Chương 94
Mất Kiểm Soát - Dã Lê

Chương 94: Nụ hôn khiến cô nhột nhạt

 
Lòng bàn tay đặt lên vai Diệp Tẩy Nghiễn, lúc ấy Thiên Đại Lan mới phát hiện ra, thật ra cô chẳng hề muốn đẩy anh ra.
Con người là một sinh vật đầy mâu thuẫn, khi cảm xúc dâng trào thì chẳng nghĩ được gì, chỉ dựa vào một hơi thở mà liều; lúc cãi vã, Thiên Đại Lan nghẹn một hơi không chịu cúi đầu trước, mà nay Diệp Tẩy Nghiễn đã lùi một bước, lại còn hôn đi cái hơi thở bị nghẹn ấy của cô.
“Có chuyện gì không thể nói cho tử tế chứ” môi Diệp Tẩy Nghiễn áp vào vành tai cô, hơi ấm lan cả đến chỗ mềm mỏng ấy:
“Đại Lan, những ngày xa nhau này, ngày nào tôi cũng nhớ em…”
Thiên Đại Lan lập tức đáp nhanh:
“Nhớ chắc cũng chẳng phải nhớ tốt đẹp gì.”
Diệp Tẩy Nghiễn bật cười. Anh hiểu rồi, cái miệng cô chưa bao giờ chịu thiệt, anh nói gì thì sau đó cô cũng có cả trăm câu chờ sẵn.
Mà anh lại cứ thích nghe cô nói, bất kể hay dở, đều muốn được nghe.
Anh nâng khuôn mặt Thiên Đại Lan, hôn lên d** tai, rồi đến chỗ nối liền giữa tai và má, lại là má, là môi. Nụ hôn khiến cô nhột nhạt, nhưng không khó chịu, cô nheo mắt, ngửa cổ ra, vẫn còn chút lý trí sót lại.
“Đừng ở đây” Thiên Đại Lan nói:
“Ghế sofa nhỏ quá.”
“Tôi thích” Diệp Tẩy Nghiễn ngắt lời ngắn gọn:
“Nếu lớn hơn em lại chạy lung tung.”
Thiên Đại Lan muốn nói “tôi đâu có chạy”, nhưng ngẫm lại một chút, hình như cũng có lý; mà cô chẳng còn thời gian nghĩ tiếp, vì Diệp Tẩy Nghiễn đã hôn sâu, khẽ thở hỏi:
“Có được không?”
Thiên Đại Lan phản đối:
“Hôm trước thì anh đâu có hỏi có được không.”
Hơi thở anh càng rõ ràng:
“Cái đó không giống.”
Cô chẳng nghĩ ra chỗ nào giống hay không giống, mà ngay khi “cái không giống” của anh mở ra “cái không giống” của cô, từ đầu ngón chân đến từng sợi tóc đều bùng lên một cảm giác tê dại, cô nắm chặt góc gối ôm trên sofa, đôi mắt vốn đang lim dim theo bầu không khí dìu dặt bỗng mở to ra. Ngoài những âm thanh không kìm được, cô chỉ còn có thể nhìn chằm chằm vào anh.
Diệp Tẩy Nghiễn dịu dàng vô cùng, chẳng còn chút nào gấp gáp, thô lỗ như lần “trớ trêu” trước kia. Nhìn vào mắt cô, anh hạ giọng vỗ về:
“Không sao, không sao, đừng sợ.”
Thiên Đại Lan chẳng thể cứng miệng bảo “không sợ” nữa, tim cô đập dồn dập đến mức như muốn phá vỡ lồng ngực mà thoát ra; sao lại có thể thoải mái như thế này chứ. Cô nghĩ trong hỗn loạn, thì ra ở bên anh lại có thể vui sướng đến vậy, chẳng trách người ta nói “ôn nhu hương là nơi tiêu hao ý chí nhất”.
Cái niềm vui hoàn toàn khác hẳn với lần trước ấy, đang tràn ngập, sinh sôi trong từng giọt máu chảy trong huyết quản cô, lấn át tất cả cảm giác khác. Mãi cho đến khi Diệp Tẩy Nghiễn tách những ngón tay cô ra, cô mới nhận ra, thì ra mình vẫn luôn siết chặt nắm tay, móng tay đã khứa sâu vào lòng bàn tay thành vết hằn rõ rệt.
“Đại Lan” Diệp Tẩy Nghiễn vẫn gọi tên cô, như thể cái tên ấy là một câu thần chú nhiệm màu của hạnh phúc, “anh thích em.”
Lời này nói ngay ở chỗ sâu nhất, toàn thân Thiên Đại Lan vô thức căng chặt; Diệp Tẩy Nghiễn cũng chẳng mong cô sẽ đáp lại bằng câu ngọt ngào gì. Dù sao lúc thường ngày, hai người vẫn là anh chặn cô đối, cô vặn anh lại. Lời tỏ tình của anh lúc này quả thực vừa ngang ngược vừa vô lý, lại cố tình chọn ngay khoảnh khắc này. Chắc chắn đợi khi cô bình tĩnh lại, nhất định sẽ cứng miệng đáp trả chua cay.
Thế nhưng Thiên Đại Lan không hề đẩy anh ra.
Cô còn đang chìm trong cảm giác sung sướng đến choáng ngợp ấy, mơ hồ nói ra một câu:
“Em cũng…”
Sau đó không chịu nói tiếp nữa. Diệp Tẩy Nghiễn cũng không ép, chỉ cúi xuống hôn cô, hôn càng dịu dàng thì lại càng dữ dội.

Chỉ có bố mẹ cô ở tiệm quần áo, lúc này vẫn đang ngơ ngác trong cửa hàng nghe Dương Toàn giải thích.
“Chuyện là thế này ạ” Dương Toàn ân cần pha trà mang theo, dốc lòng dốc sức, thành thật kể:
“Anh Tẩy Nghiễn và chị Đại Lan đã xác nhận yêu nhau được một thời gian rồi. Chỉ là vì anh Tẩy Nghiễn lớn tuổi hơn chị Đại Lan mấy tuổi, nên vẫn luôn lo lắng chuyện này, không dám vội vàng đến gặp hai bác… Khụ khụ, đúng vậy, anh Tẩy Nghiễn tuy là sếp của cháu, nhưng ngoài quan hệ đó ra, anh ấy thật sự là một người rất tốt. Vâng, bác xem, đến cả nhân viên cũng nói ông chủ mình là người tốt, thì quả thực chẳng có mấy ai đâu ạ…”
Nhánh IF “Nhầm lẫn tréo nghoe” kết thúc.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (104)
Chương 1: Chương 1: Khai Bút Chương 2: Chương 2: Không phải kiểu cười giễu cợt, mà là nụ cười khoan dung, nhẹ nhàng và tự nhiên. Chương 3: Chương 3: Bắc Kinh hoan nghênh bạn Chương 4: Chương 4: Đáng tiếc là cô… lại quá mức cẩn trọng. Chương 5: Chương 5: Cào trầy cả cổ tôi rồi, phải phạt. Chương 6: Chương 6: Aaaaaaa!!!! Chương 7: Chương 7: Bạn gái của em trai Chương 8: Chương 8: Ký ức bất chợt trào dâng như một cơn cuồng phong Chương 9: Chương 9: Ngay cả trong mơ, anh cũng sẽ mơ thấy cô, một đại mỹ nhân tầm cỡ như cô. Chương 10: Chương 10: Nhưng không phải kiểu đó, chỉ là tình bạn thôi Chương 11: Chương 11: Diệp Tẩy Nghiễn là anh trai lớn tuổi hơn chỉ là kẻ ngoài cuộc vô tình bước vào mà thôi. Chương 12: Chương 12: Chia tay cũng phải đàng hoàng và có thể diện Chương 13: Chương 13: Hiện lên thứ ánh sáng mềm mại và thuần khiết gần như thánh khiết. Chương 14: Chương 14: Em có thể suy nghĩ lại một lần nữa không? Chương 15: Chương 15: Đưa về nhà Chương 16: Chương 16: Đưa cô về phòng Chương 17: Chương 17: Nhưng tối nay anh lại rất thương cô Chương 18: Chương 18: Sao ai cũng gọi cậu ta là anh Dương vậy nhỉ? Chương 19: Chương 19: Phối hợp chuẩn xác Chương 20: Chương 20: Hơi thở dồn dập, tim đập nhanh Chương 21: Chương 21: Em thật chẳng khiêm tốn chút nào. Chương 22: Chương 22: Chỉ khi cần dùng đến, cô mới để tâm. Chương 23: Chương 23: Thấy là cô, anh không hề ngạc nhiên. Chương 24: Chương 24: Ngậm thôi, đừng nuốt Chương 25: Chương 25: Cả hơi thở cũng trở nên hỗn loạn Chương 26: Chương 26: Muối, rượu tequila Chương 27: Chương 27: Diệp Tẩy Nghiễn vẫn luôn mỉm cười bao dung nhìn cô. Chương 28: Chương 28: Có lẽ vì tôi vẫn luôn theo dõi anh. Chương 29: Chương 29: Yếu đuối, mong manh Chương 30: Chương 30: Em có muốn tiếp tục học không? Chương 31: Chương 31: Lời nói dối của cô Chương 32: Chương 32: Khách sạn trang trọng, nhà nghỉ tồi tàn Chương 33: Chương 33: Giận dữ, ghen tuông và tình yêu Chương 34: Chương 34: Lật người cưỡi lên Chương 35: Chương 35: Love is evil. Chương 36: Chương 36: Cô không muốn chìm đắm trong sự cung cấp vật chất xa hoa của anh, còn anh cũng không thể hạ mình để cảm nhận cô. Chương 37: Chương 37: Cơm chân giò đôi Chương 38: Chương 38: Bình tĩnh Chương 39: Chương 39: Anh ấy… không phải cực kỳ sạch sẽ và ghét bẩn sao? Chương 40: Chương 40: Khi cơ hội đến, cô sẽ không do dự nuốt chửng anh Chương 41: Chương 41: Kim cương trắng lấp lánh Chương 42: Chương 42: Hiện tại chính là thời kỳ “thưởng thức” tốt nhất của Diệp Tẩy Nghiễn. Chương 43: Chương 43: Anh và Đại Lan đã làm lành chưa? Chương 44: Chương 44: Đó chính là sự khác biệt lớn nhất giữa bọn họ. Chương 45: Chương 45: Tôi thích giữ lại một chút cảm giác nghi thức. Chương 46: Chương 46: Sự ướt át lại tạo nên một vẻ quyến rũ khác. Chương 47: Chương 47: Bà chủ Chương 48: Chương 48: Một người quá cao thường dễ khiến người khác cảm thấy bị áp chế Chương 49: Chương 49: Tha thứ cho một người, chính là trao cho họ con dao để họ có thể làm tổn thương em lần nữa. Chương 50: Chương 50: Tiếng sóng vang trong trẻo và kéo dài Chương 51: Chương 51: Chẳng lẽ không có việc gì thì tôi không thể mời anh đi uống một ly à? Chương 52: Chương 52: Từ bỏ Chương 53: Chương 53: Người quân tử lấy tiền phải theo đạo. Chương 54: Chương 54: Thoang thoảng hương hoa Chương 55: Chương 55: Nóng Chương 56: Chương 56: Một lời nói dối cao tay đến thế. Chương 57: Chương 57: Một cú đấm Chương 58: Chương 58: Trên gò má và cằm đều có dấu đỏ mờ ám, chỉ là vẻ mặt anh vẫn điềm tĩnh. Chương 59: Chương 59: Thẳng tay ném nó vào thùng rác. Chương 60: Chương 60: Đó là dấu vết vừa nãy, lúc anh và Đại Lan quấn quýt kịch liệt trên giường, cô để lại. Chương 61: Chương 61: Lễ độ Chương 62: Chương 62: Em coi tôi là cái gì? Chương 63: Chương 63: Hoàng hôn Chương 64: Chương 64: Đừng tránh né tôi nữa, bao lâu nay… tôi vẫn luôn nhớ em Chương 65: Chương 65: Anh chẳng lẽ đã vứt thư đi rồi sao… Chương 66: Chương 66: Tham lam Chương 67: Chương 67: Sự dư dả về tiền bạc mang lại cho cô lớp giáp vững chắc nhất. Chương 68: Chương 68: May cho Diệp Tẩy Nghiễn một chiếc sơ mi. Chương 69: Chương 69: Đồng loạt mất đi sức hấp dẫn. Chương 70: Chương 70: Từ rất rất lâu trước đây Chương 71: Chương 71: Góc nhìn của Diệp Tẩy Nghiễn (Phần 1) Chương 72: Chương 72: Góc nhìn của Diệp Tẩy Nghiễn (Phần 2) Chương 73: Chương 73: Góc nhìn của Diệp Tẩy Nghiễn (Phần 3) Chương 74: Chương 74: Góc nhìn của Diệp Tẩy Nghiễn (Phần 4) Chương 75: Chương 75: Góc nhìn của Diệp Tẩy Nghiễn (Phần 5) Chương 76: Chương 76: Góc nhìn của Diệp Tẩy Nghiễn (Phần 6) Chương 77: Chương 77: Góc nhìn của Diệp Tẩy Nghiễn (Phần 7) Chương 78: Chương 78: Góc nhìn của Diệp Tẩy Nghiễn (Phần 8) Chương 79: Chương 79: Em thích anh hôn em… Chương 80: Chương 80: Hôm nay tối tiếp tục ‘bóc lột’ anh nhé, cô chủ Thiên. Chương 81: Chương 81: Như một gốc cổ thụ vững chãi giữa khu rừng âm u. Chương 82: Chương 82: Sụp đổ Chương 83: Chương 83: Nguy hiểm Chương 84: Chương 84: Rất muốn Chương 85: Chương 85: Tôi chỉ biết, em nhất định sẽ đồng ý với đề nghị của tôi. Chương 86: Chương 86: Đáng sợ Chương 87: Chương 87: Đau lắm à? Chương 88: Chương 88: Làm vợ tôi. Chương 89: Chương 89: Nếu đổi ý, gọi cho tôi. Chương 90: Chương 90: Tiếng gọi đầy chấn động Chương 91: Chương 91: Hung hăng áp môi xuống môi cô. Chương 92: Chương 92: Quả thực tôi không thể thiếu em. Chương 93: Chương 93: Tồn tại rất nhiều vấn đề Chương 94: Chương 94: Nụ hôn khiến cô nhột nhạt Chương 95: Chương 95: Em là bạn gái tương lai của anh mà!!! Chương 96: Chương 96: Hành động táo bạo Chương 97: Chương 97: Gặp anh lúc còn trẻ Chương 98: Chương 98: Muốn uống chút rượu không? Chương 99: Chương 99: Tôi từng mơ thấy em, ít nhất cũng không chỉ một lần. Chương 100: Chương 100: Nôn nóng, tham lam và khát khao Chương 101: Chương 101: Vừa rồi mới chỉ là khởi động thôi. Chương 102: Chương 102: Em sẽ luôn luôn ở bên anh Chương 103: Chương 103: Muốn kiểm chứng thử không? Chương 104: Chương 104: Hai người là của nhau