Chương 99
Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi!

Chương 99

Em ấy nhìn trái nhìn phải, khi chờ đợi trở nên nhàm chán, em ấy bắt đầu v**t v* cây lê.

Một ánh sáng trắng lóe lên.

Bầu trời bất ngờ sáng lên, những cây lê cũng bắt đầu phát sáng.

Không đợi cho Mạnh Xuân Hồng kịp phản ứng, thì em ấy đã xuyên không.

*

Đất nước mà Mạnh Xuân Hồng xuyên qua được gọi là Lịch Quốc.

Khi mới xuyên qua, em ấy đã suy nghĩ suốt mấy ngày đây là triều đại nào, Lịch Quốc là một nước nhỏ ở đâu, nhưng em ấy lại rất tuyệt vọng, em ấy hoàn toàn không biết về lịch sử, cả ngày lên lớp chỉ nghĩ đến việc tan học, tan học để về nhà tìm chị gái.

Môn lịch sử là gì chứ?

Không thể ăn, không thích nó.

Nhưng nói tóm lại, đây là một đất nước không mấy giàu có, Hoàng đế cũng không được tốt, lao động nặng nhọc, thuế má cao, dân chúng nghèo khó đến nỗi phải ăn cỏ, nhưng thức ăn trong cung điện lại rất ngon.

Mạnh Xuân Hồng thương xót dân chúng bên ngoài, nhưng các phi tần trong cung lại nói em ấy là người có quyền lợi, hoàn toàn không đặt mình vào vị trí của người khác.

Mạnh Xuân Hồng không còn lời nào để nói.

Bởi vì quả thật là như vậy, ai đã làm em ấy xuyên không, mà còn xuyên thành phi tần của một Hoàng đế không mấy tốt đẹp.

Xuân Quý phi.

Chậc chậc, xuyên không một bước lên trời nói đúng là kiểu người như em ấy.

Ban đầu, Mạnh Xuân Hồng vẫn có chút nhớ nhà, nhưng rất nhanh không còn nghĩ đến nữa, dù sao nghĩ đến cũng vô dụng, em ấy cũng không biết cách xuyên về.

Hơn nữa, cuộc sống trong hoàng cung quá tuyệt vời, Hoàng đế suốt ngày bận rộn với việc triều chính, hiếm khi vào hậu cung, trong hậu cung thêm em ấy nữa tổng cộng có bốn phi tần, mỗi người đều xinh đẹp hơn người kia, em ấy chính là người kém sắc nhất trong bọn họ.

"Không hổ là Hoàng đế, được bao quanh bởi rất nhiều chị gái xinh đẹp."

Tuần thứ ba khi xuyên đến, Mạnh Xuân Hồng bởi vì mới đến không tuân thủ quy tắc nên đã bị thương.

Em ấy vừa sờ lên vết thương trên cánh tay vừa lẩm bẩm: "Hoàng đế..."

"Nếu như mình là Hoàng đế thì tốt rồi."

"Ta muốn lật đổ ách thống trị của bạo quân, trở thành Nữ đế của Lịch Quốc!"

Rất không may, những lời này bị Hoàng đế nghe thấy.

Lời tốt chưa ra khỏi cửa, lời xấu truyền đi ngàn dặm, đêm đó Hoàng đế cười lạnh lật thẻ bài của em ấy.

Đây là lần đầu tiên em ấy thị tẩm, hai má của Mạnh Xuân Hồng bị nhéo đến đỏ bừng, Hoàng đế véo tới véo lui má em ấy: "Ngươi chán sống rồi à."

"Nữ đế? À? Mỗi ngươi?"

Mạnh Xuân Hồng cũng là một cô gái hiện đại từng xem phim về xuyên không, em ấy muốn mình có thể ba hoa như một cô gái xuyên không đúng nghĩa, sau đó nhận được vài phần kính trọng của Hoàng đế không mấy tốt đẹp kia, kết quả em ấy vừa nói một câu "Mọi người đều có quyền làm Hoàng đế" thì bị Hoàng đế cú một cái thật mạnh vào đầu.

"Ngươi thật sự chán sống."

Hoàng đế bất lực xoa ấn đường: "Quên đi, ta không so đo với trẻ con."

Mạnh Xuân Hồng trong lòng hừ hừ hai tiếng, em ấy chán nản nhìn khuôn mặt của Hoàng đế, càng nhìn càng thấy khuôn mặt này rất quen thuộc.

Đẹp trai quen quen.

Mạnh Xuân Hồng suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cũng nhớ ra, khuôn mặt của Hoàng đế không mấy tốt đẹp kia rất giống với nam đội trưởng mà em ấy thích trước đây, lạnh lùng và đẹp trai, Hoàng đế rõ ràng rất hài lòng trước ánh mắt khen ngợi của em ấy, ấn đường cũng từ từ giãn ra.

"Đi lên giường, nằm xuống" hắn ta nói.

Mạnh Xuân Hồng nhanh chóng bình tĩnh lại: "Nhưng ta chỉ mới mười ba tuổi thôi!"

Hoàng đế nói một cách ngắn gọn: "Lý phi mười một tuổi tiến cung, Hạnh phi mười hai tuổi tiếng cung."

Mạnh Xuân Hồng không dám tin: "Bọn họ vừa tiến cung liền thị tẩm sao?"

Hoàng đế gật đầu, sau đó quay người đóng sầm cửa lại.

Sợ mọi việc tệ hơn, Mạnh Xuân Hồng không muốn nói gì nữa, Hoàng đế đã nói thế rồi, em ấy còn có thể nói gì, không phải nằm xuống thôi sao, được thôi, được thôi.

Ngày hôm sau trời sáng, Hoàng đế đã sớm thượng triều.

Mạnh Xuân Hồng ở một mình trong phòng trống, xuống giường, rửa mặt xong, tìm bộ quần áo thoải mái để mặc vào.

Hoàng đế là một tên b**n th** chết tiệt.

Mạnh Xuân Hồng trong lòng chửi bới, hắn ta nên ít đến hậu cung đi!

Lịch Quốc thật sự là một đất nước rất nhỏ, hậu cung của Hoàng đế chỉ có bốn phi tần, một người sai bảo cũng không có, mọi việc đều phải tự làm, Mạnh Xuân Hồng nhanh chóng uống thuốc, chạy đến nơi ở của các phi tần khác.

Tâm hồn em ấy bị tổn thương nặng nề, em ấy phải gần gũi với những người đẹp khác mới có thể chữa lành.

An Quý phi là một mỹ nữ cao ráo hai mươi tuổi, vừa nhìn thấy Mạnh Xuân Hồng, liền cầm khăn tay lên che miệng cười: "Muội tương đối thấp, nhưng chạy rất nhanh đó."

"Câm miệng!" Mạnh Xuân Hồng bất lực nổi giận.

An Quý phi càng cười vui vẻ hơn, cô ấy cầm hộp thuốc đi đến, giúp em ấy bôi thuốc những vết thương ở trên lưng mà em ấy không thể chạm tới, nhưng vừa c** q**n áo ra, sắc mặt liền âm trầm: "Thấy máu rồi, muội tối qua có phải vật lộn hay không?"

Mạnh Xuân Hồng cười nói: "Không đau chút nào, hóa ra là ta đang chảy máu."

"Không vật lộn, đó là Hoàng đế, ta cũng không muốn mất đầu."

An Quý phi không nói nữa, cẩn thận bôi thuốc cho em ấy.

Lúc này, Hạnh phi cũng đi tới, Hạnh phi tên là Lâm Hạnh Nhi, nàng là con gái thứ hai của gia đình tướng phủ, năm nay nàng mười bốn tuổi, đã tiến cung hai năm, đã là kẻ lão làng trong cung.

Cô ấy chính là người nói rằng Mạnh Xuân Hồng không đặt vị trí của mình vào người khác.

Hạnh phi mặt cau có, cầm một đĩa trái cây đặt trước mặt Mạnh Xuân Hồng, búng tay nói: "Thích thì ăn đi."

An Quý phi đẩy đĩa trái cây ra xa: "Hôm qua không phải ngươi nói ghét Xuân Nhi sao, trong trái cây này nhất định có độc, ai thích ăn thì ăn, ta và Xuân Nhi không ăn."

Hạnh Phi cười chế giễu: "Ta ăn một miếng, ngươi ăn sau?"

An Quý phi: "Vậy thì ngươi ăn nhanh đi."

Hạnh phi tức giận ăn ba quả lê liền, An Quý phi nhanh chóng giữ lại hai quả lê cuối cùng, đưa một quả cho Mạnh Xuân Hồng, còn một quả ném cho Trần phi vừa đến.

Trần phi vừa ngồi xuống liền bắt đầu than vãn: "Muội muội khổ rồi."

Mạnh Xuân Hồng cắn một miếng lê trong tay: "Không khổ, không khổ, không phải các tỷ tỷ đều trải qua như vậy sao?"

Em ấy suy tư một lúc, nhớ lại nói: "Nhưng mà hôm qua cẩu... cũng khá đẹp trai. Hoàng đế nói tối nay muốn đến chỗ tỷ, tỷ tỷ nén bi thương."

Sắc mặt của Trần phi trở nên tái nhợt.

Thân thể cô ấy không khỏe, không có bệnh gì nặng, nhưng lại mắc nhiều bệnh nhẹ, bệnh không khỏi một chút nào, nghe nói đêm nay đến lượt nàng thị tẩm, nàng liền kéo tay áo lên lau nước mắt.

Đó là người mà em ấy thấy thương hại.

Mạnh Xuân Hồng tay có chút ngứa ngáy, lập tức muốn lau nước mắt cho Trần phi, nhưng bị Trần phi ngăn lại.

Trần phi trong mắt hiện lên bi thương: "Không cần muội, ta có tay."

Mạnh Xuân Hồng: "... Ta chỉ muốn tỷ cảm nhận được sự ấm áp của tình tỷ muội mà thôi."

Trần phi lùi lại ba bước.

Lúc này, An Quý phi giúp Mạnh Xuân Hồng bôi thuốc, giúp em ấy c** q**n áo, dặn dò nói: "Trong hai ngày tới đừng động vào nước, mọi người sẽ giúp muội."

Mạnh Xuân Hồng không hiểu: "Giúp ta?"

Hạnh phi vẫn là gương mặt cau có như cũ: "Trước khi vết thương của ngươi kết vảy, sẽ giúp ngươi ngăn chặn  Hoàng đế."

Trần phi vừa khóc sướt mướt vừa gật đầu: "Chúng ta đều là đứa con bị gia tộc vứt bỏ, chỉ có thể giúp đỡ lẫn nhau để sống lâu hơn."

"Đứa con bị vứt bỏ?" Mạnh Xuân Hồng lại không hiểu.

Hạnh phi nhiều lần trừng mắt: "Ngươi cho rằng đứa con gái được sủng ái lại được tặng cho bạo quân ở đây à, thật là đen đủi."

"Năm ấy Lý phi…"

Tối qua Mạnh Xuân Hồng nghe qua cái tên này, nhưng hậu cung chỉ có bốn phi tần, cũng không có Lý phi, em ấy lẳng lặng chờ đợi câu chuyện tiếp sau.

An Quý phi nói tiếp: "Bị chém đầu rồi."

"Hoàng đế rất thích nàng ấy, sủng ái suốt một tháng liền, làm thế nào cũng không ngăn cản được, nàng ấy muốn chạy trốn, chúng ta đã cố gắng giúp nàng ấy, nhưng cuối cùng không giúp được, nàng ấy chết rồi."

"Lúc đó nàng ấy bị treo lên tường, chúng ta với tư cách là kẻ đồng lõa nên bị bỏ đói suốt bốn ngày, mỗi người gầy sụt sáu cân, đi lại phải quỳ gối."

Trong lúc mọi người đang từng câu từng chữ lên án, Mạnh Xuân Hồng đưa ra kết luận: Một tiếng tỷ muội lớn hơn trời, hãy để bạo quân toi mạng ngay tại chỗ. 

 

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (267)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 241: Chương 241 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253 Chương 254: Chương 254 Chương 255: Chương 255 Chương 256: Chương 256 Chương 257: Chương 257 Chương 258: Chương 258 Chương 259: Chương 259 Chương 260: Chương 260 Chương 261: Chương 261 Chương 262: Chương 262 Chương 263: Chương 263 Chương 264: Chương 264 Chương 265: Chương 265 Chương 266: Chương 266 Chương 267: Chương 267: Hoàn chính văn Chương 268: Chương 268: Ngoại truyện 1 Chương 269: Chương 269: Ngoại truyện 2