Chương 97
Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa

Chương 97

Chương 97

 

Đại quân rầm rộ rời kinh, một đường trèo đèo lội suối, làm một Thái Tử điện hạ tôn quý, Cố Thanh Yến tự nhiên được hưỡng đãi ngộ tốt nhất. Lều trại lớn nhất, ăn thịt mềm nhất, uống canh tươi nhất, nhưng cho dù như vậy, Cố Thanh Yến ngồi xe ngựa hai ngày cũng ngán rồi.

 

"Người đâu! Đi tìm cho ta một con ngựa."

 

Một lát sau một binh sĩ dắt tới một con ngựa mẹ ngoan ngoãn, Cố Thanh Yến xoay người lên ngựa, ngay lập tức tầm nhìn rộng mở, cảm thấy không khí tươi mát hơn rất nhiều.

 

Tuy rằng cưỡi ngựa bôn ba cũng không thoải mái, nhưng cậu thật sự không muốn ngồi xe ngựa, chuyến đi Nam Cương này không biết phải mất bao lâu, luôn ngồi trong xe ngựa cũng chẳng khác gì con chim mãi bị nhốt trong lòng.

 

Nhìn Cố Thành Tiêu cách đó không xa, Cố Thanh Yến cưỡi ngựa đuổi theo, mỉm cười chào hỏi y: "Cố tướng quân!"

 

"Thái Tử điện hạ." Cố Thành Tiêu hờ hững, "Thái Tử điện hạ kim chi ngọc diệp, hành quân đánh giặc màn trời chiếu đất khô khan gian khổ, mời ngài quay trở về xe ngựa, tránh bị va chạm."

 

Hưng phấn trên mặt Cố Thanh Yến hóa hư không, hai viên lưu ly đen tuyền nhìn chằm chằm Cố Thành Tiêu.

 

Lúc này Thái Tử Nam Cung Ngọc và Cố Thành Tiêu tuy rằng còn chưa trở thành tri kỷ không giấu nhau điều gì, mà khi có mặt nhiều binh lính như vậy, cũng không nên dùng thái độ lạnh lùng khắt khe như vậy dạy dỗ cậu.

 

Xem ra giữa Cố Thành Tiêu và Nam Cung Ngọc nhất định là đã xảy ra chuyện mà cậu không biết, khiến Cố Thành Tiêu quyết định xa cách Nam Cung Ngọc.

 

Nhưng nhiêu đây thì có làm sao? Loại người như Cố Thành Tiêu cậu gặp còn ít sao?

 

"Lời này của Cố tướng quân là có ý gì?" Cố Thanh Yến lạnh giọng chất vấn: "Ngươi là trách cô khăng khăng tòng quân xuất chinh trở thành gánh nặng cho các ngươi, hay là ghét bỏ cô là một kẻ bụng dạ hẹp hòi thích quản mọi việc?"

 

Lời này vừa nói ra, phó quan bên cạnh Cố Thành Tiêu đều thay đổi sắc mặt, Cố Thành Tiêu cũng mím thẳng đôi môi mỏng.

 

Cố Thanh Yến không phải muốn hỏi tội, khi các phó quan muốn nhận tội thì cậu đã nhanh hơn một bước hừ lạnh nói: "Cô tuy không giống Cố tướng quân từ nhỏ lớn lên ở quân doanh, rèn luyện ra một thân bản lĩnh, nhưng cũng giờ Mẹo luyện võ, giờ Thìn đọc sách, cần cù chăm chỉ! Cô tuy không có da dày thịt thô như Cố tướng quân, nhưng cũng không mỏng manh đến mức chỉ lớn lên trong xe ngựa!"

 

Nói xong, Cố Thanh Yến vung roi trong tay, hung hăng quất lên mông ngựa, nhất kỵ tuyệt trần!

 

Thái Tử đi ra ngoài, mang hộ vệ không ít, đoàn người đều nhìn ra được tâm tình Cố Thanh Yến không tốt, lời này của Cố Thành Tiêu nói ra cũng thật sự là khắc nghiệt khó nghe, hộ vệ nhìn Cố Thành Tiêu bằng ánh mắt không vui, nhanh chóng đuổi theo. Đối đầu kẻ địch mạnh, làm chủ soái Cố Thành Tiêu cũng có áp lực, nhưng Thái Tử lần đầu tiên tòng quân xuất chinh, nói ra những lời này là quá đả kích người khác.

 

Mấy ngày sau đó, Cố Thanh Yến đồng hành cùng ăn cùng ngủ với hộ vệ, không có lại làm phiền bất kỳ tướng sĩ nào, cũng không đưa ra yêu cầu gì. Nhưng thật ra buổi tối vào thời điểm đóng quân nghỉ ngơi, sẽ ra lệnh cho vài tiểu tướng cùng cậu bàn luận.

 

Các phó quan trước đó còn lén chỉ trích Cố Thanh Yến đều dùng ánh mắt ngưỡng mộ nhìn Cố Thanh Yến.

 

Danh tiếng Thái Tử tốt đẹp, nhưng bọn họ không nghĩ tới Thái Tử có thể chịu khổ chịu nhọc, căn bản không phải là kiểu người áo tới duỗi tay cơm tới há mồm như họ tưởng tượng.

 

Thái Tử có sự ôn nhã khiêm tốn của người đọc sách, cũng có nhiệt huyết hoạt bát của thiếu niên, sau khi cùng Cố tướng quân phát sinh cãi vã ngày hôm sau liền tự mình đi đi săn. Mấy ngày tiếp theo, tài bắn cung của Thái Tử bằng mắt thường cũng có thể thấy được tiến bộ hơn rất nhiều, gà gô thỏ hoang nai con luôn bắt được dễ như trở bàn tay.

 

Hơn nữa Thái Tử còn nấu một vài động vật hoang dã ăn khá ngon!

 

Đem gà rửa sạch sẽ, dùng đại hồi ướp vừa ăn, sau đó dùng lá chuối bọc lại, đắp lên một lớp bùn, lại đặt xuống một hố đất nung đốt đỏ bừng, lấp trong đất nóng, mặt trên tiếp tục nhóm lửa, nướng cá nấu canh khoai lang hầm......

 

Đợi ăn cũng tàm tạm thì gà cũng chín, đập lớp đất ra, đào ra một quả trứng to, đập vỡ quả trứng đất, lại bóc lớp lá chuối, món gà ăn mày thơm lừng đã sẵn sàng!

 

Dễ dàng xé xuống một cái đùi gà lớn, mềm mại khoái khẩu, quá ngon!

 

Thái Tử bảo người phân gà ra cho các tướng sĩ nếm thử, nói rằng nếu điều kiện cho phép có thể làm như vậy. Còn dạy cho binh lính phụ trách nấu cơm nhận biết một vài loại cây như hành lá, hồ tiêu, hoa tiêu...

 

Càng đi về hướng nam, sản vật càng phong phú, bọn họ cũng nếm được nhiều hương vị thức ăn khác nhau. Hơn nữa thời gian buổi tối nhàn rỗi, Cố Thanh Yến còn sẽ cho nghe các thoại bản phá án.

 

Đây là điều thú vị nhất trên đoạn đường khô khan, binh lính đều rất chờ mong bữa ăn tiếp theo cũng trong ngóng màn đêm nhanh buông xuống.

 

Một binh sĩ hỏi Cố Thanh Yến sao lại hiểu biết nhiều như vậy, Cố Thanh Yến cười cười, nói mình xem trong sách.

 

Cố Thanh Yến bình dị gần gũi, nên rất nhiều binh lính đều thích đi săn thú hoang và dâng nó lên cho Thái Tử, chuyến đi đến Nam Cương lần này, Cố Thanh Yến thu hoạch được một rổ lời khen ngợi của các tướng sĩ!

 

Cuối cùng vào một nắng đẹp lộng gió đại quân đến biên cảnh, chúng tướng sĩ dựng trại đóng quân.

 

Trong lều trại, Lý phó tướng quân luôn nghĩ sao nói vậy lên tiếng: "Trước đây ta còn cảm thấy Thái Tử là một gánh nặng, hiện tại xem ra......"

 

"Vô lễ!"

 

Lý tướng quân vội vàng ngậm miệng, xấu hổ cười cười nhìn Cố Thành Tiêu, Cố Thành Tiêu nhìn chằm chằm sa bàn trước mặt, vẻ mặt lạnh nhạt.

 

Không chỉ có Lý tướng quân cảm thấy ngạc nhiên, chính Cố Thành Tiêu cũng càng cảm thấy ngạc nhiên.

 

Y không hề biết rằng Thái Tử rời khỏi hoàng cung tựa như chú chim sổ lồng, sẽ tự do và vui vẻ như vậy.

 

Y nhìn cậu với khuôn mặt nhỏ nhắn đầy hưng phấn kể chuyện trong ánh mắt đầy ngưỡng mộ của các binh sĩ, nhìn cậu không màng dơ bẩn lấy bùn đắp gà, nhìn cậu lúng túng phân phó người đưa phần gà nướng đầu tiên vào trướng y......

 

Dường như mọi thứ đều trở nên khác biệt.

 

"Tham kiến Thái Tử điện hạ!"

 

Âm thanh truyền đến từ bên ngoài quân trướng làm người bên trong đồng thời ngẩng đầu, chỉ thấy thiếu niên mặc một thân áo giáp màu bạc mới tinh xốc cửa lều bước vào, người đang có mặt đều sửng sốt.

 

Mấy ngày này Thái Tử cùng ăn cùng ở với binh lính, nhưng quần áo trên đều là trang phục cưỡi ngựa tiện cho việc hành quân, bọn họ vẫn là lần đầu tiên thấy Thái Tử chỉnh trang như vậy. Mái tóc dài đen nhanh toàn bộ được thiếu niên buộc sau đầu, để lộ ra một gương mặt thanh tú còn mang nét trẻ con, hào khí bừng bừng, hơn nữa thân hình cậu gầy gò, cũng không tính là cao lắm, bên trong một đám võ tướng cường tráng lại cực kỳ nổi bật.

 

"Mạt tướng tham kiến Thái Tử điện hạ."

 

"Miễn lễ." Cố Thanh Yến cười nhẹ, "Chư vị tướng quân đang thảo luận tình hình chiến sự sao?"

 

Mọi người cười gượng vài tiếng, Thái Tử tòng quân, vốn là một chuyện ngoài ý muốn, Hoàng Thượng cũng không an bài cho cậu một chức vụ quân sự cụ thể nào, tuy nói Thái Tử thay mặt thiên tử an ủi chúng tướng sĩ biên cảnh, nhưng đó cũng chỉ là một vai trò sáo rỗng, vừa không cần ra trận giết địch, vừa không cần bày mưu tính kế, đơn giản chỉ là để ra sa trường tích luỹ kinh nghiệm.

 

Cho nên bọn họ thảo luận quân tình, cũng không có ai đi mời Thái Tử, đây vốn là việc mà mọi người đều đồng ý, nhưng lúc này Thái Tử bỗng nhiên lại đến đây, liền có chút......

 

Cố Thanh Yến cũng không cảm thấy xấu hổ, tìm cái ghế dựa ngồi xuống: "Không cần quan tâm ta, chư vị tướng quân mời tiếp tục, ta chỉ nghe một chút sẽ không phát biểu bất kỳ ý kiến gì."

 

Các tướng lĩnh liếc mắt nhìn nhau, sau đó đồng thời đư mắt về hướng Cố Thành Tiêu.

 

Thái Tử thân phận cao quý, tuổi lại nhỏ, bọn họ đáng lẽ nên bao dung chăm sóc cậu hơn, nhưng bọn họ đánh giặc chỉ nghe lệnh tướng quân.

 

"Theo gián điệp hồi báo......" Cố Thành Tiêu mở miệng đánh vỡ im lặng, mọi người bắt đầu phân tích tình hình chiến sự, Cố Thanh Yến dựng lỗ tai nghiêm túc lắng nghe, thần sắc trên mặt không ngừng biến hóa, khi thì nghiêm túc, khi thì kinh ngạc, khi thì nhíu mày trầm tư.

 

Chờ đến khi tướng lĩnh thảo luận xong, Cố Thanh Yến há hốc mồm nhìn Cố Thành Tiêu, cuối cùng như nghĩ đến điều gì, ánh sáng trong dần trở nên ảm đạm.

 

Cậu thu hồi ánh mắt, xoay người đi ra ngoài.

 

Đối đầu kẻ địch mạnh, không thể làm rối loạn lòng quân, cho nên vấn đề giữa Nam Cung Ngọc và Cố Thành Tiêu không thể để lộ ra trước mặt mọi người.

 

Khóe miệng cong lên, ánh mắt thâm trầm nóng rực nhìn theo phía sau Cố Thanh Yến đang chậm rãi bước ra khỏi lều tướng quân.

 

Cậu phớt lờ tâm tình của chủ nhân ánh mắt ấy, nhanh chóng lên kế hoạch trong lòng làm thế nào mới có thể làm tên mặt than kia lộ ra khe hở.

 

Rất nhanh, Cố Thanh Yến bật cười khe khẽ.

 

Đã đến chiến trường cổ đại, sao có thể không ra trận giết địch chứ ?

 

Cậu muốn xem thử kết quả của các cuộc bàn luận lớn nhỏ gần đây của các tướng sĩ!

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (227)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227: Hoàn chính văn