy không hề buông ra, Cảnh Thượng mặc kệ Lục Thừa An run rẩy thế nào, vẫn say sưa v**t v* tuyến thể của cậu, nơi nhạy cảm nhất của con người.

 

Tay còn lại giữ chặt phần cổ dưới cằm cậu, vừa đủ mạnh để khiến cậu khó thoát, nhưng không đến mức khiến cậu khó thở. Hôn cậu như thể muốn đoạt mạng.

 

...

 

"Lục Thừa An, em nên biết."

 

Cảnh Thượng giam cầm cậu trong một tư thế hiểm hóc đến mức Lục Thừa An hoàn toàn không thể trốn thoát, hơi thở rối loạn, môi lưỡi quấn quýt.

 

"Tôi hoàn toàn không chịu được sự khiêu khích của em."

 

"Lục Thừa An, tôi nghĩ chắc em vẫn còn nhớ những gì tôi đã nói trước khi đi. Nếu em thật sự quên rồi, tôi có thể nhắc lại lần nữa."

 

Anh vén những sợi tóc trước trán Lục Thừa An ra sau, để đôi mắt đã quen với bóng tối có thể chiêm ngưỡng vầng trán mịn màng đầy đặn của người thương, và ngũ quan đẹp đến mức không thể tả được

 

"Tôi đã nói tôi sẽ sống sót trở về tìm em."

 

"Em bắt buộc phải đợi tôi trở về. Tôi đi 1 năm em đợi tôi 1 năm, tôi đi 10 năm em đợi tôi 10 năm. Nếu em dám cưới vợ sinh con, hoặc dám gả cho bất kỳ người nào khác..."

 

Giọng Cảnh Thượng khẽ run: "Đây là lời nhắc nhở của tôi. Từ giờ trở đi, em phải nói chuyện cho tử tế. Phải ngoan ngoãn."

 

Lục Thừa An coi như bị cảnh cáo, đến đầu ngón tay cũng run lên, không thể khống chế.

 

Giây tiếp theo, cậu bật cười. Cười một cách vô cùng thoải mái.

 

Hai tay của Lục Thừa An bị ép chặt, cậu không nghe lời mà vùng vẫy một lát, sau khi giành lại được tự do liền vươn tay ôm lấy cổ Cảnh Thượng.

 

Kéo lại gần hơn, rút ngắn khoảng cách của họ.

 

Đôi môi vừa cắn xé nhau không rời lại một lần nữa áp sát, Lục Thừa An hôn Cảnh Thượng. Chạm vào rồi tách ra, nhưng không hề rời xa.

 

Cậu khẽ gọi một cách thân thuộc cái tên đã gắn bó với nhau suốt bao năm:

 

"Lục Thừa An... ôm được Cảnh Thượng rồi."

 

11 năm đã qua.

 

Cuối cùng cậu lại một lần nữa ôm được tương lai và ngày mai của chính mình.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (117)
Chương 1: Chương 1: Hôm nay là lễ tình nhân, cực kỳ thích hợp để chúng ta ở bên nhau Chương 2: Chương 2: Đàn anh, mình hẹn hò đi Chương 3: Chương 3: Đê tiện, thấp hèn, bẩn thỉu Chương 4: Chương 4: Chó cậy gần nhà Chương 5: Chương 5: Cậu đúng là giống ba cậu Chương 6: Chương 6: Lục Thừa An phớt lờ Cảnh Thượng Chương 7: Chương 7: Họ cùng một huyết thống, cùng một dòng chảy kiêu ngạo Chương 8: Chương 8: Thứ mà hắn cực kỳ căm ghét, chỉ có thể do chính tay hắn huỷ đi Chương 9: Chương 9: Lần đầu tiên đã vô thức dừng bước Chương 10: Chương 10: Lúc đó sao không thấy cậu lắm lời như bây giờ? Chương 11: Chương 11: Pheromone của Cảnh Thượng... chỉ duy nhất không tấn công Lục Thừa An Chương 12: Chương 12: Alpha không thể bị đánh dấu? Chương 13: Chương 13: Mình mà cũng có Omega thích ư? Chương 14: Chương 14: Lục Thừa An, cậu đi chết đi Chương 15: Chương 15: Nó có thể đụ chết cậu trên giường Chương 16: Chương 16: Đồ lẳng lơ Chương 17: Chương 17: Con muốn Lục Thừa An? Chương 18: Chương 18: Cậu có biết trên người cậu có tin tức tố của Alpha khác không? Chương 19: Chương 19: Đi, mang cậu ta về đây cho tôi Chương 20: Chương 20: Hắn nghe được từng câu từng chữ trong lòng của Lục Thừa An Chương 21: Chương 21: Như gặp phải ma Chương 22: Chương 22: Đôi mắt lam khói xinh đẹp kia lại đang nhìn một người đàn ông khác Chương 23: Chương 23: Cậu sẽ được tự mình cảm nhận như thế nào là bị tôi đ* đến chết Chương 24: Chương 24: Cậu về rồi Chương 25: Chương 25: Lục Thừa An, lại đây với tôi Chương 26: Chương 26: Không tỏ tình nữa, không theo đuổi nữa Chương 27: Chương 27: Chó Cảnh chắc chắn là điên rồi Chương 28: Chương 28: Sao anh lại cắn em Chương 29: Chương 29: Nằm sấp xuống, tôi muốn cắn cậu Chương 30: Chương 30: Đây không phải là điều Lục Thừa An muốn Chương 31: Chương 31: Đàn anh, chúng ta làm tình đi Chương 32: Chương 32: Cảnh Thượng thật sự dám giết người Chương 33: Chương 33: Lục Thừa An không tàn phế thì cũng phải liệt 10 ngày Chương 34: Chương 34: Lục Thừa An, thành niên vui vẻ Chương 35: Chương 35: Lục Thừa An, có muốn không? Chương 36: Chương 36: Năm ngày bốn đêm Chương 37: Chương 37: Là kỳ phát tình của cậu ta Chương 38: Chương 38: Anh không phải là đang ghen đó chứ? Chương 39: Chương 39: Thừa An, em về rồi Chương 40: Chương 40: Anh Cảnh không cho phép đâu ạ Chương 41: Chương 41: Nó là con trai em, cũng là con trai tôi Chương 42: Chương 42: Em sợ lắm Chương 43: Chương 43: Đời này kiếp này đều phải dây dưa với hắn Chương 44: Chương 44: Anh đã bị tôi quyến rũ rồi Chương 45: Chương 45: Ngoan Chương 46: Chương 46: Dạy nhảy lầu Chương 47: Chương 47: Chữ An trong bình an Chương 48: Chương 48: Mưa rào gió giật đến quá nhanh, quần áo ắt sẽ bị ướt Chương 49: Chương 49: Hôn một cái Chương 50: Chương 50: Về nhà cậu chết chắc Chương 51: Chương 51: 297 đoá hồng lửa Chương 52: Chương 52: Bị phát hiện Chương 53: Chương 53: Có người nghe con nói chuyện rồi Chương 54: Chương 54: Em và hoa hồng Chương 55: Chương 55: Mầm mống xấu xa Chương 56: Chương 56: Dạy bắn súng Chương 57: Chương 57: Cậu không muốn Cảnh Thượng yêu cậu... Chương 58: Chương 58: Cũng đáng yêu phết Chương 59: Chương 59: Alpha có thể thắt nút Chương 60: Chương 60: Em dạng chân ra cưỡi lên người anh được không Chương 61: Chương 61: Máy nghe lén, máy giám sát, máy định vị Chương 62: Chương 62: Đề nghị ly hôn với bạn đời Chương 63: Chương 63: Lục Thừa An, cậu rất rất tốt Chương 64: Chương 64: Tim của tôi ở bên phải Chương 65: Chương 65: Chết vì nghẹn Chương 66: Chương 66: ... Yêu tôi đi Chương 67: Chương 67: Tôi cố tình hôn anh Chương 68: Chương 68: Giao ước lúc nhỏ Chương 69: Chương 69: Lương thiện quá mức chính là ngu ngốc Chương 70: Chương 70: Anh đã giết tôi rồi Chương 71: Chương 71: Đứa trẻ đoản mệnh Chương 72: Chương 72: Cảnh Thượng, em sẽ chết trước anh Chương 73: Chương 73: Ngày 7 tháng 7, trời âm u Chương 74: Chương 74: Ngày mai và tương lai Chương 76: Chương 76: Lục Thừa An là một kẻ lừa đảo Chương 77: Chương 77: Nguyên Tầm Chương 78: Chương 78: Trẻ con đúng là trẻ con Chương 80: Chương 80: Khi đứa con của những kẻ thối nát có được ý thức tự chủ Chương 81: Chương 81: Con của tôi còn sống Chương 82: Chương 82: Người đàn ông của tôi còn sống Chương 83: Chương 83: Một Kỷ Mạc bình thường Chương 86: Chương 86: Rất nhớ rất nhớ rất nhớ rất nhớ rất nhớ Chương 87: Chương 87: Trung tướng Cảnh Thượng Chương 88: Chương 88: Tái sinh Chương 89: Chương 89: Nguyên soái Cảnh Thượng Chương 90: Chương 90: Hỡi thế gian, xin đừng ca tụng tôi Chương 92: Chương 92: Tôi rất nhớ em Chương 93: Chương 93: Lục Thừa An... ôm được Cảnh Thượng rồi Chương 94: Chương 94: Em không nhớ anh sao? Chương 95: Chương 95: Chứng rối loạn lo âu chia ly Chương 96: Chương 96: Rất, rất, rất, rất muốn làm Lục Thừa An Chương 97: Chương 97: Sự dịu dàng không thể chữa lành tôi, chỉ có tàn bạo mới có thể Chương 98: Chương 98: Vẫn là Nguyên soái, vẫn là phu nhân Chương 99: Chương 99: Tôi hận chính tôi Chương 100: Chương 100: Chào mừng họ trở về nhà Chương 101: Chương 101: CHÍNH VĂN HOÀN Chương 102: Chương 102: Phiên ngoại 1: Cuộc sống hàng ngày ngọt ngào (1) Chương 103: Chương 103: Phiên ngoại 1: Cuộc sống hàng ngày ngọt ngào (2) Chương 104: Chương 104: Phiên ngoại 1: Cuộc sống hàng ngày ngọt ngào (kết thúc) Chương 105: Chương 105: Phiên ngoại 2: Góc nhìn của Cảnh Thượng (1) Chương 106: Chương 106: Phiên ngoại 2: Góc nhìn của Cảnh Thượng (2) Chương 107: Chương 107: Phiên ngoại 2: Góc nhìn của Cảnh Thượng (3) Chương 108: Chương 108: Phiên ngoại 2: Góc nhìn của Cảnh Thượng (4) Chương 109: Chương 109: Phiên ngoại 2: Góc nhìn của Cảnh Thượng (5) Chương 110: Chương 110: Phiên ngoại 2: Góc nhìn của Thượng Cảnh (kết thúc) Chương 111: Chương 111: Phiên ngoại 3: Thanh mai trúc mã (1) Chương 112: Chương 112: Phiên ngoại 3: Thanh mai trúc mã (2) Chương 113: Chương 113: Phiên ngoại 3: Thanh mai trúc mã (3) Chương 114: Chương 114: Phiên ngoại 3: Thanh mai trúc mã (4) Chương 115: Chương 115: Phiên ngoại 3: Thanh mai trúc mã (5) Chương 116: Chương 116: Phiên ngoại 3: Thanh mai trúc mã (6) Chương 117: Chương 117: Phiên ngoại 3: Thanh mai trúc mã (kết thúc) Chương 118: Chương 118: Phiên ngoại 4: Mục Hàn Vân x Cảnh Từ (1) Chương 119: Chương 119: Phiên ngoại 4: Mục Hàn Vân x Cảnh Từ (2) Chương 120: Chương 120: Phiên ngoại 4: Mục Hàn Vân x Cảnh Từ (3) Chương 121: Chương 121: Phiên ngoại 4: Mục Hàn Vân x Cảnh Từ (4) Chương 122: Chương 122: Phiên ngoại 4: Mục Hàn Vân x Cảnh Từ (kết thúc)