Chương 98
Sau Khi Thái Tử Đăng Cơ, Biểu Muội Xấu Số Bị Cưỡng Đoạt

Chương 98: Một chiếc bánh màn thầu cứu một mạng người

Xe ngựa đang xếp hàng chờ vào thành, Chiêu Hạ vừa cầm cương ngựa vừa nghiêm túc trả lời câu hỏi của Cố Tuế An: “Những người dân tị nạn thông thường sẽ không được phép vào thành, có lẽ là để họ chờ ở ngoài thành rồi sẽ được dẫn đến các thôn làng để khai hoang.”

Cố Tuế An gật đầu, đang định nói thêm điều gì đó thì một tiếng khóc thảm thiết và xé lòng vọng đến từ đám dân tị nạn ở phía bên trái: “Nhị Ni! Nhị Ni! Con cố nhịn một chút, ráng nhịn một chút nữa thôi, sắp được nhận lương thực rồi! Ráng nhịn đi con! Đừng dọa mẹ!”

Cố Tuế An và Chiêu Hạ theo tiếng khóc nhìn sang. Đó là một người phụ nữ mặc quần áo rách rưới, mặt mày dính đầy bụi bẩn. Lúc này, người đó đang ngồi dưới đất ôm chặt một bé gái trông chừng khoảng ba bốn tuổi và khóc lóc không ngừng. Khuôn mặt của những người dân tị nạn xung quanh đều tỏ ra thờ ơ, rõ ràng là chuyện này không còn hiếm thấy nữa. Chỉ có những người dân bình thường ra vào cổng thành nghe thấy tiếng khóc thì ngước nhìn, đa số mọi người đều lộ ra vẻ thương xót, nhưng không một ai chìa tay giúp đỡ.

Chỉ vì nếu cho một người ăn thì những người dân tị nạn khác cũng sẽ liên tiếp xông lên, có người thậm chí còn trực tiếp cướp giật. Tuyệt đối đừng đánh giá thấp những hành động cực đoan mà một người sắp chết đói có thể làm ra, và cũng đừng thử thách cái ác của bản chất con người.

Nhưng mặc dù hiểu rõ những lý lẽ đó, Cố Tuế An vẫn khó tránh khỏi cảm giác không đành lòng. Ở thời hiện đại, sinh mệnh con người là quan trọng nhất, nếu nơi nào xảy ra tai ương thì đều có sự chi viện từ bốn phương tám phương, đại đa số mọi người sẽ chìa tay giúp đỡ, ví dụ như động đất hay dịch bệnh. Cũng chính vì có những người như vậy mà họ mới có thể tiếp tục sống khỏe mạnh và hạnh phúc dưới ánh mặt trời.

Có lẽ cảm nhận được sự không đành lòng của cô nương nhà mình, Chiêu Hạ lên tiếng hỏi: “Liễu Nương, nàng muốn giúp họ không?” Xung quanh có khá nhiều người, nên Chiêu Hạ đã gọi nàng bằng tên giả.

Cố Tuế An thở dài: “Ta muốn giúp chứ, cô bé kia có lẽ chỉ cần một cái màn thầu là có thể sống sót, nhưng chúng ta có thể sẽ gặp rắc rối.” Một cái màn thầu cứu một mạng người, nếu ở thời hiện đại, đừng nói là một cái màn thầu, mà là năm mươi cái màn thầu, chỉ cần có thể cứu một mạng người thì cũng có rất nhiều người sẵn lòng làm. Bởi vì sản lượng lương thực thời hiện đại rất cao, mọi người đều có thể ăn no, nên lương thực đã trở thành thứ mà họ không thiếu nhất. Tất cả những điều này đều phải cảm ơn giáo sư Viên.

(Viên Lão gia – Viên Long Bình: nhà khoa học nông nghiệp Trung Quốc, người được mệnh danh là “Cha đẻ lúa lai” vì đã phát triển các giống lúa lai siêu năng suất, giúp giải quyết vấn đề đói nghèo và thiếu lương thực ở Trung Quốc và trên thế giới.)

Và kiến thức nông nghiệp mà nàng học được cũng là thành quả nghiên cứu mà giáo sư Viên cùng nhiều bậc tiền bối đã dốc hết tâm huyết để có được. Họ đã truyền lại toàn bộ kiến thức của mình cho thế hệ trẻ, chính là hy vọng thế hệ sau có thể nghiên cứu ra những điều tốt hơn, có thể mang lại phúc lợi cho nhân dân một cách tốt hơn. ‘Giấc mơ nằm dưới tán lúa mà hóng mát’ chính là ước nguyện cả đời của giáo sư Viên.

Nghĩ đến đây, trong lòng Cố Tuế An bỗng nhiên sáng tỏ, tâm trạng u ám suốt bấy lâu cũng tốt lên nhiều. Vì nàng đã tiếp thu sự truyền dạy của giáo sư Viên và nhiều bậc tiền bối, nên nàng cũng không nên hoàn toàn vứt bỏ tinh thần của họ.

Thiên hạ là của chung, không nên tư lợi với vạn vật.

Cố Tuế An là một người phàm tục, có lẽ không thể làm được những việc lớn lao, nhưng có lẽ nàng có thể làm một vài điều trong khả năng của mình!

Lúc này, xe ngựa của Cố Tuế An và Chiêu Hạ ngày càng gần cổng thành. Cố Tuế An nhìn thấy binh lính dưới cổng thành thì suy nghĩ một lúc, rồi nói: “Chiêu Hạ, chúng ta đưa đồ ăn cho binh lính, rồi lén nhét cho họ một chút bạc, để binh lính đưa đồ ăn cho cô bé kia đi.”

Thực ra Chiêu Hạ cũng muốn cho cô bé kia đồ ăn, lúc nhỏ nàng ấy cũng từng lang thang. Nếu không nhờ phủ thừa tướng cưu mang, có lẽ nàng ấy đã chết từ lâu giống như cô bé này rồi.

Nghe Cố Tuế An nói vậy thì Chiêu Hạ lập tức gật đầu, trên khuôn mặt vốn không biểu cảm của nàng ấy đã hiện lên một nụ cười nhẹ.

Lúc này xe ngựa đã đi đến trước mặt binh lính. Có hai người lính vây quanh xe ngựa quan sát từ trên xuống dưới, rồi lại vén rèm che lên.

Chiêu Hạ đã xuống xe ngựa từ trước, nàng ấy đưa giấy thông hành trong tay cho người lính nhìn có vẻ là người đứng đầu và nói: “Quan gia, người trong xe ngựa là nương tử của tiểu nhân, đây là giấy thông hành của tiểu nhân và nương tử, mời ngài xem qua ạ.”

Người đứng đầu xem giấy thông hành rồi hỏi: “Đến từ huyện Thanh Hà à? Đi xa như vậy, đến Kinh Châu làm gì?”

Chiêu Hạ lộ ra vẻ mặt đau khổ, nàng ấy trả lời: “Tiểu nhân làm ăn nhỏ thất bại, không thể sống nổi ở Thanh Hà nữa, nên đến Kinh Châu nương nhờ họ hàng ạ.”

Người đứng đầu nhìn Chiêu Hạ khớp với mô tả trên giấy thông hành, rồi lại nhìn vào trong xe ngựa qua tấm rèm đã được vén lên. Bên trong là một người phụ nữ với làn da hơi ngăm đen, không phát hiện ra vấn đề gì nên gật đầu chuẩn bị cho qua.

Lúc này, Chiêu Hạ lặng lẽ kéo người đứng đầu sang một bên: “Đại nhân, phu nhân của tiểu nhân có lòng tốt, hình như có một cô bé trong đám dân tị nạn bên kia sắp không trụ nổi rồi. Đại nhân có thể cho người chạy một chuyến, đưa chút đồ ăn cho cô bé đó được không?” Nói rồi, Chiêu Hạ đưa cho người đứng đầu hai chiếc màn thầu được bọc trong giấy và ba lạng bạc vụn trong tay.

Người đứng đầu nhìn Chiêu Hạ, rồi lại nhìn bạc và màn thầu trong tay: “Phu thê ngươi quả là có lòng tốt.”

Chiêu Hạ liền vội vã hỏi: “Vậy thưa Đại nhân, chuyện này…”

Người đứng đầu trả bạc và màn thầu trong tay lại cho nàng ấy: “Yên tâm đi, vừa nãy đã có vài nhà tìm đến chúng ta, ta đã phái người đi gửi đồ ăn rồi. Không phải chỉ riêng phu thê nhà ngươi có lòng tốt đâu, thấy hai người cũng không dễ dàng gì, cứ vào thành đi.” Nói xong, ông ấy phẩy tay và đi kiểm tra người tiếp theo vào thành.

Sau khi lên xe ngựa, Chiêu Hạ vừa cầm cương vừa kể lại mọi chuyện cho Cố Tuế An nghe.

Cố Tuế An ngây người, sau đó nở nụ cười: “Trên đời này vẫn còn nhiều người tốt quá.”

Cố Tuế An vừa nói xong, thì một đội binh lính mặc quân phục màu xanh lam đậm bước ra khỏi thành. Những binh lính này đeo lệnh bài của nha môn trên thắt lưng, có vài người lính còn xách theo thùng lớn trong tay. Binh lính đi đến chỗ dân tị nạn, một người lính với thân hình vạm vỡ, thô kệch, mặt chữ điền đứng ở phía trước, rõ ràng là người đứng đầu của tiểu đội binh lính này.

Người có khuôn mặt chữ điền lớn lên tiếng: “Tất cả mau xếp hàng để lấy cháo trước đã, ăn no bụng rồi chúng tôi sẽ dẫn các ngươi đến nơi khai hoang. Ta nói trước! Nghiêm túc xếp hàng đừng gây rối, mỗi người chỉ được một bát, không được lấy hộ người khác, cũng không được nhường cháo cho người khác. Nếu bị ta phát hiện thì tất cả đều bị roi quất!” Nói xong, hắn còn quất mạnh chiếc roi trong tay xuống đất làm bụi bay mù mịt.

Khi chiếc roi quất xuống, mấy người dân tị nạn đứng ở hàng đầu run rẩy tránh né, rồi cùng với những người dân tị nạn đứng ở phía sau gật đầu đồng ý.

Lúc này, xe ngựa của Cố Tuế An và Chiêu Hạ đã đi qua cổng thành, và tiếng động phía sau dần dần không còn nghe thấy nữa.

“Xem ra vị Tri phủ Kinh Châu này cũng được coi là một vị quan tốt, còn cho những người dân tị nạn này ăn uống rồi mới dẫn họ đi đến nơi khai hoang. Các quan lại ở những nơi khác nào có màng đến chuyện này, điều này khớp với những gì nô tì đã điều tra ban đầu.” Chiêu Hạ vừa đi vừa tán gẫu nói. Họ sắp đến một châu phủ xa lạ, nên đương nhiên Chiêu Hạ phải điều tra trước một phen.

Cố Tuế An cười tươi nói: “Thế thì chứng tỏ vận may của chúng ta cũng khá tốt, chọn đúng nơi này rồi. Có một vị quan biết lo cho dân còn xem là có trách nhiệm, thì trị an cũng sẽ tốt hơn nhiều.”

Chiêu Hạ gật đầu, cô nương nói rất đúng.

Xe ngựa chạy trong thành, đường phố đều được lát bằng đá xanh. Các cửa hàng ở hai bên phố có nơi cực kỳ náo nhiệt, có nơi lại vắng vẻ không một bóng người. Nơi đây không phồn hoa bằng Kinh Đô, thậm chí không bằng Phủ Ninh, nhưng lại có một hơi thở cuộc sống rất khác biệt. Hầu hết những người đi đường đều treo trên miệng nụ cười, chỉ số hạnh phúc của bách tính nơi đây trông có vẻ rất cao. Đúng như lời Chiêu Hạ nói, có lẽ Tri phủ ở đây thực sự là một vị quan tốt, dù vị trí địa lý không tốt, không giàu có, nhưng bách tính vẫn sống rất tốt.

“Liễu Nương, chúng ta tìm một quán trọ rồi ở tạm đi. Đã đi đường rất lâu rồi, phải tìm một nơi để nàng nghỉ ngơi trước, sau đó hãy đi tìm nha tử để mua một căn nhà.” Chiêu Hạ nhìn quanh các quán trọ và lên tiếng.

Cố Tuế An gật đầu: “Được, chúng ta phải nghỉ ngơi trước đã.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (139)
Chương 1: Chương 1: Trẫm muốn nàng vào cung, trở thành hoàng hậu của Trẫm Chương 2: Chương 2: Số phận bi thảm của một “bia đỡ đạn” Chương 3: Chương 3: Ăn no chờ chết Chương 4: Chương 4: Nam nhân khác ư? Hắn sẽ khiến người đó chết không toàn thây Chương 5: Chương 5: Bị khóa lại trong cung điện sâu thẳm Chương 6: Chương 6: Sự chiếm hữu của Điện hạ ngày càng mạnh mẽ Chương 7: Chương 7: Có lẽ đây chính là sức mạnh của tình yêu Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9: Dưa lạnh đã chín Chương 10: Chương 10: Đã đến Giang Lăng Chương 11: Chương 11: Nàng ta tuyệt đối không cho phép Cố Tuế An gả cho Thái tử Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13: Rực rỡ như ánh trăng Chương 14: Chương 14: Còn giống bình hoa hơn cả một cái bình hoa Chương 15: Chương 15: Thân phận của Mộ Hành Tắc Chương 16: Chương 16: Bắt Đầu Bữa Tiệc Chương 17: Chương 17: Cố tình sắp đặt Chương 18: Chương 18: Hồ Minh Nguyệt Chương 19: Chương 19: Thế tử nhà y chính là một tên mê sắc đẹp Chương 20: Chương 20: Chàng thiếu niên thuần khiết Chương 21: Chương 21: Thái tử điện hạ nhiều mưu như yêu quái Chương 22: Chương 22: Bị làm cho chán nản từ lâu rồi Chương 23: Chương 23: Thứ không thuộc về thời đại này Chương 24: Chương 24: Một học sinh thuần khối tự nhiên học nhảy Chương 25: Chương 25: Giống như một nam yêu tinh đi quyến rũ người Chương 26: Chương 26: Người này, dường như là một lựa chọn không tồi Chương 27: Chương 27: Tri phủ Giang Lăng Chương 28: Chương 28: Tham ô tiền cứu trợ thiên tai Chương 29: Chương 29: Mọi nguyện ước đều thành sự thật Chương 30: Chương 30: Lầu Quế Chi Chương 31: Chương 31: Cây non không uốn nắn thì không thẳng được Chương 32: Chương 32: Thái tử mang về một cô gái mồ côi xinh đẹp Chương 33: Chương 33: Thời cổ đại này đáng sợ quá Chương 34: Chương 34: Chỉ khi cái chết cận kề thì người ta mới phát huy được tiềm năng Chương 35: Chương 35: Mất tiếng Chương 36: Chương 36: Tranh nhi quá ưu tú Chương 37: Chương 37: Nếu Tuế Tuế của hắn không còn nữa… Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39: Mất kiểm soát Chương 40: Chương 40: Những suy nghĩ tối tăm trong lòng Chương 41: Chương 41: Kịch đổi mặt ở Tứ Xuyên còn không nhanh bằng hắn Chương 42: Chương 42: Thái tử Điện hạ là một cầm thú Chương 43: Chương 43: Nhìn quả mơ giải khát Chương 44: Chương 44: Tâm địa xấu xa Chương 45: Chương 45: Cố cô nương đã về nhà rồi Chương 46: Chương 46: Vô cùng tức giận Chương 47: Chương 47: Thái tử Điện hạ bản thân đã có người trong lòng rồi Chương 48: Chương 48: Lòng dạ độc ác của Thái tử Điện hạ Chương 49: Chương 49: Bàn bạc về chuyện đính hôn Chương 50: Chương 50: Mộ Hành Tắc, huynh cưới ta đi Chương 51: Chương 51: Tuế Tuế chỉ muốn thành thân với người mình thích Chương 52: Chương 52: Mẫu hậu, con chỉ cần Tuế Tuế thôi Chương 53: Chương 53: Đợi hắn huỷ hoại khuôn mặt này Chương 54: Chương 54: Cơn bão sắp ập đến Chương 55: Chương 55: Tên khốn có nhiều mưu mẹo Chương 56: Chương 56: Ý nghĩ xấu xa Chương 57: Chương 57: Thái tử phi đã được định từ nhỏ chỉ có thể là của hắn Chương 58: Chương 58: Chỉ có vẻ ngoài Chương 59: Chương 59: Ban hôn Chương 60: Chương 60: Lần này, hắn đã quá tin người rồi Chương 61: Chương 61: Vua muốn bề tôi chết Chương 62: Chương 62: Lành ít dữ nhiều Chương 63: Chương 63: Không thể quay về nữa Chương 64: Chương 64: Tội ác Chương 65: Chương 65: Ánh trăng sáng Chương 66: Chương 66: Vả mặt nhân vật bia đỡ đạn Chương 67: Chương 67: Ấn tượng sâu sắc Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69: Suốt đời Chương 70: Chương 70: Mộ Thế tử chưa chết Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72: Một cái tát giáng thẳng tới Chương 73: Chương 73: Ngoan ngoãn ở bên cạnh Trẫm Chương 74: Chương 74: Phong làm Hoàng hậu Chương 75: Chương 75: Nghĩ cách trốn thoát Chương 76: Chương 76: Mối tình đầu của nàng nhiều sóng gió quá Chương 77: Chương 77: Đâm thẳng một nhát dao vào tim gan của hắn Chương 78: Chương 78: Bất cứ ai cũng không chịu nổi bạo lực lạnh Chương 79: Chương 79: Dù phải liều cả mạng sống cũng sẽ đưa Tuế Tuế rời đi Chương 80: Chương 80: Tỷ tỷ của ta thích là Mộ đại ca Chương 81: Chương 81: Một ngày trước Đại hôn Chương 82: Chương 82: Đại hôn Chương 83: Chương 83: Rất căm ghét A Tắc Chương 84: Chương 84: Bây giờ lại bị Hoàng huynh của nàng cưỡng ép Chương 85: Chương 85: Có giỏi thì truyền ngôi Hoàng đế cho nàng đi! Chương 86: Chương 86: Tham vọng Chương 87: Chương 87: Nàng bị người bạn trai cũ đã lâu không gặp đột nhiên xuất hiện đưa đi Chương 88: Chương 88: Hoàn toàn phát điên Chương 89: Chương 89: Điên cuồng chất vấn Chương 90: Chương 90: Đổi loại thuốc đó đi Chương 91: Chương 91: Phù thế tam thiên Chương 92: Chương 92: Những bức tranh ở trong mật thất Chương 93: Chương 93: Ngây người nhìn những ngôi nhà đổ nát Chương 94: Chương 94: Rời đi Chương 95: Chương 95: Tuế Tuế của hắn không thể chết được Chương 96: Chương 96: Cảm xúc ngày càng điên loạn hơn Chương 97: Chương 97: Đã tới Kinh Châu Chương 98: Chương 98: Một chiếc bánh màn thầu cứu một mạng người Chương 99: Chương 99: Hy vọng hắn sẽ cưới thêm vài phi tần Chương 100: Chương 100: Bệ hạ đã phát điên rồi Chương 101: Chương 101: Người không nên xuất hiện ở Hoàng cung Chương 102: Chương 102: Đắc tội với Diêm Vương rồi Chương 103: Chương 103: Đúng là một mỹ nhân đẹp tuyệt trần Chương 104: Chương 104: Guồng nước Chương 105: Chương 105: Hắn ta có nên báo cho thừa tướng không? Chương 106: Chương 106: Cố Tuế An trở dạ Chương 107: Chương 107: Đán phùng lương thần, thuận tụng thời nghi Chương 108: Chương 108: Thuốc trường sinh bất lão Chương 109: Chương 109: Tìm thấy Chương 110: Chương 110: Đợi tất cả mọi người quên đi Chương 111: Chương 111: Không hề thừa hưởng cái tính nết chó má của Lý Trọng Yến Chương 112: Chương 112: Họ Lan, tên Thương Tự Chương 113: Chương 113: Bóng dáng quen thuộc mà xa lạ Chương 114: Chương 114: Bỗng dưng nhìn thấy bạn trai cũ đã không gặp nhiều năm Chương 115: Chương 115: Chấp niệm Chương 116: Chương 116: Hắn muốn tự mình đi đón Hoàng hậu của hắn trở về Chương 117: Chương 117: Có một loại thuốc Chương 118: Chương 118: Bệ hạ, Tiểu Điện hạ… Chương 119: Chương 119: Yêu mà không có được Chương 120: Chương 120: Nàng không có gì để nói với tên thần kinh này cả Chương 121: Chương 121: Câu trả lời của nàng Chương 122: Chương 122: Hương mà nàng dâng coi như uổng phí hết rồi! Chương 123: Chương 123: Quả nhiên, bất kỳ lời đồn nào cũng không phải vô cớ mà xuất hiện Chương 124: Chương 124: Những chuyện Hoang Đường của Hoàng đế Lý Trọng Yến Chương 125: Chương 125: Nàng chưa từng thử cảm giác dựa vào thế lực để bắt nạt người khác Chương 126: Chương 126: Khóe miệng của Bệ hạ cười ngày càng tươi hơn Chương 127: Chương 127: Hắn giống như một hôn quân vậy Chương 128: Chương 128: Hắn lại bắt đầu tái phát bệnh rồi Chương 129: Chương 129: Công thức quen thuộc, người quen thuộc Chương 130: Chương 130: Ta chỉ yêu nàng Chương 131: Chương 131: Ngoại truyện 1: Hiệp khách áo đỏ Chương 132: Chương 132: Ngoại truyện 2: Trở về – Phần hiện đại của Lý Trọng Yến Chương 133: Chương 133: Ngoại truyện 3: Cặp mắt phương lạnh lùng lướt nhìn khắp xung quanh Chương 134: Chương 134: Ngoại truyện 4: Giống như đang nhìn một người chết Chương 135: Chương 135: Ngoại truyện 5: Tên đàn ông chó má này vẫn giữ cái bộ dáng đáng ghét đó Chương 136: Chương 136: Ngoại truyện 6: Trong đôi mắt phượng tràn đầy vẻ bệnh hoạn Chương 137: Chương 137: Ngoại truyện 7: Hoàng Hậu của Trẫm Chương 138: Chương 138: Ngoại truyện 8: Mộ Hành Tắc, thiếu niên trong bộ đồ đua xe màu đỏ (Giả tưởng) Chương 139: Chương 139: Ngoại truyện 9: Dáng vẻ đẹp nhất của Mộ Hành Tắc ( Giả định)