Chương 97
Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng

Chương 97

Hoài Lâm bẻ vụn ít bánh mì, rắc xuống mặt nước, rồi chợt nói: “Anh, anh từng nghe tới chuyện trọng sinh chưa?”

Lục Tinh Triệu lắc đầu: “Nghe như từ Phật gia – kiểu như niết bàn?”

“Không hẳn. Ý em là kiểu… rõ ràng đã sống đến năm hai mươi hai tuổi, vậy mà bỗng một ngày mở mắt ra, lại quay về năm mười bảy.” Cậu dừng một chút, nhẹ giọng tiếp, “Em đã sống trong tận thế nhiều năm rồi, trải qua không biết bao nhiêu lần ‘đêm đen’. Nhưng rồi đến một ngày, em tỉnh lại – và mình lại đang ở ngay thời điểm tận thế vừa bắt đầu.”

“…”

Lục Tinh Triệu hoàn toàn ngây người. Ý nghĩ chạy rối loạn trong đầu anh, đến nỗi một lúc lâu sau mới có thể mở miệng:

“Em nói là… tất cả những gì chúng ta gặp trong mấy ngày qua… em đều từng trải qua rồi sao?”

“Không đâu.” Hoài Lâm cúi đầu nói, “Trước khi em trọng sinh thì em không có đi cùng anh. Em đến khu cảnh giới ở thành phố S rồi, sau đó là bị lạc với anh, mãi mà không có cơ hội gặp lại. Em sống trong căn cứ S, những chuyện em thấy, những người em gặp, hoàn toàn không giống với bây giờ.”

Lục Tinh Triệu im lặng rất lâu.

Không hiểu sao Hoài Lâm có chút lo sợ, nhưng vẫn nói tiếp: “Anh à, có chuyện này trước giờ em chưa kể với anh. Ở kiếp trước... sau này là em được anh cứu trong đống tuyết, rồi mới bắt đầu gọi anh là ‘anh’ đó.”

Nói đến đây, Lục Tinh Triệu bỗng thở dài, đưa tay xoa nhẹ đầu Hoài Lâm, dịu dàng xoa xoa.

Hành động ấy khiến Hoài Lâm thấy an tâm khó tả, liền nhỏ giọng hỏi: “Anh giận rồi à?”

Lục Tinh Triệu trầm giọng, dịu dàng đáp: “Không đâu, Hoài Lâm. Đây là chuyện tốt mà. Nếu đời trước em lạc với anh rồi sống không dễ dàng gì, thì đời này có thể đi cùng em xa được tới vậy, sau này còn được tiếp tục đi cùng nhau... anh lấy gì mà giận đây? Dù là thần thánh hay số phận, đã cho em một cơ hội làm lại từ đầu, anh đều muốn cảm ơn người đó. Em nguyện ý cứu anh lần nữa, tin anh lần nữa... anh cũng rất biết ơn em.”

Hoài Lâm cay cay sống mũi, ôm lấy Lục Tinh Triệu, rấm rứt nói: “Thế mà lúc nãy anh im như tượng đá…”

“Anh bị doạ đấy chứ.” Lục Tinh Triệu nói, “Với lại cũng hơi hối hận. Nếu anh biết em từng trải qua những gì, thì lúc ở bến phà đã không ép em lên tàu nữa rồi. Khi ấy mà lại bỏ rơi em thêm lần nữa, có khi giờ này đã lặp lại kiếp trước mất rồi… , Hoài Lâm, là lỗi của anh.”

“……”

Hoài Lâm im một lát, rồi khẽ nói: “Giờ thì anh tin em làm theo quyết định của mình chưa?”

“Ừ, nghe lời em hết.”

“Không được tuỳ tiện bỏ rơi em nữa.”

“Ừ ừ.”

“Em nói gì là phải nghe răm rắp.”

“Cam kết phục tùng mệnh lệnh vô điều kiện!”

“Việc nhà cũng là anh lo hết.”

“Kiên quyết không để thủ trưởng đại nhân mó tay làm gì!”

“Các điều khoản khác em nhớ ra sẽ bổ sung sau.”

“Tuân lệnh, quyền giải thích cuối cùng thuộc về thủ trưởng Hoài!”

Lục Tinh Triệu bật cười: “Giờ em có thể đi ngủ được chưa, thủ trưởng Hoài? Em sắp có quầng thâm rồi kìa.”

“Chờ đã, chờ đã, em còn cái này muốn cho anh xem!” Hoài Lâm vội nói, “Điện thoại vất vả lắm mới có tí pin đó!”

Cậu móc điện thoại ra, suýt nữa làm rơi tõm xuống bể nước, may mà Lục Tinh Triệu nhanh tay chụp được.

Hai người đặt điện thoại lên bàn, Hoài Lâm mở một đoạn video, chính là đoạn quay lúc trước ngay trước khi trận động đất xảy ra, quay lại khẩu súng tiểu liên kia.

“Ơ, đây chẳng phải khẩu súng của anh à? Hôm động đất chắc nó rơi xuống đất rồi… Quay cái này làm gì thế?” Lục Tinh Triệu hỏi.

Hoài Lâm ra hiệu: “Suỵt, đừng nói gì cả, coi đi đã!”

Trong video vang lên tiếng trò chuyện giữa Hoài Lâm và Đan Triết. Một lúc sau, ống kính hơi lắc lư, lờ mờ thấy khẩu súng tiểu liên bị ánh sáng bạc bao phủ, rồi tan thành từng điểm sáng mà biến mất.

“?!” Lục Tinh Triệu mờ mịt, ngơ ngác hỏi: “Cái quái gì vậy? Em với Tiểu Mía làm hiệu ứng à?”

Hoài Lâm vận khí đan điền, gào lên: “Đây là dị năng của anh đó!!”

Lục Tinh Triệu: “……”

Lục Tinh Triệu lộ vẻ hoang mang. Hoài Lâm nhân cơ hội tấn công, tuôn một tràng như súng liên thanh: “Anh không thấy lạ sao? Anh còn nhớ khẩu súng đó ở đâu ra không? Làm gì có chuyện nhặt được súng xịn vậy ở cái xó làng kia chứ, rõ ràng là do dị năng của anh tạo ra mà!”

Vài phút sau, Hoài Lâm ba hoa chích chòe mãi cũng khiến Lục Tinh Triệu miễn cưỡng… “chịu tin”.

“Cho nên là, anh nhất định phải tin là mình có năng lực này!” Hoài Lâm không bỏ cuộc, tiếp tục huấn luyện, “Ví dụ như anh tưởng tượng khẩu súng đó đang bay trên trời, nó sẽ thật sự rớt từ trên trời xuống đó!”

“……”

Lục Tinh Triệu bất đắc dĩ quay đầu, ngẩng lên nhìn: ngoài trần nhà ra thì không có gì cả.

Hoài Lâm tức muốn thổ huyết: “Anh phải tin vào bản thân mình chứ!”

Lục Tinh Triệu quay lại, lặng lẽ nhìn Hoài Lâm.

Hoài Lâm cũng muốn gào ra sáu cái dấu chấm lửng. Một lúc sau, cậu bèn thành thật nói: “Thật ra em lừa anh chơi thôi. Khẩu súng đó là do Nhị Ngoan nhặt về, em giấu trong ba lô rồi…”

Lục Tinh Triệu đi tới lục ba lô Hoài Lâm, lôi ra đúng một khẩu tiểu liên.

Hoài Lâm: “……”

Trong lòng Hoài Lâm như có núi lửa phun trào: nói dối nhảm nhí vậy mà cũng có tác dụng là sao?! Hàng chuyển phát nhà mình đúng kiểu, nói gì cũng tin, chỉ là không chịu tin bản thân có siêu năng lực thôi á á á…

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (225)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225