Chương 97
Phản Diện Bị Ép Có Nỗi Khổ Riêng

Chương 97

Bạn còn 7 lượt đọc trên websiteTìm hiểu thêm
“Ngồi đi.” Yến Xuyên dẫn thiếu niên về căn phòng nhỏ của mình, nhìn bài trí đơn sơ trong phòng, có chút ngượng ngùng gãi đầu: “Chỉ có nước giếng, được không?”

“Được cả, con không kén chọn.” Yến Phất Y quần áo xộc xệch, tóc cũng rối bù, hắn đã đi đường hai ngày, sớm đã khô cả họng, vừa vào cửa liền tự nhiên lấy cái chén tráng men trên bàn, chui vào bếp múc một chén nước từ lu uống ực: “Lão Lâu trước khi chết để lại manh mối, bảo con đến núi Bạch Đinh.”

Yến Xuyên vừa mới ngồi xuống, nghe câu nói không đầu không đuôi ấy liền ngây người, lẩm bẩm: “Vậy à, ông ấy cũng đến tuổi rồi…”

“Ông ấy bị giết.” Yến Phất Y uống liền hai chén nước lớn, lúc này mới bớt mệt, đột ngột nói: “Ông ấy phản bội Thiên Tàng Lâu bán tình báo cho con sau đó bị kiếm tiên áo trắng giết, kiếm tiên áo trắng là người của đương triều tể tướng Kỳ Lâm Triệt — nói cách khác, Thiên Tàng Lâu thực ra là thế lực của triều đình.”

Yến Xuyên ngây người, hắn rất lâu không thể đáp lời: “Kiếm tiên áo trắng?”

“Một thiếu nữ tên “Vân Xuất Tụ”, thích mặc y phục trắng, vũ khí là kiếm giấu trong đàn, kiếm thuật cao siêu có thể xưng là đệ nhất giang hồ hiện giờ, ngay cả Viễn Sơn Hầu Cao Hành Viễn cũng thua dưới tay nàng.” Yến Phất Y không định trò chuyện nhiều với phụ thân đã biệt ly nhiều năm, chỉ một năm một mười nói: “Nàng đi tham gia đại hội võ đạo, bất kể là nội lực hay khinh công đều tuyệt đối không phải người trẻ tuổi ở tuổi này có được. Mà cách đây không lâu, giang hồ vì chuyện Tô gia năm đó mà gây ra không ít sóng gió, có người nói yêu nữ xuất hiện trở lại giang hồ, dùng tên giả Bạch Hoa. Bạch Hoa đã g**t ch*t Tuệ Trì đại sư của Khúc Linh Tự, Yến Hồi và gia chủ Tưởng gia là Tưởng Húc.”

“Chuyện này không thể nào.” Yến Xuyên thề thốt phủ nhận: “Yêu nữ đó, năm đó đã —”

“Đã chết dưới kiếm của cha, con biết.” Yến Phất Y nói: “Là lão Lâu nói cho con, ông ấy sẽ không lừa con, cho nên có người suy đoán, Bạch Hoa là con mồ côi từ trong bụng mẹ của yêu nữ.”

Yến Xuyên không phải kẻ ngu dốt, hắn gần như một điểm liền thông: “Con hoài nghi Vân Xuất Tụ là con mồ côi từ trong bụng mẹ của Tô gia?”

“Phải, cũng không phải.” Yến Phất Y khẽ gật đầu, kể cho Yến Xuyên những điểm đáng ngờ mà mình và Cao Hành Viễn đã điều tra được: “Mặc dù đủ loại dấu hiệu đều cho thấy Vân Xuất Tụ là con mồ côi từ trong bụng mẹ của Tô gia nhưng nếu tính toán như vậy, cái chết của Tuệ Trì đại sư lại có chút không hợp lý. Người dùng kiếm và người dùng độc rõ ràng là hai người khác nhau, tâm tư của người dùng độc càng độc ác hơn, càng có khả năng là người đến báo thù cho Tô gia.”

“Suy đoán này là đúng.” Yến Xuyên đỡ trán, thở dài: “Vân Xuất Tụ không thể nào là con mồ côi từ trong bụng mẹ của Tô gia.”

“Nàng sẽ dùng kiếm của cha. Cha đã gặp nàng sao?”

“Ta đã gặp, ở phủ Thừa tướng.” Yến Xuyên thở dài, con trai hắn đủ thông tuệ, hắn không cần giấu giếm hắn: “Vân Xuất Tụ quả thật là người của thừa tướng nhưng nàng lầm đường lạc lối. Nàng tính tình ngây thơ vì một bữa cơm ân tình mà bị thừa tướng lợi dụng. Trước năm 16 tuổi, nàng vẫn luôn sống trên núi, trải qua cuộc sống ngăn cách với thế nhân.”

“Con biết, cho nên con đến tìm cha hỏi cho rõ ràng, làm sáng tỏ chuyện năm đó.” Yến Phất Y ngồi đối diện Yến Xuyên, trầm giọng nói: “Năm đó, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Vì sao cha lại biến mất không dấu vết trong quá trình đánh dẹp yêu nữ? Vì sao cha mặc kệ yêu nữ diệt cả nhà Lam gia? Để nàng ung dung ngoài vòng pháp luật năm sáu năm trời? Vì sao cha đến chậm một bước, để những người đó ép chết mẫu thân? Mà sau 5 năm mẫu thân qua đời, cha lại vì sao lại nhờ cậy lão nhân Lâu tìm kiếm tung tích yêu nữ và bốn năm trước g**t ch*t Bạch Y Nhân?”

Yến Phất Y hỏi ra những nghi hoặc đã đè nặng trong lòng hắn mười mấy năm, cha ruột của hắn rốt cuộc là người hay là súc sinh, tất cả đều nằm trong câu trả lời cho những vấn đề này.

Yến Xuyên trầm mặc hồi lâu, dường như có chút không biết nên bắt đầu từ đâu: “Ta đã sống trong thôn này bốn năm, đổi tên là Đường Sương vì mẫu thân con họ Đường. Năm đó khi ta quen nàng, ta bẻ một cành đào hoa đẹp nhất đầu xuân tặng nàng, nàng lại cầm hoa bọc đường sương, làm một cành kẹo đào hoa.”

Yến Phất Y cũng trầm mặc, lời này của Yến Xuyên là phủ nhận những lời đồn giang hồ kia, hắn chưa bao giờ thay lòng đổi dạ với thê tử.

“Mười năm trước, ta được người nhờ cậy đến dẹp yêu nữ, tuy nói là đó một phụ nhân yếu đuối nhưng lại có những chuyện cũ nghĩ lại mà kinh. Nhưng khi đó nàng thần chí không rõ, gần như điên cuồng, lại còn giết nhiều người như vậy, ta tự nhiên sẽ không không hạ thủ được.” Yến Xuyên cúi đầu, hai tay nâng chén tráng men, nước trong chén nổi lên những gợn sóng nhợt nhạt: “Yêu nữ tên là Bạch Y Nhân, là trưởng tức của Tô gia, luyện một môn võ công tà môn, có thể hấp thu nội lực của người khác hóa thành của mình. Nhưng một nữ tử căn cốt yếu ớt chưa từng chịu đựng đau khổ lại mạo muội hấp thu nội lực cao thâm như vậy sẽ có kết quả gì, không cần ta nói con cũng biết.”

“Gân mạch đều nứt, tẩu hỏa nhập ma.” Yến Phất Y nói.

“Không sai, lúc ấy khi ta tìm được nàng, nàng đã có dấu hiệu tẩu hỏa nhập ma, vì báo thù cái gì cũng đều không quan tâm.” Yến Xuyên nhíu mày: “Ta tuy đồng tình nàng nhưng cũng muốn cho nàng sớm ngày giải thoát. Nhưng lúc ấy ta không thể lập tức động thủ vì bên cạnh Bạch Y Nhân lại đi theo một nữ hài bốn năm tuổi.”

“Con mồ côi từ trong bụng mẹ của Tô gia?”

“Đúng vậy, nhỏ như vậy, tầm tuổi con lúc đó.” Yến Xuyên uống một ngụm nước: “Ta lúc ấy đuổi giết Bạch Y Nhân đến bên huyền nhai (vách núi sâu), nữ hài kia nhào tới ôm chân ta, khóc lóc cầu xin ta đừng giết mẫu thân nàng, nàng nói cha nàng đã chết, gia gia đã chết, nàng chỉ còn lại mẫu thân. Ta nhất thời mềm lòng liền chần chừ một khoảnh khắc.”

“Kết quả nữ hài kia trong tay ẩn giấu một cây phá giáp trùy (vật nhọn xuyên giáp), trực tiếp cho ta một Yến Phất Y hơi khựng lại.

“Ta đối với đứa trẻ nhỏ như vậy không đề phòng, lúc ấy Bạch Y Nhân tẩu hỏa nhập ma cũng gần như ngang sức với ta. Ta vì cú đánh này bị Bạch Y Nhân đánh xuống huyền nhai.” Yến Xuyên nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Không chết nhưng đứt hai chân, uống sương sớm, ăn cỏ cây, dựa vào hai tay từ dưới vực sâu bò ra khỏi sơn cốc, vận khí không tồi mà gặp được một lão nhân tốt bụng. Lão nhân đó y thuật bất phàm, chữa khỏi hai chân và vết thương ngoài cho ta, còn dạy ta cách phá giải nạp đại pháp tinh di đẩu của Tô gia.”

“Ta vất vả lắm mới dưỡng lành thương, trở về sơn môn… Chuyện sau đó, con đã biết.”

Yến Phất Y và Yến Xuyên cùng rơi vào trầm mặc, chân tướng tàn nhẫn đến thế, ai cũng có tội, ai cũng có sai nhưng dường như ai cũng khó lòng giải thích nhân quả.

Yến Phất Y hít sâu một hơi, cố gắng đè nén cảm xúc đang sôi trào trong lồng ngực, cúi đầu để tóc mái che đi đôi mắt đỏ hoe: “Bốn năm trước, cha giết Bạch Y Nhân.”

“Đúng vậy, ta tìm nàng rất lâu, cuối cùng giết nàng.” Yến Xuyên nói: “Khi đó nàng đã bị tâm ma nhập thể, tóc bạc đầy đầu, trông như bà lão, một thân nội lực cao thâm không biết đi đâu. Nàng điên điên khùng khùng mà kêu khóc, nói còn muốn giết người, còn chưa giết đủ, nói những người đó đều đáng chết. Ta hỏi nàng công lực truyền cho ai, nàng không nói, ta hỏi nữ nhi nàng đi đâu, nàng liền nhìn lên không trung, cười ngớ ngẩn.”

“Nữ nhi của nàng… Có thể là Vân Xuất Tụ không? Thay hình đổi dạng cũng không phải —”

“Không thể nào.” Yến Xuyên lắc đầu, phủ nhận: “Con đã từng thấy kiếm của Vân Xuất Tụ chưa?”

“Thấy rồi.”

“Vậy con không nên hỏi, không nên hoài nghi.” Yến Xuyên thở dài: “Từng chiếu thiên cổ nguyệt, tịch mịch nhân gian tuyết (Từng chiếu sáng vầng trăng ngàn năm, tuyết cô độc nơi nhân gian), kiếm của nàng, lạnh lùng đến kiêu ngạo mà lại không hề có chút tình người.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (271)
Chương 1: Chương 1: Thế giới 1: Trưởng công chúa hoang đường Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43: Ngoại truyện: Buộc chặt lòng ta cả một đời. Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156: Ngoại truyện: Người tựa trăng sáng trên sông (2) Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 241: Chương 241 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253 Chương 254: Chương 254 Chương 255: Chương 255: Ngoại truyện: Trên trời có Bạch Ngọc Kinh (1) Chương 256: Chương 256: Ngoại truyện: Trên trời có Bạch Ngọc Kinh (2) Chương 257: Chương 257 Chương 258: Chương 258 Chương 259: Chương 259 Chương 260: Chương 260 Chương 261: Chương 261 Chương 262: Chương 262 Chương 263: Chương 263 Chương 264: Chương 264 Chương 265: Chương 265 Chương 266: Chương 266 Chương 267: Chương 267 Chương 268: Chương 268 Chương 269: Chương 269 Chương 270: Chương 270 Chương 271: Chương 271