Chương 97
Tâm Hạp - Sơ Hòa

Chương 97: Chuyện Tang Ma (11)

Quý Trầm Giao nổi giận đùng đùng, một tay ấn mạnh đầu Lăng Liệp, “Anh lại dở chứng gì đấy hả?”

Lăng Liệp quay đầu lại, mái tóc ướt sũng bết vào má, đôi mắt như vừa được rửa sạch bằng nước, sáng long lanh, sáng đến kinh người, “Thì làm thí nghiệm thôi mà, cậu giận cái gì?”

Lúc này đầu óc anh có chút rối bời, vụ án đã chiếm phần lớn tinh lực của anh, phần còn lại không đủ để đối phó với Lăng Liệp, “Thí nghiệm gì?”

 “Thì là bài thơ đó đó.” Lăng Liệp nói, “Nó nói về kỹ năng quyến rũ người khác của người trưởng thành, câu đỉnh cao nhất chính là biến thành cún con ướt mưa. Đằng nào hôm nay trời cũng mưa to, đợi thì cũng đợi rồi, chi bằng thử xem có quyến rũ được cậu hay không.”

Đầu óc anh ong lên một tiếng, đơ người ra trừng mắt nhìn chằm chằm Lăng Liệp như bị chập mạch.

Lăng Liệp bĩu môi, “Thôi được rồi, mấy lời ba hoa trên mạng không đáng tin. Nhưng cún con ướt mưa thì thật sự rất đáng thương.”

Quý Trầm Giao bỗng dưng buột miệng nói một câu chẳng đâu vào đâu, “Đáng tin.”

 “Hả?”

Quý Trầm Giao tỉnh táo lại, giọng điệu hung dữ, “Đội hành động đặc biệt các anh rảnh rỗi lắm hả? Cả ngày anh chỉ biết lên mạng lướt web thôi à?”

Lăng Liệp lảng tránh mũi dùi, “Câu này cậu tốt nhất là đừng có học theo.”

Quý Trầm Giao: “Cái gì?”

“Không hợp với cậu đâu, loài rắn các cậu vốn dĩ đã ướt sủng rồi, lại còn hay liếc mắt đưa tình, có dầm mưa nữa cũng chẳng thể thành dáng vẻ đáng thương tội nghiệp như cún con bọn tôi được.” Vừa nói, Lăng Liệp bỗng nhiên “A” lên một tiếng, “Tiểu Quý, ý cậu vừa nãy chẳng lẽ là, tôi quyến rũ được cậu rồi?”

Quý Trầm Giao cảm thấy má mình nóng ran, nhưng liếc nhìn gương chiếu hậu một cái, tốt lắm, không đỏ. “Anh nghe nhầm rồi.”

 “Cậu xấu hổ rồi kìa!”

 “Vớ vẩn?”

 “Ây ya, tôi chỉ làm thí nghiệm thôi mà, tôi cũng không ngờ cún con ướt mưa lại có sức hút lớn đến vậy đó.”

Thái dương Quý Trầm Giao giật liên hồi như muốn nổ tung, “Anh im miệng cho tôi nhờ!”

Lăng Liệp đột ngột chuyển chủ đề, “Vừa rồi cậu theo dõi được gì rồi?”

Trong lồng ngực Quý Trầm Giao chất chứa một mớ cảm xúc thật khó tả, Lăng Liệp làm như không có chuyện gì xảy ra mà nói sang công việc, anh lại càng thêm bực bội, hóa ra hắn biến thân thành cún con ướt mưa lay động lòng người xong là coi như chưa từng có chuyện quyến rũ người ta à?

Quý Trầm Giao vừa nghiêng đầu, liền bắt gặp ánh mắt đầy tò mò của Lăng Liệp, như đang thúc giục anh — Mau nói đi mau nói đi, Trần Hương Lý thế nào rồi?

Quý Trầm Giao như bị dội một gáo nước lạnh, cảm thấy bản thân mình mới giống cún con bị ướt mưa hơn. Anh hít sâu một hơi để mình bình tĩnh lại, cuối cùng tố chất nghề nghiệp cũng đè nén được cảm xúc cá nhân xuống, lúc này mới nói ra những gì mình thấy khi theo dõi, “Tôi nghi ngờ Phó Thuận An chính là vị luật sư đồng hương mà Mưu Điển Bồi đã khoe khoang.”

Lăng Liệp chống cằm, “Theo như cậu nói, Phó Thuận An và Trần Hương Lý giống như một cặp tình nhân? Một người là hộ lý, một người là luật sư trong văn phòng luật sư lớn, khoảng cách này có hơi lớn đó. Thẩm Duy có biết chuyện này không? Người ở huyện Phong An đến giờ vẫn cho rằng Trần Hương Lý tình sâu nghĩa nặng với Đàm Pháp Tân, mười mấy năm rồi cũng không tìm người khác. Lần trước chúng ta đến gặp Thẩm Duy, hình như ông ấy cũng coi Trần Hương Lý là chị dâu. Thực ra Trần Hương Lý sớm đã có bạn trai rồi? Còn là đồng hương?”

Quý Trầm Giao: “Nhưng lần trước đến huyện Phong An điều tra, không nghe ai nhắc đến Phó Thuận An. Một người thành đạt như vậy, người huyện Phong An hẳn phải nhớ đến anh ta chứ?”

Lăng Liệp: “Vậy cậu có suy nghĩ gì không?”

Vừa rồi Quý Trầm Giao bị “cún con” làm gián đoạn mạch suy nghĩ, lúc này đầu óc có chút rối loạn, “Hình như Trần Hương Lý vẫn còn rất kinh hoàng, lần trước đến bệnh viện số 3 gặp cô ta, vừa nhắc đến vụ án của Đàm Pháp Tân, cô ta liền trốn tránh. Cô ta và Thẩm Duy, một người là vợ chưa cưới của Đàm Pháp Tân, một người là em trai, thái độ của Thẩm Duy còn thẳng thắn hơn cô ta nhiều, chỉ là, có giấu giếm chuyện có biết hung thủ hay không thôi, nhưng Trần Hương Lý cho tôi cảm giác là sợ cảnh sát điều tra vụ án của Đàm Pháp Tân. Hơn nữa bây giờ lại xuất hiện thêm một Phó Thuận An.”

Lăng Liệp: “Hôm nay cô ta cũng rất hoảng sợ?”

 “Đúng vậy, Phó Thuận An an ủi cô ta rất lâu, cô ta mới đỡ hơn một chút, nhưng khi rời khỏi văn phòng luật sư thì cười tươi như hoa, không biết Phó Thuận An đã cho cô ta xem cái gì.”

 “Để tôi suy luận xem, điều Trần Hương Lý sợ nhất chính là cảnh sát khởi động lại cuộc điều tra, có lẽ còn có cả chuyện Mưu Điển Bồi bị sát hại, Thẩm Duy đóng cửa tiệm cơm.” Lăng Liệp nói, “Quan hệ giữa cô ta và Phó Thuận An là gì, chưa chắc gì Thẩm Duy đã rõ, thời gian bọn họ gặp nhau lựa chọn khéo thật đó, Thẩm Duy vừa hay không có ở Phong Thành.”

Quý Trầm Giao: “Không hẳn, trước đây chắc chắn cũng đã gặp mặt rồi.”

Lăng Liệp: “Nhưng có lẽ không phải ở bệnh viện số 3? Bệnh viện số 3 cách tiệm cơm của Thẩm Duy quá gần.”

Hiện tại lai lịch của Phó Thuận An vẫn chưa rõ ràng, Quý Trầm Giao hỏi: “Bên anh thì sao, Lư Phi Tường về tiệm làm gì?”

“Không biết.” Lăng Liệp nói, “Anh ta hai tay không đi vào, hai tay không đi ra trước sau chỉ mất mười phút, sau đó lại lên xe buýt về Học viện Y.”

Quý Trầm Giao: “Phó đội trưởng Hoàng đã phái người theo dõi tiệm ‘Cơm hộp Lão Thẩm’, trước đây cũng không thấy anh ta về bao giờ. Hôm nay k*ch th*ch duy nhất anh ta gặp phải chính là gặp anh.”

Lăng Liệp: “Và tôi đã nhắc đến việc Mưu Điển Bồi có thể đã để quên thuốc diệt cỏ ở tiệm cơm.”

 “Anh ta đột nhiên cảm thấy không yên tâm, nhỡ đâu thuốc diệt cỏ vẫn còn trong tiệm? Hoặc là có dấu vết đã sử dụng?” Quý Trầm Giao phân tích, “Cho nên vội vàng quay về kiểm tra, xử lý? Nhưng thực ra thuốc diệt cỏ đã không còn ở trong tiệm, sau khi anh ta kiểm tra xong rồi cuối cùng mới thấy yên tâm?”

Trong xe im lặng một lát, lại bị tiếng hắt xì của Lăng Liệp phá vỡ. Hắn như bị lên dây cót, hắt xì liên tục không ngừng, “Hắt xì — Hắt xì — Hắt xì —”

Mặt Quý Trầm Giao đen lại, vội vàng khởi động xe, lái về khách sạn bên cạnh cục cảnh sát — hiện tại bọn họ đang ở đó.

Lăng Liệp xả nước nóng lên người, tiếng hắt xì vẫn không ngừng. Cơn giận vô cớ của Quý Trầm Giao lại bùng lên, anh đi đi lại lại trong phòng mấy vòng, cuối cùng dứt khoát chạy xuống lầu mua thuốc cảm cho Lăng Liệp.

Lăng Liệp tắm xong đi ra, thấy Quý Trầm Giao không có ở trong phòng, vội vàng nhắn tin, [Tiểu Quý, chạy đi đâu rồi?]

Quý Trầm Giao gửi lại một tin nhắn thoại, “Đi mua thuốc cho anh chứ đi đâu.”

Lăng Liệp cũng trả lời bằng một tin nhắn thoại, “À, thất vọng.”

 “?”

 “Cậu đoán xem vì sao tôi tích cực nhắn tin cho cậu như vậy?”

Quý Trầm Giao đã xách thuốc đi đến cửa khách sạn rồi, vốn dĩ lười trả lời tiếp, nhưng tin nhắn thoại của Lăng Liệp lại đến, “Đương nhiên là tưởng cậu đi mua đồ ăn khuya rồi, muốn nhờ cậu tiện đường mua cho tôi ít xiên thịt dê nướng.”

Quý Trầm Giao trả lời hắn bằng sáu dấu chấm lửng.

Lăng Liệp lăn lộn trên giường cười.

Ngoài cửa khách sạn, sau mấy lần do dự, cuối cùng Quý Trầm Giao vẫn quay đầu đi về phía quán nướng nằm đối diện xéo xéo với khách sạn, thật sự gọi cho Lăng Liệp năm xiên thịt dê nướng, lại gọi thêm cho mình một ít rau củ.

Trước đây anh gần như chưa bao giờ đụng đến mấy thứ này, chỉ khi tụ tập với đồng nghiệp mới ăn tượng trưng một chút, bản thân tuyệt đối sẽ không chủ động mua. Kể từ khi Lăng Liệp xuất hiện, những thói quen tốt của anh đang dần bị phá vỡ từng hạng mục.

Ông chủ quán thịt nướng là người nói nhiều, trời mưa buôn bán không được tốt lắm, lúc này chỉ có một mình Quý Trầm Giao là khách. Ông chú nhìn túi thuốc trong tay Quý Trầm Giao, “Ôi chao, bị bệnh gì à?”

Quý Trầm Giao: “Bị cảm nhẹ thôi ạ.”

Ông chú: “Hả? Thế mà còn ăn đồ nướng?”

 “…”

Quý Trầm Giao cứ đứng bên quán thịt nướng như vậy, nghe một ông chú bán đồ ăn không lành mạnh giảng giải bí quyết dưỡng sinh tận 15 phút đồng hồ. Khi nhận lấy xiên nướng đã được gói ghém cẩn thận, anh nhìn nụ cười toe toét của ông chú vì bán được một đơn hàng mà vui vẻ, nghĩ: Vậy mà có thấy chú đuổi tôi đi đâu.

Quý Trầm Giao trở về phòng, thấy Lăng Liệp đã chui vào trong chăn, đầu và mặt đều bị che kín, chỉ lộ ra một chỏm tóc.

Chỉ một chút thời gian như vậy, Quý Trầm Giao dám chắc là Lăng Liệp chưa ngủ, sau khi đặt thuốc và đồ nướng xuống liền đi kéo chăn ra. Kéo một cái, không kéo được.

Quý Trầm Giao: “Chui ra đây!”

Lăng Liệp: “Ưm ưm ưm —”

Quý Trầm Giao lập tức hiểu ra, tên này là muốn trốn tránh không chịu uống thuốc! Anh vừa tức vừa buồn cười, ngồi xuống bên cạnh núi chăn, “Lăng Liệp Liệp, thuốc tôi mua cho anh không phải thuốc bắc, thuốc tây có đắng đâu, mau chui ra uống rồi ngủ.”

Giọng Lăng Liệp nghèn nghẹn, “Thuốc nào chả có ba phần độc! Không uống!”

 “Thật sự không uống?”

 “Chuyên gia nói rồi, cảm cúm uống thuốc hay không uống thuốc cũng phải mất bảy ngày mới hết!”

Quý Trầm Giao vỗ bốp bốp lên cái núi chăn kia, cũng không biết vỗ trúng chỗ nào của Lăng Liệp, làm Lăng Liệp kêu “ái da” một tiếng.

 “Hay là anh hé chăn ra một chút?” Quý Trầm Giao cầm đồ nướng đến bên giường, “Ngửi xem đây là mùi gì?”

Nửa phút sau, mép chăn hé ra một cái mũi.

Quý Trầm Giao: “…”

Lăng Liệp vén chăn ngồi dậy, “Đội trưởng Quý, cậu thật sự mua à?”

Quý Trầm Giao xem hướng dẫn sử dụng thuốc, nói là uống sau bữa ăn, “Uống thuốc không?”

Lăng Liệp hô to, “Phật sống.” rồi gật đầu lia lịa.

Cơn giận vô cớ nghẹn ứ trong lòng anh cũng dịu xuống được một chút, khóe môi anh cong lên, “Đến ăn thôi.”

Lăng Liệp ăn xong xiên thịt dê vẫn muốn giở trò ăn vạ, nhưng hai người vừa thảo luận về vụ án vừa tiêu cơm, trước khi đi ngủ Quý Trầm Giao vẫn ép Lăng Liệp uống thuốc.

Phản ứng sau khi uống thuốc của Lăng Liệp cũng rất kịch tính, hắn nằm dang tay dang chân, thỉnh thoảng tay chân co giật mấy cái, bộ dạng như trúng độc nặng, sắp chết đến nơi vậy.

Quý Trầm Giao tùy ý hỏi một câu, “Anh có thành kiến gì với thuốc à? Đội hành động đặc biệt chỗ các anh toàn làm nhiệm vụ nguy hiểm, chẳng phải thường xuyên tiếp xúc với thuốc men sao?”

Lăng Liệp lật người, nhìn Quý Trầm Giao, “Hồi nhỏ tôi từng uống nhầm thuốc, suýt chút nữa đã chết rồi.”

Quý Trầm Giao giật mình, chân mày lập tức nhíu lại, “Sao lại thế?”

Lăng Liệp nói, chính là sau khi được đưa về nhà họ Dụ đó. Nhà họ Dụ tuy là hào môn, nhưng đứa trẻ không rõ lai lịch như hắn thực ra không nhận được quá nhiều sự quan tâm. Người cậu đưa hắn về nhà họ Dụ là Dụ Tiềm Minh và người mẹ trên danh nghĩa của hắn là Dụ Cần đều là người bận rộn, hắn không có nhiều cơ hội tiếp xúc với bọn họ.

Năm đó sức khỏe của tôi rất kém, mùa đông thì đỡ hơn, nhưng cứ đến mùa hè là y như rằng bị cảm nắng, sốt cao, còn nổi mẩn đỏ khắp người, trông như một con quái vật nhỏ màu đỏ. Dụ Cần không đưa hắn đến bệnh viện, chỉ gọi bác sĩ gia đình đến. Thiết bị bác sĩ gia đình mang đến có hạn, cũng không phát hiện ra tôi bị dị ứng với thứ gì, truyền vài chai thuốc vào, nếu không phải Dụ Tiềm Minh nghe nói hắn bị bệnh, đến xem tình hình, thì hắn đã bị thuốc hại chết rồi.

Quý Trầm Giao nghe mà lòng nặng trĩu, A Đậu trong ký ức của anh gầy yếu xanh xao, làm sao có thể chịu nổi dày vò của việc dùng thuốc lung tung được?

Nhưng Lăng Liệp lại nói rất nhẹ nhàng, “Sau này tôi thường không dùng thuốc nữa. Đội trưởng Quý, vừa rồi không phải tôi không tin cậu, chắc chắn cậu sẽ không hạ độc tôi. Tôi chỉ là, không thích uống thuốc mà thôi.”

Tự nhiên hắn nghiêm túc đột ngột như thế khiến Quý Trầm Giao không biết phải tiếp lời như thế nào.

Lăng Liệp “tách” một tiếng tắt đèn đầu giường, trong bóng tối, hắn nói: “Ngủ thôi ngủ thôi, ăn thịt dê và uống thuốc cảm cùng nhau cũng không tệ, đề nghị các hãng dược lớn phải tung ra một loại vỏ bọc đường mới — vị thì là.”

Quý Trầm Giao: “…”

……………

Sáng sớm, khi trời còn chưa sáng, Thẩm Duy đã nhẹ tay nhẹ chân rời khỏi căn phòng trọ, ông không chào hỏi anh Chu, mà đeo ba lô lúc đầu mang đến, đi về phía Bắc huyện Phong An. Nơi đó và trạm xe khách đường dài là hai hướng ngược nhau, thời gian đến giờ xe chạy còn hơn ba tiếng nữa.

Thẩm Duy mua hương nến và vàng mã, đến trước mộ của Đàm Pháp Tân, “Anh, hôm nay em phải về rồi.”

Nói xong câu này, ông liền im lặng, chỉ cắm nến, đốt vàng mã, đặt một chai rượu vang lên mộ.

Những ngày về đây, ông đã đến thăm Đàm Pháp Tân hai lần, hôm nay là đến từ biệt. Ánh lửa lay động trong mắt ông, phản chiếu những nếp nhăn trên mặt.

Ông mới hơn bốn mươi tuổi, không tính là lớn tuổi, nhưng so với những người cùng tuổi, ông già dặn hơn nhiều, ánh mắt cũng rất mệt mỏi. Đốt xong chồng vàng mã cuối cùng, ông quét dọn sạch sẽ xung quanh ngôi mộ, mở chai rượu vang ra, tự mình uống hai ngụm, phần còn lại đổ hết xuống đất.

Khi Đàm Pháp Tân còn sống không thích uống rượu trắng, thích học theo phong cách quý ông, uống chút rượu vang đỏ. Thẩm Duy lấy anh ta làm gương, cũng chỉ uống rượu vang đỏ. Nhưng cái vị kia ông vẫn cảm thấy uống không quen, người học y như ông, vốn dĩ từ trong xương cốt đã có chút bài xích với đồ uống có cồn.

Từ biệt xong, Thẩm Duy nhìn bức ảnh đã mờ nhạt theo năm tháng, khẽ nói: “Anh à, có lẽ năm nay Tết em không về được. Nhưng không sao, em sẽ tự chăm sóc bản thân mình thật tốt.”

Trời dần sáng, chân trời hiện lên màu xanh đen, Thẩm Duy rời khỏi nghĩa trang, đi về phía trạm xe khách đường dài, chín giờ, đúng giờ lên xe khách đường dài đi đến Phong Thành.

Cảnh sát hình sự của cục cảnh sát thành phố đã đợi ông ở tiệm “Cơm hộp Lão Thẩm”.

Buổi trưa, Thẩm Duy kéo cửa cuốn lên, Lăng Liệp ở phía sau ông, gọi: “Lão Thẩm.”

Thẩm Duy xoay người, ánh mắt hơi lóe lên một chút, nhưng vẫn đứng thẳng tắp, “Có chuyện gì sao?”

 “Vụ án của Mưu Điển Bồi xuất hiện một vài tình huống mới, có thể có liên quan đến ông và Lư Phi Tường.” Lần này Lăng Liệp không vòng vo với ông, mà trực tiếp đưa ra nghi vấn, đồng thời xuất trình giấy tờ có liên quan, “Cần ông đi cùng tôi về Cục cảnh sát thành phố một chuyến.”

Thẩm Duy vẫn giữ được vẻ bình tĩnh như ngày thường, ông nhìn về phía tiệm cơm. Tuy rằng mấy ngày không mở cửa, nhưng bên trong vẫn được thu dọn đâu ra đấy, không có cảnh bừa bộn bẩn thỉu thường thấy ở các quán cơm nhỏ thường thấy.

Lăng Liệp hỏi: “Ông có gì cần thu dọn không? Được rồi, tôi ở đây đợi ông.”

Thẩm Duy lấy ra một chai nước khoáng đưa cho Lăng Liệp, “Vậy làm phiền anh đợi tôi một lát, tôi vào xem.”

Lăng Liệp không nhận, cười nói: “Không được như vậy đâu.”

Thẩm Duy gật đầu, vặn nắp chai, tự mình uống. Ông đi vào phía sau bếp, tấm rèm cửa che khuất tầm mắt, Lăng Liệp không nhìn thấy ông đang tìm gì. Nhưng diện tích tiệm cơm cũng chỉ có mấy mét vuông, năm phút sau Thẩm Duy đã đi ra, không cầm theo thứ gì.

Lăng Liệp nghĩ đến Lư Phi Tường hôm qua, cũng kiểm tra một lượt trong tiệm, sau đó hai tay trống không đi ra.

Bọn họ đều đang xác nhận thuốc diệt cỏ Paraquat còn ở đó hay không?

Thẩm Duy: “Tôi kiểm tra đường dây điện một chút, xong rồi, đi thôi.”

Trên đường đi không có ai nói gì, hình như Thẩm Duy có chút bồn chồn, đứng ngồi không yên, “Tôi và Mưu Điển Bồi chỉ là đồng hương, không có giao tình gì sâu sắc.”

Lăng Liệp giơ tay ra hiệu tạm dừng, Thẩm Duy ngơ ngác, “Sao vậy?”

Lăng Liệp nói: “Đợi đến cục cảnh sát rồi chúng ta sẽ nói chuyện kỹ càng, chính thức ghi lời khai.”

Khóe miệng Thẩm Duy giật giật, ông cúi đầu, “Được thôi.”

Đến cục cảnh sát, người phụ trách thẩm vấn lại là Quý Trầm Giao, Thẩm Duy nhíu mày, “Có gì các anh cứ hỏi đi.”

Quý Trầm Giao: “Chúng tôi đã xét nghiệm và phát hiện một lượng lớn thuốc diệt cỏ Paraquat có thể gây chết người trong cơ thể Mưu Điển Bồi, chiều ngày 12 tháng 7, ông ta đã từng mang theo thuốc diệt cỏ đến tiệm của ông để ăn cơm, lúc rời đi không mang về, ông ta đã từng quay lại tìm, nhưng không tìm thấy, có chuyện này không?”

Thẩm Duy không trả lời ngay, dường như đang hồi tưởng và suy nghĩ. Quý Trầm Giao cũng không thúc giục ông, chỉ nhìn thẳng vào mắt ông.

 “Có chuyện như vậy.” Vài phút sau, Thẩm Duy nói với giọng điệu bình thản, “Nhưng tôi không biết đó là cái gì, ông ta quay lại tìm, cũng không nói là cái gì. Trước tiên ông ta hỏi Tiểu Lư, nhưng Tiểu Lư không thấy, ông ta lại đến hỏi tôi, tôi còn giúp ông ta tìm, đúng là không tìm thấy.”

Quý Trầm Giao: “Nếu như ông biết đó là thuốc diệt cỏ, ông sẽ làm gì?”

Thẩm Duy nhíu mày, “Tôi không hiểu ý của anh là gì.”

 “Mưu Điển Bồi chết vì chai thuốc diệt cỏ này, ông đoán xem vì sao ông ta lại trúng độc?”

 “Tôi không biết. Tôi đã nói rồi, quan hệ của tôi với ông ta chỉ là đồng hương.”

 “Nhưng theo như tôi được biết, quan hệ giữa các người không chỉ là đồng hương. Trong vụ án của Đàm Pháp Tân và Tất Giang, Mưu Điển Bồi đã từng là đối tượng bị điều tra trọng điểm.”

Nhắc đến Đàm Pháp Tân, sự bình tĩnh mà Thẩm Duy cố gắng duy trì đang rạn nứt, ông động đậy người trên ghế mấy lần, không nhìn vào mắt Quý Trầm Giao, “Cảnh sát nói ông ta vô tội, người giết anh trai tôi không phải là ông ta.”

 “Vậy bản thân ông đã nghĩ thế nào?”

 “…”

 “Ông từ bỏ việc học và tương lai của mình, thời gian mười bảy năm qua đều dùng để truy tìm hung thủ, trong vụ án của Đàm Pháp Tân, ông có tiếng nói hơn cảnh sát phụ trách vụ án năm đó.”

Thẩm Duy vẫn im lặng không đáp.

Quý Trầm Giao nói: “Không tìm được hung thủ, nhưng hung thủ nhất định tồn tại, ông nghi ngờ ai?”

Vai Thẩm Duy khẽ rụt lại một chút, rất khó nhận ra, đó là tư thế phòng bị.

“Lần trước chúng ta gặp mặt, khi ông biết vụ án của Đàm Pháp Tân đã được khởi động điều tra lại, phản ứng đầu tiên là kích động, nhưng khi tôi hỏi ông có manh mối gì không, ông lại không muốn nói, còn có nhân viên tiệm cơm của ông là Lư Phi Tường nữa, anh ta cũng đang ám chỉ ông dừng lại. Thực ra các ông đã tìm được hung thủ, nhưng đáng tiếc là, hung thủ lúc đó đã chết rồi, đúng không?”

 “Không phải!” Giọng Thẩm Duy khẽ run rẩy, “Tiểu Lư chỉ là người làm thuê ở tiệm tôi, thằng bé không biết chuyện ở quê nhà của tôi.”

Quý Trầm Giao đảo lộn thứ tự câu hỏi, “Ông thật sự không nhặt được chai thuốc diệt cỏ kia?”

 “Không có.”

“Ông có thể đảm bảo Lư Phi Tường cũng không nhặt được không? Thực ra hôm qua tôi đã đi gặp anh ta rồi.”

Thẩm Duy mở to mắt, lo lắng, căng thẳng, “Thằng bé nói gì?”

Quý Trầm Giao: “Anh ta cũng nói không nhặt được.”

Có thể thấy Thẩm Duy đã thở phào nhẹ nhõm rất rõ ràng.

Quý Trầm Giao lại hỏi: “Vậy những người khác thì sao? Những người ông quen biết có khả năng nhặt được chai thuốc đó không? Hôm đó Trần Hương Lý có đến ăn cơm không?”

Thẩm Duy lần nữa cảnh giác, “Không có, càng không liên quan gì đến cô ấy.”

 “Ông hiểu biết bao nhiêu về Trần Hương Lý?”

Thẩm Duy ngập ngừng một lát, “Cô ấy là một người rất tốt, nhưng số khổ. Anh trai tôi mất rồi, tôi giúp đỡ được cô ấy chút nào thì giúp chút đó thôi.”

Quý Trầm Giao nói: “Tôi còn một câu hỏi nữa, ông có quen Phó Thuận An không?”

Thẩm Duy lộ ra vẻ cảnh giác, Quý Trầm Giao có thể khẳng định, ông quen Phó Thuận An.

Nhưng nửa phút sau, Thẩm Duy lại như không chuẩn bị trước, vội vàng lắc đầu, “Không quen.”

Sau đó, miệng Thẩm Duy càng ngày càng kín, hỏi gì cũng gần như đều dùng mấy chữ “không biết”, “không nhớ rõ” để trả lời. Nghi vấn của ông và Lư Phi Tường cơ bản đều đến từ suy luận của Quý Trầm Giao và Lăng Liệp, trong tình huống không có chứng cứ xác thực, chỉ có thể thả ông về.

Nhưng không lâu sau, Thẩm Tê hưng phấn gọi điện thoại đến, “Anh —”

Người nghe máy của Quý Trầm Giao lại là Lăng Liệp, “Ấy, người anh em.”

Thẩm Tê nghe ra giọng Lăng Liệp, không hề cảm thấy kỳ lạ, “Anh Liệp anh Liệp, em tra ra lai lịch của Phó Thuận An rồi, hắn ta tốt nghiệp khoa luật trường đại học Tranh Thị, bốn mươi hai tuổi!”

Năm đó Thẩm Duy theo học khoa y ở trường đại học Tranh Thị. Xét về tuổi tác, Thẩm Duy và Phó Thuận An rất có thể là bạn học.

Lăng Liệp hứng thú “Ồ” lên một tiếng, “Thú vị rồi đây.”

Phần lớn lai lịch của Phó Thuận An đã bị Thẩm Tê tra ra.

Hắn ta sinh ra tại một ngôi làng nhỏ thuộc Tranh Thị, thời sinh viên năm nào cũng nhận trợ cấp, hình như điều kiện gia đình rất tồi tệ. Hắn ta từng bảo lưu kết quả học tập một năm vào năm thứ hai khi học cao học, sau đó mới quay lại trường hoàn thành chương trình học.

Sau khi tốt nghiệp, ban đầu Phó Thuận An làm việc ở Tranh Thị. Tranh Thị là tỉnh lỵ, các mặt phát triển đều tốt hơn Phong Thành, văn phòng luật sư của hắn ta vào làm cũng có tiếng tăm trong tỉnh, đặc biệt là các vụ án về tố tụng hình sự, có thể coi là số một trong tỉnh. Nhưng hắn ta chỉ làm việc ở Tranh Thị năm năm, sau đó thì đến Phong Thành, ban đầu từng mở văn phòng luật sư riêng, nhưng không thành công, lại đi đến công ty làm pháp chế, bảy năm trước vào “Chính Phong Thanh Việt” làm việc cho đến vị trí cổ đông của văn phòng luật sư như hiện tại.

Tình hình cụ thể của Phó Thuận An thời còn đi học thì Thẩm Tê không tra được trên mạng. Lăng Liệp nói tình hình cho Quý Trầm Giao nghe, “Tính theo thời gian thì Phó Thuận An và Thẩm Duy bảo lưu kết quả học tập cùng một năm. Với phản ứng của Thẩm Duy khi nghe thấy tên Phó Thuận An, chắc chắn là ông ấy có quen Phó Thuận An, nhưng ông ấy lại không muốn nói, chuyện này kỳ lạ quá.”

Quý Trầm Giao: “Thẩm Duy vì cái chết của anh trai mình mà nghỉ học, Phó Thuận An cũng vì chuyện này mà nghỉ học? Liên quan gì đến hắn ta?”

“Tôi đi đến đại học Tranh Thị nghe ngóng một chút.” Lăng Liệp làm việc nhanh như chớp, đã xác định đại học Tranh Thị có thể cất giấu một bí mật nào đó, vậy chi bằng đến đó tìm hiểu một chút. “À đúng rồi, Lư Phi Tường và thuốc diệt cỏ Paraquat cũng không thể thoát khỏi liên quan, nếu như anh ta không bị ép thôi học, có lẽ đã không bị cuốn vào vụ án này, cũng nên điều tra kỹ càng mấy người gây ra chuyện khiến anh ta bị thôi học.”

Quý Trầm Giao nhướng mày, “Anh đây là đang giao nhiệm vụ cho tôi à?”

Lăng Liệp cười nói: “Cậu là nhân viên tạm thời, tôi chuyển mình làm lãnh đạo.” Vừa nói, vừa s* s**ng khắp người tìm thẻ nhân viên Đội hành động đặc biệt của mình, không sờ thấy, vẻ mặt ngơ ngác, “Hỏng rồi, thẻ của tôi đâu mất rồi.”

Quý Trầm Giao bật cười xem thường, anh như ảo thuật lôi từ trong túi mình ra một sợi dây màu xanh lam, phía dưới có treo thẻ nhân viên của Lăng Liệp.

Lăng Liệp vươn tay ra chộp, Quý Trầm Giao khẽ giật, Lăng Liệp không chộp được, Quý Trầm Giao lại giật một cái, bỗng nhiên cảm nhận được niềm vui như chơi cây gậy trêu mèo.

 “Còn lãnh đạo gì chứ, đồ đạc vứt lung tung, vẫn là tôi nhặt về cho anh đấy.” Quý Trầm Giao nói lời trách móc, nhưng giọng điệu lại không hề có ý trách móc chút nào.

Lăng Liệp chộp không được, dứt khoát không chộp nữa, “Cậu cứ từ từ chơi đi, tôi đi đây!”

 “Này —” Quý Trầm Giao túm lấy gáy Lăng Liệp, kéo người trở lại, đeo thẻ lên cho anh, còn lên giọng trưởng bối dặn dò giống như Lương Vấn Huyền: “Giữ thẻ cho cẩn thận, không thì đến nơi ai nhận ra anh? Nhớ kỹ quy trình phá án, trước tiên đến cục cảnh sát Tranh Thị trình diện, lấy được giấy thông hành và giấy chứng nhận hợp tác điều tra thì mới dễ làm việc…”

Vẻ mặt Lăng Liệp vô tội, “Đội hành động đặc biệt của chúng tôi không có làm mấy cái thủ tục rườm rà này.”

Quý Trầm Giao sợ hắn ở Tranh Thị không quen biết ai mà gây rắc rối, “Nhưng vụ án của Mưu Điển Bồi là vụ án của cảnh sát Phong Thành, còn Đội hành động đặc biệt của các anh điều tra là vụ án huyện Phong An.”

Lăng Liệp thở dài, “Phiền phức.”

Quý Trầm Giao biết hắn đã nghe lọt tai rồi, lúc này mới thả người đi.

Hiện tại công tác điều tra vụ án đã đi vào bế tắc, suy luận của bọn họ dường như ngày càng tiếp cận chân tướng, nhưng những người liên quan không một ai chịu nói ra sự thật, tạm thời cũng chưa tìm được chứng cứ quan trọng. Quý Trầm Giao day day trán, viết viết vẽ vẽ trên cuốn sổ ghi chép của mình. Khi thiếu chứng cứ thì phải dùng đến chiến lược tâm lý thôi.

Ánh mắt anh dừng lại trên một cái tên — Tằng Xu, đây là bạn gái cũ của Tiết Bân. Sau khi Tiết Bân xuất ngoại, cô ta cũng cùng bạn trai thiếu gia nhà giàu sau này xuất ngoại, nhưng hai tháng trước, cô ta đã trở về Phong Thành.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (229)
Chương 1: Chương 1: Vụ án thứ nhất: SONG SƯ – Chương 1: Song Sư (01) Chương 2: Chương 2: Song Sư (02) Chương 3: Chương 3: Song Sư (03) Chương 4: Chương 4: Song Sư (04) Chương 5: Chương 5: Song Sư (05) Chương 6: Chương 6: Song Sư (06) Chương 7: Chương 7: Song Sư (07) Chương 8: Chương 8: Song Sư (08) Chương 9: Chương 9: Song Sư (09) Chương 10: Chương 10: Song Sư (10) Chương 11: Chương 11: Song Sư (11) Chương 12: Chương 12: Song Sư (12) Chương 13: Chương 13: Song Sư (13) Chương 14: Chương 14: Song Sư (14) Chương 15: Chương 15: Song Sư (15) Chương 16: Chương 16: Song Sư (16) Chương 17: Chương 17: Song Sư (17) Chương 18: Chương 18: Song Sư (18) Chương 19: Chương 19: Song Sư (19) Chương 20: Chương 20: Song Sư (20) Chương 21: Chương 21: Song Sư (21) Chương 22: Chương 22: Song Sư (22) Chương 23: Chương 23: Song Sư (23) Chương 24: Chương 24: Song Sư (24) Chương 25: Chương 25: Song Sư (25) Chương 26: Chương 26: Song Sư (26) Chương 27: Chương 27: Song Sư (27) Chương 28: Chương 28: Song Sư (28) Chương 29: Chương 29: Song Sư (29) Chương 30: Chương 30: Song Sư (30) Chương 31: Chương 31: Song Sư (31) Chương 32: Chương 32: Song Sư (32) Chương 33: Chương 33: Song Sư (33) Chương 34: Chương 34: Song Sư (34) Chương 35: Chương 35: Song Sư (35) Chương 36: Chương 36: Song Sư (36) Chương 37: Chương 37: Song Sư (37) Chương 38: Chương 38: Song Sư (38) Chương 39: Chương 39: Song Sư (39) Chương 40: Chương 40: Song Sư (40) Chương 41: Chương 41: Song Sư (41) Chương 42: Chương 42: Song Sư (42) Chương 43: Chương 43: Song Sư (43) Chương 44: Chương 44: Song Sư (44) Chương 45: Chương 45: Song Sư (45) Chương 46: Chương 46: Song sư (46) Chương 47: Chương 47: Song Sư (47) Chương 48: Chương 48: Song Sư (48) Chương 49: Chương 49: Song Sư (49) Chương 50: Chương 50: Song Sư (50) + Ngoài Tầm Nhìn Chương 51: Chương 51: Vụ án thứ 2: THÂN SƠ – Chương 51: Thân Sơ (01) Chương 52: Chương 52: Thân Sơ (02) Chương 53: Chương 53: Thân Sơ (03) Chương 54: Chương 54: Thân Sơ (04) Chương 55: Chương 55: Thân Sơ (05) Chương 56: Chương 56: Thân Sơ (06) Chương 57: Chương 57: Thân Sơ (07) Chương 58: Chương 58: Thân Sơ (08) Chương 59: Chương 59: Thân Sơ (09) Chương 60: Chương 60: Thân Sơ (10) Chương 61: Chương 61: Thân Sơ (11) Chương 62: Chương 62: Thân Sơ (12) Chương 63: Chương 63: Thân Sơ (13) Chương 64: Chương 64: Thân Sơ (14) Chương 65: Chương 65: Thân Sơ (15) Chương 66: Chương 66: Thân Sơ (16) Chương 67: Chương 67: Thân Sơ (17) Chương 68: Chương 68: Thân Sơ (18) Chương 69: Chương 69: Thân Sơ (19) Chương 70: Chương 70: Thân Sơ (20) Chương 71: Chương 71: Thân Sơ (21) Chương 72: Chương 72: Thân Sơ (22) Chương 73: Chương 73: Thân Sơ (23) Chương 74: Chương 74: Thân Sơ (24) Chương 75: Chương 75: Thân Sơ (25) Chương 76: Chương 76: Thân Sơ (26) Chương 77: Chương 77: Thân Sơ (27) Chương 78: Chương 78: Thân Sơ (28) Chương 79: Chương 79: Thân Sơ (29) Chương 80: Chương 80: Thân Sơ (30) Chương 81: Chương 81: Thân Sơ (31) Chương 82: Chương 82: Thân Sơ (32) Chương 83: Chương 83: Thân Sơ (33) Chương 84: Chương 84: Thân Sơ (34) Chương 85: Chương 85: Thân Sơ (35) Chương 86: Chương 86: Thân Sơ (36) Chương 87: Chương 87: Vụ án thứ ba: Chương 87: Chuyện Tang Ma (1) Chương 88: Chương 88: Chuyện Tang Ma (02) Chương 89: Chương 89: Chuyện Tang Ma (03) Chương 90: Chương 90: Chuyện Tang Ma (04) Chương 91: Chương 91: Chuyện Tang Ma (05) Chương 92: Chương 92: Chuyện Tang Ma (06) Chương 93: Chương 93: Chuyện Tang Ma (07) Chương 94: Chương 94: Chuyện Tang Ma (08) Chương 95: Chương 95: Chuyện Tang Ma (09) Chương 96: Chương 96: Chuyện Tang Ma (10) Chương 97: Chương 97: Chuyện Tang Ma (11) Chương 98: Chương 98: Chuyện Tang Ma (12) Chương 99: Chương 99: Chuyện Tang Ma (13) Chương 100: Chương 100: Chuyện Tang Ma (14) Chương 101: Chương 101: Chuyện Tang Ma (15) Chương 102: Chương 102: Chuyện Tang Ma (16) Chương 103: Chương 103: Chuyện Tang Ma (17) Chương 104: Chương 104: Chuyện Tang Ma (18) Chương 105: Chương 105: Chuyện Tang Ma (19) Chương 106: Chương 106: Chuyện Tang Ma (20) Chương 107: Chương 107: Chuyện Tang Ma (21) Chương 108: Chương 108: Chuyện Tang Ma (22) Chương 109: Chương 109: Chuyện Tang Ma (23) Chương 110: Chương 110: Chuyện Tang Ma (24) Chương 111: Chương 111: Chuyện Tang Ma (25) Chương 112: Chương 112: Chuyện Tang Ma (26) Chương 113: Chương 113: Chuyện Tang Ma (27) Chương 114: Chương 114: Chuyện Tang Ma (28) Chương 115: Chương 115: Chuyện Tang Ma (29) Chương 116: Chương 116: Chuyện Tang Ma (30) Chương 117: Chương 117: Chuyện Tang Ma (31) Chương 118: Chương 118: Chuyện Tang Ma (32) Chương 119: Chương 119: Chuyện Tang Ma (33) Chương 120: Chương 120: Chuyện Tang Ma (34) Chương 121: Chương 121: Vụ án thứ 4: Chương 121: Ngọc Qua (1) Chương 122: Chương 122: Ngọc Qua (02) Chương 123: Chương 123: Ngọc Qua (03) Chương 124: Chương 124: Ngọc Qua (04) Chương 125: Chương 125: Ngọc Qua (05) Chương 126: Chương 126: Ngọc Qua (06) Chương 127: Chương 127: Ngọc Qua (07) Chương 128: Chương 128: Ngọc Qua (08) Chương 129: Chương 129: Ngọc Qua (09) Chương 130: Chương 130: Ngọc qua (10) Chương 131: Chương 131: Ngọc Qua (11) Chương 132: Chương 132: Ngọc Qua (12) Chương 133: Chương 133: Ngọc Qua (13) Chương 134: Chương 134: Ngọc Qua (14) Chương 135: Chương 135: Ngọc Qua (15) Chương 136: Chương 136: Ngọc Qua (16) Chương 137: Chương 137: Ngọc Qua (17) Chương 138: Chương 138: Ngọc Qua (18) Chương 139: Chương 139: Ngọc Qua (19) Chương 140: Chương 140: Ngọc Qua (20) Chương 141: Chương 141: Ngọc Qua (21) Chương 142: Chương 142: Ngọc Qua (22) Chương 143: Chương 143: Ngọc Qua (23) Chương 144: Chương 144: Ngọc Qua (24) Chương 145: Chương 145: Ngọc Qua (25) Chương 146: Chương 146: Ngọc Qua (26) Chương 147: Chương 147: Ngọc Qua (27) Chương 148: Chương 148: Ngọc Qua (28) Chương 149: Chương 149: Ngọc Qua (29) Chương 150: Chương 150: Ngọc Qua (30) Chương 151: Chương 151: Ngọc Qua (31) Chương 152: Chương 152: Ngọc Qua (32) Chương 153: Chương 153: Ngọc Qua (33) Chương 154: Chương 154: Ngọc Qua (34) Chương 155: Chương 155: Ngọc Qua (35) Chương 156: Chương 156: Ngọc Qua (36) Chương 157: Chương 157: Ngọc Qua (37) Chương 158: Chương 158: Ngọc Qua (38) Chương 159: Chương 159: Ngọc Qua (39) Chương 160: Chương 160: Ngọc Qua (40) Chương 161: Chương 161: Ngọc Qua (41) Chương 162: Chương 162: Ngọc Qua (42) Chương 163: Chương 163: Ngọc Qua (43) Chương 164: Chương 164: Ngọc Qua (44) Chương 165: Chương 165: Vụ án thứ 5: Cơn Mưa Lặng Lẽ. Chương 165: Cơn Mưa Lặng Lẽ (01) Chương 166: Chương 166: Cơn Mưa Lặng Lẽ (02) Chương 167: Chương 167: Cơn Mưa Lặng Lẽ (03) Chương 168: Chương 168: Cơn Mưa Lặng Lẽ (04) Chương 169: Chương 169: Cơn Mưa Lặng Lẽ (05) Chương 170: Chương 170: Cơn Mưa Lặng Lẽ (06) Chương 171: Chương 171: Cơn Mưa Lặng Lẽ (07) Chương 172: Chương 172: Cơn Mưa Lặng Lẽ (08) Chương 173: Chương 173: Cơn Mưa Lặng Lẽ (09) Chương 174: Chương 174: Cơn Mưa Lặng Lẽ (10) Chương 175: Chương 175: Cơn Mưa Lặng Lẽ (11) Chương 176: Chương 176: Cơn Mưa Lặng Lẽ (12) Chương 177: Chương 177: Cơn Mưa Lặng Lẽ (13) Chương 178: Chương 178: Cơn Mưa Lặng Lẽ (14) Chương 179: Chương 179: Cơn Mưa Lặng Lẽ (15) Chương 180: Chương 180: Cơn Mưa Lặng Lẽ (16) Chương 181: Chương 181: Cơn Mưa Lặng Lẽ (17) Chương 182: Chương 182: Cơn Mưa Lặng Lẽ (18) Chương 183: Chương 183: Cơn Mưa Lặng Lẽ (19) Chương 184: Chương 184: Cơn Mưa Lặng Lẽ (20) Chương 185: Chương 185: Cơn Mưa Lặng Lẽ (21) Chương 186: Chương 186: Cơn Mưa Lặng Lẽ (22) Chương 187: Chương 187: Cơn Mưa Lặng Lẽ (23) Chương 188: Chương 188: Cơn Mưa Lặng Lẽ (24) Chương 189: Chương 189: Cơn Mưa Lặng Lẽ (25) Chương 190: Chương 190: Cơn Mưa Lặng Lẽ (26) Chương 191: Chương 191: Cơn Mưa Lặng Lẽ (27) Chương 192: Chương 192: Cơn Mưa Lặng Lẽ (28) Chương 193: Chương 193: Cơn Mưa Lặng Lẽ (29) Chương 194: Chương 194: Cơn Mưa Lặng Lẽ (30) Chương 195: Chương 195: Cơn Mưa Lặng Lẽ (31) Chương 196: Chương 196: Cơn Mưa Lặng Lẽ (32) Chương 197: Chương 197: Cơn Mưa Lặng Lẽ (33) Chương 198: Chương 198: Cơn Mưa Lặng Lẽ (34) Chương 199: Chương 199: Cơn Mưa Lặng Lẽ (35) Chương 200: Chương 200: Cơn Mưa Lặng Lẽ (36) Chương 201: Chương 201: Cơn Mưa Lặng Lẽ (37) Chương 202: Chương 202: Cơn Mưa Lặng Lẽ (38) Chương 203: Chương 203: Cơn Mưa Lặng Lẽ (39) Chương 204: Chương 204: Cơn Mưa Lặng Lẽ (40) Chương 205: Chương 205: Cơn Mưa Lặng Lẽ (41) Chương 206: Chương 206: Cơn Mưa Lặng Lẽ (42) Chương 207: Chương 207: Cơn Mưa Lặng Lẽ (43) Chương 208: Chương 208: Cơn Mưa Lặng Lẽ (44) Chương 209: Chương 209: Cơn Mưa Lặng Lẽ (45) Chương 210: Chương 210: Cơn Mưa Lặng Lẽ (46) Chương 211: Chương 211: Cơn Mưa Lặng Lẽ (47) Chương 212: Chương 212: Cơn Mưa Lặng Lẽ (48) Chương 213: Chương 213: Cơn Mưa Lặng Lẽ (49) Chương 214: Chương 214: Cơn Mưa Lặng Lẽ (50) Chương 215: Chương 215: Cơn Mưa Lặng Lẽ (51) Chương 216: Chương 216: Cơn Mưa Lặng Lẽ (52) Chương 217: Chương 217: Cơn Mưa Lặng Lẽ (53) Chương 218: Chương 218: Cơn Mưa Lặng Lẽ (54) Chương 219: Chương 219: Cơn Mưa Lặng Lẽ (55) Chương 220: Chương 220: Cơn Mưa Lặng Lẽ (56) Chương 221: Chương 221: Cơn Mưa Lặng Lẽ (57) Chương 222: Chương 222: Cơn Mưa Lặng Lẽ (58) Chương 223: Chương 223: Cơn Mưa Lặng Lẽ (59) Chương 224: Chương 224: Cơn Mưa Lặng Lẽ (60) Chương 225: Chương 225: Cơn Mưa Lặng Lẽ (61) Chương 226: Chương 226: Phiên ngoại 1 – Ninh Hiệp Sâm và Ngôn Hi Chương 227: Chương 227: Phiên ngoại 2: Dạy Tiểu Quý Nấu Ăn Chương 228: Chương 228: Phiên ngoại 3 – Áo Mới Của Lăng Liệp Chương 229: Chương 229: Ngoại truyện 4 – Khởi Đầu Mới